3 ngày sau ớ phía tây cách thành Tây An 40 km.
Hắc Vân đã dẫn quân tiến tới đây để phục kích quân Ngô từ Bắc Huyền trấn chạy tới. Theo báo cáo mà trung đoàn kỵ binh báo lại thì qua 2 ngày truy kích Ngô quân đã bị tiêu diệt gần 5000 quân , hiện tại chỉ còn 5000 tiếp tục hướng về phía thành Tây An. Nếu tính theo khoảng cách thì chừng nửa tiếng nữa sẽ đến vị trí Hắc Vân phục kích.
Hắn cho lữ đoàn 2 và 3 đóng 3 bên của con đường, cho pháo binh cùng mình đóng trên 1 quả đồi cao nhìn thẳng xuống vị trí phục kích. Trong 2 ngày này lại có thêm 1000 ngươi gia nhập vào quân của hắn
Hắn đang nói chuyên với sĩ quan thông tin.
Hắc Vân:”Tình hình chỗ Lý Minh sao rồi?”
Sĩ quan:”Lý lữ trưởng đang tiếp tục ngăn trở địch tây tiến, theo hắn báo cáo thì địch quân xuất chiến chừng 1 vạn, hắn vừa đánh vừa lui lại lắp mìn dọc đường đi. Hiện tại đã tiêu diệt được ước chừng 3000 quân địch. Hiện tại hắn đã tiến tới gần sân bay.”
Hắc Vân:”Lệnh cho hắn chặn đánh ở khu vực sân bay ít nhất 2 tiếng cho ta.”
Sĩ quan: “Rõ.”
Lúc này Văn Long kêu lên” “Quân trưởng, địch quân đã tới.”
Hắc vân liền nhìn về hướng cánh tay Văn Long đang chỉ, thì nhìn thấy 1 đội quân Ngô đang vội vả chạy tới, theo sau chừng 2 km có 1 bụi mù bốc cao. Xem ra là kỵ binh đang truy sát phía sau. Hắc Vân không chần trừ lệnh cho các đơn vị chuẩn bị chiến đấu.
Nửa tiếng sau, quân Ngô từ từ tiến vào khu vực mai phục. Khi chúng đã lọt hẳn vào trong vòng mai phục. Đầu tiên pháo cối được bắn ra, sau đó là từng hàng đạn từ 2 cánh bắn tới. Quân Ngô lúc này vốn đã mỏi mệt vì 2 ngày 2 đêm truy kích liên tục, người đều mệt mỏi vô cùng, mà nhiều kẻ lúc này cũng không mang vũ khí.
Những kẻ có vũ khí thì chống trả yếu ớt, những kẻ không có thì hoặc là nằm xuống đợi chết, hoặc là cố chạy về phía đông. Hắc vân quyết định dọn dẹp bọn có súng trước. Rất nhanh ưu thế hỏa lực của quân Tần thể hiện hết sức rõ ràng từng nhóm quân có súng của Ngô quân bị tiêu diệt, sau đó là đến những kẻ có súng đang chạy thục mạng về phía đông.
Từ khoảng cách hơn 1 km, trung đoàn kỵ binh nghỉ ngơi, quan sát mà không tham chiến vì họ đều hiểu trận đánh đã được định đoạt.
Chỉ nửa tiếng sau, khi tên lính Ngô cuối cùng ngã xuống, Hắc Vân cho dừng bắn. Bắt đầu thu quét chiến trường. Các đơn vị bắt đầu trào ra thu lượm chiến lợi phẩm. Những người cũ thuần thục lấy đi những khẩu súng còn nguyên vẹn, những trang bị còn có thể sử dụng cùng lương thực và thuốc men. Những người mới thì kinh ngạc không thôi, không ngờ trận đánh lại kết thúc chóng vánh như vậy. Thảo nào Thiết Huyết quân lại được đồn đại là sát thần của quân Ngô.
Trong khi chiến trường đang được dọn dẹp, Hắc Vân liền ra lệnh cho trung đoàn kỵ binh tiến tới. Trung đoàn kỵ binh nhanh chóng tiến tới chiến trường, các chiến sĩ kỵ binh cũng gia nhập vào việc dọn dẹp. Còn bản thân Lê Quang Minh, đoàn trưởng thì tiến tới gặp Hắc Vân để nhận nhiệm vụ.
Khi hắn tiến tới gần Hắc Vân thì liền đứng thẳng, giơ tay chào.
“Quang Minh: “Báo cáo quân trưởng, trung đoàn kỵ binh sẵn sàng nhận nhiệm vụ tiếp theo.”
Hắc Vân tiến tới vỗ cánh tay Lê Quang Minh sau đó nói.
Hắc Vân: “Các cậu vất vả rồi. Nhưng 2 các cậu vừa mới truy kích kẻ địch 2 ngày liên tiếp liệu còn đủ sức để tiếp tục chiến đấu không.”
Quang Minh: “Quân trưởng, chỉ cần có thể tiêu diệt quân Ngô cho dù mệt mỏi chúng tôi cũng quyết hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi chiến đấu xong chúng tôi sẽ nghỉ ngơi.”
Hắc Vân: “Tốt vậy thì đến chỗ bản đồ.”
Cả 2 bước đến trước 1 tảng đá lớn, bằng phẳng. Sĩ quan bản đồ trải bản đò xung quanh khu vực thành Tây An ra. Cả 2 nhìn xuống bản đồ.
Hắc Vân: “Nhìn vào đây, đây vốn là sân bay của địch. Hiện tại quân ta đang đánh chặn chúng ở đây. Nhiệm vụ của trung đoàn kỵ binh là từ hướng nam đi còng ra sau quân địch tiến hành tập kích từ phía sau. Hỗ trợ quân ta giành thắng lợi. Cậu rõ chứ.”
Quang Minh:”Chúng tôi sẽ không khiến ngài thất vọng.”
Hắc Vân: “Vậy thì tốt, các cậu có nữa tiếng để nghỉ ngơi và chỉnh đốn. Sau đó xuất phát.”
Quang Minh: “Rõ.”
Quang Minh bước nhanh về phía trung đoàn kỵ binh. Hắc Vân nhìn thấy bóng lương Quang Minh rời đi. Sau đó nhìn về phía sĩ quan thông tin.
“Lệnh cho Lữ 1 kiên trì tử thủ, 2 tiếng nửa sẽ có chi viện.”
Viên sĩ quan gật đầu, thực hiện nhiệm vụ.
1 viên sĩ quan khác lên tiếng.
“Quân trưởng, quân phó có điện báo địch quân đang rút khỏi Bắc Huyền trấn tiến gấp về phía thành Tây An.”
Hắc Vân: “Lệnh Văn Trung thực thi theo kế hoạch.”
Viên sĩ quan cũng liền đi truyền lệnh.
Hắc Vân lại nhìn về phía đông.
2 giờ sau tại khu vực sân bay.
Quân Ngô đang phát động công kích cố gắng đánh tan lữ đoàn 1 tử thủ ở đây hòng tiếp ứng cho số quân đang từ phía tây rút về. Nhưng lữ 1 chiến đấu cực kỳ ương ngạch không để Ngô quân tiến qua.
Ngay cả Lý Minh cũng phải xung trận để chỉ huy toàn quân ngăn chặn. Trải qua 2 ngày chiến đấu liên tục, lữ đoàn đã tổn thất 2000 còn Ngô quân đã tổn thất 5000. nhưng lại có thêm 5000 quân bổ sung cho số quân lúc đầu cho nên tình hình lúc này là hơn 2000 quân Tần đang đối chiến với 1 vạn quân Ngô. Nếu không phải địch quân hành quân gấp không thể mang theo trọng pháo e rằng lữ đoàn đã bị tiêu diệt.
Lý Minh không ngừng bóp cò. Vừa bắn hắn vừa thét lên.
“Không cho chúng vượt qua! Giết hết bọn chúng đi! Giết đi.”
Các chiến sĩ nghe thấy tiếng của hắn càng ra sức liều mạnh chiến đấu. Bất chợt bên cánh trái xuất hiện 1 lỗ hổng, Ngô quân từ phía đó tràn vào chiến tuyến bắt đầu bao vây vị trí của Lý Minh.
Nhưng lúc này từ hậu phương Ngô quân vang lên tiếng ngựa dồn dập. Tiếng hô giết vang động. Lý Minh nhìn về phía đó và phát hiện đó là trung đoàn kỵ binh đang từ phía sau chém giết quân Ngô. Lý Minh lập tức thét lên.
“Viện binh đã tới, các đồng chí, giết.”
Tiếng hô giết rung chuyển trận địa. Lữ đoàn lại nổ súng lên tục về phía địch.
Trung đoàn kỵ binh tấn công thẳng vào vị trí viên chỉ huy Ngô quan và dễ dàng giải quyết hắn vì Ngô quân đã tập trung cả ở phía trước. Sau khi diệt tên chỉ huy xong trung đoàn kỵ binh liền tiếp tục lao vào chém giết quân Ngô đang còn choáng váng vì bị tấn công bất ngờ từ phía sau. Lữ đoàn 1 lúc này cũng lao ra khỏi vị trí phòng thủ, 2 đội quân đánh ép lại tạo nên thế công mãnh liệt, không ít kẻ bị tiêu diệt. Nhưng kẻ địch vẫn chưa tan rã. Vẫn còn có kẻ tỉnh táo mà máu chiến trong quân Ngô vẫn tiếp tục chiến đấu. Điều này làm chậm phần nào thế tiến công của 2 đội quân Tần.
Bất chợt 1 tên lính Ngô như phát hiện thấy điều gì vội la lên.
“Nhìn kìa.”
Ngô quân liền nhìn về phía hướng tên lính chỉ thì nhìn tháy từ phía tây có 1 làn bụi mù bốc cao, nhìn độ lớn của bụi mù có thể ước đoán có hơn ngàn kỵ binh đang tiến tới. Nhìn thấy tình trạng như vậy, những kẻ nhất gan trong hàng ngũ quân Ngô bắt đầu tháo chạy, lúc đầu chỉ có vài người nhưng như 1 cơn đại dịch lây lan, vài chục, vài trăm rồi cuối cùng là toàn bộ Ngô quân bắt đầu chạy tán lạn tứ phía hòng tìm đường thoát thân.
Người của lữ đoàn 1 và trung đoàn kỵ binh nhanh chóng truy sát bọn chúng, nhưng kẻ địch quá đông và chúng chạy sang tứ phía khiến cho việc tiêu diệt trở nên khó khăn. Để rồi cuối cùng chỉ diệt được hơn 3000 quân. Còn hơn 6000 quân địch thoát khỏi trận địa.
Lúc này đội kỵ binh từ phía tây đã chạy tới, lúc này tất cả lực lượng tại trận đại mới nhìn rõ là Hắc Vân cùng tiểu đoàn cận vệ. Hắc Vân lại xài trò cũ, buộc nhanh cây sau lưng kỵ binh giả làm quân số hơn ngàn người.
Hắc Vân khi tiến tới gần 2 người liền lệnh cho Quang Minh dẫn trung đoàn kỵ binh truy đuổi tàn quân quân địch chạy lên phía bắc vì nhiều kẻ chạy hướng đó hơn. Còn Lý Thịnh dẫn tiểu đoàn cận vệ truy đuổi kẻ địch ở phía nam, chỉ đẻ lại 20 người. Cả 2 lập tức thực thi nhiệm vụ.
Hắc van thì tiến tới gần Lý Minh, sau dó nhìn lấy Lý Minh và toàn thể chiến sĩ của lữ đoàn 1, sau đó thốt lên.
“Các anh xứng đáng là lữ đoàn số 1.”
Tất cả các chiến sĩ đều muốn bật khóc, không có gì đáng quý hơn là được chỉ huy công nhận. Cho dù bọn họ không phải là lữ đoàn 1 đầu tiên nhưng họ được quân trưởng công nhận là lữ đoàn số 1.
sau đó Hắc Vân liền ra lệnh toàn lữ quét dọn chiến trường, nghỉ ngơi, chỉnh đốn lực lượng chuẩn bị đông tiến.
Sau 3 giờ các đơn vị khác cũng tiến tới hội hợp. Sau đó Hắc Vân chỉ huy tất cả đông tiến Tây An thành.
Thành Tây An.
Đêm.
Trong khu biệt thự nhà họ Hoa.
Ngồi tại chủ vị là gia chủ Hoa gia, Hoa Vân Phong. Ngồi xung quanh là các gia chủ và người có thế lực của hơn 1 nữa các gia tộc quyền thế trong Tây An thành.
Hoa Vân Phong: “Ta vừa nhận được tin thiết huyết quân lại diệt đi hơn vạn quân Ngô từ Bắc Huyền trấn trở về, hiện tại rất có thể bọn họ sẽ 1 lần nữa tiến tới Tây An Thành. Lần này chúng ta phải đưa ra quyết định cuối cùng, quyết định này sẽ ảnh hưởng đến tất cả các gia tộc chúng ta trong mấy chục năm tới.”
Tề Cảnh: “Hoa gia chủ cho rằng Thiết Huyết quân tiến tới sẽ có lợi cho các gia tộc chúng ta sao. Ta nghe nói ở Bắc Huyền trấn Thiết Huyết quân đã trưng dụng toàn bộ tư binh của các thế gia ở Bắc Huyền trấn và buộc họ phải trao tài vật cho Thiết Huyết quân. Ta nghĩ chúng ta không theo phe Ngô quân chống lại thiết Huyết quân là được.”
Ngụy Chính: “Ta thấy ý kiến của Tề gia chủ không phải là không có lý. Tôi thấy chúng ta nên trung lập.”
1 số người phụ họa theo.
Hoa Vân Phong: “Các vị, thủ đoạn này chúng ta dùng với đám quân phiệt hoặc đám quân trung ương trước đây thì còn được. Vì chúng chỉ muốn chiếm đất xưng vương mà thôi. Còn Thiết Huyết quân chiến đấu chỉ vì đất nước và nhân dân, không thể lấy tiền tài để thuyết phục, không thể dùng binh để đòi ngang vai ngang vế. Ta từng cho người tiếp xúc với mấy thế gia ở Bắc Huyền trấn. Họ cho biết nếu họ không chấp thuận trao binh, tiền tài và vật tư cho Thiết Huyết quân, thì Thiết Huyết quân có thể bỏ mặc Ngô quân mà đánh bọn họ trước. Tần Minh và Tần gia chính là thí dụ. Mọi người nói xem 1 đội quân như vậy chúng ta có thể chống lại sao. Ngô quân có 20 vạn binh mà còn bị đánh cho tan tác, 3 vạn quân trong tay chúng ta thì có là gì.”
Mọi người cảm thấy bất an.
Tề Cảnh: “Nhưng nếu chúng ta không còn binh thì lấy gì bảo đảm Thiết Huyết quân không đối xử tệ với ta.”
Hoa Vân Phong: “Mọi người không cần lo, sau khi các thế gia ở Bắc Huyền trấn đáp ứng các điều kiện cả Thiết huyết quân, con cháu của bọn họ vẫn cầm quân chỉ khác là phải tuyệt đối tuân mệnh của chỉ huy trưởng của Thiết Huyết quân mà thôi. Ta còn nghe nói các gia tộc này còn đang chuẩn bị đưa người tới thành Tây An, chuẩn bị tiếp thu công việc. Mọi người nói xem nếu chúng ta không thuận theo Thiết Huyết quân thì sau này ở thành Tây An,ở Hà Châu còn có chỗ đứng cho chúng ta sao.”
Ngụy Chính:”Vậy thì theo ta thấy chúng ta nên theo Thiết Huyết quân a. vẫn đỡ hơn là bị thiết Huyết quân ghi hận.”
Hoa Vân Phong: “Vậy thì mọi người nhất trí tán thành với đề xuất của ta chứ?”
Mọi người nhất trí tán thành.
Lúc đó 1 người thuộc hạ của Hoa gia chạy tới.
Hoa Vân Phong hỏi hắn có chuyện gi?
Tên thuộc hạ liền nói: “Gia chủ, Thiết Huyết quân đã tiêu diệt hơn vạn quân ở khu vực sân bay. Người của ta báo rằng trong đêm nay Thiết huyết quân sẽ tiến tới thành Tây An.”
Tất cả choáng váng, 1 số người đứng bật dậy.
Ngụy Chính: “Nhanh như vậy sao?”
Hoa Vân Phong: ”Mọi người ngay lập tức trở về điều động tư binh của mình, chúng ta phải tỏ rõ thái độ của mình, nếu không thì không còn cơ hội.”
Các gia chủ tán thành, sau đó nhanh chân chạy về nhà mình để điều quân.
Khi trong phòng chỉ còn Hoa Vân Phong, 1 thiếu nữ đi ra. Đó là con gái thứ 3 của Hoa Vân Phong, Hoa Như Nguyệt. Tuy không thể nói là đệ nhất mỹ nhân, nhưng có thể nói là vẻ đẹp hiếm có, đủ để nam nhân vì nàng mà bán mạng. Lúc này đàng đang mang 1 bộ quân phục, bên hông đeo 1 khẩu súng lục, tay cầm 1 cây roi ngựa.
Nhìn thấy bộ dáng của con gái. Hoa Vân Phong chỉ thốt lên:
“Đi đi. Hy vọng lần này con lựa chọn đúng.”
Hoa Như Nguyệt gật đầu, rồi bước nhanh ra khỏi phòng.
Hoa Vân Phong thở dài.
“Con gái lớn không giữ được a.”