Trong lều sở chỉ huy quan Ngô tại tiền phương.
1 viên chỉ huy Ngô quân đang túm lấy áo của viên chỉ huy đơn vị pháo binh vừa bị Hắc Vân đánh chiếm. Xung quanh là các sĩ quan khác đang nhìn 2 người.
“Người nói cái gì, nói lại 1 lần nữa cho ta nghe xem. Toàn bộ quân của ngươi bị tiêu diệt, mấy khẩu pháo bị đánh chiếm. Quân địch chỉ có mấy trăm người?
“Đúng vậy thưa đại tá.”
“Ngươi là đồ chó chết, ngươi nắm cả 1 trung đoàn, vậy mà lại bị mấy trăm tàn quân Tần quân đánh giết không nói, lại còn để mất pháo. Ngươi tại sao không đi chết đi.”
Viên đại tá đá vào tên chỉ huy rồi hét lên với mấy tên lính đang đứng nhìn.
“Lôi tên chó chết này ra ngoài xử bắn.”
Mấy tên lính tiến tới lôi viên chỉ huy ra ngoài. Viên chỉ huy gào khóc.
“Đại tá tha mạng, tha mạng a ....”
Hắn kêu khóc xa dần cho đến khi 1 tiếng súng vang lên, tiếng gào khóc im bặt mà dừng.
Trong lều 1 viên phụ tá đi đến bên cạnh 1 viên đại tá và hỏi.
“Đại tá, tiếp theo chúng ta cần phải làm gì?’
Viên đại tá không trả lời mà quay lại hỏi.
“Hiện nay chúng ta còn bao nhiêu quân?”
“Báo cáo, chúng ta còn hơn 2000 quân còn có thể chiến đấu được, nhưng chúng ta không còn pháo binh, xe thiết giáp thì bị bắn nổ, còn không quân sau khi cháy mất mấy chiếc đã không muốn hỗ trợ vì lý do cần bảo dưỡng.”
Viên đại tá đập bàn. Sau đó thét to.
“Phế vật, tất cả đều là phế vật. Mấy ngàn quân vậy mà bị mấy trăm tên lính rác rưỡi đánh chó thở không ra hơi. Các ngươi đây là đang sỉ nhục quân dội đế quốc, sỉ nhục dể quốc, sỉ nhục hoàng đế. Tất cả nghe rõ cho ta, tất cả ngay lập tức quay trở lại đơn vị, xốc lại tinh thần binh sĩ, 1 tiếng nữa chúng ta sẽ tổ chức tấn công. Lần này phải giết hết bọn chúng, như bằng không được tất cả các ngươi phải cùng ta chôn cùng.”
Tất cả dều đồng thanh hô to.
“Rõ.”
Viên phụ tá vội tién lên nói.
“Thưa đại tá, còn số pháo kẻ dịch đã đánh chiếm thì sao.”
“Không cần lo. Lúc nãy ngươi không nghe thấy tên chó chết nói sao, mấy khẩu pháo đã bị kẻ địch bắn nổ tan tành rồi. Chúng ta chỉ cần tập trung vò phía trước là được. Diệt xong căn cứ của chúng, chúng ta lại đi tính sổ với bọn chúng.”
Viên đại tá vừa nói xong, bất chợt có 2 tiếng nổ vang lên.
Ầm! Ầm!
Sau đó là tiếng kêu khóc và tiếng người huyên náo, tiếng bước chân dồn dập. Viên đại tá và đám sĩ quan đi theo sau bước ra khỏi lều đập vào mắt là cảnh 2 cái hố lớn xuất hiện cách lều chỉ chưng 100m, đang có mấy cỗ thỉ thể nằm ỏ đó, ngoài ra còn có mấy tên lính bị thương đang kêu gào. Số quân còn lại, kẻ thì dang cứu giúp thương binh, kẻ thì đang tìm chỗ ẩn nấp, có mấy túp lều bị đốt cháy. Khung cảnh cực kỳ hỗn loạn.
Lúc này 1 tên lính chạy ngang qua, viên đại tá túm lấy hắn mà hỏi.
“Rốt cuộc có truyện gì?”
“Báo cáo đại tá có đại bác bắn tới, hình như từ phía đông.”
Nghe xong viên đại tá buông tên lính ra, sau đó lại hét to.
“Đồ khốn kiếp. Dám báo cáo sai quân tình. Chết rồi còn gây họa.”
Hắn đây là đang chửi viên chỉ huy vừa bị xử bắn. Hắn vừa chửi xong lại liền có mấy quả đại bác nữa bay tới. Mấy tên sĩ quan nghe thấy liền kéo viên đại tá ra sau.
“Đại tá không tốt, mau chạy ra sau.”
Mấy quả đại bác nữa rơi xuống, 1 quả trung ngay lều sở chỉ huy. Có mấy tên sĩ quan bị tạc chết. Viên đại tá thấy vậy.liền ra lệnh.
“Toàn quân tiến về phía tây, tạm thời tránh né đạn pháo.”
Nhưng khi quân ngô còn chưa kịp thi hành thì lại có tiếng đạn nỗ ở phía tây doanh trại. Tiếng nổ nhỏ hơn nhưng cũng sẽ nát số quân ở đó. Tiếp theo là tiếng nổ ở phía đông. Cũng nhỏ hơn tiếng mấy quả đạn pháo.
Viên đại tá nghe thấy liền biết không tốt, quăn hắn đây là bị trước sau giáo công
...
Tại phía đông doanh trại quân Ngô 1 km. Hắc Vân đang ra dùng ống nhòm quan sát, sau đó ra lệnh cho linh thông tin truyền mệnh lệnh pháo kích cho pháo binh.
Từ doanh trại pháo binh Ngô quân lúc trước, Tuấn Minh nhận dược mệnh lệnh liền căn chỉnh pháo sau đó khai hỏa, từng quả đạn pháo của địch quân nay lại rơi trên đầu địch quân.
Lục lượng trinh sát được giao ở lại bảo vệ. Còn Hắc Vân dẫn đại đội 4, lực lượng pháo cối, lực lượng kỵ binh cận vệ và trung đội kỵ binh vừa quay trỏ lại tiến tới tấn công từ phía đông.
Lúc này ở phía tây, khi nhìn thấy mấy cột lửa lớn bốc lên ở trong doanh trại địch, Văn Trung liền ra lệnh toàn quân tấn công.
Từ phía đông Hắc Vân có thể nhìn thấy doanh trại địch đã bắt đầu trở nên hỗn loạn. Hắn liền ra lệnh.
“Toàn bộ bộ binh tiến lên phía trước, tấn công. Lực lượng kỵ binh theo ta đi vòng lên phía bắc, từ hướng đó đánh xuống.”
“Lệnh cho Văn trung lập tức tấn công vào trong doanh trại địch.”
Hắn nói xong liền phóng lên ngựa lao về phía bắc mà đi, toàn bộ kỵ binh đi theo.
Hắn đây là muốn dùng vây công tất khuyết khiến kẻ địch không thể cố thủ mà phải tháo chạy.
Nhận được mệnh lệnh, Văn Trung đứng lên ra lệnh, toàn quân tiến lên. Bộ binh tiến trước, pháo cối bắn yểm trợ.
...
Lúc này trong doanh trại quân Ngô.
“Đại tá, tình hình không tốt. Quân ta đã thương vong thảm trọng, địch quân dang từ 2 hướng đánh vào đây. Chúng ta có nguy cơ bị tiêu diệt. Xin đại tá ra lệnh rút lui.”
Viên đại tá nghe vậy, tuy không cam lòng nhưng khi nhìn tháy từng lớp quân mình ngã xuống, hắn biết đại thế đã mất, muốn giữ mạng thì chỉ có thể tháo chạy mà thôi.
Khi hắn còn đang do dự chưa quyết thì 1 viên sĩ quan chạy tới.
‘Đại tá, có kỵ binh địch từ phía bắc đánh tới.”
Hắn hoảng hồn, vội ra lệnh.
“Rút chạy về phía nam, nhanh.”
Các viên sĩ quan cũng liền hô.
“Chạy về phía nam. Nhanh”
“Phía nam. Nhanh.”
Bọn lính Ngô khi nghe thấy mệnh lệnh và nhìn thấy chỉ huy chạy về phía nam thì mất hết tinh thần chiến đấu, lũ lượt đuổi theo.
...
Khi Hắc Vân bắt đầu dẫn kỵ binh vào trại thì pháo binh dừng bắn, chỉ còn có bộ binh và kỵ binh lao vào trong doanh trại. Tất cả Tần quân như 1 bầy thú xổ lồng lao thẳng về phía quân dịch mà bán, mà đâm lê. Quân Ngô tan rã hoàn toàn.
Hắc Vân sau khi truy đuổi và giết chết 1 viên sĩ quan, khi nhìn thấy Văn Trung thì liền ghìm cương ngựa lại sau đó quay về phía viên trung dội trưởng kỵ binh ra lệnh.
“Quang Minh, ngay lập tức dẫn quân kỵ binh đuổi theo truy sát địch. Không cần quan tâm đám lính quèn, cái ta cần la thủ cấp của tên chỉ huy.”
“Rõ.
Quang Minh trả lời, sau đó ra lệnh cho toàn đon vị.
“Kỵ binh theo ta.”
Sau đó cả đoàn kỵ binh lao về phía quân địch ở phía nam mà đi.
Còn Hắc Vân tiến tới Văn chỗ Văn Trung rồi ra lệnh.
“Quét dọn chiến trường, tịch thu tất cả những thứ hữu dụng sau đó rút ngay. Máy bay địch có thể bay tới.”
“Rõ.”
Văn Trung đáp lời liền chạy đi ra lệnh cho số quân đang chỉ huy. Khi đại dội 4 chạy tới Hắc Vân cũng ra lệnh y như vậy.
Lúc này trên chiến địa không còn tiếng súng, tiếng pháo nữa mà chỉ còn tiếng các chiến sĩ hò hét thu thập quân trang.
Hắc Vân liền hướng vê phía Văn Long ra lệnh.
“Tiến về chỗ pháo binh, lệnh tiến tới thu thập chiến lợi phẩm. Đồng thời điện cho Tuấn Minh di chuyển mấy khẩu pháo dấu đi, máy bay địch có thể tới. Sau đó đợi đến tối hãy chuyển về căn cứ.”
“Văn Minh, chạy về phía căn cứ lệnh cho xe tải chạy tới chuyển đồ.”
Cả 2 lao vụt mà đi. Còn Hắc Vân thì tiếp tục nhìn lên bầu trời.
Sau nữa tiếng, toàn quân thu thập chiến lợi phẩm không sai biệt lắm, xe tải cũng chưa đầy ắp. Hắc Vân liền ra lệnh cho toàn quân rút lui, tránh máy bay công kích. Mỗi chiến sĩ khi rút chạy cũng mang theo dày ắp vũ khí đạn dược. Toàn quân còn tịch thu được thêm 2 chiếc xe tải và 1 ít xăng.
1 tiếng sau lại có mấy chiếc máy bay ném bom bay tới, ném bom toàn bộ khu vực doanh trại nhưng không gay ra thêm thương vong gì.
Khi toàn quân đã trở về tới căn cứ, tất cả đều nhanh chóng vận chuyển chiến lợi phẩm về các kho ở phía sau.
Hắc vân từ phía căn cứ nhìn thấy máy bay ném bom bay đi. Lòng thấy nhẹ nhõm.
Lúc này đơn vị kỵ Binh chạy về. Quang Minh liền ôm 1 cái bọc tròn to đưa cho Hắc VÂN.
Hắc Vân nhận lấy, mở bọc ra thì thấy 1 quả đầu đẫm máu.
“Đoàn trưởng, đây là đầu của tên chỉ huy địch. Tôi thấy hắn được nhiều người bảo vệ nên chém đầu hắn mang về cho ngài.”
“Làm tốt lắm.”
Sau đó, từ trên mình ngựa Hắc Vân nắm lấy quả đầu của viên đại tá, giơ lên cao cho các chiến sĩ thấy.
“Các anh em, đây là thủ cấp của viên chỉ huy địch, hắn đã đền tội cho nhưng tội ác của hắn. Trận này chúng ta đã chiến thắng.”
Toàn thể chiến sĩ đứng dậy hoan hô. Có 1 số người ngồi sụp xuống bưng mặt mà khóc lấy, có người ôm nhau mà cười, mà khóc. Hắc Vân nhìn thấy có thể cảm nhận được cảm xúc các chiến sĩ lúc này, trận chiến này có thể noi là khó khăn nhất 1 trận chiến cũng là hắn thương vong nặng nề nhất
Quân của hắn không chỉ có đánh trực diện ban ngày vơi địch, mà còn phải đối đầu với pháo binh, không quân, thiết giáp của địch. Nhưng hắn hiểu không có vinh quang nào mà không đổ máu, không có chiến thắng nào không phải trả giá.
Hắc Vân đưa lại quả đầu cho Quang Minh.
Tìm cái cọc dô treo cái đầu hắn 3 ngày cảnh cáo quân địch, sau đó kiếm chỗ xa xa đem chôn.
“Rõ.”
Sau dó cái đầu được treo lên cho các chiến sĩ nhìn thấy
...
Đến đêm, Tuấn Minh cùng với pháo binh với trinh sát về tới căn cứ. Đoàn quan sử dụng 5 chiếc xe tải chạy về tới, 2 chiếc đi đầu kéo 2 khẩu pháo, 3 chiếc đi sau trở lấy thương binh và chiến sĩ hy sinh, cùng với đạn được trở vê. Lúc mới xuất hiện khiến cả căn cứ tưởng lâm kẻ địch lại tới công.
Nhưng khi nhận ra là ai, toàn quân hạ súng xuống và cho xe đi vào, khi xe tiến tới kho cất giữ. Các chiến sĩ xúm lại hỗ trợ vận chuyển thương binh, tử sỉ và vũ khí xuống cất vào trong kho. Riêng mấy chiếc xe cộ và 2 khẩu pháo thì được cất giấu sâu hơn và dùng lá cây che chắn lại.
Hắc Vân tiến tới, vỗ vai 2 viên chỉ huy.
“Vất vả.”
“Không vất vả, nhiệm vụ của chúng tôi thôi đoàn trưởng.”
“Tốt, dọn dẹp xong thì dẫn anh em đi ăn uống rồi nghỉ ngơi đi. Ngày mai chúng ta còn nhiều việc phải làm.”
Cả 2 gật đầu. Hắc Vân xoay người quay lại hầm chỉ huy.
Cả 2 nhìn theo bóng lưng Hắc Vân dời đi sau đó hướng về phía binh sĩ, hối thúc hoàn thành nhanh việc vận chuyển.
Bóng tối dần tán, ánh sáng dần lên. 1 ngày mới lại tới.