Sau trận không chiến tại thành Nam Hà thông tin Hắc Vân đã chết lan rộng toàn quốc. Lúc đầu vẫn còn có người hoài nghi đây là tin giả nhưng sau đó Hắc Vân không hề xuất hiện mà quyền chỉ huy chính của Thiết Huyết quân lại do Văn Trung ra đảm nhận, mà mọi thông tin về Hắc Vân lại bị dấu kín.
Mà sau đó đại diện từ chính phủ đi tới thành Nam Hà rồi Lương Vân Thành cũng không được trả lời. Số người này liền đưa 1 công văn với ý đồ cử người thay thế Hắc Vân làm tổng đốc, mà chức tổng tư lệnh cũng giao cho Văn Trung. Kết quả Văn trung không khách khí nhốt đám người này lại, tuyên bố nhóm người này mạo danh chính phủ, là tay sai của Ngô quân sau đó đem 3 người đi xử bắn.
Tất cả các dấu hiệu đều cho thấy Hắc Vân đã chết thế là Ngô quân bắt đầu phát động chiến dịch quân sự tại trên 7 mặt trận hòng phá vỡ và tiêu diệt toàn bộ quân kháng chiến ở phương bắc. 2 bên giằng co quyết liệt thương vong tăng lên theo từng ngày.
Để đối phó với tình hình Bộ tổng chỉ huy Thiết Huyết quân quyết định xây dựng 4 quân khu và 4 tập đoàn quân. Ngoài ra còn thành lập 6 sư đoàn mới có phiên hiệu từ 10 đến 15.và 3 quân đoàn mới phiên hiệu quân đoàn 4, 5 phát triển từ 3 sư 4,5,6 lần lượt do Hoa Vân Phi, Lý Minh, Lê Văn Tiến làm quân trưởng.
Trong đó Văn Trung là tư lệnh quân khu Lương Châu kiêm tư lệnh tập đoàn quân 1 gồm các đơn vị quân đoàn 3 đang bắc phạt, quân đoàn 5 đang ở Tấn Châu, sư đoàn 8, 14,15, lữ 3. quân số 12 vạn.Tổng quân số quân khu 45 vạn
Hồ Minh được bổ nhiệm là tư lệnh quân Khu Hà Châu kiêm tư lệnh tập đoàn quân 2 gồm các đơn vị quân đoàn 6, sư 7,12,13. lữ 4,5. quân số 8 vạn. Tổng quân số quân khu 35 vạn
Nguyễn Chánh Minh trở thành tư lệnh quân khu Hà Nam, tư lệnh tập đoàn quân 3 gồm các đơn vị quân đoàn 4, sư 9,16,lữ 9 và sư đoàn phòng không quân số 7 vạn. Tổng quân số quân khu 32 vạn
Lý Lâm thành tư lệnh quân khu Hà Tây, kiêm tư lệnh tập đoàn quân 4 gồm các đơn vị quân đoàn 1,2, sư 10,11, lữ 7,8 quân số 10 vạn. Tổng quân số quân khu 35 vạn.
Ngoài ra còn các các quân chủng thủy quân 3 vạn người. Không quân 2 vạn. Phòng không 2 vạn. Tăng thiết giáp 3000.
Các tư lệnh quân khu có quyền lực chỉ huy các lực lượng quân sự trong quân khu bao gồm quân chính quy và dân binh bảo vệ quân khu.Còn các tư lệnh tập đoàn quân có quyền chỉ huy các tập đoàn quân chính quy chủ lực.
3 ngày sau. Buổi tối. Tại Bộ chỉ huy tập đoàn quân 4 tại Hà Tây . các chỉ huy quân khu và tập đoàn quân tề tựu để bàn kế hoạch tác chiến.
Sau trận thành Nam Hà Ngô quân phát động tấn công trên nhiều mặt trận, khiến cho các quân khu khó khăn trong việc cứu ứng lẫn nhau, các quân khu chỉ có thể tự lo việc của mình. Hiện tại quân khu Hà Tây tuy quân số gấp 3 lần địch nhưng phần lớn vẫn là dan binh và mới trải quá huấn luyện ngắn hạn phối hợp chưa nhuần nhuyễn chưa phát huy được tác dụng. Trải qua 3 ngày chiến đấu thương vong đã đến 3 vạn người và toàn bộ tập đoàn quân số 4 đang phải lui về phía sau 20 km lạp chiến tuyến.
Lý Lâm:”Hiện tại tình hình trên chiến trường mọi người đều đã hiểu. Có ai có kế hoạch nào để đánh bật lại kẻ địch về vị trí cũ hay không?”
Dương Khiêm quân đoàn trưởng mới của quân đoàn 1 lên tiếng:”Tư lệnh, hiện tại ta cho rằng nên tiếp tục thoái lui về phía sau thêm 20 km sau đó dùng quân du kích cắt đứt tiếp tế buộc địch lui quân.”
Lý Quang:”tôi cho rằng chúng ta nên phát động tán công đẩy lùi địch quân về phía nam. Tình hình trong tỉnh hiện nay rất không ổn. Sau khi tin đồn tổng tử lệnh hy sinh và bộ tổng chỉ huy không đưa ra bất cứ đính chính nào lòng quân dân đang rất xao động. Như lúc này không không đợi đến 1 tháng nữa rất có thể sẽ có loạn.”
Lý Lâm:”Loạn gì có thể xảy ra chứ?”
Lý Quang:”Ta phát hiện có thế gia tiếp xác với quân Ngô. Có thể sẽ đâm lưng chúng ta.”
Nghe thấy tin này mọi người liền xôn xao.
Lý Lâm:”Thông tin này ngươi lấy từ đâu?”
Lý Quang:” 2 ngày trước trinh sát của quân đoàn trong lúc tiến hành trinh sát bắt giữ được 2 gia đinh của Phan gia di về phía nam. Trong lúc truy bắt thì phát hiện chúng đang tiêu hủy 1 mảnh giấy. Tuy không biết nội dung nhưng rất có thể là thư thông đồng với địch.”
Dương Quang:”Tại sao có thể như vậy. Hiện tại quân ta đang chiến đấu ở tiền tuyến bọn này lại đâm lưng sau quân ta. Ta cho rằng nên bắt rồi xử quyết bọn chúng như tổng tư lệnh từng làm.”
Triệu Tuyết:”Không thể. Hiện tại chúng ta không có bằng chứng cụ thể không thể hành động lỗ mãng. Lúc này tình hình của tổng tư lệnh chúng ta hoàn toàn không biết gì cả, hành động lỗ mãng thì chúng ta không dễ khống chế tình hình. Ta cho rằng nên tăng cường giám sát, đến khi có bằng chứng hãy ra tay.”
Lúc Lý lâm lại định nói thì 1 viên sĩ quan đi vào, giơ tay chào Lý Lâm sau đó nói:Tư lệnh, có 1 đội kỵ binh hơn 10 người tiến tới tự xưng là người của Bộ tổng chỉ huy đến truyền mệnh lệnh. Đang đợi ở bên ngoài?”
Lý Lâm:”Người của bộ tổng chỉ huy sao. Tại sao lại dùng phương thức này truyền lệnh.Ngươi đã kiểm tra kỹ những người này chưa?”
Sĩ quan:”Báo cáo đã kiểm tra kỹ, quả thật là người của chúng ta. Nhưng không nói rõ là thuộc đơn vị nào.”
Lý Lâm:”Ngươi cho chỉ huy đoàn người vào đây. Nhớ giám sát kỹ đám người còn lại.”
Viên sĩ quan đáp lời sau đó đi ra ngoài. 1 lúc sau hắn dẫn 1 người đi vào. Khi nhìn thấy khuôn mặt người này Lý Lâm liền đứng bật dậy, các chỉ huy khác ngoại trừ các chỉ huy các sư đoàn dân binh vốn là các chỉ huy du kích mới gia nhập thì tất cả đều chừng mắt ngạc nhiên. Vì người đi vào không phải là ai khác mà là Văn minh 1 thành viên trong đội ám vệ bảo vệ hắc Vân. Lý Lâm và các chỉ huy cũ không thể quen hơn được.
Lý Lâm liền vội lên tiếng:”Ngươi sao lại ở đây?”
Văn Minh:” Lý tư lệnh, yêu cầu tư lệnh cho phong tỏa toàn bộ trụ sơ bộ chỉ huy trong vòng 100m.”
Lý Lâm nghe thấy câu này, lại liên tưởng đến tình hình hiện tại liền nhận ra câu này có ý nghĩa gì. Liền vội cho phong tỏa toàn bộ xung quanh trong phạm vi 100m. sau khi hắn làm xong Văn Minh đi ra ngoài sau đó 1 người khác đi vào. Lý Lâm và các chỉ huy cũ đều giơ tay lên chào.
Lý Lâm bật thốt lên:”Tổng tư lệnh.”
Các chỉ huy mới nghe vậy cũng kinh ngạc mà đứng lên chào.
Người đi vào chính là hắc Vân kẻ mà mấy ngày nay bị đồn là đã chết. Hắn mặc trên người 1 bộ đồ lính, trên vai cũng chỉ mang quân hàm thiếu úy, người khoác 1 cái áo khoác đen, tay trái được treo trên 1 sợi dây vòng qua cổ nhằm cố định tay tránh gây vết thưng ở bả vai.
Hắc Vân giơ tay lên chào sau đó nói mọi người ngồi xuống. Còn hắn thì đi tới ghế chủ tọa, Lý Lâm nhường ghế cho hắn sau đó ngồi sang 1 bên.
Hắc Vân ngồi xuống sau đó lên tiếng:” Thời gian qua đã làm mọi người lo lắng rồi.”
Lý Lâm:”Tổng tư lệnh, mấy ngày qua không có tin tức gì của ngài chúng ta cứ tưởng ngài gặp bất chắc rồi. Phó tổng tư lệnh lại không nói gì cả, hôm nay sao ngài lại có mặt ở đây.?”
Hắc Vân:”Việc này ta đã bí mật bàn bạc với Văn Trung trước khi phát biểu trên radio. Tất cả là nhằm thu hút không quân địch tấn công sau đó đánh bị thương chúng rút ngắn khoảng cách 2 bên. Dù sao bản tuyên bố cũng phải được đưa ra nhằm củng cố tinh thần toàn quân. Trước đó ta cũng đã bàn với Văn Trung sau trận này dù ta sông hay chết đều sẽ tiến hành theo kế hoạch dã định.”
Mọi người lúc này mới hiểu tại sao lại có chuyện Hắc Vân biến mất sau trận không chiến thành Nam Hà.
Hắc Vân:”Trước khi nói tới mục đích của ta tới đây, thì các ngươi hãy nói ta biết tình hình cụ thể ở đây trước đi.”
Lý Lâm gật đầu liền trình bày về nội dung bàn bạc lúc nãy và 1 số tình hình khác.
Hắc Vân nghe xong liền gật đầu rồi lên tiếng:”Tình hình không khác mấy với ta dự kiến. Được rồi, bây giờ ta sẽ nói mục đích thực sự của việc ta tới đây hôm nay.”
Tất cả đều chăm chú lắng nghe.
Hắc Vân:”Mục đích của ta tới đây hôm nay có 3. thứ nhất chính là đánh bại Ngô quân từ Ung Châu tiến tới. Thứ 2 phản kích đánh Ung Châu giảm áp lực cho Hà Châu. Thứ 3 tiêu diệt phản tặc tiếp tay cho giặc.”
Nghe xong những lời này mọi người trở nên hưng phấn.”
Hắc Vân liền đứng dậy đi tới bản đồ phía sau, cầm lấy cây gậy chỉ hướng. Sau đó quay xuống phía dưới hỏi:”Trong các sư trưởng dân binh, ai là người quen thuộc nhất tình hình thành Trường Bình?”
Tất cả quay về phía 1 người, người này khi thấy mọi người nhìn mình thì cũng đứng lên nói:”Tôi, Chu Lâm là người sinh ra ở trường Bình thành, cũng từng chiến đấu du kích ở đó. Sư đoàn dân binh Hà Tây 1 sẵn sàng thi hành nhiệm vụ.”
Hắc Vân:”Tốt. Kế hoạch của chúng ta chính đồng thời tiêu diệt địch quân đang tấn công, đồng thời tiêu diệt phản tặc tại Hà Tây ổn định hậu phương sau đó mới có thể đem quân tấn công Ung Châu. Để đảm bảo đánh thắng lợi ta quyết định toàn quân triệt thoái 50 km nữa về phía bắc để dụ địch.”
Lý Lâm:”Tư lệnh chúng ta triệt thoái xa như vậy sao có dụ địch thì cũng chỉ cần triệt thoái 20 km đến Lãnh Sơn là được ở đó có địa hình nhiều đồi núi phù hợp quân ta bố trí phòng ngự sau đó phản công còn vị trí ngài chỉ đồng bằng Kiến Nam lại quá bằng phẳng khó mà phòng thủ. Hơn nữa triệt thoái xa như thế ta lo sợ quân ta sĩ khí sa sút mà lòng dân cũng bất ổn.”
Hắc Vân:”Những điều ngươi nói đến ta cũng đã nghĩ đến. Nhưng nếu chúng ta chỉ rút lui tới Lãnh Sơn địch quân cũng sẽ không cho ta là vì sợ mà rút, rất có thể cho rằng là có ý đồ khác. Hơn nữa rút tới Lãnh Sơn nhiều đồi núi phòng thủ. Địa hình như vậy là ai cũng sẽ không có hứng thú truy kích. Nhưng rút Kiến nam thì lại khác địa hình không thuận lợi phòng thủ, lại cho kẻ địch thấy quân ta không có ý đồ phòng thủ quyết chiến mà chỉ muốn rút lui bảo toàn lực lượng. Mà địa hình ở Kiến Nam không lợi phòng thủ khiến chúng an tâm mà truy kích, mà đối với chúng ta cũng có lợi khi phản công.”
“Hơn nữa quân ta chỉ có làm vậy mới tỏ ra vẻ thất thế, từ đó dẫn dụ đám phản tắc lộ đầu từ đó tiêu diệt toàn bộ. Tránh hậu hoạn sau này.”
“Còn về sĩ khí vậy thì phải xem năng lực của các ngươi. Nếu như có kẻ làm loạn hoặc đào ngũ cứ xử bắn. Thời chiến không dài dòng. Còn về lòng dân chỉ cần chúng ta chiến thắng lòng dân tất an ổn, dân chúng bất an nhất thời không đáng lo.”
Mọi người gật đầu tán thành.
Lý Lâm:”Vậy tổng tư lệnh, chúng ta cụ thể là làm như thế nào?”
Hắc Vân:”Sau khi rút về Kiến Nam chúng ta sẽ xây dựng hệ thống công sự ở đây. Quân đoàn 1 và sư đoàn dân binh Hà tây 2 và 3 ở bên trái, quân đoàn 2 và sư đoàn dân binh Hà Tây 4,5 ở ở bên phả,i ở trung tâm tâm là các đơn vị còn lại. Chúng ta tạo giả tượng 2 bên cánh mạnh mà trung tâm yếu dẫn dụ địch quân tấn công. Ở 2 cánh trái phải cũng sắp đặt 2 sư dân binh ở trước 2 quân đoàn để giả yếu, khi địch tấn công 2 sư đoàn dân binh rút chạy về phía sau tạo giả tướng. Khi giao chiến trung tâm cũng lui về sau 3 km để phòng thủ dụ địch vào giữa. Khi địch đã vào bẫy 2 cánh trái phải thực hiện tấn công đột tiến bao vây đột phá 2 bên cánh tiến thẳng tới hậu phương địch tạo thành 1 cái túi vây chết địch quân trong đó. Sau khi cái túi lớn đã thành hình chúng ta từ 4 phương 8 hướng mà tiêu diệt đám quân ở trong 1 tên cũng không thoát.”
Tất cả nghe xong gật đầu tán thưởng.
Hắc Vân:”Riêng sư đoàn dân binh Hà Tay 1 và lữ 7 sẽ không tham gia trận này mà nhiệm vụ chính của 2 đơn vị này là bí mật rút về thành Trường Bình đợi chờ. Đến khi phản tặc làm loạn thì mới ra tay 1 mẻ hốt gọn.”
“Đến đây còn ai có ý kiến gì khác?”
Lý Lâm:”Chúng ta không ai có ý kiến?”
Hắc Vân:”Vậy thì tốt tất cả nhanh chóng về chuẩn bị 2 tiếng nữa bắt đầu rút quân. Không được để ai biết ta đang ở đây.”
Tất cả đồng thanh đáp lại:”Rõ.” sau đó tất cả trở về đơn vị mình chỉ còn Hắc Vân cùng Lý Lâm ở lại bàn thêm 1 số chuyện.
2 giờ sau toàn bộ quân đội bắt đầu gấp rút rút lui trong đêm cực kỳ khẩn trương. Đến sáng hôm sau khi Ngô quân thám thính thì đã thấy toàn bộ doanh trại Tần quân trống trơn thì mới biết tất cả đã rút lui.
Viên chỉ huy Ngô quân liền cho quân truy kích nhưng không tiến nhanh vì sợ có bẫy. Nhất là hắn biết Tần quân rút nhanh như vậy rất có thể là thủ vững ở Lãnh Sơn, nơi này cũng không dễ tấn công như vậy. Truy đuổi nhanh cũng vô dụng.
Nhưng 2 ngày sau hắn nhận được tin Tần quân không thủ ở Lãnh sơn mà tiếp tục bắc tiến thì hắn cảm thấy nghi ngờ. Đến ngày thứ 4 khi Tần quân ở phía bắc Lãnh Sơn 10 km thì hắn cho rằng Tần quân đây là đang tiến về phía bắc tìm chỗ thuận lợi hơn để phòng thủ. Hắn liền chớp thời cơ chiếm lấy Lãnh Sơn lập thế trận phòng thủ.
2 ngày sau khi nhận được tin Tần quân bày trận phòng thủ ở Kiến Nam bát lợi thì viên chỉ huy Ngô quân triệt để cho rằng Tần quân triệt để sợ đánh mà lui. Như bây giờ truy đánh có thể lập công. Hơn nữa địa hình Kiến Nam không tiện phòng thủ , lại khó đặt bẫy nguy hiểm không lớn. Thế là hắn xin lệnh truy kích.
Bộ tổng chỉ huy Ngô quan sau khi bàn bạc chấp thuận cho hắn tấn công.
Thế là 10 vạn Ngô quân bắc tiến.
Mà tình hình này cũng khiến nhân dân xung quanh khu vực giao tranh triệt để hỗn loạn dắt nhau chạy về phía bắc hoặc phía đông để tránh loạn.
Việc này cũng khiến cho lực lượng phản tặc trong thành Trường Bình bắt đầu rục rịch hành động.
2 ngày sau 2 quân gặp nhau trên chiến trường Kiến Nam.