Bên trong Càn Thanh Cung, lò sưởi khắc hoa mai tỏa ra hơi ấm dìu dịu, xua tan đi chút dư âm se lạnh của những ngày đầu xuân.
An Nguyên đang tựa lưng vào gối mềm, lười biếng đưa tay nhận lấy một quyển trục tỏa ánh sáng vàng kim từ tay Lục Cảnh Hành. Vừa chạm vào Sổ Tàn Linh, cậu khẽ nhíu mày. Cuốn sổ không hề nặng trĩu oán khí khói lửa chiến tranh như cậu tưởng tượng, ngược lại, nó vô cùng tĩnh lặng và ngoan ngoãn.
"Ngài đã làm rất tốt." An Nguyên ngước lên, đôi mắt trong veo hiện lên tia tán thưởng.
Trước khi Lục Cảnh Hành xuất chinh dẹp loạn Sùng Quốc, An Nguyên biết cơ thể mình đang bị phong ấn, Hư Giới lại khuyết thiếu người dọn dẹp oán khí. Vì vậy, cậu đã lén tách Sổ Tàn Linh ra, giao nó cho Lục Cảnh Hành mang ra sa trường. Lục Cảnh Hành tuy là phàm nhân, nhưng mang chân long chi khí, đủ sức cầm giữ pháp khí này. Mỗi khi có binh sĩ ngã xuống, Sổ Tàn Linh trên người hắn sẽ tự động thu nạp và phong ấn những tàn linh mang ác niệm, ngăn chúng bay lên xé rách Hư Giới.
Lục Cảnh Hành ngồi xuống mép giường, vươn tay vuốt lại lọn tóc cọ vào má An Nguyên, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý: "Trẫm thay em dọn dẹp mớ hỗn độn trên chiến trường, bảo vệ Hư Giới an toàn không sứt mẻ một viên ngói. Em xem, Vạn Hư Chi Chủ có nên ban thưởng cho vị công thần này chút gì không?"
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức An Nguyên có thể ngửi thấy mùi trầm hương ấm áp xen lẫn chút ngang tàng trên người nam nhân này. Từ sau cái đêm "nghịch thiên cải mệnh", tình cảm giữa hai người dường như đã vượt qua ranh giới của ân nhân hay tri kỷ, chỉ là lớp giấy mỏng manh kia vẫn chưa ai chịu chọc thủng.
"Ngài đường đường là hoàng đế, vạn dặm giang sơn đều nằm trong tay, còn thiếu thứ gì mà đòi ta ban thưởng?" An Nguyên khẽ quay mặt đi, vành tai trắng ngần dưới lớp tóc đen bất giác ửng lên một tầng mây hồng.
Lục Cảnh Hành nhìn dáng vẻ bối rối hiếm hoi của "lão quái vật ngàn năm", lồng ngực khẽ rung lên vì tiếng cười trầm thấp. Hắn sáp lại gần hơn, giọng nói mang theo mị lực từ tính cất lên rành rọt: "Giang sơn thì trẫm không thiếu. Trẫm chỉ thiếu một người đứng cạnh ngắm nhìn giang sơn này cùng trẫm thôi."
Trái tim phàm tục trong lồng ngực An Nguyên hẫng đi một nhịp. Cậu luống cuống đẩy nhẹ ngực áo hắn, giả vờ hắng giọng: "Thuốc... thái giám bưng thuốc đến rồi kìa, ngài mau xê ra."
Lục Cảnh Hành bật cười dung túng, không ép cậu quá mức. Hắn biết, để tóm gọn trái tim của một kẻ đã lạnh lẽo vạn năm, hắn cần phải giăng một mẻ lưới thật tinh tế và dịu dàng.
Cùng lúc đó, tại Ngự Uyển bên hồ sen — nơi từng xảy ra biến cố đẫm máu vài tuần trước.
Lục Chiêu đã hoàn toàn bình phục nhờ sự "bẻ cong thiên đạo" của An Nguyên. Nhưng thay vì sợ hãi nơi này, đêm nào cô công chúa nhỏ cũng khoác áo choàng lông thỏ, kiên nhẫn ngồi ở vọng lâu ôm một chiếc lò sưởi nhỏ.
Gió đêm rít qua những cành liễu. Không gian bỗng nhiên cuộn lại thành một làn sương đen mờ ảo. Từ trong sương mù, Linh Chủ Diêm Dã với thân trường bào hắc ám, khuôn mặt lạnh lùng góc cạnh tựa như Tu La hiện ra. Ánh mắt sâu thẳm của hắn vừa chạm đến thân ảnh nhỏ bé đang ngủ gật trên bàn đá, sát khí quanh người liền tự động tan biến không còn một mảnh.
"Công chúa Nam Đô dạo này rảnh rỗi quá nhỉ? Không sợ ta rảnh rỗi thu luôn hồn phách của nàng sao?" Diêm Dã khoanh tay tựa vào cột trụ, giọng nói âm hàn vang lên.
Lục Chiêu giật mình tỉnh giấc. Vừa thấy hắn, đôi mắt nàng lập tức sáng rực lên như sao sa. Nàng không hề sợ hãi, ngược lại còn xách váy chạy tung tăng tới, nắm lấy ống tay áo lạnh toát của hắn kéo về phía bàn đá.
"Diêm Dã! Huynh tới rồi! Muội đợi huynh mãi."
Linh Chủ ngàn năm uy dũng của vực sâu, kẻ khiến vạn vạn vong hồn khóc thét, lúc này lại ngoan ngoãn để một tiểu nha đầu phàm trần lôi đi như một con rối. Hắn ngồi xuống ghế đá, khẽ cau mày nhìn Lục Chiêu lúi húi lôi từ trong ngực ra một cái túi gấm nhỏ xíu, thêu những đường chỉ xiêu vẹo, loằng ngoằng.
"Muội tự tay thêu đó!" Lục Chiêu tự hào dâng chiếc túi gấm lên. "Bên trong có lá bùa bình an muội xin ở miếu Nguyệt Lão. An ca ca nói huynh hay phải đi đánh nhau với mấy tên Thần Giới đáng ghét, cái này sẽ bảo vệ huynh!"
Diêm Dã nhìn chiếc túi gấm thêu hình một con vịt... à không, có lẽ là con uyên ương bị dị tật, khóe giật giật. Một vị Linh Chủ cai quản cõi chết lại đi đeo bùa bình an của phàm nhân? Chuyện này mà truyền xuống Âm Ty, mười điện Diêm Vương chắc cười rụng răng mất.
Thế nhưng, khi nhìn thấy mười đầu ngón tay của Lục Chiêu chi chít những vết kim đâm sưng đỏ, đôi mắt sắc lạnh của Diêm Dã tối lại. Hắn vươn tay, những ngón tay thon dài mang theo hơi lạnh buốt giá khẽ chạm vào vết thương của nàng. Một luồng u minh hỏa màu lam nhạt vô cùng dịu nhẹ lướt qua, mọi vết sưng tấy lập tức biến mất.
"Xấu chết đi được." Diêm Dã lạnh nhạt chê bai.
Nhưng ngay giây tiếp theo, dưới ánh mắt ngơ ngác của Lục Chiêu, hắn dứt khoát tháo chuỗi ngọc bích cực phẩm trên chuôi thanh Hắc Kim Loan Đao — thứ vũ khí đồ sát vạn linh — ném sang một bên, rồi cẩn thận buộc chiếc túi gấm xiêu vẹo kia vào. Thanh tuyệt thế hung khí bỗng chốc trở nên vô cùng... buồn cười.
"Diêm Dã... huynh không chê sao?" Lục Chiêu hai má đỏ bừng, bẽn lẽn hỏi.
"Đồ cống nạp của phàm nhân, bổn tọa miễn cưỡng nhận lấy." Hắn nhếch mép, quay mặt đi chỗ khác để giấu vành tai đang ửng đỏ lên một cách khả nghi. Linh Chủ của cõi âm, rốt cuộc cũng bị ánh mặt trời rực rỡ của Lục Chiêu làm cho tan chảy.
Trở lại với Càn Thanh Cung, công cuộc "theo đuổi" Tổ tông ngàn năm của hoàng đế bệ hạ đang bước vào giai đoạn dồn dập nhất.
Lục Cảnh Hành biết An Nguyên từng nói: "Ta chỉ là kẻ ngắm nhìn thế gian". Vì vậy, thay vì giam lỏng cậu trong cung, Lục Cảnh Hành mang cả thế gian đến trước mặt cậu.
Khi An Nguyên nói muốn nghe tiếng đàn, Lục Cảnh Hành liền hạ lệnh tìm kiếm đệ nhất cầm sư của Giang Nam, ngay trong đêm cưỡi ngựa trạm đưa về kinh chỉ để gảy một khúc Cao Sơn Lưu Thủy cho An Nguyên nghe lúc thưởng trà.
Khi An Nguyên tò mò về những món đồ chơi của trẻ con ngoài phố, ngày hôm sau, nguyên một gian sảnh của tẩm cung ngập tràn lồng đèn kéo quân, tò he, chong chóng tre do đích thân các thợ thủ công lành nghề nhất Nam Đô chế tác. Vị hoàng đế uy nghiêm còn tự tay cầm một chiếc tò he hình rồng, vụng về ngồi kể chuyện dân gian cho Vạn Hư Chi Chủ nghe.
Một buổi tối, Lục Cảnh Hành đưa An Nguyên lên đỉnh Trích Tinh Lâu — tòa tháp cao nhất hoàng cung, nơi có thể thu trọn toàn bộ khung cảnh Nam Đô rực rỡ ánh đèn lồng vào tầm mắt.
Gió xuân mơn man thổi tung tà áo của hai người. Lục Cảnh Hành đứng phía sau, tự nhiên cởi áo choàng của mình khoác lên vai An Nguyên, cẩn thận buộc lại dải rút.
"Em nhìn xem, kinh thành Nam Đô có đẹp không?" Lục Cảnh Hành trầm giọng hỏi.
An Nguyên ngắm nhìn dòng người tấp nập, ánh sáng ấm áp của hàng vạn nếp nhà tỏa ra lung linh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Cậu gật đầu: "Rất đẹp. Đẹp hơn cả những dòng sông sao ở Hư Giới."
"Trước đây, trẫm từng nghĩ làm hoàng đế là để đứng trên vạn người, là để không ai có thể giẫm đạp lên mình." Lục Cảnh Hành bước lên ngang hàng với cậu, ánh mắt thâm tình sâu thẳm ghim chặt lấy sườn mặt thanh tú của người nọ. "Nhưng từ khi gặp em, trẫm mới nhận ra, trẫm giành lấy giang sơn này, bảo vệ nó thái bình... chỉ là để đổi lấy một ánh mắt dừng lại của em."
An Nguyên khẽ giật mình, quay sang nhìn hắn. Lời tỏ tình tuy không nói thẳng chữ "yêu", nhưng lại nặng tựa thái sơn, chứa đựng toàn bộ sinh mệnh và tâm can của một bậc đế vương.
"Lục Cảnh Hành..." An Nguyên mấp máy môi, nhịp tim đập nhanh đến mức cậu tưởng chừng Sổ Tàn Linh sắp tự động văng ra.
"Trẫm không cần em phải trả lời ngay." Lục Cảnh Hành mỉm cười dịu dàng, vươn tay nắm trọn lấy bàn tay đang giấu trong tay áo của An Nguyên, mười ngón đan xéo vào nhau thật chặt. "Trần thế có thể rất ngắn ngủi so với sinh mệnh của em. Nhưng trẫm nguyện dùng cả cuộc đời trần thế này, dùng quyền lực tối cao của nhân gian, để nuôi dưỡng, dung túng và ở bên cạnh Vạn Hư Chi Chủ. Chỉ xin em... sau này mỗi khi nhìn xuống nhân gian, ánh mắt đầu tiên hãy tìm đến trẫm, được không?"
Dưới bầu trời sao lấp lánh của Nam Đô, hai bàn tay đan chặt vào nhau truyền hơi ấm. An Nguyên không rút tay về. Khóe môi cậu khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ nhất từ thuở khai thiên lập địa, nhẹ nhàng đáp lại bằng một cái gật đầu. Bức màn của tình yêu, rốt cuộc cũng được đôi bên nhẹ nhàng kéo xuống.