Tại 1 km phía nam trung doanh, toàn bộ đội quân do Hắc Vân chỉ huy đang bắt dầu nghỉ ngơi. Chỉnh đốn lại lực lượng. Đồng thời đang chờ đợi Hắc Vân và trinh sát doanh trại địch trở về.
Bất chợt 4 bóng đen xuất hiện từ phía doanh trại địch đi tới. Các chiến sĩ nhìn thấy, liền trở nên cảnh giác nhưng khi thấy là Hắc Vân và 3 lính trinh sát xuất hiện thì tất cả đều trở nên yên tâm. Và đợi chờ mệnh lệnh tiến công.
Hắc Vân khi trở về đến nơi đóng quân, các chỉ huy bắt đầu tập trung lại. Hắn đặt ở chính giữa 1 tâm sơ đồ bố trí trận địa.
“Chinh giữa là sở chỉ huy địch, bên trái là các lều của lính, phần lớn chúng tập trung ở đây, bên phải là kho vũ khí đạn dược, xung quanh doanh trại có 8 tháp canh, mỗi mặt có 2 cái. Xung quanh còn có các trạm gác ngầm.”
“Chúng ta sẽ tấn công từ phía nam. Tiểu đoàn 1 sẽ phụ trách sở chỉ huy địch, tiểu đoàn 2 phụ trách các đám lính nghỉ ngơi ở bên trái, còn đại dội 4 sẽ lo kho đạn ở bên phải, tranh thủ lấy thêm đạn pháo cối. Trên mỗi hướng điều 1 tiểu đội trinh sát đi trước dò đường và tiêu diệt các trạm gác ngầm. Sau khi tiêu diệt trạm gác ngầm tất cả các mũi tấn công áp sát doanh trại đợi chờ mệnh lệnh tấn công, khi nào pháo binh tấn công mới được phép tấn công. Pháo binh đi với ta. Trung đội cận vệ ở lại làm lục lượng dự bị.”
“Tất cả nhiệm vụ chính yếu của trận này là quấy rối khiến quân địch hỗn loạn, nên không được ham đánh, khi có lệnh thì rút lui ngay không được chần trừ. Rõ chưa.”
Tất cả gật đầu.
“Bắt đầu hành động.”
Các chỉ huy vội vả tiến về phía đơn vị mình. Những tiếng tì thào nhỏ vang lên.
“Đứng dậy.”
“Tập trung.”
“Di chuyển nhanh.”
Dưới ánh trăng yếu ớt từng đơn vị tiến về phía doanh trại địch.
...
Sau khi giải quyết các trạm gác ngầm các đơn vị tiến sát vào doanh trại địch. Sau dó tất cả ẩn nấp sát những bãi cỏ đợi trờ mệnh lệnh tấn công.
Hắc Vân cùng pháo binh và đội cận vệ cũng tiến sát đến doanh trại, cách hàng rào chừng 300m. Hắn ra lệnh cho 1 tiểu đội nhắm thẳng đến các tháp canh, bắn cho đến khi 2 tháp canh bị loại bỏ mới dừng. Số còn lại nhằm thẳng vào khu vực các lều nghỉ ngơi của binh lính địch.
Hắc Vân nhìn lại vị trí cảu các đơn vị. Từ từ giơ cao tay phải lên. Sau đó dứt khoát hạ nhanh cánh tay xuống.
“Bắn.”
Nhìn thấy cánh tay Hắc Vân hạ xuống và mệnh lệnh được phát ra. Từng khẩu đạn cối được bỏ đạn vào sau đó từng quả đạn bay ra. Từng tiếng đạn rít vang lên trên bầu trờ.
Những tên lính Ngô trên tháp canh lúc này còn đang trò chuyện với nhau về gia đình và cuộc chiến này khi nào mới kết thúc thì bất chợt chúng nghe thây tiếng đạn cối bay trên trời. 1 tên lính cảm thấy không ổn vội chạy khỏi tháp canh. Nhưng lúc này đã quá trễ quả đạn bay tới và phá tung tháp canh, hắt tên lính ra xa rồi rơi thẳng xuống đất. Tên lính với cái đầu bê bết máu, gắng gượng nhìn về hàng dài những túp lều lính như để tìm kiếm 1 đồng đội có thể cứu mình. Nhưng hắn chỉ có thể nhìn thấy từng loạt đạn pháo rơi xuống tưng chiếc lều, xé tan từng chiếc và những người trong đó, tiếng người chạy huyên náo, tiếng súng vang lên. tiếng kêu khóc vang vọng cả doanh trại.
...
Lý lâm đang ở sát bên ngoài hàng rào chờ đội. Bỗng lúc này nghe tiếng rít của đạn cối vang lên, hắn biết thời cơ đã tới. Hắn liền hướng về toàn quân ra lệnh tất cả chuẩn bị. Khi mấy quả đạn pháo bắn nổ mấy cái tháp canh, hắn liền lạp tức ra lệnh.
“Tấn công.”
Toàn tiểu đoàn nhắm thẳng vào toán lính đi tuần dưới chân tháp, bị tấn công bất ngờ vì hoả lực áp đảo, nhóm lính tuần tra này liền bị tiêu diệt gọn. Sau đó, 2 linh tiên lên phía trước, lắp đặt 2 khối thuốc nổ nhằm đánh phá hệ thống hàng rào. 2 tiếng nổ vang lên, hành rào bị đánh sập, toàn bộ tiểu đoàn lao vào trong doanh trại.
Hình ảnh tương tự diễn ra ở cả 2 bên cánh.
Tiểu đoàn 2 lao thẳng về phía các túp lều lính mà tấn công, nhũng đòn tấn công của tổ 3 người bộc lộ hiệu quả khi 2 người dùng súng bắn yểm trợ, 1 người tiến lên ném lự đạn về phía những toán lính địch đang cố gắng phản công. 1 hồi đồ át đang diễn ra. Đạn cối như là được trải thảm đồng dạng. 1 loạt đạn cối rơi xuống, loạt đạn sau chỉ cách loạt đạn trước chừng 5m về phía trước. Những ụ dề kháng nhanh chóng bị dập tắt toán lính còn lại chỉ còn biết chạy về toán quân đóng quân ở phía bắc.
Đại đội 4 lao nhanh về phía nhà kho, trên đường gặp rất ít phản kháng vì hỏa lực đã bị tiểu đoàn 1 và 2 thu hút. Nhưng khi tiến đến gần nhà kho cách chỉ chừng 50m. 1 loạt đạn súng máy vang lên, 4 người lính ngã xuống. 2 ngươi chết ngay, 2 người thì bị thương nặng. Cả tiểu đoàn liền nằm xuống hòng chánh loạt đạn tiếp theo. Nhưng xung quanh khá trống trải, nên khi 1 loạt đạn nữa vang lên, lại có thêm 2 người trúng đạn. Khi Nguyễn Trí Tín định ra lệnh cho những người khác bắn yểm hộ để mình lao lên thì chợt 1 loạt đạn cối bay tơi quét sạch ổ đề kháng
Nhìn thấy tình hình hắn liền ra lệnh toàn đại đội tiến lên, 1 số người ở lại chăm sóc thương binh.
Khi đại đội đã tiến vào trong nhà kho, trung đội 1 cảnh giới bên cánh trái nhà kho, trung đội 3 bên cánh phải nhà kho, còn trung đội 2 thì tiến vào bên trong nhà kho. Khi vào bên trong nhà kho, có thể thấy được từng đống vũ khí đạn dược được đặt trong nhà kho. Trung đội lập tức lắp đặt thuốc nổ, những người không lắp đặt thuốc nổ thì được lệnh lấy thêm đạn cối 60 lý để bổ sung cho pháo binh. Vì hắn biết trận đánh phía trước còn rất dài.
1 vài tiểu đội từ 2 trung đội kia cũng được điều vào lấy thêm đạn cối. Sau khi mọi việc được làm xong cả tiểu đoàn rút về hương cũ, phía sau lưng 1 tiếng nổ rung chuyển trận địa vang lên. Che khuất tất cả.
Lúc này bên tiểu đoàn vẫn đang đối chiến với địch quân tại trụ sở chỉ huy, trung tâm của doanh trại. Nhó quân từ phía bắc đã tiến tới sở chỉ huy chi viện. Từ đầu trận đánh có rất ít đạn cối rơi xuống đây, mục đích là tạo thời gian cho sở chỉ huy địch có thời gian liên lạc với bộ chỉ huy ở Bắc Huyền trấn, từ đó dẫn dụ các cánh quân tới đây. Hòng làm loạn bố trí toàn bộ bố trí của địch.
Nhung cũng vì vậy mà trận chiến ở đây cũng trở nên gian nan nhất. Hỏa lực pháo binh và súng máy củ kẻ địch rơi xuống dữ dội gây khá nhiều thương vong cho tiểu đoản 1, đã mất đi 50 người.
Nhưng lúc này tiểu đoàn 2 từ cánh trái đã đánh sang hòng chi viện cho tiểu đoàn 1. Do số quân ở cánh trái đã hoàn toàn tan rã và tháo chạy. Sự chi viện của tiểu đoàn 2 đã cứu nguy cho tiểu đoàn 1. Ngay cả tiểu đoàn 4 cũng điều 1 trung đội đến trợ chiến. 3 mặt vây công khiến kẻ địch phải cố thủ xung quanh sở chỉ huy. 2 bên giành giật nhau từng m vuông 1.
Từ vị trí chỉ huy nhìn thấy tình hình chiến đấu, Hắc Vân tính toán thời gian đã đủ dể bộ chỉ huy ở Bắc Huyền trấn kịp phản ứng và điều quân tới.
Hắc Vân liền ra lệnh cho người tiến vào ra lệnh cho toàn bộ lực lượng tấn công rút lui. Còn pháo binh tất cả tập trung vào vị trí sở chỉ huy. Hòng tiêu diệt càng nhiều binh lực địch càng tốt và yểm trợ cho toàn quân rút lui.
Đạn cối rơi thẳng xuống sở chỉ huy quân Ngô, hàng trăm tên quân Ngô bị nhấn chìm trong làn hỏa lực như bão táp này.
Các đơn vị đang chiến đấu khi nghe thấy lệnh rút lui và nhìn thấy làn mưa đạn cối này, liền lập tức ra lệnh rút lui. Toàn bộ lục lượng tấn công lập tức rút lui khỏi doanh trại.
Khi cả 3 đơn vị đã rút lui an toàn. Hắc Vân liền ra lệnh dừng pháo kích, tòn quân di chuyển về phía nam, sau đó chuyển hướng tiến tới sân bay ở nam doanh.
...
Bộ chỉ huy Ngô quân ở Bắc Huyền trấn.
Nguyễn Oánh, quân đoàn trưởng quân đoàn đang đóng giữ toàn bộ khu vực Bắc Huyền trấn. Trong khi đang nghỉ ngơi thì được báo về thông tin trung doanh bị tấn công liền cấp tốc chạy đến bộ chỉ huy quân đoàn.
Khi nhìn thấy các sĩ quan trong bộ chỉ huy đang có khuôn mặt lo lắng, hắn liền lập tức hỏi.
“Chuyện gì xảy ra?”
1 viên sĩ quan liền trả lời.
“Báo cáo quân đoàn trưởng. Cách đây 10 phút chúng tội nhận được điện báo của lữ đoàn 21 báo tin bị quan dịch tập kích, thương vong nặng nề.”
“Tên chó chết đó chỉ huy kiểu gì vậy, hệ thống cảnh giới đi ngủ hết hay sao. Sau trận này ta sẽ đem hắn ra toàn án binh. Có biết là bọn nào làm không?”
“Báo cáo theo thông tin đã nhận được thì hỏa lực của chúng rất mãnh liệt, thế tấn công cương mãnh. Tôi cho rằng chỉ có 1 đội quân quanh đây co thể làm được. Đó chính là đội quân đã tiêu diệt lữ đoàn 27, 1 tháng trước. Thiết Huyết quân.”
“Lại là bọn chúng, chúng ta chưa đi tìm mà bọn chúng dám ló đầu ra. Được lắm. Chúng đã ra thì không cho chung trở về. Lệnh cho sư đoàn 17 điều 1 nữa quân từ phía tây đến chi viên. Điều lữ đoàn 9 từ phía bắc tiến tói , sư đoàn 4 từ Bắc Huyền trấn cũng tiến tới. Lực lượng không cần cũng tiến tới chi viện, bay trinh sát toàn bộ khu vực. Chúng ta phải trải 1 tấm lưới lớn tiêu diệt toàn bộ bọn chúng. Không tha cho tên nào hết.”
“Điều nhiều đơn vị như vậy có ổn không thưa quân trưởng. Nếu như các hướng khác bị tấn công thì sao?”
“ở đây chỉ có Tiết Huyết quân là mạnh nhất, chỉ cần chung ta diệt được nó. 1 chút bọt nước còn lại gây ra bao nhiều sóng gió chứ. Thi hành mệnh lệnh.”
“Rõ.”
Sau đó từng đơn vị quân Ngô nhận được lệnh bao vây tiêu diệt đội quân của Hắc Vân.
...
2 km về phía nam trung doanh, toàn bộ lực lượng của Hắc Vân đang dừng lại nghỉ ngơi tại đây. Các đơn vị tranh thủ kiêm kê quân số, cứu trợ thương binh,
Khi Hắc Vân và các chỉ huy đang bàn về kế hoạch tấn công sân bay thì có 3 lính trinh sát dẫn theo 2 người mặc đồ dân thường đi tới. 1 người lính tiến tới Hắc Vân.
“Báo cáo,chúng tôi phát hiện 2 người này dang lén lút nhòm ngó quân ta. Nên bắt giữ về đây để xử lý. Ngoài ra chúng tôi còn phát hiện có mấy trăm người đang ở cách đây 2km về phía đông đang hướng về đây.”
Hắc Vân nhìn lấy 2 người rồi hỏi.
“Các ngươi là ai?”
Kẻ lớn tuổi hơn nghe thấy câu hỏi, liền nhìn Hắc Vân rồi nhìn lấy những người khác, rồi mới trả lời.
“Ta là Trần Lực, đây là em ta Trần Hán. Chúng ta là du kích quân quanh đây. Phát hiện ánh lửa từ doanh trại quân Ngô nên tiến đến. Ngươi là Thiết Huyết quân sao?”
“Lấy gì làm bằng chứng ngươi là du kích quân mà không phải quân Ngô giả trang”
“Ngươi có thể đi hỏi người dân quanh đây, Trần Lực ta là có tiếng đánh bọn chó Ngô là hung nhất. Cách đây mấy ngày chúng ta có diệt được 1 trung đội quân Ngô . Hơn nữa, ngươi tấn công bất ngờ như vậy. Ta nghĩ cũng không thể nào có Ngô quân kịp mặc đồ giả làm du kích bẫy các ngươi a.”
“Ha ha. Cũng là kẻ thông minh. Nếu ta là Thiết Huyết quân thì như thế nào?”
“Vậy thì cho ta đi ho ngài. Ta nghe nói các ngài là đánh quân Ngô là hung nhất ở Hà Châu. Đi theo các ngài bọn ta mới có thể diệt càng nhiều quân Ngô.”
Hắc Vân trầm ngâm chốc lát rồi nói.
“Ngươi trở về lệnh toàn bộ quân của ngươi ở phía đông 2 km. Không được có bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào. Nếu không quân pháp xử trí.”
“Vâng, vâng. Ta đi làm ngay.”
Trần Lực vội nhanh chóng chạy về đội ngũ của mình.
Thấy bóng dáng 2 người Trần lực đã dần xa. Lý Lâm mới nói.
“Đoàn trưởng, để kẻ trúng ta không biết lai lịch tham dự vào hành động của chúng ta quá nguy hiểm.”
“Ta cũng nghĩ đến điều đó nhưng nếu tiêu diệt đúng phải quân du kích thật thì sẽ làm mất nhân tâm, sau này ai theo chúng ta nữa. Còn như không tiếp thu, ngươi dám để bọn chúng ở sau lưng sao. Vì vậy, chúng ta để cho trinh sát và tiểu đoàn 1 đi trước, bọn họ đi ở giữa, sau là tiểu đoàn 2. Như có vọng động lập tức tiêu diệt.”
Mọi người gật đầu.
Hắc Vân quay sang Trí Tín.
“Ngươi dẫn đại đội đưa thương binh, tử sĩ về phía đông 5 km để đảm bảo an toàn, sau đó để lại 1 trung đội ở lại bảo vệ. Số quân còn lại ngươi bám theo sau tiến về phía sân bay.”
“Rõ.”
Hắc Vân cũng ra lệnh cho lính thông tin.
“Điện cho Văn Trung. Nội dung trăng rằm.”
“Rõ.”
Người lính thông tin thi hành mệnh lệnh.
Hắc Vân quay lại về phía các chỉ huy.
“Chúng ta xuất phát.”
Toàn quân bắt đầu di chuyển. Đại đội 4 đưa thương binh, tử sĩ về phía đông, còn các đơn vị còn lại tiến về phía đông 2km, hội quân với Trần Lực, sau đó tất cả cùng tiến về phía sân bay.