Đầu tháng 3 năm 1793, liên hiệp 3 quân Phi Hổ quân, Hồng quân, Tấn Châu quân phát động chiến dịch bắc phạt, tổng quân số tham chiến lên đến 20 vạn, đôi chọi với 80 vạn quân Ngô tại 3 tỉnh đông bắc. Trận đầu đại thắng tại Cẩm thành diệt địch 2 vạn. Cả nước loan tin. Vũ khí trang bị, lương thực, thực phẩm không ngừng từ Hà Châu thông qua Lương Châu tiến vào tấn Châu rồi chuyển đến tiền tuyến. Tổng số lên đến 2 vạn súng trường, 4000 tiểu liên, 2000 súng máy, 500 pháo các lại, hơn 500 tấn vật tư, Hà Châu đã trở thành hậu phương lớn của quân Bắc phạt.
Thiết Huyết quân trong 4 tháng cũng gia tăng quân số lên 12 vạn. Ngoài các đơn vị cũ được bổ sung thêm 1 sư đoàn là sư 6 do Lê Văn Tiến làm sư trưởng, Lý Mạnh lữ đoàn phó lũ 2 lên làm lữ trưởng lữ 2. Thủy quân cũng được mở rộng lên 30 chiếc, thủy quân lục chiến được mở rộng thành 2 lữ đoàn. Không quân cũng sản xuất được 12 máy bay tiêm kích.
Lúc này Hắc Vân tọa trấn ở Hà Châu còn văn trung phụ trách Lương Châu. Sư đoàn 1,2 đóng tại Bắc Sơn, đề phòng địch quân từ phía bắc tiến xuống. 2 sư 4, 5 đóng tại Lương Vân Thành. Sư 3 đóng tại bắc Hà Châu đề phòng Nguyên quốc. Sư 6 đóng tại thành Tây An. Các lữ đoàn 1,2,3,4 đóng quân tại các thành trấn lớn tại Hà Châu. Lữ đoàn 5 đóng tại Hàm Cốc. Lữ 6 đóng quân tại Bắc sông Đại Hà tại Lương Châu.
Trong lúc tình thế đang diễn ra hết sức tốt đẹp thì bỗng rộ lên tin đồn Hắc Vân muốn trở thành quân phiệt, bởi trong tay hắn có tới 12 vạn quân và tài lực 2 tỉnh nhưng lại không hè có hành động quân sự nào ủng hộ hay tham gia bắc phạt, hoặc tấn công ở nơi khác điều này khác hoàn toàn với 2 chiến dịch giải phóng Hà Châu và Lương Châu, nhanh chóng tấn công mạnh mẽ và liên tục.
Chưa kể hắn thường xuyên tham gia các bữa tiệc do các thế gia 2 tỉnh tổ chức, rất ít khi có mặt bàn việc với các chỉ huy quân đội, cũng không tổ chức bất cứ hội nghị quân sự lớn nào. Có nhiều tin đồn là hắn muốn kết thân với 1 gia tộc lớn bằng việc kết hôn với 1 vị tiểu thư gia tộc đó. Theo tin đồn là Hoa Như Nguyệt, tiểu thư Hoa gia, gia tộc lớn nhất Hà Châu. Hoa Như Nguyệt không những xinh đẹp mà anh trai còn là 1 sư trưởng, bản thân lại giỏi việc quản lý gia tộc.
Tin đồn lan rộng trong toàn quân, không ít người là chiến hữu cũ đã ra mặt chất vấn Hắc Vân nhưng hán từ chối không gặp. Có người bị đánh đuổi đi, điều này làm khá nhiều người thất vọng. Nhưng kỷ luật trong quân vẫn rát nghiêm khắc, kẻ nào dám trái lệnh nếu bị xử trí.
Những tin tức này cũng lan đến các tỉnh khác trong cả nước khiến cho tinh thần kháng chiến có phần đi xuống và Hắc vân bắt đầu bị bôi nhọ.
Tin này cũng được tình báo Ngô quốc biết được, nên chỉ huy Ngô quân tại Trung dô là Đổng Tráng cũng cử người đến Hà Châu đàm phán. Sứ giả được cử tới tuy không gặp được Hắc Vân nhưng lại được đón tiếp rất nồng hậu. Điều này lại làm rộ lên tin Hắc vân muốn liên minh với Ngô quốc cắt đất tự lập làm vương. Tiếng phản đối trong quân càng mạnh, hắc vân thẳng tay mà trấn áp, bắt nhốt tất cả những kẻ phản kháng tại 1 nhà tù ở phía bắc Hà Châu. Số người bị bắt lên đến hơn 1000 người.
Đầu tháng 4, Ngô quân nhận thấy trong nội bộ Thiết huyết quân xảy ra mâu thuẫn thế là bắt đầu bàn kế hoạch phát động chiến dịch đoạt lại Lương Châu chia cắt Hà Châu và tấn Châu. Vì nguồn lực chi viện từ Thiết Huyết quân cho quân Bắc phạt ngày càng lớn, gây nhiều tổn thất cho Ngô quân. Lúc này Thiết Huyết quân đang có mâu thuẫn nội bộ là thời cơ tốt nhất. Bộ tham mưu Ngô quân bắt đầu soạn thảo kế hoạch tái chiếm lương Châu.
Giữa tháng 4 Ngô quân bắt đầu bí mật tập kết đại quân. Đến ngày 25/4 bắt đầu chiến dịch tấn công Lương Châu. Kế hoạch của Ngô quân sử dụng ưu thế thủy quân phát động tập kích bờ bắc sông Đại Hà tại lương Châu. Sau đó phát động 20 vạn đại quân tấn công đánh chiếm lại Lương Châu. Lúc này 3 quân đang tiến hành bắc phạt nên không có nguy cơ quân đội từ Tấn Châu nam chinh thủy quân Ngô quân có thể tập kết tại Lương Châu để hỗ trợ. Vì ở Lương Châu không có thủy quân mà thủy quân đóng ở Hà Châu. Như thủy quân Hà Châu có tới cũng không làm được gì. Ưu thé là quá rõ ràng.
1 khi Lương Châu bị tái chiếm không những tuyến tiếp tế bị cắt đứt mà quân đội Ngô quân có thể tạp kích hậu phương Tấn Chau của quân Bắc phạt, trước sau tiêu diệt. Sau khi tiêu diệt xong quân Bắc phạt chính là thu hồi Lương Châu. Hắc Vân đã mất uy tín trong quân không đủ gây sợ.
Tối ngày 21/4 tại phòng ngủ của Hắc Vân tại Bộ chỉ huy Thiết Huyết quân.
Hắc Vân:”Tình báo này là thật chứ.”
Trần Bình:”Tự lệnh là thật. Quân ta cũng đã xác minh được rằng đang có 20 vạn quân Ngô tập kết ở bờ nam Đại Hà và hơn 100 thuyền từ Tấn Châu tiến đến, chúng có thể tạp thành 1 hạm đội gần 200 chiếc. Vật tư của chúng cũng đang được tập kết, chỉ riêng lương thực có thể đủ cho toàn quân ăn 3 tháng.”
Hắc Vân:”Tốt. Không uổng công mấy tháng nay sắp đặt. Trần Bình ngươi tiếp tục cảnh quan sát tình hình như có dị động lập tức báo cáo.”
Trần Bình:”Tuân lệnh”
Sau đó Trần Bình liền đi ra ngoài.
Sau đó Hắc vân cho triệu tập 20 người của ám vệ trong đó có Văn Minh. Đây là 1 bộ phận của quân cận vệ nhưng không thuộc quyền chỉ huy của Lý Thịnh mà trực thuộc quyền trực tiếp của Hắc Vân. Tát cả đều là những thanh thiếu niên chịu nỗi khổ do Ngô quân gây ra, đều tuyệt đối trung thành với Hắc Vân. Hắc vân trao cho họ các bức mật lệnh và chỉ rõ cần đưa cho ai. 20 người chia thành 10 tổ, mỗi tổ 10 người bí mật xuất phát đến các nơi
Ngay sau khi chiến dịch Lương Châu kết thúc, Hắc Vân đã bí mật triệu tập Văn trung đến Hàm Cốc, mạt đàm về kế hoạch sắp tới. Cả 2 đều nhất trí rằng mục tiêu cảu Thiết Huyết quân sẽ không phải đông bắc mà là ở phía nam Đại Hà. Vì quân Bắc phạt 1 khi tham chiến sẽ ngăn cản địch quân từ đây tiến xuống Lương Châu, mà thiết Huyết quân cũng không thẻ tham gia bắc phật vì sẽ ảnh hưởng đến sức phòng thủ của Lương Châu và Hà Châu mà ở Quan Trung, phía nam Đại hà còn có hơn 1 triệu quân địch. Nhưng quân lực cảu Thiết Huyết quân cũng không đủ để nam tiến nhất là về thủy quân là không so sánh được nhất là còn phải tiến hành đổ bộ đánh chiếm bờ nam. Vậy thì chỉ có thể dụ địch xâm nhập sau đó tiêu diệt.
Sau khi bàn bạc cả 2 nhất chí dẫn du kẻ địch tiến công Lương Châu bởi vị Lương Châu nằm giữa 2 tỉnh Hà Châu và Tấn Châu, đánh nó có ý nghĩa chiến lược lớn. Hơn nữa Tấn Châu phòng thủ nghiêm mật lại là bản doanh của Thiết Huyết quân không dễ đánh.
Thế là cả 2 tạo thành giả tượng Thiết huyết quân chú trọng vào quân bắc phạt sẵn sàng tham chiến ở đông bắc nên mới điều 3 sư đoàn ở phía bắc mà bờ bắc sông Đại Hà ử Lương Châu chỉ có 1 lũ đoàn. Để gia tăng hiệu quả dẫn dụ Hắc Vân còn tự bôi đen mình rải khắp cả nước, không vị chỉ huy hay lãnh tụ có ý chí nào lại để bản thân bị bôi đen như vậy đi. Thậm chí còn gây ra mâu thuẫn nội bộ làm địch quân càng yên lòng phát động tấn công.
Tất cả đã chuẩn bị xong chỉ đợi thời khắc khai hỏa.
Tại sở chỉ huy sư 3 tại phía Bắc Hà Châu.
Lữ trưởng lữ 1 thuộc sư 3 lên tiếng:”Sư trưởng, tình hình này quả thật không ổn, tinh thần anh em đang rất dao động, có người còn muốn bỏ ngũ đi theo quân bắc phạt. Như không có biện pháp quân ta tất tan rã.”
Tham mưu trưởng sư đoàn: “Đúng vậy sư trưởng, tư lệnh hiện nay không còn lòng dạ chống quân Ngô nữa suốt ngay vùi mình trong rượu chè, phấn hương. Chúng ta nhập ngũ vì đánh giặc, không phải bảo vệ giang sơn cho ai đó.”
Chánh Minh:”Tất cả các ngươi im hết cho ta. Người khác có thể nói về tư lệnh như vậy nhưng các ngươi há có thể nghĩ vậy về tư lệnh như vây. Các ngươi cũng không ít người từng theo tư lệnh vào sinh ra tử từ ngày đầu. Các ngươi phải tin tưởng vào tư lệnh.”
Sư phó:”Sư trưởng. Nhưng mà...”
Tiếng nói chưa dứt liền có 1 chiến sĩ đi vào.
Chánh Minh liền nhíu mày sau đó hỏi:”Có chuyện gì?”
Chiến sĩ:”Báo cáo sư trưởng, có 2 người tự xưng là lính cận vệ nói muốn gặp ngài.”
Chánh Minh:”Lính cận vệ, ben cạnh tư lệnh sao? Cho 2 người họ vào đi.”
Chiến sĩ đi ra ngoài sau 5 phút có 2 người mặc quân phục màu xanh, cổ áo có đeo huy hiệu cận vệ hình 1 bông hoa 5 cánh phía dưới có 2 thanh kiếm, mặc bên ngoài áo khoác đen. Nguyễn Chánh Minh nhận ra đây là đội ám vệ trong quân cận vệ đảm nhiệm bảo vệ Tư lệnh và soái kỳ.
Chánh Minh liền đứng lên hỏi:”2 người gặp ta có chuyên gì?”
1 người tiến lên rút lấy 2 tờ mật lệnh đưa cho Chánh Minh rồi nói:”Đây là mệt lệnh cảu tư lệnh, mời ngài xem qua, sau khi xem xong ngài cần đưa lại cho chúng tôi.”
Chánh Minh nghi hoặc nhìn lên 2 bức thư sau đó trợn tròn mắt xem kỹ nội dung 2 bức thư. Sau đó nhìn lại về phía bản đồ.
Chừng hơn 1 phút sau, người lính ám vệ vừa đưa thư hỏi:”Sư trưởng ngài đã nhớ rõ nội dung bức thư chưa?”
Chánh Minh:”Đã nhớ rõ.”
Chiến sĩ ám vệ:”Mời ngài đưa lại thư cho tôi.”
Chánh Minh nghi hoặc đưa lại 2 bức thư. Người chiến sĩ ám vệ nhận lấy sau đó đốt cháy 2 bức thư dưới con mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.
Ám vệ quay sang Chánh Minh:”Sư trưởng nội dung chỉ có ngài và tư lệnh biết. Chúng tôi cần tiếp quản những người trong thư.”
Chánh Minh:”Đã rõ. “
Sau đó Chánh Minh ra lệnh cho 1 sĩ quan dẫn đường cho 2 ám vệ đi đến nơi giam giữ hơn 1000 quân nhan bị bắt vì phản kháng lại Hắc Vân.
Khi cả 2 đi rồi. Phó sư trưởng sư 2 mới lên tiếng:”Sư trưởng rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.”
Chánh minh:”Lúc này ta không thể nói nhiều, ta chỉ có thể nói Tư lệnh vẫn mãi là tư lệnh. Nhiệm vụ cảu các anh lúc này chính là nhanh chống sắp xếp toàn quân tối nay chúng ta xuất phát.”
Tham mưu trưởng:”Sư trưởng, chúng ta đi đâu.”
Chánh Minh:”Đêm nay 8 giờ tập hợp, lúc đó các ngươi sẽ biết. Bây giờ tất cả lập tức trở về đơn vị chuẩn bị công tác hành quân.”
Tất cả tuân lệnh về vị trí của mình.
Tại vị trí nhà giam hơn 1000 chiến sĩ kia. 2 ám vệ triệu tập 2 người có chức vụ cao nhất trong số bị giam đưa mật lệnh của Hắc Vân cho 2 người. 2 người sau khi đọc xong liền kiềm nén không được muốn hét lên. Sau đó hơn 1000 người này liền cùng 2 ám vệ xuôi nam đến thành Tay An.
Ám vệ cũng không ngừng đi đến các đơn vị truyền mật lệnh.
Khi Văn Trung nhận được mệnh lệnh cũng liền thực thi theo kế hoạch đã bàn. Các đơn vị trên khắp 2 tỉnh được điều động.
Sư đoàn 1,2 được điều tới Lương Vân thành. Sư 3 đến Bắc Sơn thay thế cho 2 sư đoàn đã nam hạ. Vị trí của sư 3 được lữ 4 thay thế. Lữ 6 cũng được lệnh sẵn sàng tiến về Lương Van thành. Toàn quân 1 lần nữa bước vào cảnh giới quân sự. Sẵn sàng chiến đấu.
Tối 24 Hắc vân vẫn tham gia tiệc tại biệt thự Hoa gia, rất nhiều ngươi gặp mặt. Đến 11 giờ đêm, Hắc Vân bí mật rời khỏi Hoa gia tiến tới bến đò Xích Giang.
Đêm nay lại là 1 đêm không ngủ.