THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

1 giờ sáng hôm sau. Bên ngoài doanh trại Ngô quân tại Bắc Huyền trấn.

 

Thiết huyết quân bắt đầu tiến tới áp sát tới doanh trại địch.

 

Văn Trung từ trên cao điểm quan sát động tĩnh của kẻ địch. Theo trinh sát địch quân đã chuyển quân ra khỏi doanh trại và tiến về phía đông ước chừng có hơn 3 vạn quân. Hắn có thể nhìn thấy binh lính trong tây doanh vẫn tổ chức tuần tra liên tục, tại các vị trí các khẩu pháo, binh lính canh giữ nghiêm ngặt bất cứ lúc nào cũng có thể tổ chức phản kích nếu bị tấn công. Trên các tháp canh các đèn pha chiếu liên tục xung quang. 1 sai lầm nhỏ có thể hủy cả trận đánh.

 

Văn Trung đợi chờ các đơn vị tiến tới vị trí tác chiến.

 

Lúc 1h30 sáng khi các đơn vị đã tiến vào vị trí chỉ định. Văn Trung ra lệnh toàn bộ pháo binh pháo kích ngay vị trí pháo binh địch ở tây doanh.

 

Trong doanh trại 1 bộ phận Ngô quân đã bắt đầu nghỉ ngơi thì bất chợt pháo kích rền vang, tất cả liền vội vã chạy ra ngoài. Khi vừa bước ra ngoài liền trông thấy mấy khấu pháo được sắp đặt ở ngoài đã bị nổ nát. Hỏa lực pháo cối vẫn rơi trên đầu, đạn cũng đang bay tới hạ gục không ít quân Ngô. Bộ binh Tần quân cũng bắt đầu công vào.

 

Từ trong bộ chỉ huy, Ngô sách lập tức ra lệnh cho pháo kích ở đông doanh lập tức nhắm tới vị trí của tây doanh pháo kích. Hắn hiểu rằng tây doanh có nguy cơ bị mất lúc này chỉ có thể sử dụng lưỡng bại câu thương để đối chiến ít nhất có thể kéo theo quân Tần chết chung mà hắn cũng có cơ hội đánh tan quân địch, chiếm lấy Bắc Huyền trấn.

 

Pháo kích của 2 bên đều nhắm thẳng đến tây doanh tạo thành 1 trảo lửa khốc liệt nuốt chửng bất cứ kẻ nào ở trong. Binh sĩ 2 bên trong phạm vi doanh trại đều bị tạc chết, thương vong vô cùng thảm trong. Văn Trung liền lệnh bộ binh lui xuống và cho ngừng pháo kích.

 

Lúc này tại đông doanh Tần quân bắt đầu tấn công vào vị trí các khẩu pháo, bị đánh bất ngờ 1 bộ phận quân canh giữ bị tiêu diệt, số còn lại vẫn ngoan cố chống cự. Nhận được tin đông doanh bị công kích, để bảo vệ pháo binh hắn nhanh chóng điều 2000 quân từ trung doanh chi viện. Hắn chỉ có thể điều quân từ trung doanh đi vì các doanh khác cũng đều đang bị tấn công dữ dội. Tuy nắm ưu thế về quân số nhưng bị tấn công bất ngờ vào ban đêm, Ngô quân không xác định rõ hoàn toàn phương hướng của Tần quân. Cộng thêm các đèn cảnh giới cũng bị phá hủy ngay từ đầu trận, pháo sáng cũng không có nhiều hiệu quả. Quân Ngô đã bắn hàng ngàn viên pháo sáng, dẫn đến hết sạch số còn dư lại.

 

Nhìn thấy địch quân bắt đầu điều quân chi viện hậu doanh, Văn Trung liền ra lệnh cho số quân đang công hậu doanh từ từ rút lui và ra lệnh cho hỏa pháo nhằm thẳng hướng vị trí nam danh pháo kích.

 

Tại nam doanh quân Ngô lúc đầu vẫn còn giữ được nhưng khi pháo binh bắn đến thì chiến tuyến bắt đầu tan rã. Thương vong mấy ngàn quân. Viên chỉ huy nam doanh đánh điện yêu cầu pháo binh trợ chiến, pháo kích bên ngoài doanh. Pháo kích dữ dội buộc cho quân tần lại phải rút lui.

 

Văn Trung lại chuyển pháo tấn công bắc doanh, tình trạng lại xảy ra như ở nam doanh. Văn trung liên tục chuyển đổi vị trí pháo binh để đánh 3 doanh này. Pháo binh của Ngô quân ở đông doanh không thể xác định được vị trí cố định của pháo binh Tần quân, hơn nữa lại không thể di chuyển pháo ra khỏi đông doanh do bộ binh tần vẫn ở ngoài công kích liên tục. Bị hạn chế về cự ly pháo kích khiến cho pháo binh cảu Tần quân có thể thuận lợi tác chiến.

 

Trận chiến kéo dài 3 giờ đồng hồ, Văn Trung mới bắt đầu cho toàn quân rút lui. Trận chiến này Ngô quân thiệt hại 13.000, Tần quân thiệt hại 4000. lúc này số quân còn ở tại Bắc Huyền trấn là Ngô quân 22.000, Tần quân 7.000.

 

Chỉ tính riêng về quân số quân Ngô có ưu thế lớn hơn, nếu phát động truy kích và tấn công lần nữa có thể chiếm lấy Bắc Huyền trấn. Nhưng lúc này Ngô Sách không biết được rằng Tần quân đã chia binh truy kích Trần Tắc cho nên vẫn tưởng ở Bắc Huyền trấn có hơn 1 vạn quân cho nên không tổ chức tấn công. Lúc này hắn nhận được tin dữ, Trần Tắc bị phục kích đã tủ trận, nó như sét đánh bên tai khiến hắn choáng váng. Không ngờ kẻ địch còn chia binh phục đánh Trần Tắc vì hắn biết quanh đây không có đội quân nào khác ngoài Thiết Huyết quân có thể làm như vậy. Hắn bắt đầu suy tính nước đi tiếp theo.

 

Lúc này tại cách doanh trại Ngô sách 5 km, Ngô quân đang cố chống trả lại quân Tần phục kích. Lúc đầu Ngô quân tiến về thành Tây An vẫn rất an toàn không có vấn đề gì không ngờ vừa đi tới đoạn đường có nhiều bãi cỏ 2 bên thì lại bị phục kích. Quân Tần từ cả 2 hướng tấn công vào quân Ngô ở giữa. Quân Tần cũng lựa chọn trấn công vào trung quân, nơi có khả năng đóng quân của bộ chỉ huy đồng thời ý đồ chia cắt quân Ngô thành 2 toán.

 

Mặc dù Ngô quân có ưu thế quân số hơn quân Tần gấp mấy lần, lại có vũ khí hạng nặng. Nhưng bị phục kích bất ngờ lại không biết kẻ địch có bao nhiêu quân nên không tổ chức được hiệu quả phòng ngự. Quân Tần liên tục dồn ép dẫn đến thương vong Ngô quân càng ngày càng nhiều không đến 1 tiếng đồng hồ đã mất đi hơn 1 vạn quân.

 

Trần Tắc thấy tình thế càng ngày càng nguy hiểm cố gắng dẫn quân đột phá vòng vây tiến về phía đông không ngờ cánh quân hắn chỉ huy phá vây qua đông đảo gây ra sự chú ý của Tần quân. Lý Lâm không chút do dự ra lệnh toàn bộ pháo cối và súng máy chuyển hướng về phía của Trần Tắc mà bắn tới. Lại lệnh cho 1 nữa quân cùng kỵ binh đuổi theo truy kích. Trần Tắc trong đám loạn quan bị pháo kích nổ chết.

 

Số quân Ngô còn lại không vượt qua được tuyến hỏa lực của Tần quân, không thể đuổi theo Trần tắc chỉ còn có cách là quay trở lại doanh trại của Ngô Sách ở phía đông. Bọn chúng tháo chạy rất nhanh, bỏ hết trang bj nặng, lương thực thẳng hướng tây mà chay. Lý lâm nhìn thấy liền lệnh toàn bộ số quân còn lại truy kích. Đồng thời cũng lệnh cho số quân truy đuổi quân Ngô chạy về phía đông ngoại trừ trung đoàn kỵ binh tiếp tục truy kích, còn lại tất cả quay lại chiến trường thu lấy chiến lợi phẩm.

 

Đồng thời hắn cũng truyền tin cho Hắc Vân và Văn Trung phục kích đại thắng và báo có 1 vạn quân đang quay trở lại Bắc Huyền trấn và hơn 1 vạn quân đang chạy tới Tây An thành, đang có kỵ binh truy kích.

 

Làm xong hết thảy hắn liền dẫn quân đuổi theo địch quân đang chạy về phía tây.

 

Quân Tần đuổi theo rất rát khiến nhóm quân chạy về phía tây kháng cự rất chật vật, mặc dù chỉ có 5 km những chúng hành quân mấy tiếng mới có thể về tới, trong quá trình rút chạt bọn chúng lại mất đi hơn 5000 quân. Khi trở lại bên trong đông doanh chỉ còn hơn 4000 quân thở không ra hơi. Ngô Sác thấy vậy liền lệnh cho bính sĩ ở đông doanh cứu chữa. 1 số bính sĩ rút chạy về khi nhìn kỹ xung quang đông doanh cũng thấy không ít vết đạn pháo cối trên mặt đất, thấy không ít thi thể được phủ mền và người bị thương quấn băng gạc đang nhìn chúng. Lúc này chúng mới biết đêm qua cả doanh trại cũng bị tấn công.

 

Nhiều kẻ cảm thấy đắng chát, bọn chúng đều là lính của tập đoàn quân số 8 từng quét ngang 2 tỉnh mấy chục vạn quân Tần, vậy mà nay lại bị 1 chi Tần quân đánh cho chật vật như vây. Hết chạy đông lại chạy tây nhu chó nhà có tang. Trong quân Ngô tinh thần bắt đầu sa sút, không biết sắp tới thế nào.

 

Lý Lâm dẫn sư 2 khi tiến tới cách doanh trại địch 1 km thì dừng truy kích, lệnh cho toàn quân lui về phía đông 2 km. Nhóm quân truy kích địch quân từ phía đông lúc này cũng dần hội họp tới, tịch tu rất nhiều vũ khí trang bị và lương thực.

 

Lý Lâm báo lại tình hình cho văn trung. Văn trung cùng Chánh Minh bàn bạc thì quyết định đẻ cho lý Lâm đóng quân tại chỗ tạo thế trước sau bao vây Ngô quân ở giữa. Lý Lâm cũng tịch thu được nhiều vũ khí, trang ị và lương thực, cũng đủ để đóng quân ở đó cả tháng. Văn Trung cũng thông báo tình hình tại đây cho Hắc Vân.

 

Tai sân bay phía tây thành Tây An.

 

Hắc Vân đang cùng các chỉ huy bàn bạc kế hoạch tác chiến tiếp theo thì nhận được tin Thiết huyết quân ở bắc Huyền trấn đại thắng, không những gây thương vong cho doanh trại địch, còn đập tan quan địch tiến về Tây An. Hiện tại đã hình thế tình hình trước sau bao vây doanh trại, và trung đoàn kỵ binh đang truy kích nhóm quân thoát về thành Tây An. Xin mệnh lệnh tiếp theo.

 

Khi nhận được tin này toàn bộ bầu không khí trở nên sôi trào lên, không ngờ tại Bắc Huyền trấn lại giành được thắng lợi to lớn đến vậy. Hắc Vân nhìn lên trên bản đồ, sau đó nhìn về phía sĩ quan thông tin.

 

Viên sĩ quan thông tin hiểu ý lấy giấy bút ra ghi mệnh lệnh. Các chỉ huy khác thấy vậy cũng im lặng lắng nghe.

 

Hắc Vân bắt đầu lên tiếng.

 

“Lệnh trung đoàn kỵ binh không ngừng truy kích địch quân đang rút về phía đông, truy kích đến tận thành tây An, sẽ có quân yểm trợ.”

 

“Lệnh quân đội trại Bắc Huyền trấn tiếp tục thế trước sau bao vây. Như địch không có hành động thì tiếp tục bao vây, như địch tấn công Bắc Huyền trấn chì 2 bên phối hợp tác chiến. Như chúng rút về phía đông, Chánh Minh giữ sư 3 ở lại bảo vệ Bắc Huyền chấn, Văn Trung dẫn quân truy đuổi, Lý Lâm chặn đánh nhưng không được cường công mà lấy quấy nhiễu làm chủ, để địch quân thoát qua sau đó không ngừng quấy rối truy kích, tiêu hao địch. Sau khi 2 quân hợp nhất Văn Trung dẫn quân truy kích, tiến tới Tây An thành.”

 

“Lệnh Chánh Minh liên hệ với các gia tộc tại Bắc Huyền trấn chuẩn bị điều người tới Tây An thành nhận công việc.”

 

Sĩ quan thông tin sau khi viết xong, nhìn thấy Hắc Vân không còn mệnh lệnh nào khác liền đi ra ngoài truyền lệnh.

 

Các chỉ huy khi nghe thấy các mệnh lệnh của Hắc Vân ban ra chỉ còn có bội phục cùng sùng bái. Còn chưa thấy địch đã quyết định sinh tử, chuẩn bị tiếp quản Tây An thành. Đây là biết bao nhiêu năng lực cùng tự tin.

 

Hắc Vân nhìn về phía các chỉ huy phía dưới, các chỉ huy liền ngồi thẳng người.

 

“Tất cả đều nghe thấy tình hình trước mắt, nhiệm vụ chính của chúng ta hiện tại chính là tiêu diệt số quân đang rút về thành Tây An. Nhưng kẻ địch tại thành Tây An cũng sẽ không cho chúng ta cơ hội làm vậy. Chúng sẽ tìm cách đem quân tiến tới tiếp ứng vì vậy chúng ta cần phân ra 2 bộ phận. 1 bộ phận chặn đánh nhóm quân từ Bắc Huyền trấn chạy về và 1 bộ phận ngăn chặn địch quân từ thành Tây An tiếp ứng.”

 

“Lúc này ta lệnh cho lữ đoàn 1 két hợp với các đơn vị mới gia nhập tiến về phía đông 10 km bố trí trận địa chặn đánh, không yêu cầu tử thủ. Nếu địch quá mạnh có thể vừa đánh vừa lui, quấy nhiễu địch. Nhiệm vụ là ngăn chặn và tiêu hao 1 bộ phận quân dịch không phải tiêu diệt hoàn toàn. Bộ phận này Lý Minh chỉ huy”

 

“Các đơn vị còn lại thì cùng ta hành quân về phía tây tiêu diệt địch quân đang chạy về. Có ai còn ý kiến gì khác.”

 

Mọi người im lặng biểu thị tán thành.

 

“Tất cả về chuẩn bị. 1 giờ nữa xuất phát.”

 

Các chỉ huy nhanh chóng chạy ra ngoài đốc thúc chiến sĩ dưới quyền. 1 giờ sau toàn quân chia thành 2 hướng tiến quân.

 

Lúc này tại bộ chỉ tập đoàn quân số 8, Ngô bội phu đang cầm đò mà nện đập khắp nơi, vừa đập vừa gào thét vừa chửi bới Hắc Vân, Thiết Huyết quân, Ngô Sách, Trần tắc và tát cả những kẻ nào mà hắn cho rằng đẩy hắn vò tình trạng này.

 

Sau khi bình tỉnh lại hắn liền ra lệnh cho viên sĩ quan phụ tá.

 

“Lệnh cho Ngô quyền dẫn 1 vạn quân tiến về phía Tây đón quân ta trở về. Như hắn không làm được thì đừng quay lại gặp ta.”

 

“Rõ.”

 

Viên phụ tá đi truyền lệnh. Còn Ngô Bội Phu ngồi bịch xuống dưới ghế. Nhìn lên sàn nhà mà thở dài.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết