THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ


 

Sau 1 lúc Hắc Vân bắt đầu hướng về đám người. Tất cả đều biết Hắc Vân sắp ban bố mệnh lệnh.

 

Hắc Vân:”Mệnh lệnh quan khu Hà Châu và Lương Châu dừng mọi hành động gửi quân chi viện thành Tây An. Thành Tây An chỉ có thể dùng binh lực hiện hữu và người dân để phòng thủ.”

 

Nghe lời này vừa ra tất cả đều choáng váng, tổng tư lệnh những lời này là ý gì. Bỏ mặc tây An, bỏ mặc Hà Châu sao.

 

Hắc tiếp tục nói:”Lệnh quân khu Hà Châu tập kết toàn bộ quân đội tại biên giới phía bắc giáp Nguyên quốc, tuyệt đối không cho quân địch rút về Nguyên quốc. Di tản toàn bộ dân chúng và cơ sở vật chất đến nơi an toàn, đối với nhũng thứ không mang đi được tất cả phải hủy hết không được để lại cho kẻ địch bất cứ thứ gì. Còn nữa khu vực phía tây Hà Châu giáp Hạ quốc bỏ ngỏ không cần phòng bị, quân ở đó cũng rút lên biên giới phía bắc hoặc rút về các vị trí an toàn nhưng phải bỏ ngỏ đường tiến quân sang Hạ quốc cho địch.”

 

“Lệnh quân khu Lương Châu điều động 2 sư đoàn thủ chết Hàm Cốc không cho địch tiến quân từ Hà Châu đến Lương Châu. Lệnh cho tư lệnh quân khu Lương Châu tạp kết đại quân phát động tấn công Nguyên quân tại biên giới phía bắc dốc toàn bộ binh lực có thể điều động tấn công phải tạo áp lực mãnh liệt.”

 

“Lệnh sư đoàn kỵ binh số 1 phát dộng chiến dịch bắc tiến mục tiêu thủ đô của Nguyên quốc thành phố Hòa Lâm.”

 

“Lệnh thủy quân điều động 1 nữa hạm đội cùng 2 lữ đoàn thủy quân lục chiến phong tỏa toàn bộ sông Đại Hà đoạn giáp ranh Hà Châu và Hà Tây. Không cho kẻ địch nam tiến.”

 

“Lệnh quân Khu Hà Tây điều động 3 sư đoàn tiến tới bờ nam sông Đại Hà phòng giữ.”

 

“Lệnh Không quân tiến hành không kích chi viện cho Tây An. Phải đập tan mọi cuộc tấn công của chúng.”

 

“Lệnh quân khu Hà Nam nhanh chóng phát động tiến công Tề Châu.”

 

Sau khi Hắc Vân dừng ban bố mệnh lệnh các chỉ huy mới nhanh chóng nhìn trên bản đồ và xác định vị trí bố trí các lực lượng. 1 số người đã mơ hồ hiểu phần nào ý đồ của Hắc Vân.

 

Lý Lâm:”Tổng tư lệnh ngài đây là muốn đóng công đánh cho sao?”

 

Hắc Vân:”Đúng vậy.” 

 

Sau đó hắn lấy 1 cây gậy chỉ lên trên bảm đồ sau đó nói tiếp:”

 

“Như mọi người đang thấy địch quân hiện tại điều động đến 20 vạn quân xâm nhập vào hậu phương tỉnh Hà Châu của chúng ta. Bọn chúng đa phần đều là kỵ binh, mà quân ta tại hà Châu đa phần là bộ binh, chỉ có 1 ít kỵ binh. Như giờ quân ta hấp tấp tiến quân về cứu thành Tây An vậy thì địch quân chỉ cần nhàn nhã chờ đợi tiêu diệt từng đạo quân 1 chiếm lấy vật tư mà đánh lâu dài.”

 

“Nhưng nếu chúng ta không đuổi theo, không truy kích thì địch quân tất cả sẽ không có lương thực tiếp tế. Đến lúc đó bọn chúng chỉ có thể dùng ngựa chiến làm lương thực, kỵ binh không có ngựa chỉ là bộ binh thường mà thôi. mà chúng là kỵ binh nên năng lực công đánh trên trận địa như 1 tòa thành, 1 thành phố tất không mạnh. Ở thành Tây An hiện có 2 vạn quân đóng giữ, nếu tổng động viên dân chúng có thể thêm 3 vạn quân trợ chiến là 5 vạn quân. Mà thành Tây An là 1 trong các công xưởng vũ khí của chúng ta có thể nhanh chóng sản xuất vũ khí hỗ trợ phòng thủ. Cộng thêm không quân chi viện bọn chúng muốn lấy Tây An cũng khó khăn.”

 

“Nếu địch quân đánh lâu không thắng lại không có lương, lại không muốn ăn ngựa chiến vậy thì chúng có thể rút lui hoặc tìm nơi khác kiếm chác. Nhưng phương bắc quân ta bố chí đại quân phòng giữ muốn thoát rát là khó khăn. Đường sang lương Châu và Hà Tây đều bị quân ta phong kín. Ta chỉ bỏ ngõ đường sang Hạ quốc. Nhưng đường sang Hạ quốc toàn là vách đá cheo leo muốn di bọn chúng cũng phải lột 1 lớp da. Mà Nguyên Quốc mới năm ngoái tấn công hạ quốc nay lại rầm rộ tiến quân xang thì chỉ có ăn đòn. Nếu chúng chọn đường tiến quân đến Hạ quốc sau đó muốn trở về Nguyên quốc cũng mất mấy tháng lúc đó món ăn cũng đã lạnh.

 

“Lúc này Nguyên quốc binh lực bên trong trống rỗng. 20 vạn kỵ binh bị nhốt tại hà Châu. Bộ binh bị quân ta dây dưa, muốn tiến quân cũng chậm. Sư đoàn kỵ binh có thể tiến quân như chốn không người không những có thể đánh phá thủ đô của chúng lại có thể buộc Nguyên quốc rút khỏi cuộc chiến.”

 

Sau khi Hắc Vân nói xong cả phòng lặng ngắt như tờ. Trong đầu có tiếng ông ông như búa nện.

 

Kế hoạch của Hắc Vân quá lớn mật, 1 tổ hợp rơi xuống vậy mà muốn toàn diệt 20 vạn kỵ binh Nguyên quốc lại muốn đánh thủ đô, loại Nguyên quốc ra khỏi cuộc chiến. 1 đòn mà diệt quốc. May mắn hắn là người Tần quốc.

 

Sĩ quan tham mưu nhanh chóng truyền mệnh lệnh đi cho các đơn vị quân.

 

Hắc Vân sau đó nhìn về các chỉ huy sau đó nói:”Phương Bắc đã xong bây giờ đến chúng ta.”

 

Nghe vậy các chỉ huy lập tức ngồi thẳng người đợi chờ mệnh lệnh của Hắc Vân. Để xem kế hoạch tiếp theo đây kinh khủng cỡ nào.

 

“Mệnh lệnh đầu tiên của ta đó là cải đổi tư lệnh Lý Lâm tư tư lệnh quân khu Hà Tây thành tư lệnh quân khu Ung Châu. Từ tư lệnh tập đoàn quân 4 thành tư lệnh tập đoàn quân 5. nắm giữ toàn bộ các lực lượng vũ trang tại Ung Châu. Lệnh phó tư lệnh quân khu Hà Tây trở thành tư lệnh quân khu Hà tây kiêm tư lệnh tập đoàn quân 4 mới chỉnh biên bao gồm tất cả lực lượng vũ trang hiện tại đang ở Hà Tây.”

 

Lý Lâm gật đầu. Hắn hiểu nhiệm vụ hiện tại cảu mình chính là chỉ huy chiến sự ở Ung Châu.

 

“Lệnh cho trung đoàn biệt kích tiến hành bắc tiến làm chậm tốc độ hanh quân của số quân Ngô quân đang từ sông Quảng Đà rút về chi viện cho thành Kinh Dương. Lệnh lữ đoàn dù tiếp tục quấy rối đánh phá.”

 

“Lệnh điều 2 sư đoàn dân binh tiến tới chi viện cho quân đoàn 1 và lệnh cho quân đoàn 1 tiếp tục tấn công nhắm thẳng thành Kinh Dương. Lệnh cho 2 sư đoàn dân binh tiến tới chi viện cho quân đoàn 2 phòng thủ hướng nam. Trong vài ngày tới địch quân sẽ tập trung đại quân ở đây công mạnh.”

 

“lệnh cho tư lệnh Lý Lâm chỉ huy 8 vạn quân vây công thành ung đô. 3 vạn quân chống giữ các vị trí tại ung Châu.”

 

“Lệnh sư đoàn kỵ binh cận vệ tiến công dương Châu dọc ranh giới Dương Châu và Trung đô. Khi đến điểm cực tây cảu 2 tỉnh thì chuyển hướng tấn công vào Trung đô từ phía đông.”

 

Nghe tới đây các chỉ huy đều kinh hãi. Tổng tư lệnh đây là đang định làm gì.

 

Triệu Tuyết vội hỏi:”Tổng tư lệnh ngài đây là đang muốn làm cái gì?”

 

Hắc Vân:”Triệu lữ trưởng, ngươi từng đến Trung đô bao giờ chưa?”

 

Triệu Tuyết không hiểu mà đáp lại:”Ta quanh năm ơ phương bắc chưa có cơ hội.”

 

Hắc Vân:”Vậy thì tốt. Vậy thì để lần này để ta dẫn ngươi đi du ngoạn Trung đô. Không sai ta đây là muốn tấn công Trung đô đánh cho địch quân 1 bạt tai. Tiếng bạt tai này sẽ vang vọng đến tận Ngô quốc, vang vọng cả Tần quốc.”

 

Nghe xong những lời này các chỉ huy đều chỉ có thể nói trong lòng, cái này quá điên đi.

 

Lý Lâm:”Việc này quá nguy hiểm, đây là địch quân nội bộ. Hay là ngài đánh Ung đô, để ta đánh Trung đô.”

 

Hắc Vân:”nếu đây là 1 cuộc tấn công bình thường ta tất nhiên để ngươi đi nhưng kế hoạch này là cực kỳ điên cuồng, biến số phải đối mặt có rất nhiều. Không linh hoạt ứng biến thì không thể chỉ huy. Hơn nữa các ngươi đánh chiếm Ung đô càng nhanh, quậy phá ở Dương Châu càng mạnh thì ta đây càng an toàn. Huống Hồ địch quân đã công vào tận cửa nhà chúng ta, chúng ta không đáp lại thì quả thật không phải phép chút nào.”

 

Nghe xong những lời này tất cả chỉ biết trầm mặc, nhưng trong lòng lại nổi lên 1 lòng khoái trá, hừng hực lửa nhiệt huyết ai cũng muốn được đánh Trung đô.

 

Hắc Vân:”các sư đoàn sẽ đi với ta là lữ đoàn 8 cùng các sư đoàn dân binh hà Tây từ 1 đến 5. Tất cả nhanh chóng trở về đơn vị bắt đầu thực thi kế hoạch đã bàn.”

 

“Rõ.” toàn bộ các chỉ huy đồng thanh mà đáp lại. Sau đó chạy nhanh về đơn vị mình.

 

Khi các chỉ huy quân khu nhận được các mệnh lệnh của Hắc Vân, tuy không trực tiếp tham gia cuộc họp nhưng dựa trên tình hình và bố trí binh lực họ cũng có thể nắm bắt tình hình và ý đồ của Hắc Vân. Tất cả đều có chung 1 suy nghĩ. Tổng tư lệnh thật mợ nó điên. Kế hoạch như vậy cũng có thể nghĩ ra được. Đây là họ còn chưa biết kế hoạch thực sự nữa đoạn sau nếu không tức chết không thể.

 

Nhưng dù nghĩ thế nào tất cả đều thi hành mệnh lệnh. Đây có thể nói là toàn tuyến chuyển thủ thành công.

 

Hồ Minh nhanh chóng cho số quân đang tiến về thành Tây An dừng lại. Sau đó lệnh toàn quân rút về lại biên giới phía bắc xây dựng hệ thống công sự phòng ngự. Cho di tản dân chúng và vật tư, phá hủy những thứ không đem đi được. Tại thành Tây An thì tổng động viên dân chúng tây An tham gia chiến đấu bảo vệ thành phố, các nhà máy vũ khí tăng cường vũ khí phục vụ chiến tranh.

 

Văn Trung tại Lương Châu thì nhanh chóng đưa quân bịt kín đường Hàm Cốc đồng thời điều quân phát động tấn công Nguyên quân ở phía bắc.

 

Thủy quân và quân khu Hà Tây thì phối hợp chặn đứng phía Nam Hà Châu.

 

Không quân thì sẵn sàng chi viện cho thành Tây A,

 

Sư đoàn kỵ binh bắt đầu tiến công thành Hòa Lâm.

 

Nguyễn Chánh Minh thì tập hợp quân chuẩn bị đánh Ngô quân ở tề Châu

 

Các đơn vị ở Dương Châu và ung Châu cũng tích cực tiến công.

 

Khi các động thái của Thiết huyết quân truyền tới bộ tổng chỉ huy Ngô quân và chính phủ tại Thiên Sơn. Thì tất cả đều mộng không hiểu. Bọn hắn đây là định làm gì. Hậu phương bị đánh không về phòng thủ lại chủ động tiến công như không có gì 1 dạng. Đây là muốn cả 2 cùng chết sao.

 

Trong khi các phe còn hoang mang Hắc Vân đã bắt đầu lên đường tiến quân tới Trung đô.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết