TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Cổ tay tảng băng tuyết bị một bàn tay nóng bỏng như lửa gắt gao nắm chặt. Lực đạo của Lục Cảnh Hành rất lớn, dường như sợ chỉ cần buông lơi một chút, thiếu niên mang sức mạnh quỷ thần khó lường này sẽ bốc hơi khỏi nhân thế.

Đám ám vệ quỳ rạp dưới đất không dám ho hé nửa lời. Xung quanh, tàn cuộc của trận ám sát để lại những vết máu loang lổ trên mặt đá tảng. Ở giữa trung tâm sự hỗn loạn ấy, An Nguyên vẫn đứng đó, tà áo lụa mỏng bay nhẹ trong gió, chẳng nhiễm lấy nửa điểm bụi trần.

Đối mặt với câu hỏi dồn ép mang theo uy áp bức người của Lục Cảnh Hành, An Nguyên chỉ chớp mắt. Cậu nhẹ nhàng chuyển động cổ tay, linh khí thanh tẩy tỏa ra vô hình nhưng lại dễ dàng hóa giải lực nắm của đối phương, ung dung rút tay về.

"Ta chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, dẫu có nói tên, ngài cũng chẳng thể tìm thấy trong ghi chép của bất kỳ bộ khâm sai nào."

An Nguyên nhàn nhạt cất lời, khóe môi khẽ cong lên một độ cung rất nhỏ, mang theo ba phần khiêm tốn nhưng bảy phần mỉa mai che giấu cực kỳ tinh tế: "Đâu dám sánh với 'quý nhân' đây. Lấy thân phận thương khách để dạo bước chốn hồng trần, nhưng lại không giấu nổi chân long chi khí ngút ngàn tỏa ra từ cốt tủy. Mạng của ngài quá đắt giá, đến mức ra ngoài uống một chén trà cũng đủ kinh động đến sự hưng vong của thiên hạ, kéo theo vô số kẻ nguyện dâng đầu đến để lấy mạng ngài. Nếu ta là ngài, ta sẽ giấu cái 'đuôi rồng' của mình kỹ hơn một chút."

Đồng tử Lục Cảnh Hành hơi co rụt lại. Đám ám vệ bên dưới nghe xong câu nói ấy liền lạnh toát sống lưng, tay theo bản năng đưa lên chuôi kiếm. Kẻ này... dĩ nhiên đã nhìn thấu thân phận đương kim thiên tử của Lục Cảnh Hành!

Một ám vệ định lao lên khống chế, nhưng Lục Cảnh Hành đã giơ tay, lạnh lùng ra hiệu lui xuống. Ánh mắt hắn ghim chặt lấy khuôn mặt thanh tú của thiếu niên, không những không phẫn nộ vì bị mạo phạm, mà ngọn lửa sâu trong đáy mắt càng lúc càng cháy rực.

Kẻ xưng hô "quý nhân", vạch trần thân phận hoàng đế của hắn, nhưng trong ánh mắt lại hoàn toàn vắng bóng sự kính sợ, e dè hay nịnh bợ. Trái lại, ánh nhìn của thiếu niên ấy quét qua hắn chẳng khác nào đang nhìn một cái cây, một tảng đá hay một hạt cát vô tri. Thái độ cao ngạo từ tận trong xương tủy ấy, Lục Cảnh Hành chưa từng bắt gặp ở bất kỳ ai trong Tam Giới này.

"Ngươi rốt cuộc muốn gì?" Lục Cảnh Hành trầm giọng hỏi, thân phận đã bị nhìn thấu, hắn cũng không buồn che giấu đế uy của mình nữa. "Tiền tài, quyền lực, hay vị trí dưới một người trên vạn người? Chỉ cần ngươi mở miệng."

An Nguyên khẽ quay người, vạt áo phiêu dật lướt qua khoảng không. Cậu ngẩng đầu nhìn bầu trời Hạ Châu trong vắt, nơi những đám mây trắng hững hờ trôi tản mạn. Trần thế phồn hoa, quyền lực chí cao vô thượng của thế gian, đối với một linh hồn đã tồn tại từ thuở hồng hoang như cậu, có khác gì một trò đùa của trẻ con?

"Không cần gì cả." An Nguyên nhẹ giọng đáp, thanh âm bay bổng tan vào trong gió, tựa như một tiếng thở dài từ vạn cổ vang vọng lại.

Cậu cất bước, bóng dáng mảnh khảnh chậm rãi dung nhập vào dòng người đang bàng hoàng lùi dạt ra hai bên đường. Giọng nói trong trẻo, u tịch của thiếu niên vẳng lại, đánh thẳng vào màng nhĩ của Lục Cảnh Hành:

"Tại hạ chỉ là kẻ ngắm nhìn thế gian, vô thường."

Lục Cảnh Hành đứng chôn chân tại chỗ, không hạ lệnh đuổi theo. Hắn biết, với thân thủ như huyễn ảnh vừa rồi, dù hắn có phái toàn bộ cấm quân cũng cản không nổi bước chân của người kia.

Hắn lẳng lặng nhìn theo bóng lưng đĩnh đạc dần tan biến vào khu chợ đông đúc. Bàn tay vừa nãy ôm lấy eo cậu khẽ siết lại thành nắm đấm, dường như vẫn còn lưu luyến chút hơi lạnh buốt giá từ cốt nhục người nọ.

Một kẻ mang sức mạnh đoạt thiên địa hóa tạo, nhưng lại tự nhận mình vô danh. Một kẻ đứng giữa dòng đời cuồn cuộn mưu mô, nhưng lại mang tâm thế của người bàng quan ngắm nhìn sự vô thường của tạo hóa.

Sự nghi kỵ và cảnh giác của một bậc đế vương trong lòng Lục Cảnh Hành giờ phút này đã hoàn toàn bị cắn nuốt. Thay vào đó là một thứ cảm xúc trào dâng mãnh liệt: sự hâm mộ tột độ và hứng thú bạo liệt của một kẻ đi săn bắt gặp kỳ trân dị bảo duy nhất trên đời.

Khóe môi vị hoàng đế trẻ nhếch lên một nụ cười điên cuồng, đầy dã tâm.

Ngắm nhìn thế gian? Được thôi.

Vậy ta sẽ đích thân đem cả thế gian này, quỳ xuống dâng lên trước mắt ngươi. Để ta xem, cái sự "vô thường" của ngươi có thể lạnh nhạt được đến bao giờ.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!