Ngô quân phát động tiến công trước trên cả 3 hướng, trái phải và trung tâm. Lợi dụng ưu thế có xe tăng và thiết giáp tấn công vào chiến tuyến Tần quân.
Tần quân chỉ có thể sử dụng phao binh đáp trả. Phá hoại 1 số chiếc xe tăng và thiết giáp, nhưng Ngô quân vẫn tiếp tục tấn công. Pháo của Ngô quân bắn phá không dứt vào chiến tuyến Tần quân gây thương vong nặng nề. Sau 1 tiếng giao chiến. Tần quân bắt đầu rút về phòng tuyến thứ 2. Ngô quân tiếp tục truy đuổi không tha.
Tần quân kiên thủ tại phòng tuyến thứ 2. ngô quân đụng độ binh lực cảu 2 quân đoàn chủ lực chỉ có thể lâm vào thế trận giằng co.
Trong khi đó đội quân trung tâm của Ngô quân tiếp tục dùng xe tăng đột kích vào 1 khe hở của tuyến phòng thủ. Sau đó đánh xuyên phòng tuyến 1 km sau đó đánh vòng sang bên trái 2 km rồi quay ngược lại về hướng quân Ngô, phá vỡ phòng tuyến từ phí sau. Quan ngô từ 2 khe hở đó tràn vào trong hậu phương quân Tần. Chia cắt quần Tần với nhóm quân nằm giữa 2 điểm đột phá, nhóm quan này đã bị chia cắt và bao vây.
Sau khi binh lực Ngô quân tràn vào trong phòng tuyến thứ 2 làm chia làm 2 bộ phận. 1 bộ phận tiếp tục tấn công vào phòng tuyến thứ 3 còn 1 bộ phận thì bao vây nhóm quân Tần bị chia cắt, quân số chừng 5000 người. Quân Ngô từ 4 phía tấn công hòng tiêu diệt nhóm quân này hòng tạo 1 lỗ hổng đột phá lớn hơn hòng đánh xuyên trung quân của quân Tần. Nhận thấy tầm quan trong của nhóm quân này. Hắc Vân ra lệnh nhóm quan tử thủ đến cùng. Đồng thời điều quân từ các hướng tấn công vào nhóm quân Ngô đang ở trung tâm trận địa hòng tiêu diệt chúng đồng thời giải vây cho số quân bị chia cắt.
2 bên lâm vào giằng co quyết liệt. Tần quân có ưu thế pháo binh ở gần hơn còn Ngô quân có ưu thế xe tăng thiết giáp, 2 bên giao tranh quyết liệt và thương vong không ngừng tăng lên.
Ngô quân cho bộ binh ở tuyến trước để ngăn cản Tần quân tiếp cận xe tăng còn xe tăng ở phía bắn quét toàn bộ Tần quan tiến lên. 2 bên giành giật nhau từng mét vuông. Thi thể chồng chất lên nhau ở cả 2 phía.
Nhóm quân bị chia cắt cũng chống trả quyết liệt quyết không cho kẻ địch vượt qua, nhiều chiến sĩ dùng thân mình mà đánh bom cảm tử xe tăng địch.
2 bên giằng co quyết liệt tại khu vực xung quanh nhóm quân bị chia cắt xuống 4 tiếng liền thương vong có thể nói là cực kỳ nặng nề. Tần quân dã hy sinh hơn 2 vạn người. còn Ngô quân hy sinh 1 vạn binh.
Qua mấy giờ giao tranh chỉ huy Ngô quân thấy rằng quân mình vẫn không thể xuyên phá được trung tâm Tần quân, mà 2 bên cánh vẫn không có tiến triển nào. Trong tay lại không còn quân dự b. nếu như tiếp tục như vạy thì tình thế của hắn quả thật đang rất nguy hiểm. Hắn liền ra lệnh toàn quân bắt đầu triệt thoái ra sau.
Tại bộ chỉ huy tập đoàn quân. Hắc Vân khi nhận thấy địch quân có dấu hiệu lui binh lập tức phát động toàn tuyến phản kích. 2 cánh thực hiện tấn công đột phá 2 cánh quân Ngô hòng tiến hành bao vây tiêu diệt Ngô quân. Trung tâm thì bám riết không buông không cho địch quân thuận lợi rút lui. Lúc này Ngô quân rơi vào tình thế nguy hiểm, lúc trước tiến quân có bao nhiêu nhanh, bây giờ rút lui có bao nhiêu khó khăn, trung tâm bây giờ muốn rút cũng phải trả giá đắt.
Chỉ sau nửa tiếng Ngô quân bị giết hơn vạn mà tình hình 2 bên cánh cũng có biến chuyển đột ngột. 2 quân đoàn ở 2 bên cánh là chủ lực từng theo Hắc Vân nam chinh bắc chiến là 2 cỗ chiến lực mạnh nhất của Thiết Huyết quân, sự dũng mãnh và điên cuồng của 2 quân đoàn này lúc này có thể nói đạt tới đỉnh điểm. Tiếng hô giết vang vọng chiến trường, tốc độ xung kích mãnh liệt.
Khi viên chỉ huy Ngô quân phát hiện 2 cánh bị đột phá liền nhanh chóng ra lệnh toàn quân rút lui, nhưng lúc này đã không còn kịp, 2 bên cánh 2 quân đoàn bắt đầu tấn công vào bộ chỉ huy Ngô quân. Đại bộ phận chủ lực Ngô quân đã tiến vào chiến tuyến Tần quân, bây giờ ở bộ chỉ huy Ngô quân chỉ huy chỉ còn 2 vạn quân bảo vệ bộ chỉ huy và pháo binh, cùng lính hậu cần. Lúc này bị hơn 8 vạn binh Tần quân tấn công liền chống cự không quá 1 tiếng liền bị tiêu diệt.
Sau khi bộ chỉ huy Ngô quân bị tiêu diệt, Tần quân hình thành thế bao vây 4 phía Ngô quân, nhưng số quân Ngô còn lại vẫn chống trả điên cuồng, nhưng không sớm thì muộn cũng bị tiêu diệt.
Nhìn thấy đại thế đã thành Hắc Vân quay sang Lý Lâm mà nói:”Ngươi tiếp tục chỉ huy ở đây, sau khi tiêu diệt xong đám quân này nhanh chóng tiến quân áp sát Ung Châu. Ta phải tới Trường Bình thành 1 chuyến.:”
Lý Lâm:”Rõ. Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”
Sau đó Hắc Vân lên ngựa rồi cùng với mấy ám vệ tiến về phía thành Trường Bình.
Khi tiến ra khỏi doanh trại 1 số cựu binh khi nhìn thấy mấy thân hình này liền cảm thấy quen thuộc.
1 cựu binh lầm bẩm:”Người kia không phải Văn Minh sao, sao hắn lại ở đây?”
Bất chợt hắn liền nhìn thấy 1 thân ảnh che kín khuôn mặt, tay trái bị thương phải treo trên 1 miếng vải liền giật mình nhìn về ánh mắt đồng đội bên cạnh như muốn nói. Ngươi cũng nhân ra a. Người đồng đội nhìn ra hắn muốn nói gì liền gật đầu.
Cả 2 liền hướng về phía đoàn kỵ binh đi, bất giác giơ tay lên chào. Các cựu binh khác khi nhận ra người vừa đi là ai cũng bất giác giơ tay chào.
1 tân binh ngơ ngác khi thấy hình ảnh này liền hỏi:”Đội trưởng. Ngài đang chào ai vậy?”
Đội trưởng:”1 người quen cũ mà thôi.” Sau đó quay sang các đồng đội bên cạnh hét to:”Tất cả anh em theo ta xông lên giết hết quân địch 1 tên không chừa. Giết.”
Thế là toàn đơn vị liền xông lên phía trước.
Lúc này tại thành Trường Bình. Giao tranh đang trở nên quyết liệt. Mới cách đây nửa ngày hơn 5000 tư binh của các thế giá phát động chính biến tấn công các cơ quan hành chính, quân sự trong thành ý đồ khống chế thành Trường Bình.
Tuy nhiên vì đã biết trước kế hoạch nên dù bị áp đảo về quân số, số quân ở lại thủ thành vẫn kịp thời chống trả và ngăn chặn.
Tại bên ngoài thành sư đoàn dân binh Hà Tây 1 và lữ đoàn 7 khi phát hiện động tĩnh trong thành lập tức theo kế hoạch mà tấn công. Sư đoàn dân binh Tây Hà chia binh thành 3 , theo 3 hướng đông, tây, nam tiên vào trong thành. Còn lữ đòn 7 thì đi vòng lên phía bắc phục kích địch quân rút lui.
Quân phản lạo khi thấy quân đội từ 3 hướng tràn vào phối hợp với quân thủ thành từ 3 mặt giáp công. Quân phản loạn nhanh chóng bị đánh tan, vội vã tháo chạy về cửa bắc không ngờ lữ đoàn 7 đã ở đây phục sẵn tiêu diệt toàn bộ.
Sau khi tiêu diệt quân phản loạn xong, sư đoàn bộ binh Hà Tây 1 và lữ đoàn 7 chia làm mấy đường tiến về vị trí các thế gia phản loạn mà tiến hành vây bắt.
Các thế gia khi nghe thấy quân phản loạn bị tiêu diệt liền muốn trốn thoát thì quân bình loạn đã tiến tới bắt gọn tất cả sau đó áp giải về thành Trường Bình.
Khi Hắc Vân tiến tới thành Trường Bình thì đã là 1 giờ sáng. Tất cả các thế gia đã bị áp tải đến tòa nhà bộ chỉ huy quân khu. Lúc Hắc Vân đi tới đã thấy người nhà của các thế gia đã ngồi đầy trước sân bộ chỉ huy.
Dương Quang khi nhìn thấy Hắc Vân liền tiến ra đón sau đó dẫn hắn tiến vào bên trong bộ chỉ huy vì thân phận cảu Hắc Vân hiện tại vẫn chưa thể công khai.
Sau khi tiến vào trong Hắc Vân tiến vào trong phòng họp của bộ chỉ huy. Ra lệnh cho dẹp trống căn phòng chỉ để lại 1 bộ bàn ghế. Sau đó ra lệnh cho người đưa các gia chủ thế gia vào.
Khi các gia chủ tiến vào trong phòng họp liền thấy 1 người trẻ tuổi tay quân băng gạc, đang ngồi trên bàn họp, xung quanh là máy chiến sĩ mặc áo khoác đen xung quanh. Còn đám người Dương Quang thì đứng 2 bên.
Trong khi cả đám còn nghi hoặc thì Hắc Vân lên tiếng:”Ai là Phan Chương, gia chủ Phan gia.”
Phan Chương:”Là ta. Ngươi là ai?”
Hắc Vân:”Ta là 1 người chết.”
Phan Chương hơi nghi hoặc nhìn kỹ người trước mặt chợt bừng tỉnh hỏi lại:”Ngươi là Hắc Vân?”
Hắc Vân:”Phải.”
Phan Chương:”Ngươi không phải đã chết sao?”
Hắc Vân:”Ta như không chết các ngươi há có hôm nay?”
Phan Chương:”Ha Ha Ha. Ta cuối cùng hiểu rồi đây là 1 cái bẫy. Là cái bẫy ngươi giằng ra đã giết chúng ta. Ngươi thủ đoạn thật cao a.”
Hắc Vân:”Phải mà cũng không phải. Như các ngươi trung thành với quốc gia. Ta như giăng bẫy, các ngươi không tiến vào há lại có thể bị bắt. Phan gia chủ, ta hỏi ngươi tại sao lại phản? Ngươi không phải người Tần quốc sao? Ngươi ở Tần quốc địa vị chẳng lẽ không cao sao? Sao lại bán mình làm tay sai cho ngoại quốc?”
Phan Chương:”Chim khôn chọn cành mà đậu, chọn chúa mà thờ? Nay ngươi giả chết lừa người, Ngô quân thế lớn, ta không theo Ngô quân theo ai. Hơn nữa ở trên mảnh đất tần quốc này biết bao lần ngoại bang làm chủ, kết quả thế nào chẳng phải cũng trở thành vương triều chính thống được người người ca tụng. Ta hôm nay bại bị người chửi rủa, nhưng ta như thắng người đời sau chỉ có thể khen ta biết chọn chủ, là khai quốc công thần tên lưu sử xanh, gia tộc của ta sẽ đời đời phú quý.”
Hắc Vân cười to, tay phải vỗ mấy lần lên bàn như tán thưởng sau đó lên tiếng:”Phan gia chủ quả thật là kẻ có tri thức, hiểu lễ nghĩa chỉ riêng quỷ biện thiên hạ ít có. Thắng bại luận anh hùng chi luận ta đây bội phục. Nhưng ta hỏi ngươi trước đây Ngô quân từng chiếm đóng Hà tây 1 lần, ta lại không nghe thấy ngươi công khai đầu nhập Ngô quốc a. lúc quân ta tiến vào tiếp quản cũng không thấy ngươi ủng hộ mạnh chỉ đưa ra 1 chút vật tư , ngày hôm nay Ngô quân lại tới quân ta đang khổ chiến ngươi lại nhảy ra đâm lưng. Ngơi cái này anh minh gia chủ dường như nhảy nhót, đung đưa trái phải thật nhiều a. ngươi rốt cuộc là muốn chọn cành nào.”
Phan Chương:”Cái này.”
Hắc Vân:”Còn không phải là ngươi hèn nhát, lấn yếu sợ mạnh, ham mê phú quý, quên nguồn quên gốc. Còn tự nhận mình là tài hoa, thông minh trác tuyệt. Chẳng qua chỉ là 1 con chuột cống chỉ biết lựa chỗ béo bở mà ăn. Không biết thế nào là liêm sĩ, không biết thế nào là trung quân ái quốc. Kẻ như ngươi ta thấy cũng là bẩn mắt, địch quân tới cũng bắt ngươi bò tới mà liếm giày. Loại chứ ngươi chỉ đáng làm phân bón.”
Phan Chương:”Ngươi...ngươi...”
Hắc Vân:”đừng có ở đó ta với ngươi. Các ngươi như nếu đã thích làm nhân tài của ngoại quốc đến vạy. Vậy thì được. Ta chiều các ngươi.”
Sau đó nhìn về phía Dương Quang:” lập tức dẫn tất cả nam giới của các thế gia bất chấp là người gia sắp chết hay đứa trẻ còn trong tã giết hết cho ta. Cho người kiếm tra trong số nữ nhân ai mang thai lập tức giết chết. Số nữ nhân còn lại lập tức chuyển tới biên giới Nguyên quốc. Ta tin tưởng đàn ông Nguyên quốc rất sẵn lòng thay thế các vị gia chủ đây tiếp nối hương hỏa a.
Phan Chương:”Ngươi sao lại ác độc như vậy. Ta làm sai ta chịu nhưng những nữ nhân đó có tội tình gì mà ngươi lại làm như vậy?”
Những kẻ bên dưới cũng phụ họa theo.
Hắc Vân:”Ác độc. Ta so với Ngô quân đã là gì. Nơi chúng đi qua xác chết khắp nơi, nữ nhân bị chà đạp, tiếng khoác của ngời già, trẻ nhỏ vang vọng 9 tàng trời. Như thế mới là ác độc. Mà các ngươi đây trợ ác hại dân, các ngươi chẳng phải càng ác độc hơn sao. Được, đã làm ác thì phải chịu ác quả. Ngày hôm nay ta phải dùng tính mạng của các ngươi để cho thế nhân biết ở chỗ ta không có chỗ cho thắng bại luận hay là chim khôn chọn cành mà đầu luận. Chỉ cần ngươi dám hoành nhảy vậy thì ta đây liền chặt, không chỉ chặt ngươi còn chặt cả nhà ngươi, chặt đến khi nào không kẻ nào dám nhảy nữa mới thôi. Cho dù có nhuộm đỏ sông Trường Hà, làm tắc sông Đại Hà ta đây cũng sẽ làm. Người đâu thi hành mệnh lệnh.”
Thế là mấy chục binh sĩ tiến lên lôi đám gia chủ ra ngoài đám gia chủ khiếp sợ mà gào khác van xin Hắc Vân, các tướng sĩ. Nhưng ở đây không có tác dụng, các binh sĩ chỉ nghe lệnh Hắc Vân mà lời Hắc Vân nói mọi người đều hiểu, nhất là các chiến sĩ xuất thân du kích, nhiều người chính là trải qua hoàn cảnh mà Hắc Vân đã nói cho nên không chút nào lưu tình.
Thế là trước sân bộ chỉ huy tiếng súng vang lên liên tiếp hơn 3000 người của thế gia Hà Tây bị xử quyết, còn nữ nhân bị đưa tới Nguyên quốc.
Tin này lan ra rung động cả nước, các thế gia nhất là số thế gia ở trong vùng kiểm soát của Thiết Huyết quân không dám manh động hay ho he gì, ngoan ngoãn phục vụ kháng chiến. Hắc vân đã cho thế nhân thấy bàn tay sắt của mình. Ai đây dám nhảy ra làm chim đầu đàn.
Nhưng lúc này tin Hắc vân còn sống vẫn được giấu kín.