THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Sau khi tư binh và lương thực tới tay liền biên chế lại thành 3 sư đoàn. Sư đoàn 1 do Văn trung kiêm chức làm sư trưởng, sư 2 do Lý Lâm làm sư trưởng, sư 3 do chánh Minh kiêm chức sư trưởng, chức vụ tham mưu trưởng được chuyển cho Hồ Minh, vốn là phó tham mưu trưởng. Mỗi sư đoàn có 1 trung đoàn cối 82 và 1 đại đội cối 60.

 

Lữ 2 chuyển thành lữ 1, lữ 3 thành lữ 2, lữ 4 thành lữ 3, lữ 5 thành lữ 4 thành 1 phần của sư 1.

 

Biên chế và quân số các đơn vị vẫn như cũ, chỉ có trung đoàn kỵ binh quân số đã lên đến 1200 người.

 

Tổng binh lực đạt tới 45.000 người.

 

Tuyến phòng thủ được xây dựng thêm dài đã đến 30 km, chiều sâu phòng thủ 5 km.

 

...

 

4 ngày sau, tại cách thành Tây An 20 km về phía tây, 1 đội quân mặc áo màu xanh biếc xuất hiện. Đây là Hắc Vân cùng với 3 lữ đoàn 1,2,3, 1 trung đội trinh sát, đại đội cận vệ và 1 đại đội pháo cối 82 ly.

 

Đây là kế hoạch được bàn bạc và thống nhất, nhằm giáng 1 đòn mãnh liệt tại hậu phương nhằm buộc kẻ địch đang tấn công Bắc huyền trấn phải phân binh, hoặc làm suy yếu sức tấn công của quân địch bằng cách phá hủy sân bay và làm suy yếu tinh thần kẻ địch khi biết hậu phương bị tấn công.

 

Văn trung được giao là chỉ huy tại Bắc Huyền trấn.

 

Lợi dụng 3 ngày trời mưa và đợi chờ mặt đất khô ráo để thuận tiện vận chuyển xe tăng và vận chuyển pháo của Ngô quân, Hắc Vân vận dụng người địa phương trong đơn vị trinh sát, liền dẫn quân bí mật đi đường vòng đến sát sân bay quân địch.

 

Theo báo cáo của trinh sát và cơ quan tình báo, vì để điều động 10 vạn quân tấn công Bắc Huyền trấn, binh lực tại các doanh trại của địch quân đều có giảm bớt. Tại sân bay có 1 vạn quân, cùng máy bay các loại, 2 doanh phía bắc, mỗi doanh còn 1 vạn, Tây An chỉ còn 2 vạn.

 

Hắc Vân quyết định đánh sân bay trước ngăn chặn không quân chi viện cho Bắc huyền trấn, hoặc các địa phương khác khi hắn tấn công. Cả 3 lữ đoàn bắt đầu áp sát mục tiêu. Pháo binh bắt đầu thiết lập trận địa.

 

...

 

Tại phía đông sân bay, 1 toán 10 người xuất hiện, trên người mỗi người đều mặc những bộ áo dân thường đang nằm sấp dưới đất quan sát sân bay phía dưới.

 

Những người này là những nhóm trưởng cảu các nhóm du kích xung quang Tây An, hô nay tập trung ở đây là muốn công đánh sân bay, trợ chiến cho Bắc Huyền trấn.

 

Lý Chung: “Lão Trần,ngươi nhìn xem tình hình thế nào?”

 

Trần Lâm: “Không tốt lắm, tuy bọn chúng quân số hiện tại đã ít đi nhưng quân số đã ít đi, nhưng ta nhìn bọn chúng vẫn nhiều hơn chúng ta. Chưa kể ngươi xem có mấy chục cái tháp canh, mỗi tháp đều có 1 khẩu súng máy. Chúng ta thì toàn là súng trường, hiếm lắm mới có mấy khẩu tiểu liên , súng máy, pháo cối chỉ có 5 khẩu , mấy chục viên đạn. Như bây giờ mà đánh chúng ta toàn quân sẽ bị diệt.”

 

Dương Hàn: “Nếu không đánh ban ngày được chúng ta đánh đêm, không cần phải triệt hạ sân bay chỉ cần quấy rối được chúng, khiến chúng chậm cho máy bay xuất kích là chúng ta có thể trợ được Bắc huyền trấn rồi.”

 

Lý Chung:”ý kiến hay.”

 

Trương đạt: “Vậy thì tối nay chúng ta tập kết toàn quân ở đây, sau đó phát động công kích. Ta cho rằng đánh lúc nửa đêm là tốt nhất.

 

Mọi người gật đầu.

 

Đúng lúc này 1 loạt tiếng nổ vang lên. Tất cả nhìn lại về phía sân bay đã nhìn thấy đạn cối rơi xuống như mưa, bao trùm toàn bộ sân bay, các tháp canh, trạm gác, các máy bay đều bị pháo kích. Địch quân tại sân bay bị nổ tạc chết không ít. Nhất là mấy chiếc ném bom chất đầy bom hạng nặng chuẩn bị công kích Bắc Huyền trấn hiện nay tạc nổ tạo nên hàng loạt vụ nổ chấn động, nổ chết đám phi công và đám lính đang đứng quanh. Mảnh sắt bay sang tứ phía, hạ gục không ít Ngô quân, san bay triệt để rối loạn.

 

Từ vị trí ẩn nấp mấy chỉ huy du kích trừng mắt, há hốc mồm.

 

Lý Chung: “Đây .. đây là có chuyện gì? Là ai đang đánh sân bay.”

 

Trương đạt: “Ta không biết là gần đây còn có lực lượng du kích nào khác a, mà du kích sao lại có nhiều đạn pháo như vây.”

 

Trần Lâm: “Không. Không phải du kích. Pháo của bọn họ bắn rất chuẩn, chắc chắn là quân chính quy.”

 

Dương Hàm: “Ở Hà Châu còn có đội quân chính quy nào khác ngoài Thiết Huyết quân sao, nhưng bọn họ đang tử thủ Bắc Huyền trấn. Sao lạo có mặt ở đây được.”

 

Trần Lâm:”Cho dù không biết là ai. Nhưng họ đã đánh giết quân Ngô vậy thì chúng ta cũng phải tiếp 1 tay. Ta thấy họ đánh 3 mặt, bỏ trống 1 mặt xem ra là muốn đuổi chúng về phía đông, chúng ta chỉ cần phục kích trên đường chúng rút lui là được.”

 

Tất cả tán thành, sau đó nhanh chóng điều động lực lượng của mình tới.

 

Lúc này, phía dưới sân bay, 3 lữ đoàn bắt đầu phát động tấn công trên 3 mặt, bắc, tây, nam. Các ụ súng máy đã bị tiêu diệt, các toán quân địch bị đánh tan tác nên sức chiến đấu cực kỳ yếu ớt. Các lữ đoàn xông vào như gió quét lá vàng. Chỉ không đầy 10 phút cả 3 cửa doanh trại đều bị đánh chiếm. 3 lữ đoàn bắt đầu công vào trung tâm. Địch quân thấy đại thế đã mất, quân Tần lại quá hung hãn liền lệnh toàn quân theo cửa đông mà đi.

 

“Quân trưởng, kẻ địch đã rút chạt về phía đông.”

 

1 sĩ quan tham mưu báo cáo.

 

Hắc Vân: “Lệnh cho lữ đoàn 1 tiếp tục truy kích thêm 3 cây số rồi dừng lại, bố trí trận địa ở tại chỗ, lữ 2, 3 thu quét chiến trường. Điện báo cho Văn trung, nhắn rằng sân bay đã bị bưng.”

 

Tham mưu: “Rõ.”

 

Nhận được mệnh lệnh 3 lữ lại đánh càng hung, tiếng hô giết lại càng vang dội, truy kích lại càng điên cuồng. Ngô quân chết lấy từng mảng lớn, vội vã tháo chạ nhiều kẻ quăng hết vũ khí đạn dược để chạy cho nhanh. Quân Ngô bị dồn ép và bỏ chạy về phía đông.

 

Lữ 1 tiếp tục truy đuổi, lữ 2,3 ở lại thực hiện tiếp thu chiến trường, 1 lá cờ nền đỏ, ở giữa có 1 chữ Tần bằng chỉ vàng tung bay tháp san bay. Báo hiệu sân bay đã thuộc về quân Tần.

 

Các thương binh tử sĩ được nhanh chóng di chuyển ra khỏi sân bay, tìm chỗ mà an táng và trị thương. Vũ khí được nhanh chóng thu gom, đây là sân bay nên có không ít đạn dược các loại. Hắc Vân ra lệnh cho phá hủy hết số bom đang có vì hiện tại hắn không có lực lượng không cần cũng không có thời gian để lấy chất nổ trong bom ra. Để lại cũng chỉ là tạo cơ hội cho kẻ địch chiếm lại. Từng tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.

 

1 lúc sau có 1 toán người đi tới về phía Hắc Vân, đi đầu là Lý Minh, theo sau là vài chiến sĩ của lữ 1 và vài người quần áo đơn bạc xem ra là du kích.

 

Khi bước đến càng gần Hắc vân nhóm quân du kích lại càng hồi hộp. Khi biết đội quân tấn công sân bay là Thiết Huyết quân, bọn họ liền biết cơ hội giải phóng Hà Châu đã đến.bọn họ liền ngỏ ý xin gia nhập. Khi thấy được 1 khuôn mặt trẻ tuổi đứng giữa đám người có khuôn mặt nghiêm nghị, liền biết là chỉ huy trưởng của thiết Huyết quân. Tất cả đều bất ngờ, không nghỉ tới, Hắc Vân lại trẻ như vậy.

 

Lý Minh tiến tới gần Hắc Vân giơ tay len chào, Hắc Vân đáp lại.

 

Lý Minh:”Đoàn trưởng, đây là các chỉ huy du kích xung quanh Tây An, vừa rồi họ có hỗ trợ quân ta tiêu diệt tàn quân địch. Hiện tại họ muốn gia nhập cùng quân ta. Ta dẫn họ đến cho ngài định đoạt.”

 

Hắc Vân nghe vậy liền nhìn về phía những người mới tới, có khuôn mặt chất phác, có khuôn mặt cương nghi, có người có dáng vẻ con nhà binh.

 

Hắn tiến tới đưa tay ra, bắt tay từng người, sau đó mới lên tiếng.

 

Hắc Vân: “Hoan nghênh mọi gia nhập cùng chúng ta, vì sự nghiệp chung mà chiến. Cũng cám ơn mọi người tham gia trợ chiến.”

 

Lý Chung: “Quân trưởng nói quá lời, vì nước mà chiến là chúng ta chức trách. Hơn nữa chúng ta chỉ là nhặt nhạn chỗ tốt mà thôi.”

 

Hắc Vân: “Hiện tại mọi người có bao nhiêu quân? Ai chỉ huy? Trang bị thế nào?”

 

Trần Lâm: “Báo cáo đoàn trưởng, chúng ta tổng số hơn 5000 quân. Gồm nhiều đội du kích mà thành có đội có vài trăm người, đội du kích của ta là lớn nhất gần ngàn người. Vũ khí của bọn ta đa phần là súng trường, có vài. khẩu tiểu liên, súng máy, đạn cối, có đơn vị hơn 1 nữa quân số là dùng cuốc thuổng, đao. Nói chung là vũ khí thiếu thốn.”

 

Hắc Vân: “Vũ khí thiếu thốn không sao, đều là người mình. Bọn ta thu được rất nhiều vũ khí, đạn dược, đủ để mọi người sử dụng.”

 

Sau đó hắn quay sang Lê Văn Tiến.

 

Hắc Vân: ngươi cho người vận chuyển vũ khí, đạn dược các loại tịch thu được chuyển cho họ. Điều người sang đó hướng dẫn sử dụng..”

 

Văn Tiến: “Rõ.”

 

Văn Tiến liền lệnh lữ phó đi thu xếp việc này.

 

Các chỉ huy du kích vui mừng.

 

Hắc Vân:”Ở đây có ai là chiến đấu gần với thành Tây An.”

 

Lý Chung: “Là ta quân trưởng, ta thường tác chiến gần thành Tây An.”

 

Hắc Vân: “Vậy thì tốt, ngươi tới chỗ bản đồ chỉ cho ta vị trí bố phòng của địch quân cho ta biết.”

 

Hắc Vân dẫn Lý Chung và các chỉ huy đi tới bản đồ xung quanh Tây An.

 

Lý Chung chỉ lên trên bản đồ.

Lý Chung: “Quân trưởng, toàn bộ xung quanh tây An có tất cả 6 doanh. Vì hiện tạo phần lớn số quân đều đi tới Bắc Huyền trấn nên số quân có giảm bớt. Doanh trại trung tâm bên trong thành có 4000 quân, ở phía tây bắc có 1 nhà ga có 4000 quân đóng giữ, số quân còn lại chia đều cho 4 doanh trại đóng xung quanh thành Tây An.”

 

Hắc Vân nghe xong liền nhìn lấy bản đồ trầm ngâm trong chốc lát rồi mới nhìn về phía Lý Chung.

 

Hắc Vân: “Nếu như bây giờ ngươi dẫn đường liệu có thể dẫn quân ta áp sát chỗ nhà ga được không.”

 

Lý Chung:”Quân trưởng, ta có thể làm được.”

 

Hắc Vân: “Tốt. từ bây giờ ngươi và quân dưới tay nằm dưới sự điều động của lữ đoàn 1 phụ trách dẫn quân ta tiến tới nhà ga.”

 

Sau đó hắn nhìn về các chỉ huy du kích khác.

 

“Còn những người khác phân vê các lữ khác trợ chiến.”

 

Các chỉ huy du kích và các chỉ huy cũ, ánh mắt nghiêm túc, thần thái sáng láng đợi chờ mệnh lệnh của Hắc Vân.

 

“Toàn quân nghỉ ngơi ăn uống đầy đủ, các đơn vị du kích nhanh chóng nắm bắt vũ khí trang bị. Đúng 2 tiếng nữa toàn quân xuất kích công đánh Tây An.”

 

“Tuân Mệnh.”

 

Tất cả đồng thời hô lên.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết