THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Sau giao tranh 2 nhóm nhanh chóng rút khỏi chiến trường, không để kẻ địch kịp phản ứng. Rất nhanh thôi kẻ địch sẽ đuổi theo truy sát ngay sau khi tập hợp tất cả các lực lượng hiện có. Quân số của trúng có thể đạt tới 200 người, 1 số quân áp đảo so với lực lượng mà đại đội độc lập đang có.

 

Hiện tại lực lượng chiến đấu chỉ còn lại 24 người kể cả 2 anh em Văn Long. Thêm 2 người chết và 2 người bị thương.

 

Hắc Vân nhanh chóng tiến băng rừng vượt núi tiến về phía bờ hồ. Trong đội có 1 thương binh nên từng người thay nhau cõng người bị thương. Sau 1 tiếng hành quân cả đội tiến tới khu vực bờ hồ. Nhưng đội của Văn Trung vẫn chưa xuất hiện. Hắc Vân nhanh chóng quan sát xung quanh, trông thấy 1cái hang đá liền nhanh chóng đưa cả đội tiến vào đó để ẩn nấp.

 

Hắc Vân Liền cho người bị thương vào trong hang ẩn nấp, sau đó kiểm tra vết thương. Người này vết thương không trúng vào chỗ hiểm, nhưng lại trúng vào chân nên đi đứng không tiện. Sau đoạn đường dài hành quân, tuy được người cõng nhưng vẫn làm vết thương bị chảy máu. Hắc Vân lệnh cho 1 người trong tổ 2 thay băng cho người bị thương. Sau đó ra lệnh cho tổ 1 của Lý Lâm cảnh giới xung quang hang. Sau đó Hắn dẫn 2 người còn lại đi cách hang núi 200m tìm chỗ chôn đầu của chiến sĩ đã hy sinh.

 

Cả 3 tháy nhau đào 1 hố đất nhỏ vừa đủ để đặt cái đầu vào. Không có xẻng nên cả 3 chỉ có thể dùng lưỡi lê để đào đất, cũng may là chỉ cần đào 1 hố nhỏ nên sử dụng lưỡi lê cũng đủ dùng. Cả 3 mất 3 phút đã đào xong. Hắc Vân liền lấy cái bọc đụng đầu, cản thận đặt vào trong hố, đầu được đặt cho mặt hướng lên phí trên, sau khi đặt xong hắn liền cẩn thận lấp hố. Sau đó cả 3 người cùng hợp sức nhấc 1 tảng đá xanh khá lớn đặt lên trên mô đất để làm dấu và ngăn cớ thú dữ đào lên.

 

Sau khi làm xong, Hắc Vân lấy 1 quyển sổ phía trên đã có vài , sau đó quay về phía 2 người lính kia hỏi.

 

“Có ai biết được thông tin gia đình của người anh em này không. Ta sẽ ghi lại , sau này nếu còn sống chúng ta sẽ tìm đến gia đình để chuyển giao thi hài.”

 

1 người lính liền lên tiếng.

 

“Đội trưởng. Ta biết. Cậu ta tên Lê Văn Phú, 21 tuổi người tại Vân Sơn huyện, Vân tỉnh. Bố mẹ làm nghề nông, trong nhà có 5 anh em, hắn là con thứ 3, đi lính cũng chỉ vì kiếm miếng cơm. Không ngờ hiện tại hắn lại chết thảm như vậy.”

 

Hắc Vân liền ghi lại trong sổ, sau đó nói.

 

“Người chết thì đã chết, trách nhiệm của những người đang sống chúng ta là phải sống tiếp sao cho xứng đáng với người đã chết. Sau này khi đã hòa bình chúng ta chiếu cố chăm sóc cho gia đình người chết. Trọn tình sinh tử chiến hữu.”

 

2 người nghe vậy gật đầu đồng ý.

 

3 người vái chào mộ xong, liền quay trở về hang đá. Khi cả 3 trở về nhóm của Văn Trung vẫn chưa tới điểm tập kết, Hắc liền lệnh cho cả đội thay phiên nhau cảnh giới và nghỉ ngơi. Hắc định chờ thêm 2 tiếng. Nếu như vẫn chưa tới thì cả đội rút về phía hang đá nơi đóng quân.

 

1 tiếng sau nhóm của Văn Trung liền tiếng tới. Hắc Vân dùng ống nhòm quan sát, hắn có thể thấy rõ mỗi người đều cầm theo vài khẩu súng xem ra thu hoạch rất lớn, nhưng hắn trong đội hình có 1 người chết và 1 người bị thương. Hắn liền tính toán quân sỗ còn lại và suy nghĩ kế hoạch chiến đấu nếu kẻ địch truy đuổi theo.

 

Hắc Vân đứng dậy ra hiệu cho đội của Văn trung tiến đến hang đá tập hợp.

 

Văn Trung dẫn đội đến tập hợp cùng Hắc Vân. Hắc Vân cho các chiến sĩ nghỉ ngơi và đưa chiến sĩ hy sinh đến vị trí chôn chiến sĩ lúc trước để chôn cất. Sau đó lệnh cho các chỉ huy tiến đến bàn kế hoạch tác chiến tiếp theo.

 

Hắc Vân nhìn về phía Vân Trung hỏi.

 

“Hiện tại có bao nhiêu quân số, vũ khí.”

 

Văn Trung báo cáo.

 

“Báo cáo, hiện tại quân sỗ còn lại 24 người, vũ khí có được 1 khẩu cối, 20 viên đạn, 5 khẩu trung liên, khoảng 500 viên đạn, 30 khẩu trung liên 80 băng đạn, 80 khẩu súng trường, đạn khoảng 500 viên, 80 quả lựu đạn. Ngoài ra còn có 2 bộ điện đài, 1 ít lương khô và thịt hộp”.

 

“Được, có điện đài và cối thì không cần phải đánh đối chiến nữa, chúng ta dùng bộ pháo hiệp đồng tác chiến. Ở đây có ai từng dùng qua cối sao ”.

 

1 chiến sĩ giơ tay lên. Hắc Vân quay sang nhìn thì nhận ra là Tuấn Minh, 1 chiến sĩ trong đội.

 

“Cậu bắn cối tốt chứ”.

 

“Báo cáo vẫn được, trước đây tôi từng tham gia khẩu đội cối chủ lực của trung đoàn”.

 

“Tốt. Vậy thì ta sẽ dùng điện đài ra chỉ lệnh, ta ra chỉ lệnh ngươi đánh ở đâu thì ngươi đánh ở đó. Rõ chứ”.

 

“Rõ”.

 

Hắc Vân đưa cho Tuấn Minh 1 tấm bản đồ địa hình xung quang khu vực phòng thủ trong phạm vi 1 cây số, trên tâm bản đồ có nhiều đường kẻ dọc ngang, có 10 đường kẻ dọc ngang, 1 giao điếm được đánh số từ 1 đến 100, mỗi giao điểm cách nhau 50 m trong địa hình thực tế. Đây là biện pháp mà Hắc Vân nghĩ ra nhằm thực hiện phối hợp tác chiến điều khiển pháo binh, Nó sẽ rút ngắn thời gian ra mệnh lệnh tác chiến cho pháo thủ.

 

“Chúng ta chỉ có 26 người, kẻ địch có thể có hơn 100, thậm chí hơn 200 tên. Vì vậy lần này cần phối hợp tác chiến thật tốt. Chỉ cần chúng ta đánh trọng thương đại bộ phận binh lực địch, vậy thì chúng mà đánh tiếp cũng phải xuy xét, lúc đó chúng ta sẽ có cơ hội rút về cứ điểm”.

 

Cả đội nghe vậy liền gật đầu tán thành.

 

“Ta sẽ cùng Tuấn Minh và 2 người nữa, cùng với 2 nhóc lính liên lạc ở tại vị trí trên đồi cao. Văn Trung chỉ huy đội 2 đóng quân ở vị trí phía dưới chân đồi bảo vệ thương binh và khu vực chân đồi. Đội 1 tiến tới khu vực 31 bên cánh trái, chỗ bụi cỏ tạo thành vị trí hỏa lực tấn công bên cánh nhớ cầm theo 3 khẩu trung liên, đội 3 tất cả các cậu trang bị tiểu liên, mỗi người cầm theo 5 quả lựu đạn, ẩn nấp tại khu vực núi đá cách đây 2 cây số bên tay phải, nhớ cầm theo điện đài, khi có lệnh nhanh chóng từ cánh phải đi vòng ra sau tấn công vào hậu phương của địch. Trong lúc tiến công duy trì điện đài thông suốt. Đội 1, nổ súng sau khi có tiếng pháo vang lên. Tất cả rõ nhiệm vụ của mình chưa”.

 

Tất cả gật đầu hô lên.

 

“Rõ”.

 

“Tất cả có 10 phút chuẩn bị sau đó tiến về vị trí chiến đấu”.

 

Các chỉ huy gật đầu tuân lệnh, trước khi đi Hắc vân còn đưa cho đội trưởng đội 3 1 bản đồ trận địa. Còn đội 1, 2 và Văn Trung tự mình vẽ lấy 1 tấm bản đồ mới từ bản đồ của Tuấn Minh.

 

Hắc vân kêu 2 anh em Vân Long tới. 2 anh em tiến tới chỗ Hắc Vân và chào theo kiểu nhà binh đã được chỉ dạy. Hắc Vân giơ tay chào lại, sau đó nói.

 

“2 đứa đã biết cách dùng súng trường chưa”.

 

“Báo cáo chỉ huy, chúng tôi đã biết dùng súng trường rồi ạ”.

 

“Được. Lát nữa ta sẽ đưa ra các mệnh lệnh cho các đội trong quá trình chiến đấu, 2 đứa phải nhanh chóng truyền mênh lệnh, khi tiến vào khu vực dang bị địch bắn phá phải cúi thấp đầu xuống, ưu tiên bảo vệ mình, đảm báo tuyến liên lạc thông suốt. Rõ chưa.”.

 

“Rõ”.

 

“Bây giờ 2 đưa đi lấy vũ khí sau đó tiến lên đồi đợi lệnh.”.

 

“Rõ.”

 

Sau đó cả 2 chào Hắc Vân lần nữa sau đó tiến tới chõ chứa vũ khí.

 

Hắc Vân tiến lên đồi tiếp tục quan sát khu vực xung quanh.

 

10 phút sau, đội trưởng đội 3 tiến đến báo cáo đã chuẩn bị xong. Hắc Vân liền lệnh cho đội 3 tiến tới vị trí chỉ định. Đội trưởng đội 3 liền gât đầu dẫn đơn vị của mình đi.

 

Đội 1 và đội 2 cũng tiến tới vị trí chiến đấu.

 

Lúc này Văn Trung cũng tiến tới chỗ Hắc Vân và hỏi:

 

“Đại đội trưởng, kẻ địch sẽ đến thật sao?”

 

“Sẽ đến.”

 

“Tại sao a. Chẳng phải chúng vừa bị chúng ta đánh cho tổn thất nghiêm trọng sao?”

 

“Ngươi cứ suy nghĩ mà xem. Chúng ta tuy đã đánh cho bọn chúng 1 đòn nặng nề nhưng cũng bộc lộ ra quân số của chúng ta chỉ cỡ vài chục người. Bị 1 lục lượng nhỏ hơn mấy lần đánh cho thương vong nặng như vậy, nếu như không bắt giết được chúng ta, tên chỉ huy đó há còn có thể ở vị trí đó, cấp trên sẽ cười nhạo hắn là đồ vô dụng, hắn còn có thể bị cách chức. Như vậy bọn chúng há còn không tới.”

 

“Ngài nói đúng. Nhưng chúng ta còn phải đợi chúng bao lâu đây?”

 

“Có lẽ tầm 1 đến 2 tiếng nữa. Ngươi hãy xuống ra lệnh cho anh em tranh thủ ăn uống lấy lại chút sức. Trận này sẽ là 1 trận ác liệt. Không có sức khỏe tốt không thể đánh lâu dài được.”

 

“Rõ.”

 

Văn Trung liền tiến xuống đồi ra lệnh cho cả đơn vị bắt đầu ăn uống lấy sức. Hắc Vân tiếp tục quan sát.

 

Hơn 1 tiếng sau, Hắc Vân đang quan sát thì thấy hướng đông cách 2 km có 1 đàn chim bay lên cao, tiếng kêu thánh thót như có vẻ hoảng sợ, Hắc Vân liền biết kẻ địch đã tới. Chừng 15 phút nữa sẽ tiến tới phạm vi tác chiến. Hắc Vân liền quay về phía Văn Long ra lệnh.

 

“Nhanh chóng báo cho các đơn vị vào vị trí chiến đấu.”

 

“Rõ.”

 

Văn Long trả lời xong, nhanh chóng chạy xuống đồi truyền lệnh.

Hắc Vân lúc này cũng dùng điện đài ra lệnh cho đội 3 sẵn sàng chiến đấu.

 

Chừng 20 phút sau, tên lính Ngô đầu tiên xuất hiện tại bờ rừng theo sau hắn là từng tên lính địch từ từ tiến ra phía bờ sông, bọn chúng hết sức cảnh giác, không ngừng ngó nghiêng xung quanh cảnh giới đè phòng bị tấn công. Lúc này từ xa Hắc Vân có thể nhìn thấy rõ có 1 trung đội đang được điều động tiến tới vị trí mỏm đá của mình, chỉ chừng 3 phút có thể tiến tới chân đồi. Hắc Vân lúc này cũng nhìn thấy 1 nhóm lính vác 5, 6 khẩu súng cối đi theo sau. Lúc này hắc Vân liền nghĩ tới cần phải dọn dẹp bọn này trước, tránh để chúng dùng cối bắn vào phía mình, từ đó lợi dụng ưu thế hỏa lục pháo cối để đánh thắng trận này.

 

Hắc vân lúc này ra lệnh.

 

“Cối. Vị trí 75. 3 phát cấp tốc pháo. Chuẩn bị.”

 

Nghe được mệnh lệnh Tuấn Minh nhanh chóng điều chính pháo. 1 chiến sĩ khác nhanh chóng đưa quả đạn vào miệng khẩu cối sẵn sàng khai hỏa.

 

Nhìn thấy kẻ địch càng ngày càng gần, Hắc Vân liền từ từ giơ tay lên, giơ hiệu cho khẩu đội chuẩn bị khai hỏa. Trong tầm mắt lực lượng cối của địch đang từ từ tiến tới vị trí pháo kích.

 

800m.

 

700m.

 

600m.

 

550m.

 

500m.

 

Hắc Vân nhanh chóng hạ tay xuống hét to.

 

“Khai hỏa.”

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết