Ngự uyển lúc này đã chìm trong một màu lam buốt giá của lớp băng tuyết vĩnh cửu. Sự bi thương tột cùng của Vạn Hư Chi Chủ dẫu không hóa thành cuồng nộ hủy diệt, nhưng sự rò rỉ của Hỗn Độn vẫn đủ sức đóng băng vạn vật xung quanh.
Mái tóc đen nhánh của An Nguyên dưới ánh trăng đã phai nhạt thành một màu trắng bạc tựa cước. Cậu cứ quỳ ở đó, ôm chặt thi thể lạnh ngắt của Lục Chiêu, đôi mắt tĩnh lặng vạn năm giờ đây ngập ngụa trong nước mắt và sự vô lực đến nao lòng.
Bịch.
Thanh trường kiếm nạm ngọc rơi loảng xoảng xuống thềm đá đóng băng. Lục Cảnh Hành cùng đám cấm vệ quân vừa lao tới cửa ngự uyển, trễ một bước chân, lại vĩnh viễn đánh mất đi cả một thế giới.
Bước chân của vị hoàng đế thường ngày oai phong lẫm liệt nay lảo đảo, xiêu vẹo như người say. Khi nhìn thấy em gái ruột thịt duy nhất máu me đầy ngực nằm bất động, và người hắn yêu thương nhất mang bộ dáng tóc trắng thê lương, trái tim Lục Cảnh Hành như bị một bàn tay vô hình bóp nát.
Máu mủ tình thâm bị tước đoạt khiến lồng ngực hắn quặn thắt, đau đớn đến không thở nổi. Thế nhưng, khi bắt gặp bờ vai gầy gò đang run rẩy kịch liệt của An Nguyên, nỗi đau xót lại hóa thành sự che chở bản năng.
Lục Cảnh Hành không gào thét, cũng không chất vấn. Hắn nặng nề bước tới, phẩy tay ra hiệu cho cấm vệ quân lùi lại toàn bộ. Giữa lớp băng giá buốt xương, nam nhân trần thế ấy quỳ một chân xuống, vươn đôi tay rộng lớn ôm trọn lấy cả An Nguyên và thi thể Lục Chiêu vào lòng.
"Trẫm ở đây... An Nguyên, trẫm tới rồi." Hắn khàn giọng thì thầm, đem chút hơi ấm phàm tục cuối cùng ủ ấm lấy thân thể đang lạnh dần của vị thần minh.
Sự ấm áp quen thuộc chạm vào da thịt khiến An Nguyên khẽ giật mình. Cõi Hỗn Độn đang tuôn trào bi thương dường như tìm được một mỏ neo vững chắc. Cậu ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn. Ngay khoảnh khắc ấy, lớp băng lam quang xung quanh ngừng lan rộng, mái tóc trắng bạc của cậu dưới cái ôm siết chặt của Lục Cảnh Hành cũng dần dần chuyển đen trở lại, khôi phục dáng vẻ thiếu niên phàm tục.
"Xin lỗi... Lục Cảnh Hành... Ta đã không cứu được muội ấy..." An Nguyên nấc lên, thanh âm vỡ vụn.
Lục Cảnh Hành nhắm nghiền mắt, giấu đi giọt lệ bi thương, bàn tay vuốt ve lưng cậu: "Không phải lỗi của em. Là thiên đạo vô tình, là trẫm đã không bảo vệ tốt muội ấy..."
An Nguyên mím chặt môi. Thiên đạo? Cậu nhẹ nhàng rời khỏi vòng tay Lục Cảnh Hành, chầm chậm đứng thẳng dậy. Lớp vỏ bọc yếu ớt dường như bị một ý chí mạnh mẽ nào đó ép lùi. An Nguyên đưa bàn tay thon dài, nhợt nhạt hướng về phía khoảng không.
Sổ Tàn Linh lập tức cảm ứng, thoát ra khỏi ấn đường của cậu, ngoan ngoãn lơ lửng ngay trước mặt. Bàn tay An Nguyên khẽ chạm vào mặt giấy lấp lánh, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, bao trùm lấy thi thể Lục Chiêu.
Từ vết thương trí mạng trên ngực cô công chúa nhỏ, một đốm sáng màu lam nhạt chập chờn bay ra. Đó chính là tia tàn linh của nàng.
Đốm sáng ấy lượn lờ quanh Sổ Tàn Linh. Những dòng chữ vận mệnh hiện lên. An Nguyên rũ mắt nhìn thấu tâm tư của tia linh hồn này. Cậu thấy sự nuối tiếc vô vàn vì chưa kịp mặc áo tân nương, thấy sự uất hận nghẹn ngào vì bị người tín nhiệm nhất phản bội mà tước đoạt mạng sống.
Thế nhưng, tuyệt nhiên không có lấy một tia "oán niệm" dơ bẩn nào. Lục Chiêu dẫu chết oan ức, linh hồn vẫn trong trẻo và rực rỡ như đóa hướng dương, không mảy may sinh ra tà niệm muốn nguyền rủa thế gian. Đứa trẻ này, thiện lương đến mức khiến thiên địa cũng phải chạnh lòng.
"Tia tàn linh này... quá đỗi thuần khiết." An Nguyên lẩm nhẩm, ánh mắt lóe lên một tia kiên định bạo liệt.
Nếu Lục Chiêu mang oán niệm, cậu đành phải thanh tẩy nàng. Nhưng nàng trong sạch như vậy, cớ sao phải chịu kết cục thê thảm chỉ vì những mưu đồ chính trị dơ bẩn của chốn phàm trần? Nếu thiên đạo đã mù lòa, vậy thì Vạn Hư Chi Chủ sẽ tự mình mở mắt thay trời!
"An Nguyên, em định làm gì?" Lục Cảnh Hành nhận ra sự biến đổi khí tràng trên người thiếu niên, hoảng hốt vươn tay muốn cản lại.
Nhưng một bức tường linh khí vô hình đã nhẹ nhàng gạt hắn ra xa.
An Nguyên lùi lại một bước, hai tay kết một pháp ấn cổ xưa phức tạp nhất từ thuở khai thiên lập địa. Cõi Hỗn Độn vốn đang bị phong ấn trong cơ thể cậu bị ép buộc mở tung ra, linh lực nguyên thủy cuồn cuộn chảy ngược vào kinh mạch phàm nhân mỏng manh, gây ra những cơn đau đớn như xé rách từng tấc thịt. Nhưng cậu không bận tâm.
Giữa ngự uyển ngập tràn tuyết trắng, giọng nói của An Nguyên vang lên rành rọt, mang theo uy áp chí cao vô thượng chấn động thẳng lên chín tầng trời:
"Sinh ra từ ý chí đất trời, tồn tại ngoài vòng luân hồi nhân quả. Ta - An Nguyên, lấy danh nghĩa là Vạn Hư Chi Chủ, yêu cầu Sổ Tàn Linh một lần nữa mở ra thiên cơ!"
Sổ Tàn Linh rung lên bần bật, vạn đạo kim quang bắn ra chói lòa cả một vùng trời Nam Đô. Cuốn sổ lật tung các trang giấy như một cơn lốc.
"Ta dùng chính bản nguyên Hỗn Độn của mình làm tế vật! Cưỡng ép thiên đạo, viết lại vận mệnh của tia tàn hồn Lục Chiêu. Mệnh chưa tận, hồn không tan. Trả lại dương thọ!"
Câu thần chú vừa dứt, cuốn Sổ Tàn Linh phát ra một tiếng ngâm dài ngân vang như rồng gầm. Đốm sáng màu lam của Lục Chiêu bị cuốn vào trong trang giấy, sau đó được thanh tẩy qua hàng vạn tia kim quang rực rỡ rồi mạnh mẽ bắn ngược trở lại, nhập thẳng vào thi thể lạnh ngắt dưới lớp tuyết.
Thời gian dường như đảo ngược.
Độc tố Hạc Đỉnh Hồng đen ngòm trên mạch máu Lục Chiêu bốc hơi thành sương trắng. Vết dao đâm thấu ngực tự động khép miệng, tái tạo nhục cốt. Đôi má nhợt nhạt tử khí phút chốc hồng hào trở lại.
Dưới ánh mắt khiếp sợ xen lẫn mừng rỡ tột độ của Lục Cảnh Hành, hàng mi của Lục Chiêu khẽ rung động. Nàng chậm rãi mở mắt, hơi thở mỏng manh dần trở nên đều đặn. Sự sống, một lần nữa quay về với tiểu công chúa Nam Đô.
"Chiêu nhi!" Lục Cảnh Hành lao tới ôm chầm lấy em gái, nước mắt của bậc đế vương rốt cuộc cũng rơi xuống.
Nhưng cái giá để "mua" lại sinh mệnh từ tay tử thần chưa bao giờ là rẻ. Đặc biệt là với một kẻ đang gánh chịu hình phạt phong ấn như An Nguyên. Việc cưỡng ép xé rách phong ấn, dùng linh lực nguyên thủy để bẻ cong thiên đạo lần thứ hai đã vượt qua giới hạn chịu đựng của cõi Hỗn Độn.
Keng... Keng... Keng...
Từ hư không, chín sợi xích thiên phạt tản ra ánh sáng đỏ như máu mang theo sức mạnh chế tài của thiên đạo quất xuống, trói gô Sổ Tàn Linh lại, siết chặt đến mức mặt giấy phát ra tiếng gãy vụn. Cuốn sổ vùng vẫy trong tuyệt vọng rồi hóa thành một tia sáng mờ nhạt, đập mạnh vào trán An Nguyên, cưỡng chế đóng sập mọi khe hở của Hỗn Độn.
"Phụt!"
Một ngụm máu tươi rực rỡ, xen lẫn những tia linh khí vàng kim lấp lánh phun thẳng ra từ miệng An Nguyên, nhuộm đỏ cả vạt áo tử y và thềm đá trắng.
Cơ thể thiếu niên mỏng manh như một con diều đứt dây, mềm nhũn ngã gục xuống.
"An Nguyên!" Lục Cảnh Hành kinh hoàng buông Lục Chiêu ra, nhào tới đỡ lấy thân hình đang rơi tự do ấy.
Trong vòng tay hắn, An Nguyên nhẹ bẫng đến đáng sợ. Ấn ký ngọn lửa giữa trán cậu vốn tỏa sáng nay đã hoàn toàn thui chột, biến thành một màu tro tàn. Khí tức của cậu yếu ớt đến mức ngay cả hô hấp cũng phải chật vật từng nhịp. Đôi mắt trong veo từ từ khép lại, khóe môi dính máu vẫn cố gắng cong lên một nụ cười an ủi vô lực.
"Tốt quá... Sao trên trời... vẫn còn người để tặng..."
Thanh âm vỡ nát thoảng qua như gió thoảng mây bay, rồi An Nguyên hoàn toàn chìm vào bóng tối sâu thẳm. Lục Cảnh Hành ôm chặt lấy cậu, tiếng gầm bi thương của vị hoàng đế vang vọng xé nát cả màn đêm tĩnh mịch của Nam Đô.