THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Đoàn người dần dần tiến tới nơi tiếng súng phát ra, càng tới gần tiếng súng càng lớn hơn, đủ loại tiếng súng vang lên. Có tiếng súng trường, tiểu liên, có tiếng lựu đạn nổ vang. Khi cách vị trí giao tranh 500m, Hắc Vân ra hiệu toàn đơn vị dừng lại ẩn nấp. Sau đó ra lệnh cho Lý Lâm đi theo mình trinh sát.

 

Cả 2 cúi thấp người tiến về phía trước. Khi tiến tới còn cách 200m. Hắc Vân liền ra hiệu Lý Lâm nằm xuống. Lý Lâm nhìn thấy ra hiệu liền nằm xuống. Lúc này Hắc Lâm chỉ về phía cách đó 50m đang có 2 tay trinh sát đang đứng cảnh giới, cả 2 tay lăm lăm 2 khẩu súng trường, mặt hướng 4 phía cảnh giới, nhưng tai vẫn hướng tiếng súng vang lên nghe ngóng.

 

Hắc Vân nhìn thấy liền ra lệnh cho Lý Lâm.

 

“Ngươi nhắm tên bên phải, ta nhắm tên bên trái. Cố gắng 1 phát hạ gục hắn, nhưng nếu không được cứ bắn vào thân hắn. Còn lại ta sẽ giải quyết. Được chứ?”

 

“Rõ.”

 

“Chúng ta sẽ đợi khi tiếng lựu đạn lại vang lên thì cùng nổ súng.”

 

Cả 2 từ từ đưa súng hướng về phía 2 tên lính cảnh giới. Đúng lúc này tiếng lựu đạn liền vang lên, cả 2 liền nhanh chóng bóp cò. Tên lính bên trái liền chúng 1 phát vào đầu, Nhìn ở xã cũng có thể thấy rõ. Tên bên trái bị Lý Lâm bắn 2 phát trúng vào thân trên. Sau khi 2 tên lính ngã xuống, Hắc Vân lập tức lao lên, tay nắm chắc khẩu súng. Lý Lâm thấy vậy liền lao theo.

 

Khi tiến sát cách tên lính địch 5m, cả 2 nhìn thấy tên lính bị bắn trọng thương đang có gắng hướng súng về phía 2 người. Hắc Vân vọt lên càng nhanh lấy chân đã khẩu súng văng ra, Sau đó hướng nòng súng có gắn lưỡi lê mạnh mẽ đâm xuống. Hắn dùng hết sức mà đâm xuống, hướng thẳng trái tim đâm liền mấy nhát, Hắn có thể nghe thấy tiếng sắt thép đâm thủng máu thịt, hòa lẫn với tiếng rên rĩ của kẻ đang nằm dưới chân. Hắn đâm cho đến khi kẻ đó không còn thở nữa, im bặt mà dừng.

 

Lý Lâm lúc này cũng chạy tới, nhìn thấy tất cả, sau đó hướng súng về phía trước cảnh giới.

 

Hắc Vân lúc này cũng cúi xuống bên người 2 tên lính lục lọi vũ khí trang bị đạn dược, được thêm 2 khẩu súng trường với 40 viên đạn, 1 súng ngắn với hơn 20 viên đạn, 5 trái lựu đạn, 1 con dao hắn liền dắt sau lưng. Sau đó cả 2 đem 2 tên lính dấu vào trong bụi cây, để lại 2 khẩu súng bên cạnh 2 xác chết. Lúc này Hắc Vân đưa cho Lý Lâm 3 quả lựu đạn sau đó ra lệnh.

 

“Ngươi chạy về phía sau đưa đơn vị tiến tới vị trí này. Lấy lựu đạn, súng ống chia cho anh em sau đó đợi ta ở chỗ này đợi lệnh.”

 

“Rõ. Đội trưởng cẩn thận.”

 

Hắc Vân gật đầu.

 

Lý Lâm lại chạy về hướng ban đầu. Hắc Vân liền cúi thấp người tiếp tục tiến về phía trước. Khi còn cách tiếng súng chừng 100m, Hắn liền nằm xuống từ từ bò tới phía trước. Khi bò đến 1 mô đất cao, có bụi cỏ rậm rạp. Khoảng cách hắn đến nơi giao tranh chỉ trừng 70m, lúc này hắn lấy ống nhòm ra nhìn về phía giao tranh.

 

Hắn nhìn thấy nhóm quân Ngô đang chia thành 3 hướng tấn công dần dần áp sát vào 1 khu vực bãi đá, không ngừng sử dụng hỏa lực súng máy yểm hộ bắn quét về phía đó. Xem ra đang có 1 đơn vị tần quân đang chống cự quyết liệt, nghe tiếng súng có lẽ chứng 20 người. Nhóm quân Tần này chống cự cũng rất quyết liệt, Hắc Vân có thể trông thấy ở vị trí trung tâm quân ngô có hơn 10 xác chết và bị thương đang nằm rải rác .

 

Hắc Vân nhìn thêm 1 lần nữa vị trí trung tâm, hắn nhìn thấy viên sĩ quan chỉ huy đang cúi thấp người không ngừng ra lệnh cho đám lính trước mặt, và lính giao liên ra lệnh cho 2 bên cánh tăng cường tấn công về phía bãi đá, Hắn ta hoàn toàn tập trung về phía trước. Lúc này bên cạnh hắn chỉ còn 2 tên lính hộ vệ. Lúc này Hắc Vân liền tính nhẩm nếu như phía trước mặt đây thương vong hơn 10 tên, thì 2 bên cánh cũng ước chừng cộng lại thương vong cũng 10 tên, cộng thêm 2 tên vừa bị hạ thì quân địch đã bị tiêu diệt hơn 20 tên. Trừ đi thì quân số bọn chúng có lẽ chỉ còn khoảng 60 tên. Lấy quân số hiện tại tập kích bất ngờ sau lưng, phối hợp với đơn vị giao tranh có lẽ vẫn hạn được bọn chúng.

 

Hắc Vân cũng dựa theo tiếng súng đánh giá khoảng cách của 2 vị trí này so với sở chỉ huy địch. Cánh trá cách vị trí chỉ huy khoảng 400m vị trí gần hơn cánh phải chừng 200m

 

Suy nghĩ xong kế hoạch chiến đấu trong đầu, Hắc Vân men theo đường cũ quay lại vị trí tập hợp đã định. Khi bước tới gần, hắn nhìn thấy nhóm quân mình đang ẩn nấp liền tiến tới. Ra hiệu cho toàn đội tiến tới gần ra lệnh. Toàn đội thấy hắn ra hiệu liền tiến lên vẫn có 2 người vẫn cảnh giới xung quanh.

 

Hắc Vân nhặt lấy vài viên đặt lên trên mặt đất, sắp xếp sơ đồ chiến thuật trận đánh. Hắn lấy Viên đá lớn màu trắng làm vị trí đơn vị bạn đang chiến đấu, lấy 3 viên đá xanh nhỏ đặt ở giưa sơ đồ làm 3 vị trí quân ngô đang chiến đấu, hòn đá trắng nhỏ làm vị trí quân mình đang đóng, lấy hòn đá đỏ làm vị trí mô đất cao lúc nãy mà hắn ẩn nấp.Sau đo bắt đầu bố trí.

 

“Lúc nãy ta đã quan sát sơ đồ bố trí trận địa địch và con số thương vong 2 bên. Quân bạn bây giờ còn khoảng 20 người, quân địch còn khoảng 60 đến 70 người. Tức là mỗi vị trí địch quân có thể có 20 người. Với 15 người chúng ta phối hợp với 20 người quân bạn hoàn toàn có thể đánh tan bọn chúng. Nhưng ta vẫn nói trước , kế hoạch này rất liều lĩnh, chỉ có tử chiến không lui.”

 

Tất cả nghe xong đồng thời gật đầu, sau đó tiếp tục nhìn vào sơ đồ bố trí. Hắc Vân bắt đầu bố trí nhiệm vụ trận đánh.

 

“Lý Lâm, ngươi cầm khẩu tiểu liên cùng 3 người tiến tới bên trái ngăn chặn quân địch bên hướng này hồi viên, vị trí này gần tên chỉ huy hơn, chúng sẽ hồi binh nhanh hơn. Không cần cắn chết chúng, chỉ cần dây dưa không để chúng tiến nhanh về phía tên chỉ huy là được. Ta sẽ nhanh chóng chi viện.”

 

“Rõ”

 

“Trần Văn và Lý Minh cầm khẩu súng máy đi đến vị trí mô đất này, khi có hiệu lệnh quét thẳng tất cả đạn về phía chúng, không cần tiết kiệm đạn. Nếu quân địch phát hiện quân ta không cần hiệu lệnh cứ nổ súng trước. Khi có lệnh xung phong cả 2 cùng ta lao lên.”

 

“Rõ”. - Cả 2 trả lời.

 

“Số còn lại đi với ta tiến tới. Tất cả cầm sẵn lựu đạn khi có hiệu lệnh tất cả lao lên, ném lựu đạn vào vị trí địch. Sau đó bắn hết số đạn đang có trong súng. Khi ta ra hiệu xung phong thì tất cả lao lên mà đâm chết chúng.”

 

“Rõ” - Số quân còn lại đáp lời.

 

Hắc Vân nhìn về phía tiếng súng, sau đó nhìn về phía toàn đơn vị.”

 

“Xuất phát.”

 

Nhận được mệnh lệnh toàn đơn vị chia thành 2 hướng tiến lên.

 

Cánh quân của Lý Lâm sau 2 phút tiến vào vị trí mai phục, cách chỉ huy Ngô quân 100m.

 

Cánh quân của Hắc Vân từ từ áp sát vị trí chỉ huy quân Ngô. Khi cách còn 100m. Hắn ra hiệu cho Trần Văn tiến tới vị trí mô đất. Và ra lệnh cho số còn lại dàn trải ra, sau đó từ từ bò tiến tới cách quân địhj tầm 30 m. Ở đây có thể nhìn thấy quân địch có thêm vài tên bị thương, viên chỉ huy vẫn tiếp tục ra lệnh cho toàn đơn vị tấn công.

 

Hắc vân ra hiệu tất cả rút lưu đạn ra chuẩn bị. Hắn hít sâu 1 hơi sau đó nhổm dậy hét lớn.

 

“Đánh.”

 

Sau khi nghe hiệu lệnh của hắn, toàn đơn vị nhổm dậy ném lựu đạn về phía vị trí chỉ huy quân Ngô. Lựu đạn như mưa ném vào vị trí quân địch nổ ra từng màn hỏa hoa, xé tan từng tên tính địch.

 

Nhìn thấy Hắc Vân và những người khác nhổm dậy ném lựu đạn về phía quân địch. Địch Trần Văn lập tức bóp cò súng máy bắn quét về phía quân địch. Từng loạt đạn quét ngang đội hình quân Ngô còn đứng vũng sau loạt lưu đạn.

 

Hắc Vân cùng số quân theo mình sau khi ném xong lựu đạn, liền nhanh chóng hướng nòng súng về phía quân địch mà bóp cò. Sau khi bắn hết số đạn còn trong súng và không còn nghe thấy tiếng súng máy vang lên nưa. Hắn lập tức ra lệnh.

 

“Tất cả. Xung Phong. Giết.”

 

Sau đó lao lên phía trước hướng về phía vài tên quân địch còn sống sót, khẩu súng lắp lê lăm lăm trong tay. Lúc này toàn đơn vị chiến ý ngập trời xông về phía trước, tiếng hét vang trời.

 

“Xung phong.”

 

“Giết.”

 

“Giết hết bọn chúng.”

 

Vài tên quân Ngô còn sống chưa kịp định thần, quay đầu lại đã thấy 1 nhóm quân Tần cầm súng lao tới. 1 tên hạ sĩ quan kịp lấy lại tinh thần hướng nòng súng trường mà mình vớ được bóp cò. Tiếng súng vang lên 1 chiến sĩ đứng ngay bên cạnh Hắc Vân trúng đạn ngã xuống.

 

Hắc Vân cảm nhận được 1 chiến hữu hy sinh, máu trong người sôi lên xông thẳng vào tên hạ sĩ quan, không để hắn kịp hướng nòng súng về phía mình bóp cò lần nữa, thân minh hơi lách sang bên tái, tránh khỏi nòng súng của tên hạ sĩ quan. Sau đó đâm thẳng lưỡi lê vào bụng hắn, Hắc Vân có thể nghe rõ tiếng da thịt bị lưỡi lê đâm xuyên. Tên hạ sĩ quan kêu thảm 1 tiếng, buông rơi khẩu súng trong tay ra, lùi về sau mấy bước, sau đó bị chặn lại bởi 1 cái cây sau lưng. Sau khi dừng lại, hắn liền lấy 2 tay nắm chặt nòng súng đang căm lưỡi lê vào da thịt hắn. Sau đó quay xang bên tên lính Ngô đang đứng ở bên phải.

 

“Bắn chết hắn đi.”

 

Hắc Vân nghe thế, liền nhìn sang bên phải thì thấy 1 tên lính Ngô đang giương súng về phía mình. Hắn liền vận sức rút lưỡi lê ra, nhưng viên hạ sĩ quan vẫn nắm chặt. Nhận thấy nguy hiểm , Hắc Vân lập tức buông tay ra, né tránh viên đạn từ tên lính Ngô, Nhưng viên đạn liền trúng 1 chiến sĩ khác bên cạnh.

 

Hắc Vân liền rút khẩu súng lục bên hông ra, nhắm thẳng tên lính ngô mà bắn 3 phát súng.

 

Pằng! Pằng! Pằng!

 

Tên lính Ngô ngã gục tại chỗ.

 

Lúc này trên tay cầm súng của Hắc Vân truyền tới cảm giác đau đớn. Hóa ra tên hạ sĩ quan đã nhân lúc Hắc Vân không để ý rút lưỡi lê ra. Sau đó cầm nòng súng giơ thẳng khẩu súng lên, báng súng giơ thẳng lên trời, sau đó đánh mạnh xuống. Bị đánh mạnh, Khẩu súng lục trong tay Hắc Vân bị đánh rơi xuống. Sau đó viên hạ sĩ quan lại giơ ngang khẩu súng sau đó đánh mạnh về phía mặt Hắc Vân. Báng súng đập thẳng vào mặt, gần thái dương, khiến Hắc Vân choáng váng mà ngã ngửa ra sau xuống. Viên hạ sĩ quan thấy Hắn ngã ngửa ra sau. Liền để tay trái cầm nòng súng, tay phải vầm thân súng, sau đó nhằm thẳng đầu Hắc Vân mà đâm xuống.

 

Hắc Vân thấy thế liền giơ tay lên nắm lấy thân lưỡi lê. Vì lưỡi lê của hắn cấu tạo như 1 lưỡi dao, nên khi hắn nắm lấy, lưỡi dao cắt đứt tay của hắn máu chảy ra. Vì viên sĩ quan ở phía trên mà đâm xuống nên có ưu thế hơn. Hắc Vân không thể dùng sức đẩy lưỡi lê ra. Lưỡi lê chịu sức nặng của viên hạ sĩ quan từ từ đâm xuống. Khi lưỡi lê đã gần sát với mắt của Hắc Vân, Hắn có thể thấy rõ đầu mũi lê, và giọt máu đang từ tư lăn xuống. Khi giọt máu bắn vào mắt hắn. Hắn vô ý thức nhắm 1 mắt lại.

 

Lúc này tiếng súng vang lên.

 

Pằng!

 

Viên hạ sĩ quan bị bắn ngã ra sau. Hắc Vân thoát khỏi lưỡi lê liền vùng dậy nhìn lại thì thấy Trần Văn và Lý Minh đã kịp lao tới cứu hắn và gia nhập vào hỗn chiến. Lại vài tiếng súng vang lên 2 tên lính ngô còn sót lại cũng đã bị hạ gục.

 

Hắc Vân nhìn về phía quân đội bạn thì thấy có 5, 6 tên lính Ngô đang cầm súng lao tới. Hắc Vân vội chộp lấy khẩu tiểu liên đang nằm cạnh đố, giương súng óp có. 1 loạt đạn bay ra, 3 tên bị bắn hạ ngay lập tức. Những người còn lại thấy thế thì cũng vội lấy súng mà bắn. Tiêu diệt những tên còn lại.

 

Sau khi hạ được chúng, Hắc Vân nhìn xung quanh đã thấy toàn bộ quân Ngô đã bị tiêu diệt. Bên mình thì có 2 người chết, 2 người bị thương. Vậy là bên hắn còn 7 người.

 

Trần Văn nhìn về phía hắn vội nói.

 

“Đội trưởng. Ngài bị thương rồi.”

 

Hắc Vân nhìn thấy tay mình chảy máu, liền cúi xuống nhặt lấy 1 cuộn băng vải cuộn vào bàn tay trái của mình. Sau đó lên tiếng.

 

“Không sao. Chỉ là vết thương nhẹ.”

 

Lúc này tiếng súng và lự đạn từ cánh trái của Lý Lâm vang lên. Xem ra số quân cánh trái nghe thấy tiếng nổ lớn tại vị trí chỉ huy nên đã kéo quân về, đang bị Lý Lâm chặn đánh. Hắc Vân Nghe thấy liền nhìn xung quanh, nhìn thấy vũ khí trang bị vung vãi xung quanh. 2 khẩu súng máy, vài khẩu tiểu liên, 1 khẩu cối, 1 khẩu súng phóng lựu, số còn lại là súng trường. Ngoài ra còn có lưu đạn trên xác địch.

 

Hắc Vân nhìn quét xong sau ra lệnh cho từng người.

 

“Trần Văn, và 2 cậu ở lại đây ngăn càn quân địch. Bảo vệ người bị thương.”

 

“Lý minh cầm lấy khẩu súng máy và đạn, 2 người còn lại lấy lựu đạn và mấy khẩu tiểu liên nhanh chóng theo tôi đi chi viện cho Lý Lâm. Nhanh.”

 

Tất cả nghe lệnh liền lập tức thi hành. Hắc vân cầm lấy dậy chứa dạn của súng phóng lựu. Sau khi tất cả đã lấy xong trang bị, Hắc Vân dẫn nhóm chi viện nhanh chóng đi theo mình.

 

Trần Văn ở lại cầm lấy khẩu súng máy hướng về phía ngược lại sẵn sàng nghênh địch. 2 người còn lại liền lấy bông băng sơ cứu cho 2 người bị thương. Kéo 2 người dựa vào 2 gốc cây, đưa cho mỗi người 1 khẩu súng vài viên đạn và 1 quả lự đạn. Nếu không thể vượt qua thì ôm địch cùng chết. Sau khi làm xong hết thảy, 2 người lấy mỗi người 1 khẩu tiểu liên và ít lưu đan. 1 người ở bên cạnh hỗ trợ Trần Văn, 1 người ẩn nấp ở một gốc cấy cách chứng 50m. Cả 3 sẵn sàng đón quân địch.

 

Lúc này nhóm của Trần Văn càng ngày càng gần vị trí giao tranh. Khi cách vị trí giao tranh còn gần 100m. Hắc Vân dừng lại và ra lệnh cả 3 dừng lại. Còn mình thì lao lên phía trước kiểm tra tình hình. Từ vị trí này Hắc Vân có thể thấy nhóm của lý Lâm đang bị bao vây lưng quay về phía Hắc Vân, 1 người trong nhóm Lý Lâm đã nằm trên vũng máu. Còn bên địch có vài tên đã nằm xuống. Có hơn 10 tên địch đang không ngừng bao vây áp sát nhóm của Lý Lâm.

 

Sau khi kiểm tra xong , Hắc Vân quay lại ra lệnh.

 

“Lê Minh. Cậu đặt súng máy ở đây bắn yếm trợ, không cần hiệu lệnh hãy bắn ngay. 2 người còn lại theo tôi. Cả 2 khi tấn công vừa tiến vừa bắn, không cần sợ hết đạn. Rõ chưa.”

 

“Rõ.”

 

“Tiến.”

 

Hắc Vân dẫn 2 người đi vòng sang bên trái , ngược với bên của Lý Lâm.

 

Lý Minh lúc này liền lắp đặt súng máy, sau khi lắp xong liền nhắm thắng về hướng nhóm quân địch đang tấn công, bóp cò. 1 loạt đạn vang lên, xuyên thủng 2 tên địch khiến chúng cục xuống.

 

Sau loạt đạn của Lý Minh, Hắc Vân hướng súng phóng lưu vào 1 tốp địch đang đứng chụm vào nhau. 1 tiếng nổ vang lên . hất tung 1 tên bay lên trời khoảng 1 m như 1 con diều bị đứt dây sau đó rơi phịch xuống thêm 3 tên địch bị loại khỏi vòng chiến. 2 người lính còn lại cũng gia nhập vào cuộc chiến, hướng nòng súng về phía quân địch bóp cò.

 

Nhóm của Lý Lâm thấy thấu cứu viện tới cũng tiếp tục hướng về phía quân địch. Cả 2 đội tạo nên 1 làn hỏa lực mãnh liệt, từng tên quân địch ngã xuống. Tuy chúng có ưu thế hơn về quân số nhưng sự chi viện bất ngờ của Hắc Vân khiến chúng không kịp ứng đối.

 

Sau hơn 1 phút chiến đấu, khi thất đồng đội đã chết gần hết, 2 tên lính ngô còn lại liền bỏ chạy. Khi thấy 2 tên bỏ chạy, cả đội liền hướng về phía 2 tên đó bắn xối xả, nhưng 2 tên dựa vào địa hình gồ ghế và gốc cây lớn mà rút lui rât khó bắn.

 

Hắc Vân nhìn thấy liền hướng về phía Lý Lâm mà ra lệnh.

 

“ Súng trường của ai còn đạn không?”

 

“Còn 2 viên.” - 1 người lính trả lời

 

“Ném qua đây.”

 

1 khẩu súng trường liền được ném sang. Hắc Vân bắt lấy khẩu súng sau đó ngắm bắn.

 

Trải qua vài giây, 2 tên lính ngô liền xuất hiện Hắc Vân liền nổ súng. 2 tiếng súng chát chúa vang lên. 1 tên lính bị bắn thẳng đầu nằm gục xuống, 1 tên bị bắn trúng vào chân liền ngã xuống.

 

Thấy 2 tên ngã xuống, Hắc Vân ném súng lại cho người lính lúc nãy. Sau đó rút súng lục bên hông ra chạy thẳng về phía trước. 2 người lĩnh đi cùng liền chạy theo. Khi cách tên lính Ngô còn 50 m, Hắc Vân nhìn thấy hắn đang vươn tay định lấy khẩu súng bị văng ra xa. Hắc Vân liền giương súng bắn liền mấy phát. Vài viên đạn bắn xuống đất nhưng có 2 viên trung vào người tên lính Ngô.

 

Khi Hắc Vân chạy tới nơi, thấy tên lính Ngô vẫn còn thoi thóp liền hướng súng vào đầu hắn và bóp còn. Sau khi xử xong . Hắc Vân hướng về phía 2 người đi cùng.

 

“2 người lập tức lấy vũ khí trang bị của 2 tên này rồi theo ta.”

 

2 người tuân lệnh lấy đồ và vũ khí trang bị của 2 tên lính. Sau đó liền cùng Hắc Vân chạy về phía Lý Lâm. Khi chạy tới hướng Lý Lâm ra lệnh cho hắn thu thập trang bị của địch. Thu thập xong thì chạy về phía Trần văn chi viện.

 

Hắc Vân dẫn đội chi viện quay trở lại lối cũ, lúc này tiếng súng lại vang lên. Báo hiệu cánh quân còn lại đã trở về tấn công nhóm Trần Văn. Cả 4 tăng nhanh cước bộ. Tiếng súng và tiếng lựu đạn ngày càng dày đặc.

 

Khi Hắc Vân chạy tới thì thấy giao tranh đã kết thúc. Trần văn đang đứng cùng 1 nhóm lính, xem ra là nhóm lính bị quân Ngô bao vây lúc nãy.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết