Sau đêm trăng rằm đầy biến động, không khí giữa hai người dường như đã thay đổi. Sự bá đạo của Lục Cảnh Hành đã dịu đi vài phần che chở, còn sự lãnh đạm của An Nguyên lại nhen nhóm chút hơi ấm nhân gian.
Một buổi chiều hoàng hôn buông xuống Nam Đô, khi nắng vàng nhuộm đỏ những tàn cây trong ngự uyển, An Nguyên nhìn nam nhân đang ngồi phê duyệt tấu chương bên cạnh mình. Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười không còn sự xa cách bàng quan.
"Lục Cảnh Hành, ngài có muốn xem nơi ta thực sự thuộc về không?"
Vị hoàng đế ngẩng đầu, chưa kịp định thần thì An Nguyên đã khẽ phẩy tay. Không gian xung quanh Càn Thanh Cung bỗng chốc vặn xoắn rồi tan chảy như một bức tranh mực tàu gặp nước. Cảm giác trọng lực biến mất, Lục Cảnh Hành thấy mình như đang trôi lơ lửng giữa đại dương ánh sáng.
Đây là Hư Giới.
Trước mắt Lục Cảnh Hành là một không gian huyền ảo đến nghẹt thở. Không có bầu trời, không có mặt đất, chỉ có những dòng sông linh khí trắng muốt cuồn cuộn chảy trôi như những dải ngân hà bất tận. Những khối tinh thể lấp lánh như kim cương trôi lững lờ, mỗi khối tỏa ra một thứ âm thanh du dương tựa tiếng chuông ngân vang từ vạn cổ. Ở trung tâm, một vầng sáng khổng lồ không ngừng co giãn, nhịp nhàng như hơi thở của vũ trụ.
"Đây là giới thứ tư của thế gian, cũng là bí mật lớn nhất của Hỗn Độn," An Nguyên sóng vai đứng cạnh hắn, tà áo tím bay phấp phới giữa hư không. "Người ta chỉ biết đến Thiên - Nhân - Linh, nhưng Hư Giới mới chính là nguồn mạch nuôi dưỡng tất cả. Đây là nơi khởi nguồn của mọi luồng linh lực trên khắp thế gian."
Lục Cảnh Hành sững sờ nhìn cảnh tượng thần tiên này. Hắn vươn tay muốn chạm vào một dải sáng bay ngang qua, cảm giác mát lạnh và tràn đầy sinh khí thấm vào tận tâm can.
"Vì sao lại đưa trẫm đến đây?" Hắn trầm giọng hỏi, ánh mắt đầy rung động nhìn sang thiếu niên bên cạnh.
An Nguyên rũ mắt, hàng mi dài khẽ rung động. Một tia cảm xúc lạ lẫm, ngọt ngào xen lẫn chút bối rối len lỏi trong tim cậu – thứ mà linh khí ngàn năm chưa bao giờ trải qua. "Coi như là... món quà ta dành tặng ngài. Vì đêm qua, ngài đã vì ta mà đau lòng."
Cậu chậm rãi đi giữa những dòng linh khí, giải thích cho hắn về quy luật của vạn vật: "Mỗi khi một phàm nhân sinh ra, hay một vị thần thi triển pháp lực, một tia linh khí sẽ được rút ra từ đây. Và khi họ rời bỏ nhân thế hoặc kết thúc chiêu thức, linh khí ấy sẽ quay trở về dưới dạng một tia 'tàn linh'. Nếu thế gian đầy rẫy thiện niệm, tàn linh sẽ thanh khiết, tiếp tục bồi đắp cho Hư Giới. Nhưng..."
An Nguyên chỉ tay về phía xa, nơi có những vệt đen sẫm đang gặm nhấm không gian, tạo thành những vết nứt lởm chởm như miệng rắn.
"Ác niệm, tham dục và hận thù của chúng sinh sẽ tạo ra tàn linh u uế. Chúng như chất độc, tích tụ lâu ngày sẽ xé nát lớp màng bảo vệ của Hư Giới. Nếu những vết rách này không được sửa chữa, pháp tắc của Tam Giới sẽ sụp đổ. Thần minh mất đi sức mạnh, Linh giới sẽ tan rã, và Nhân giới sẽ chìm vào hỗn loạn vĩnh viễn."
Gương mặt An Nguyên bỗng trở nên nghiêm nghị, gánh nặng của vạn cổ hiện rõ trong đôi mắt u tịch: "Nhiệm vụ mà chủ Hỗn Độn giao cho ta chính là ở đây. Ta phải thanh lọc những ác niệm ấy, dùng chính linh lực của mình để vá lại những vết rách không gian. Ta đã làm việc này suốt ngàn năm, đơn độc và lặng lẽ."
Lục Cảnh Hành tiến lại gần, xoay vai An Nguyên lại đối diện với mình. Nhìn thiếu niên mảnh khảnh đang gánh vác cả vận mệnh của vũ trụ trên vai, lòng hắn không chỉ là sự hâm mộ mà còn là một nỗi xót xa vô hạn.
"Vậy ra, sự cô độc của ngươi là vì bảo vệ vạn vật sao?" Lục Cảnh Hành khàn giọng, vòng tay siết chặt lấy eo cậu, trán tựa vào trán cậu giữa không gian huyền ảo. "An Nguyên, từ nay về sau, Hư Giới có thể lạnh lẽo, nhưng Nam Đô của trẫm luôn có hơi ấm chờ ngươi quay về."
An Nguyên không đẩy hắn ra. Giữa Hư Giới mênh mông lộng lẫy, cậu cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông trần thế này, và lần đầu tiên, cậu thấy nhiệm vụ ngàn năm của mình dường như đã có một ý nghĩa mới. Cậu khẽ tựa đầu vào vai hắn, để mặc dòng chảy linh khí vây quanh hai người, dệt nên một khoảnh khắc vĩnh hằng giữa chốn hư vô.