THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Toàn đơn vị hành quan suốt 1 ngày 1 đêm, cả đoạn đường chỉ nghỉ ngơi 2 lần, mỗi lần 2 tiếng cho toàn quân nghỉ ngơi, ăn uống lấy lại sức, đến đêm cả đơn vị đã hành quân đến vị trí cách căn cứ 40 km về phía đông. Trên đường hành quân cả đơn vị 2 lần suýt chạm mặt với 2 đơn địch đang chuyển quân. May nhờ đơn vị chỉ có hơn 20 người nên dễ dàng ẩn nấp.

 

Lúc này, từ vị trí nghỉ ngơi có thể nhìn thấy 1 doanh trại xây tạm của kẻ địch, nó bao gồm 1 vòng hàng rào bằng gỗ, bên trong có tù binh quân Tần đang bị vây nhốt bên trong.

 

Hắc Vân cùng Vân Long liền tiến lên trinh sát tình hình trại tù binh. Cả 2 nhẹ nhàng tiến tới gần quan sát. Từ vị trí quan sát hắn có thể nhìn thấy toàn bộ trại tù binh. Trung tâm bên trong hàng rào gỗ có chừng trăm tên tù binh quân Tần bị nhốt ở bên trong, bên ngoài chỉ có 1 trung đội không ngừng bên ngoài tuần tra, ngoài ra còn có 2 ụ súng máy đóng ở 2 đầu đông tây của hàng rào gỗ, chỉ càn có bạo loạn 2 ụ súng này sẽ quét hết toán tù nhân ở bên trong. Ở phía trái của hàng rào gỗ là 1 tòa nhà lớn, có thể thấy 1 số tên lính ở đó tuần tra, xem ra đó là nơi số quân còn lại nghỉ ngơi. Phía bắc hàng rào gỗ có 1 tòa nhà nhỏ có mấy tên lính trang bị tiểu liên canh gác, có lẽ viên chỉ huy nghỉ ngơi ở đó.

 

Sau khi vẽ sơ đồ bố trí xong, 2 người lại quay trở về hội họp chỗ cũ.

 

Khi về đến nơi Hắc Vân cho tập hợp tất cả chỉ huy lại. Đưa ra sơ đồ bố trí doanh trại cho mọi người xem. Dưới ánh đèn pin tất cả nhìn về phía bản đồ. Sau khi tất cả đã nhìn sơ bản đồ, Hắc Vân bắt đầu chỉ về phía bản đồ nói.

 

“Đêm nay chúng ta sẽ tấn công tiêu diệt lực lượng địch tại doanh trại, giải cứu tù binh. Nếu để đến sáng hôm sau thì sẽ khó đánh hơn.”

 

“Chúng ta sẽ giải quyết 2 ụ súng máy trước đảm bảo an toàn cho các tù binh bị giam giữ ở trong, ta sẽ dùng pháo cối đồng thời nã pháo vào 2 ụ súng máy này. Đội 1 vòng tiến đến căn nhà nhỏ ở phía bắc, có thể viên chỉ huy ở đó, nhiệm vụ là đánh chiếm căn nhà, bắt giữ tên chỉ huy, sau đó cùng cả đội phối hợp giải cứu tù binh. Đội 2 tiến tới căn nhà lớn bên trái nơi nghỉ ngơi của quân địch, khi nghe tiếng pháo lập tức tấn công vào tiêu diệt số quân ở đây là chính, sau khi tiêu diệt xong thì tiếp tục tấn công giải cứu tù binh. Đội 3 đi với ta và đội pháo cối tổ chức tấn công chính diện, khi nghe tiếng pháo lập tức tấn công vào lực lượng xung quang hàng rào, giải cứu tù binh. Có ai có ý kiến gì không?”

 

Tất cả lắc đầu.

 

“Tất cả về vị trí chuẩn bị, 5 phút nữa xuất phát, 1 tiếng sau khi di chuyển chúng ta sẽ bắt đầu tấn công. Đội 1 và 2 chuyển số đạn cối mang theo cho đội 3. Đội 3 hỗ trợ mang số đạn cối đến vị trí chiến đấu cho pháo thủ. Văn trung đi cùng đội 1.”

 

Tất cả gật đầu chạy về phía đơn vị. Sau 5 phút toàn đơn vị tiến về phía doanh trại địch.

 

...

 

Bên trong nhà lao các chiến sĩ Tần quân ở ben trong, có người ngồi có người nằm, có người đi lại xung quang, có người đang châu đầu ghé tai. Trong đó có 1 nhóm sĩ quan đang ngồi quây quần lại với nhau trò truyện. Trong đó có 1 sĩ quan trung niên trừng 40 tuổi, ngồi ở giữa xem ra là người cấp bậc cao nhất ở đây.

 

“Trung tá, ngài cho rằng sắp tới chúng sẽ làm gì với chúng ta?”

 

“Có lẽ là mang chúng ta đi xử bắn tất cả hoặc sẽ đưa vào các hầm mỏ làm việc đến chết. Ta nghe nói mấy ngày trước có 1 đơn vị cỡ trung đội diệt hết 1 tiểu đoàn của chúng. Cho nên chúng nhất định không dễ dàng tha cho chúng ta.”

 

“1 trung đội diệt hết 1 tiểu đoàn, đây là đang nằm mơ sao, nếu quân ta có chiến lực như vậy há lại đến bước này!”

 

”Ta thấy cũng đúng, có lẽ là 1 tiểu đoàn trở lên phục đánh, sau đó rêu rao lên để cũ vũ sĩ khí. Đây là truyện thường gặp.”

 

“Giả cũng tốt. Nếu như đơn vị đó có chiến lực tiến tới đây cứu chúng ta thì thật tốt.”

 

“Ngươi nằm mơ đi. Bây giờ kẻ địch điều cả 1 lữ lùng sục, đơn vị này không trốn có kỹ còn ra đây chịu chết hay sao.”

 

Viên đại tá giơ tay lên ra hiệu mọi người im lặng.

 

“Bây giờ không phải là lúc nói truyện về đơn vị đó. Bây giờ cái chúng ta cần là sống sót. Ta cho rằng ... .”

 

Hắn chưa kịp nói xong liền nghe thấy tiếng rít trên bầu trời, bản năng cho hắn biết đây là tiếng đạn xé gió bay tới.

 

Lúc này 2 tiếng nổ nồng loạt vang lên thổi bay ụ súng máy ở phí đông đi, mấy tên lính ở ụ súng máy bị hất bay hoặc chết tan tác. Toàn bộ tù binh bừng tỉnh, nằm xấp xuống nhìn ngó xung quang.

 

Lúc này, lại có thêm 2 quả đoạn bay tới tinh chuẩn tiêu diệt ụ súng máy còn lại.

 

Viên Trung tá ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, đã thấy khói lửa ngút trời từ 2 vị trí ụ súng máy bốc lên. Quân địch té ngã trên mặt đất, 1 số tên lính liền chĩa súng về bóng đêm mà bắn không xác định được bị tấn công từ hướng nào. Viên trung tá hơi ngước lên nhìn về bên ngoài cố tìm kiếm thân ảnh cua lực lượng giải cứu mình.

 

Lúc này lại có vài tiếng nổ từ phía căn nhà lớn, nơi nghỉ ngơi của bọn lính. Nghe tiếng nổ có lẽ là lựu đạn, kèm theo tiếng nổ là tiếng súng máy, tiểu liên, súng trường vang lên không ngừng. Kể cả căn nhà nhỏ, nơi viên chỉ huy ở cũng đang bị tấn công.

 

Những tên lính nhìn thấy 2 căn nhà bị tấn công, không quản được tù binh liền túm tụm tập trung lại hướng về 2 nơi này đi tới. Lúc này lại vang lên tiếng súng từ 1 hướng ngược lại với hướng của 2 tòa nhà, vài tên lính trúng đạn ngã xuống. Viên trung tá có thể nhìn thấy vài tên lính đang từ bóng đêm chạy tới không ngừng nã súng vào số quân địch đang bỏ chạy. Có vài tên địch đã nhận ra tụm lại bắn về phía lực lượng giải cứu.

 

Nhưng lúc này 1 tiếng rít nữa xuất hiện, nhóm quân này cũng bị thổi bay. Đạn cối bắn rất chuẩn.

 

Nhóm quân giải cứu áp sát vào hàng rào, phá vỡ hàng rào, nhóm tù binh từ lỗ hổng này chạy ra ngoài. Đội 3 tiếp tục men theo hàng rào nổ súng tiêu diệt các tên địch còn ở ngoài. Viên trung tá lúc này cùng với vài người khác nhặt lên vũ khí từ xác chết quân địch cũng phối hợp nổ súng tấn công.

 

Lúc này tại căn nhà nhỏ, đội 1 đã hoàn toàn khống chế được căn nhà đó nên tiếng súng từ nơi này im bặt. Đội 1 sau đó tiếp tục tấn công về phía doanh trại. Chỉ có ở căn nhà lớn vẫn còn tiếng súng và lựu đạn vọng ra, thậm chí có đạn bắn về phía tù binh có vài người đã ngã xuống, xem ra số quân ở đây khá đông, đội 2 chưa thẻ khống chế tình hình.

 

Nhìn thấy tình huống này, Hắc Vân từ vị trí pháo cối ra lệnh.

 

“Hướng nhà kho, cự ly 300 m, 1 vòng pháo cối oanh kích. Bắn”

 

Hàng loạt quả đạn cối nhắm thẳng căn nhà bay tới, tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, khỏi lửa ngập trời. Thấy tình cảnh này đội 1 và đội 3 cũng phát động tấn công về phía căn nhà lớn, vừa bắn ném lựu đạn, số tù binh có vũ khí cũng phối hợp chiến đấu.

 

Lực lượng kẻ địch trong căn nhà bị tấn công từ 4 phía, cộng thêm đạn cối không ngừng rót xuống cũng dần dần thưa thớt tiếng súng, cuối cùng im bặt mà dừng. Các chiến sĩ dần dần tiến lên kiểm tra thì thấy toàn bộ quân địch đã bị tiêu diệt.

 

Các tù binh thấy vậy liền hoan hô lên.

 

“Chúng ta còn sống.”

 

“Chúng ta đã được tự do. Hoan hô.”

 

Tất cả ôm lấy nhau mà cười, mà khóc. Người vừa bước ra khỏi đau khổ và cái chết thường không cần kìm nén cảm súc mà bộc lộ tình cảm 1 cách rõ rệt như vậy.

 

Viên Trung tá dẫn theo vài người tiến tới số quân của đội 3 đang đứng.

 

“Cám ơn các ngươi đã cứu chúng ta. Các ngươi thuộc đơn vị nào vậy.”

 

Văn Tiến trả lời.

 

“Chúng ta là đại đội độc lập.”

 

“Đại đội độc lập, sao ta chưa từng nghe tới trong quân có đon vị này.”

 

“Người chờ đại đội trưởng của chúng ta tới rồi nói đi. Ngài ấy đã tới kia.”

 

Viên trung tá quay người lại thì nhìn thấy 1 thanh niên chừng 20 tuổi tiến tới. Người này nở nụ cười hướng về phía các chiến sĩ đại đội độc lập cười.

 

 “Các ngươi làm tốt lắm.”

 

“Bác cáo đội trưởng, chúng tôi không làm nhục mệnh.”

 

Hắc Vân gật đầu, sau đó hướng về viên trung tá giơ tay chào, viên trung tá giơ tay đáp lại.

 

“Chào ngươi, ta là Hắc Vân đại đội trưởng. Các chiến sĩ ở đây đều là thuộc cấp của ngươi sao?”

 

“Báo cáo đội trưởng. Ta là Nguyễn Chánh Minh, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 7, thuộc sư 9. Các anh em ở đây 1 phần thuộc sư 9 còn 1 bộ phận là thuộc các đơn vị khác. Mấy ngày trước chúng ta rút chạy bị chúng vây quét rồi bắt giũ vào đây.”

 

“ Tất cả quân số ở đây có bao nhiêu?”

 

“Có chừng hơn 100 người nhưng lúc nãy đã có hơn 20 người hy sinh, mười mấy người bị thương, bị ốm, số chiến đấu hiện tại chỉ có hơn 70 người.”

 

Hắc Vân nghe vậy liền trầm ngâm vài giây sau đó nói.

 

“Chúng ta cần thống nhất lại lực lượng. Ta biết cấp bậc của ngươi cao hơn ta, nhưng trong đơn vị chỉ có thể ta là người ra lệnh cao nhất, ngươi có chấp nhận gia nhập cùng chúng ta không?”

 

Viên trung tá và vài tên chỉ huy đi theo sững sờ vài giây, sau đó viên trung tá nói.

 

“Đội trưởng, qua mấy ngày nữa ta có lẽ sẽ chết là ngài cứu được ta. Ta nguyện nghe theo mệnh lệnh của ngài.”

 

Vài viên sĩ quan nghe thế cũng nguyện tuân theo mệnh lệnh. Hắc Vân gật đầu tán thưởng. Sau đó cho tập trung toàn bộ tù binh còn lại rồi nói.

 

“Chào tất cả các anh em. Ta là Hắc vân đại đội trưởng đại đội độc lập, nhiệm vụ của đại đội chỉ có duy nhất 1 điều đó là đánh đuổi địch quân, giải phóng quốc gia, dân tộc. Hiện tại mọi người đã được giải phóng tự do, nhưng con đường đi đến tự do còn rất gian nan. Bây giờ ở đây ta kêu gọi anh em cùng ta chiến đấu đánh đuổi quân địch, giải phóng quốc gia. Ai muốn theo ta cùng chiến đấu thì giơ tay lên, ai không muốn có thể cầm theo 1 khẩu súng, 1 ít lương thực rồi rời đi. Ta không ép buộc người không có lòng cứu quốc vào đội ngũ.”

 

Tất cả tù binh nhìn nhau rồi quay sang thảo luận, sau 1 người đại diện bước ra trả lời.

 

“Đội trưởng, cái mạng này của chúng ta là ngài cứu ra. Chúng ta nguyện theo ngài đánh đuổi kẻ thù ra khỏi quốc thổ. Chúng ta không phải kẻ hèn nhát.”

 

Những người ở dưới nghe vậy cũng nhao nhao đáp lại, ứng mà đi theo.

 

Hắc Vân ra hiệu mọi người im lặng, sau đó đáp lại.

 

“Ta biết lòng của mọi người. Từ nay chúng ta có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Chưa đòi lại hết quốc thổ tuyệt không dừng lại. Chiến.”

 

Tất cả giơ tay lên hô to chiến.

 

Sau đó Hắc Vân quay sang phía Nguyễn Chánh Minh.

 

“Từ nay anh sẽ là tham mưu trưởng đại đội, hãy tìm thêm 3 người nữa đưa vào ban tham mưu, sau đó đi tra hỏi tên chỉ huy mà chúng ta bắt được tình hình xung quanh, thu hết tài liệu mà chúng mang theo.”

 

Chánh Minh chào đáp lễ, sau đó lựa ra 3 người sĩ quan, sau đó tiến về phía căn nhà nhỏ.

 

Sau đó hắc vân quay sang các chỉ huy khác.

 

“Các đội, mỗi đội từ số tù binh còn chiến đấu được lựa ra mỗi đội 20 người, tổ kiến thành các trung đội chiến đấu chiến đấu, các tiểu đội trưởng phải là người của ta, những người khác có cấp bậc cao trong số tù binh thì làm đội phó. Số người còn lại tổ kiến thành 1 tiểu đội điện đài và 11 tiểu đội cối, Tìm thêm 2 người nhanh nhẹn vào đội lính liên lạc. Việc này văn trung phụ trách chung.”

 

Nghe xong mệnh lệnh tất cả liền thực thi mệnh lệnh.

 

Lần này chân chính tổ kiến nên 1 đại đội chiến đấu.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết