TRỘM VÍA

DANH SÁCH CHƯƠNG

HIỂN THỊ

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, An Nguyên lưu lại hoàng cung Nam Đô đã được mấy tháng.

Dù mang trong mình sức mạnh nghịch thiên, nhưng tàn dư của "Hư" lại có một nhược điểm chí mạng mà không ai ngờ tới. Vào đêm trăng tròn nhất trong năm, khi linh khí trời đất giao hòa đạt đến mức cực thịnh, cõi "Hỗn Độn" bên trong An Nguyên sẽ bị áp chế hoàn toàn. Vào ngày đó, luồng linh khí vạn năm sẽ chìm vào giấc ngủ sâu, để lại An Nguyên trong hình hài và thể chất mỏng manh của một phàm nhân mười sáu tuổi thực sự.

Lục Cảnh Hành là một kẻ tinh tế. Trải qua mấy tháng sớm tối kề cận, hắn lờ mờ nhận ra cứ vào những đêm trăng rằm, thiếu niên kiêu ngạo thường ngày lại trở nên mệt mỏi, thân nhiệt hạ thấp và thường chìm vào những giấc ngủ li bì. Dù chưa biết rõ nguyên do, vị hoàng đế trẻ vẫn luôn âm thầm tăng cường hộ vệ và bồi tiếp bên cạnh cậu mỗi khi trăng tròn.

Thế nhưng, đêm rằm tháng này, Lục Cảnh Hành bị vướng vào một buổi ngự triều khẩn cấp cùng các đại thần ở Ngự Thư Phòng.

An Nguyên ở lại tẩm cung một mình, cảm thấy hơi ngột ngạt. Lớp vỏ phàm nhân khi mất đi linh lực bỗng trở nên nhẹ bẫng và có chút hoạt bát lạ thường. Cậu cầm trên tay một chiếc kẹo đường hình con thỏ đỏ rực – món quà nhỏ Lục Cảnh Hành vừa sai người mua từ ngoài cung về dỗ cậu ban chiều – tung tăng chạy nhảy ra hoa viên hóng gió. Ánh trăng vằng vặc chiếu rọi nụ cười vô tư hiếm hoi nở rộ trên môi cậu.

Vút! Vút!

Âm thanh xé gió lạnh lẽo bất ngờ vang lên phá vỡ màn đêm tĩnh lặng.

Theo bản năng ngàn năm, An Nguyên nhíu mày, đưa tay ra định ngưng đọng không gian như mọi lần. Nhưng... không có luồng khí trắng nào tỏa ra. Không gian vẫn chuyển động.

Phập! Một mũi tên sượt qua bắp tay cậu, máu tươi lập tức túa ra ướt đẫm tay áo tử y. Chiếc kẹo đường rơi vuột khỏi tay, vỡ nát thành từng mảnh vụn trên mặt ngọc thạch. Cơn đau rát xộc thẳng lên đại não. An Nguyên mở to mắt, chưa kịp phản ứng thì hàng chục bóng đen từ tứ phía đã ập xuống. Cậu cắn răng chống cự nhưng thể lực của một thiếu niên phàm tục sao đọ lại được bọn tử sĩ? Rất nhanh, một vốc thuốc mê tạt thẳng vào mặt khiến cậu lịm đi.

...

Khi An Nguyên tỉnh lại, mùi ẩm mốc và mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi. Cậu đang bị trói gô trên một giá chữ thập bằng sắt lạnh lẽo trong một ám thất tối tăm.

Trước mặt cậu, Vu phi – một trong những sủng phi từng lộng hành nhất hậu cung, vận cẩm bào rực rỡ, trên môi nở một nụ cười vặn vẹo đầy ác độc.

"Tỉnh rồi sao, yêu nghiệt?" Vu phi bước tới, bàn tay gắn hộ giáp nhọn hoắt hung hăng bóp chặt lấy cằm An Nguyên. "Ta cứ tưởng ngươi ba đầu sáu tay thế nào, hóa ra cũng chỉ là một thứ nam sủng yếu ớt. Dám dùng thứ nhan sắc dơ bẩn này mê hoặc thiên tử, độc chiếm thánh ân? Hôm nay ta sẽ rạch nát khuôn mặt này, xem hoàng thượng còn nhìn ngươi thêm một lần nào nữa không!"

Vút! Chát!

Một đường roi da nhúng nước muối hung hăng quất thẳng lên vòm ngực mỏng manh của An Nguyên.

Lớp áo lụa rách toạc, một vết lằn sâu hoắm ứa máu đỏ tươi hiện lên. Cơ thể thiếu niên run lên bần bật.

Đau. Đau đớn tột cùng.

Suốt vạn năm tồn tại từ thuở hồng hoang, An Nguyên là kẻ ngắm nhìn chúng sinh chịu khổ, cậu chưa từng biết "đau" là gì. Cảm giác da thịt bị xé rách, máu tươi tuôn chảy, sự thống khổ của thần kinh tàn phá ý thức cậu. Lần đầu tiên, tàn dư của Hỗn Độn cảm nhận trọn vẹn sự nhỏ bé, yếu ớt và bi ai của một kiếp người. Cậu cắn chặt môi đến bật máu, không kêu la, nhưng đôi mắt tĩnh lặng rốt cuộc cũng vỡ vụn, hiện lên sự mờ mịt và thống khổ.

Vu phi thấy cậu ngang bướng không cầu xin thì càng điên tiết, ra lệnh cho tay sai liên tiếp tra tấn. Máu nhuộm đỏ cả vạt áo tím, hơi thở của thiếu niên ngày càng thoi thóp.

Đúng lúc roi sắt chuẩn bị quất xuống lần nữa, cánh cửa sắt dày đặc của ám thất bỗng nổ tung.

Ầm!

Ánh đuốc rực sáng bên ngoài hắt vào, in bóng một nam nhân cao lớn tựa như Tu La bước ra từ địa ngục. Lục Cảnh Hành tay cầm trường kiếm sát khí ngút trời, đôi mắt hằn vằn tia máu đỏ rực. Khi nhìn thấy thiếu niên thanh tao của mình bị treo trên giá sắt, cả người bê bết máu tơi tả như một con búp bê rách, lý trí của bậc đế vương hoàn toàn đứt đoạn.

"Giết. Không chừa một tên nào." Lục Cảnh Hành gầm lên, thanh âm lạnh buốt thấu xương.

Ám vệ tràn vào như nước lũ. Bọn tay sai phút chốc đầu lìa khỏi xác. Vu phi kinh hoàng tột độ, hai chân nhũn ra quỳ sụp xuống đất: "Bệ... bệ hạ tha mạng... thần thiếp chỉ là..."

"Cắt đứt gân tay gân chân ả, tống vào Thiên Lao cho ta! Cầu sống không được, cầu chết không xong!" Lục Cảnh Hành gạt phăng ả tiện nhân, vứt thanh kiếm dính máu xuống đất, hoảng loạn lao đến bế thốc An Nguyên vào lòng.

"An Nguyên... An Nguyên... tỉnh lại nhìn ta!" Giọng nói của vương giả bá đạo giờ đây run rẩy vỡ nát. Hắn ôm chặt lấy thân hình lạnh ngắt, nhẹ bẫng dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào.

An Nguyên khẽ hé mí mắt nặng trĩu. Nhìn thấy khuôn mặt đầy hoảng sợ của Lục Cảnh Hành, khóe môi cậu mấp máy một nụ cười yếu ớt: "Lục Cảnh Hành... phàm nhân các ngài... sống đau đớn thật đấy..." Nói rồi, cậu hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Đêm đó, cả hoàng cung Nam Đô chấn động.

Mặc kệ mọi ánh mắt, mặc kệ luật lệ tổ tông, Lục Cảnh Hành bế ngang thiếu niên đẫm máu sải bước đường hoàng tiến thẳng vào Càn Thanh Cung – tẩm cung riêng của hoàng đế, cấm địa không kẻ nào được phép bước vào.

Toàn bộ Thái Y Viện bị dựng dậy giữa đêm. Lão thái y run rẩy quỳ gối bắt mạch, trán vã mồ hôi hột, liên tục dập đầu tạ tội: "Bệ... bệ hạ... thương tích của công tử quá nặng, mất máu quá nhiều, kinh mạch tổn hại nghiêm trọng. Cơ thể này... e là khó qua khỏi đêm nay..."

"Cứu không được em ấy, trẫm chu di cửu tộc Thái Y Viện các ngươi!" Lục Cảnh Hành hất tung bàn trà, gầm thét như dã thú mắc bẫy.

Bọn thái y sợ hãi đến vỡ mật, vội vàng đem toàn bộ nhân sâm, tuyết liên ngàn năm quý giá nhất cạy miệng đút cho An Nguyên, dốc hết y thuật bình sinh để cầm máu, rịt thuốc.

Khi các thái y đã lui ra ngoài túc trực, trong điện chỉ còn lại sự tĩnh mịch đáng sợ.

Lục Cảnh Hành ngồi sụp bên mép giường rồng. Vị hoàng đế thường ngày cao ngạo, chỉ tay định đoạt vạn dặm giang sơn, giờ đây lại mang dáng vẻ chật vật, bi thương đến cực điểm. Hắn nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của thiếu niên áp lên má mình, đôi mắt đỏ ngầu không dám chớp dù chỉ một cái.

Hắn sợ, vô cùng sợ hãi. Hắn sợ nếu hắn nhắm mắt lại, tia linh khí mỏng manh này sẽ thật sự tan biến về với Hỗn Độn, bỏ mặc hắn lại giữa nhân gian lạnh lẽo này.

Lục Cảnh Hành cứ ngồi đó, như một bức tượng hóa đá tạc bên giường bệnh. Hắn không chợp mắt thức trắng nguyên đêm, ánh mắt cố chấp ghim chặt vào khuôn mặt nhợt nhạt của An Nguyên, đếm từng nhịp thở thoi thóp của cậu cho đến khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới khó nhọc xé toạc màn đêm, rọi vào tẩm cung rực rỡ.


BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết

Bạn thấy nội dung này hấp dẫn hoặc phù hợp, hãy chia sẻ đến với mọi người cùng thưởng thức!