Thành Tây An.
Tại bộ tổng chỉ huy của tướng Ngô Bội Phu, tư lệnh tập đoàn quân số 8.
Ngô Bội Phu: “Bắc Huyền trấn đã khai chiến chưa?”
Phụ tá: “Báo cáo tư lệnh trận đánh đã bắt đầu cách đây 1 giờ, quân ta đang chiếm ưu thế. Tướng Ngô Sách báo rằng chỉ trong ngày hôm nay có thể đánh bại quân địch.”
Ngô Bội Phu: “Tốt. Lệnh cho hắn không chỉ đánh chiếm Bắc Huyền trấn mà còn phải tiêu diệt tất cả quân địch nữa. Chúng ta phải lấy máu của bọn chúng để rửa nhục, nâng cao sĩ khi quân ta bù đắp cho thất bại tại Tấn Châu.”
Phụ tá: “Rõ.”
Lúc này 1 viên phụ tá khác chạy vào, vẻ mặt hốt hoảng.
Phụ tá: “Tư lệnh, không tốt dân bay bị tấn công.”
Ngô Bội Phu: “Sân bay bị tấn công. Xem ra là bọn quân du kích thấy quân ta bại ở Bắc Huyền trấn nên muốn ngóc đầu trở lại. Đợi cho quân ta thắng ở Bắc Huyền trấn, ta sẽ truy quét chúng 1 lần cho xong.”
Phụ tá: “Không phải, tư lệnh. Sân bay đã bị tiêu diệt, chỉ còn mấy binh lính sống sót trở về được.”
Ngô Bội Phu: ngươi nói cái gì? Nói lại ta nghe xem. Sân bay tại sao có thể bị hủy diệt được.”
Phụ tá: “Là thật, tư lệnh. Hiện tại cũng đã không liên lạc được với sân bay nữa.theo lời mấy binh sĩ chạy trốn báo lại với 1 tiểu đội trinh sát đang đi tuần thì sân bay bị tập kích lúc 6h sáng. Trận đánh diễn ra rất nhanh, không đầy 1 tiếng đã kết thúc. Lính trinh sát của ta cũng tới đó đã không còn 1 ai ngoài xác của quân ta.”
Ngô Bội Phu: “Sao lại có thể thế được. Là kẻ nào đã tấn công sân bay?”
Phụ tá: “Hiện tại vẫn chưa biết được là kẻ nào, nhưng có lẽ không phải là du kích vì hỏa lực của chúng rất mạnh.”
Ngô Bội Phu: “Giờ bọn chúng đang ở đâu?”
Phụ tá:” Không rõ thưa tư lệnh, hiện tại chúng ta đã mất dấu chúng.”
Ngô Bội Phu: “Tra cho ta, cho dù có phải đào 3 m đất cũng phải tìm thấy bọn chúng.”
Lúc này từ phía xa xa có tiếng nổ lớn vang lên. Ngô Bội Phu vợi chạy về phía ban công, hắn nhìn về phía nhà ga, hắn liền biết không tốt. Hắn quay lại về phía viên phu tá. Ra lệnh cho các đơn vị tại bắc doanh , tây doanh và trong thành điều 1 phần binh lực tiến tới bảo vệ nhà ga.
...
Tại khu vực nhà ga của thành Tây An
Các đơn vị quân dưới quyền của Hắc Vân đang tiến quân vào trong nhà ga. Pháo cối liền tục hạ gục các ụ súng máy các toán quân đang cố gắng tụ tập lại thành 1 điểm kháng cự đủ mạnh để chặn bước tiến của tần quân. Nhưng đáp lại chúng là từng quả cối rơi chính xác và hàng loạt đạn kèm theo. Các ổ đề kháng nhanh chóng bị càn quét.
Các đơn vị nhanh chóng tiến vào trong nhà ga và phá hoại các đầu máy xe lửa, các đoạn đường sắt. Các đơn vị du kích như những con thú xổng chuồng tản ra và càn quét bất cứ tên lính Ngô còn sống sót. Đây là sự trả giá cho những giết chóc, đốt phá và hãm hiếp suốt mấy tháng qua mà Ngô quân đã gây ra. Không đầy nửa tiếng đồng hồ, nhà ga do quân Ngô chiếm giữ bị biến thành 1 biển lửa, cao ngút trời.
Hắc Vân nhìn về Lý Thịnh chỉ huy tiểu đoàn cận vệ ra lệnh
“Treo soái kỳ của ta lên nóc của nhà ga, báo cho bọn chúng rằng ta đã tới.”
Lý Thịnh: “ Quân trưởng, ngài muốn làm gì?”
Hắc Vân:”Muốn kéo kẻ địch từ Hắc Vân về không làm 1 trận lớn sao được. Thi hành mệnh lệnh đi.”
Lý Thịnh lệnh cho lính bảo vệ soái kỳ treo cờ lên.
Lúc này Văn Long chạy tới.
Văn Long: “Quân trưởng, có thông tin quân địch từ Bắc doanh, tây doanh và trong thành đang tiến tới đây. Quân từ đông doanh và nam doanh trong vòng 1 giờ nữa sẽ tiến tới.”
Hắc vân: “Lệnh cho lữ đoàn 1 và lữ đoàn 3 chuẩn bị nghênh địch, lữ đoàn 2 củng cố trận địa chuẩn bị chiến đấu.”
Văn long:”Rõ.”
Văn long lại chạy đi.
Lúc này soái kỳ của Hắc vân bay cao trên nóc nhà ga. Lúc bông hoa vàng năm cánh trên nền cờ đỏ tung bay trong gió, báo hiệu cho toàn bộ kẻ địch và nhân dân trong Tây An thành biết rằng hắn đã tới, Thiết huyết quân đã tới. Hắn và thiết huyết quân sẽ dùng sắt và máu tẩy sạch Tây An thành.
Khi Ngô Bội Phu nhìn thấy lá cờ của hắn tung bay trên nóc nhà ga, hắn liền biết nó có ý nghĩa gì. Hắn đã nghe nói tới ý nghĩa của lá cờ đó. Liền ra lệnh toàn quân tụ tập phía nhà ga, phải bắt giết bằng được Hắc Vân, treo xác lên tế cờ. Thế là toàn bộ gần 4 vạn quân Ngô tiến về phía nhà ga, quyết 1 trận sinh tử.
Các chiến sĩ Thiết Huyết quân và du kích quân nhìn thấy lá cờ này tung bay trên nóc nhà ga, tất cả đều có cảm giác như máu của mình như đang sôi lên. Nắm chặt vũ khí trong tay và quyết tâm quyết chiến với địch nhân.
...
Tại 1 biệt thự xa hoa trong Tây An thành, 1 nhóm người đang từ tầng thượng nhìn về phía nhà ga.
“Lá cờ kia là của đội quân nào vậy,. sao ta chưa từng nhìn thấy.”
“Là Thiết Huyết quân, là soái kỳ của chủ tướng Thiết Huyết quân. Hắn đã tới Tây An rồi.”
“Thiết Huyết quân. Chẳng phải bọn họ còn đang đánh nhau ở Bắc Huyền trấn sao. Sao lại ở đây rồi?”
“Không nhầm được. Ngươi của ta đã báo về như vậy.”
“Liệu bọn chúng có giả phóng được Tây An thành không, hay là lại đem đến đau khổ lớn hơn đây?”
“Chúng ta chỉ có thể chờ xem mà thôi.”
Dân chúng khi nhìn thấy lá soái kỳ đó cũng chỉ còn biết hy vọng vào Hắc Vân có thể chiến thắng. 30 vạn người của Tây An thành đều đang dõi theo trận đánh này.
...
Khu vực nhà ga.
Hắc Vân đang tại ngoại vi nhà ga quan sát toàn bộ chiến trường. Hắn có thể nhìn thấy trận địa quân mình đang bị địch quân dùng ưu thế pháo binh pháo kích dữ dội. Bộ binh địch lại có ưu thế quân số dường như đang áp súc cho quân của mình không thể phản công. Trong quân có hơn 2000 quan là quân du kích chưa quen phương cách tác chiến của mình.
Lúc này 1 chiến sĩ đi tới.
“Quân trưởng, lữ trưởng của ta báo là đã hy sinh hơn 1000 người rồi, yêu cầu quân trưởng rút lui khỏi nhà ga, tình thế rất nguy hiểm. Hắn quyết tử thủ cho ngài rút đi.”
Nghe xong, Hắc Vân lấy óng nhòm ra nhìn khắp chiến trường sau đó ra lệnh.
“Lệnh cho các đơn vị du kích lập tức từ phía tây rút khỏi chiến địa, thực thi theo kế hoạch. Lệnh lữ đoàn 2 tử chiến đến cùng, ai dám rút lui quân pháp xử trí.”
“Rõ.”
Người chiến sĩ rời đi lại lao vào trong mưa bom, bão đạn.
Hắc vân lại lên tiếng.
“Lý Thịnh, cắt 1 đại đội bảo vệ soái kỳ, không được để nó đổ, không được để rơi vào tay địch. Số quân còn lại chuẩn bị cùng ta tham chiến.
“Quân trưởng, như vậy quá nguy hiểm hay là để ta dẫn quân tấn công là được.”
“Ý ta đã quyết, ngươi theo lệnh mà làm. Hơn nữa đã có Văn Trung, Chánh Minh rồi. Ta còn lo gì nữa.”
“Tuân mệnh.”
Lý Thịnh đáp lại sau đó đi phân phối nhiệm vụ cho tiểu đoàn cận vệ.
Hắc Vân liền ra lệnh cho pháo binh.
“Khu vực cổng phía đông nhà ga, 2 vòng tề phát, bắn.”
Các đơn vị du kích sau khi có lệnh rút lui liền nhanh chóng rút lui về phía sau, di chuyển ra khỏi thành. Còn lữ đoàn 2 sau khi nhận được lệnh tử thủ tác chiến càng hung mảnh hơn, nhiều chiến sĩ bị địch quân vây khốn không tiếc mạng liều chết với địch. Có kẻ ôm lưu đạn xông thẳng vào kẻ thù, có kẻ cầm lưỡi lê xung kích đánh giáp lá cà.
Lê văn Tiến đang không ngừng chỉ huy các chiến sĩ giữ vững trận địa, không ngừng dùng súng máy bắn quét kẻ địch. Lúc này 1 chiến sĩ chạy tới hét lên.
“Lữ trưởng, quân trưởng đang tới đây.”
“Ngươi nói cái gì?”
“Ngài nhìn xem.”
Người chiến sĩ chỉ ra phía sau. Lê Văn tiến nhìn theo thì đã thấy Hắc Vân cùng với quân cận vệ đang xông tới chiến trường. 1 cỗ lực lượng bạo nổ trong lòng hắn dâng lên. Tay nắm lấy khẩu tiểu liên giơ lên cao hét to.
“Tất cả các anh em , quân trưởng đến rồi, tất cả xông lên cho ta. Giết.”
Văn tiến lao mình về phía trước, súng bắn càng mãnh liệt. Toàn lữ nghe thấy quân trưởng đã tới, có người quay ra sau nhìn, sau đó không nói 2 lời lập tức xông lên phía trước. Toàn bộ chiến trường tiếng giết rung động.
Hắc Vân đang chạy tới khi thấy lữ đoàn 2 xung kích mãnh liệt liền chửi thề.
“Mẹ nó. Lữ 2 tiến quá nhanh, không định để cho chúng ta ăn. Toàn quân tiến nhanh không được để lữ 2 giành hết món ngon. Giết.”
Toàn bộ lực lượng cận vệ lao tới lại càng nhanh.
...
Tại biệt thự trong Tây An thành.
“Thiết Huyết quân bắt đầu rút lui rồi. Ta đã thấy có quân ra khỏi nhà ga từ phía tây.”
“Xem ra là vẫn không địch lại Ngô quân.”
“Cũng không thể trách, Ngô quân đông đảo lại có ưu thế hơn về hỏa lực muốn lấy lại tây An thành rất khó.”
Tất cả trầm mặc. Lúc này 1 người reo lên.
“Thiết Huyết quân đang phản công.”
Đám người lại lấy ống nhòm thì thấy 1 đoàn huyết nhục đang va vào nhau, ở xa thì lấy súng bắn, ném lựu đan, ở gần thì dùng máu thịt mà va chạm. Có thể nói gió tanh mưa máu. Tất cả đều nhìn thấy ngây người.
“Thiết Huyết quân không hổ với thiết huyết 2 chữ.”
“Đúng vậy, xem ra Tây An thành rất có cơ hội đoạt lại.”
“Nhìn kìa phía nam nhà ga cũng nổ lên chiến sự.”
“Phía Bắc cũng có.”
Đám người nhìn về 2 phía liền nhìn thấy 2 đội quân Ngô đang tiến đến nhà ga bị phục kích đánh tử thương vô số.
“Mẹ nó. Thiết Huyết quân đánh với Ngô quân đông quân hơn lại còn phân binh ra chiến đấu, phục kích chi viện.”
“Đây là đánh liều tính mạng mà đánh a.”
“Nếu như trận này đánh thắng. Ta tất tham gia Thiết huyết quân.”
“Tính ta 1 người.”
“Cả ta cũng vậy.”
Trong đám người 1 thiếu nữ đôi mắt mê ly mà nhìn về nhà ga. Bỗng hắn trông thấy 1 người lính trẻ tuổi đang dẫn quân tiến tới hội họp với đội quân đang giao chiến. Khi hắn tới các chiến sĩ đánh còn mãnh liệt hơn.
...
Tại bộ tổng chỉ huy Ngô quân.
Tiếng báo cáo nổi lên không dứt.
“Báo cáo tư lệnh, quân ta trong nhà ga đã bị chặn lại. Ta và địch cự ly rất gàn pháo binh không thể pháo kích sợ trúng quân ta. Hiện tại chỉ có thẻ dùng pháo cối. Quân ta thương vong không ít.”
“Báo cáo, quân ta từ bắc doanh và tây doanh tiến tới nhà ga chi viện, bị địch quân mai phục thương vong trầm trọng. Đang xin chúng ta gửi quan chi viện.
“Báo cáo, hiện tại quân ta đã thương vong hơn 1 vạn quân.”
“Báo cáo trận địa pháo binh quân ta đã bị đội quân của địch từ phía nam đánh và, chúng ta đã mất trận địa pháo binh.”
Ngô Bội Phu hoảng hốt, pháo binh đã mất. Liền lập tức ra lệnh.
“Toàn bộ lực lượng tiến tới nhà ga, toàn bộ quân tại nhà ga tử chiến cho ta. Pháo binh tại bắc doanh và tây doanh nhằm thằng vào nhà ga mà bắn, ta không quan tâm đến thương vong của quân ta, phải chiếm lại nhà ga, tiêu diệt Thiết Huyết quân cho ta, tiêu diệt Hắc Vân cho ta. Còn nữa, lệnh cho Trần tắc dẫn quân về, Ngô Sách tiếp tục tác chiến ở Bắc Huyền trấn.
Sau khi các mệnh lệnh của Ngô Bội Phu bị truyền đi pháo kích vào nhà ga càng dữ dội, pháo nổ không phân biệt địch ta nổ chết cả 2 bên. Cảnh tượng như vậy dân chúng trong Tây An thành đều nhìn thấy, tất cả đều cảm thấy quân Ngô như 1 đám chó điên đang điên cuồng cắn xé ngay cả người mình cũng không tha. Trận này không biết rồi sẽ thế nào.