Lục Cảnh Hành lao đến tửu lâu chỉ vừa kịp lúc tàn dư của trận chiến Quang - Ám tan đi. Nhìn thấy An Nguyên sắc mặt nhợt nhạt và Lục Chiêu quần áo xộc xệch, trái tim vị đế vương như bị ai bóp nghẹt. Hắn cởi phăng áo choàng bọc kín lấy thiếu niên, ánh mắt sắc lạnh như đao quét qua màn đêm.
"Hồi cung! Truyền lệnh Cấm vệ quân phong tỏa toàn kinh thành, tăng cường phòng thủ Càn Thanh Cung lên gấp mười lần!"
Ngồi trong xe ngựa kéo rèm kín mít, An Nguyên tựa vào vai Lục Cảnh Hành, đáy mắt lóe lên một tia suy tính. Cậu không ngờ đám ngụy thần trên Cửu Trùng Thiên lại manh động và dồn ép đến mức này. Xem ra, cái ghế cai quản vạn vật đã làm mờ mắt bọn chúng rồi.
Sự cảnh giác cao độ của hoàng đế khiến hoàng cung Nam Đô rơi vào trạng thái nội bất xuất, ngoại bất nhập. Thế nhưng, tường cao hào sâu có thể ngăn được đao kiếm bên ngoài, lại chẳng thể cản nổi những sóng ngầm dơ bẩn chốn thâm cung.
Nhân lúc Lục Cảnh Hành bận rộn thiết triều và bố trí lại binh lực chống lại những thế lực bí ẩn, đám phi tần từng bị thất sủng bắt đầu rục rịch. Bọn họ cho rằng An Nguyên đang trọng bệnh, lại mất đi "yêu thuật", đây chính là cơ hội ngàn năm có một để nhổ cái gai trong mắt.
Buổi trưa, một cung nữ bưng bát yến sào hầm tuyết nhĩ ngát hương tiến vào tẩm cung, miệng liến thoắng nói là của Lệ phi nương nương dâng lên để "công tử tẩm bổ".
Nhưng bát canh chưa kịp chạm đến môi An Nguyên, một chiếc roi da từ ngoài cửa đã quất vút tới, quấn chặt lấy cổ tay cung nữ kia giật mạnh. Bát yến sào rơi loảng xoảng xuống nền ngọc thạch, sủi bọt trắng xóa, bốc lên thứ mùi khen khét rợn người.
"Cút!" Lục Chiêu một thân kỵ trang đỏ rực, tay cầm roi da bước vào, ánh mắt bừng bừng nộ khí. "Về nói với chủ tử của ngươi, ai dám giở trò mèo mả gà đồng, đụng đến một sợi tóc của An ca ca, bản công chúa sẽ tự tay băm vằm kẻ đó ném xuống hồ cho cá ăn! Người đâu, lôi ả tiện tì này xuống đánh tám mươi trượng!"
Từ ngày được An Nguyên hứa tặng sao trời, Lục Chiêu gần như dọn hẳn sang Càn Thanh Cung. Nàng như một con gà mái mẹ hung dữ, giương vây bảo vệ thiếu niên yếu ớt khỏi mọi mũi tên hòn đạn của chốn hậu cung. An Nguyên nhìn bóng lưng nhỏ bé mà kiên cường của nàng, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ấm áp.
Thế nhưng, con gà mái mẹ hung dữ ấy, cứ đến nửa đêm lại lén lút trèo tường ra ngự uyển.
Bên hồ sen tĩnh lặng, bóng tối u minh cuộn lại, Diêm Dã xuất hiện như một bóng ma. Hắn khoanh tay tựa lưng vào gốc giả sơn, rũ mắt nhìn tiểu công chúa phàm trần đang hớn hở mở hộp bánh ngọt dâng lên cho mình.
"Cái này là bánh quế hoa ta tự làm, huynh nếm thử đi!" Lục Chiêu hai mắt sáng rực, mong chờ nhìn hắn.
Diêm Dã vốn là du linh ngàn năm, thức ăn của hắn là oán khí và linh hồn, sao có thể ăn đồ phàm tục? Nhưng khi chạm phải ánh mắt lấp lánh như chứa cả dải ngân hà của nàng, bàn tay cầm hắc kim loan đao thường ngày bỗng ngập ngừng. Hắn nhón một miếng bánh nhỏ đưa lên miệng. Vị ngọt gắt xộc thẳng vào cuống họng khiến vị sát thần Linh Giới khẽ nhíu mày, nhưng hắn vẫn nuốt xuống, nhàn nhạt buông một câu: "Cũng tạm."
Chỉ hai chữ ấy thôi cũng đủ khiến Lục Chiêu cười tít mắt. Dưới ánh trăng mờ tỏ, một kẻ chìm trong bóng tối âm ty, một người rực rỡ như nắng mai, cứ thế ngồi cạnh nhau, kể cho nhau nghe những câu chuyện vụn vặt của trần thế và cõi âm. Hạt mầm của đoạn tình duyên kỳ lạ nhất Tam Giới đang âm thầm đâm chồi.
Cùng lúc đó, trong gian phòng tối của Càn Thanh Cung, An Nguyên đang ngồi xếp bằng trên giường ngọc.
Nghe tiếng thở đều đặn của Lục Cảnh Hành ở gian ngoài đang ngủ thiếp đi vì quá lao lực, đôi mắt An Nguyên đột ngột mở ra. Vẻ yếu ớt, mệt mỏi ban ngày bay sạch, thay vào đó là sự tĩnh lặng vạn năm và uy áp bức người.
Bàn tay cậu khẽ lật, ấn ký ngọn lửa giữa trán bừng sáng. Một quyển trục phát ra thứ ánh sáng vàng kim nhàn nhạt chầm chậm hiện ra giữa không trung.
Sổ Tàn Linh!
Đúng vậy, đây chính là bí mật động trời mà An Nguyên đang che giấu. Hình phạt của thiên đạo quả thực đã phong ấn linh lực nguyên thủy của cậu, nhưng Sổ Tàn Linh là bản mệnh pháp khí, sinh ra từ sâu thẳm tâm hồn cậu. Sau một thời gian ngắn, cuốn sổ đã phá vỡ gông cùm và có thể sử dụng lại. Thế nhưng, An Nguyên quyết định tương kế tựu kế, tiếp tục giả vờ làm một phế nhân mất hết sức mạnh.
Cậu đang thả một mẻ lưới khổng lồ.
Việc Thần Chủ tấn công Linh Giới, việc tiên quân hạ phàm ám sát... tất cả đều nằm trong dự tính. Cậu muốn mượn cơ hội này dụ toàn bộ những kẻ phản trắc, những vị thần mang ác niệm tham lam lộ diện cắn câu, sau đó sẽ dùng Sổ Tàn Linh tung một mẻ tóm gọn, thanh tẩy Tam Giới một lần và mãi mãi.
"Thần Chủ, cứ đắc ý thêm vài ngày đi..." An Nguyên thì thầm, ngón tay lướt nhẹ trên mặt giấy.
Đã lôi Sổ Tàn Linh ra, cậu đột nhiên nhớ đến lời hứa ban chiều với Lục Chiêu. Cậu muốn xem thử mệnh cách của cô nhóc này, xem phò mã tương lai của nàng rốt cuộc là ai, để còn tính toán xem nên bứt vì sao nào trên trời cho hợp.
Những trang sách lật sột soạt, rồi dừng lại ở trang ghi tên "Lục Chiêu".
Nhưng nụ cười trên môi An Nguyên tắt ngấm.
Đập vào mắt cậu không phải là ánh sáng hồng quang rực rỡ của hỉ sự, mà là một màu đỏ thẫm quỷ dị, tanh nồng mùi máu. Những dòng chữ vận mệnh hiện lên vô tình đến tàn nhẫn:
"Lục Chiêu, hoàng nữ Nam Đô. Ba ngày sau, tử kiếp buông xuống. Bị hạ độc bằng Hạc Đỉnh Hồng và đâm thấu tim tại ngự uyển. Hung thủ: Tỳ nữ thân cận Ý Hoa - gian tế do Sùng Quốc cài cắm nhằm kích động đại loạn."
Bàn tay đang lật sách của An Nguyên run rẩy dữ dội. Ba ngày sau? Tử kiếp? Cô bé nụ cười giòn tan luôn miệng gọi "An ca ca", cô bé sẵn sàng giang tay che chắn cho cậu trước mũi giáo của Thần Giới... mệnh cách chỉ còn lại ba ngày ngắn ngủi?
Tí tách.
Một giọt nước mặn chát rơi xuống, vỡ tan trên trang giấy sáng lấp lánh.
An Nguyên ngẩn người, đưa tay chạm lên gò má mình. Ướt lạnh. Vạn Hư Chi Chủ sống cùng trời đất, chứng kiến vạn vật sinh diệt, biển cạn đá mòn chưa từng biết đau thương là gì. Vậy mà giờ phút này, cậu lại vì số mệnh mong manh của một phàm nhân mà rơi lệ.
Nước mắt của thần minh rơi xuống, kéo theo sự cuồng nộ vô tận dâng trào trong cõi Hỗn Độn.
Ánh mắt An Nguyên trở nên lạnh lẽo và sát phạt hơn bao giờ hết. Cậu nắm chặt tay, Sổ Tàn Linh phát ra tiếng gầm gừ giận dữ.
Ý Hoa? Sùng Quốc? Thần Giới?
Thiên đạo quy định sinh tử có số, nhưng cậu là Vạn Hư Chi Chủ, là kẻ đứng trên cả thiên đạo. Lần trước cậu đổi mạng cho Lục Cảnh Hành chấp nhận chịu phạt, thì lần này, dẫu có phải phá nát cả cái Tam Giới này, cậu cũng tuyệt đối không để mũi dao dơ bẩn của kẻ nào đụng đến viên minh châu của Nam Đô!