3 km bên ngoài phía tây tiền doanh.
Văn Trung đang cùng đội quân của mình đợi chờ mệnh lệnh của Hắc Vân. Ở Xung quanh là các chỉ huy các đơn vị.
Lúc này Lê Văn Tiến liền lên tiếng.
“Chúng ta đã đợi ở đây 2 tiếng rồi, không phải đã có chuyện gì xảy ra với đoàn trưởng chứ.”
Văn Trung cũng đáp lại.
“Năng lực của đoàn trưởng ngươi há lại không biết. Đoạn đường đoàn trưởng hành quân xa hơn chúng ta, mất nhiều thời gian hơn là chuyện thường. Chúng ta chỉ cần ...”
Chưa để hắn nói xong 1 sĩ quan thông tin chạy tới. Nhìn thấy hắn các chỉ huy khác đều nín thở chờ đợi thông tin.
“Đoàn phó, đoàn trưởng gửi điện tới.”
Viên sĩ quan đưa tờ giấy cho Văn Trung. Hắn nhận lấy tờ giấy sau đó đọc thấy trên tờ giấy chỉ có 2 chữ. “Trăng Rằm”.
Văn Trung mỉm cười nhìn về các chỉ huy đang chờ đợi đáp an.
“Tất cả tập trung các đơn vị nhanh chóng di chuyển về phía doanh trại địch.”
Các chỉ huy liền biết Hắc Vân đã đắc thủ, liền vội vã chạy về phía đơn vị cảu mình. Từng chiến sĩ bắt đầu đứng dậy toàn đội quân như 1 con rắn lớn từ từ trườn về phía doanh trại địch.
...
1 giờ sau, bên ngoài doanh trại địch, chỉ cách 500 m.
Văn trung đang cùng các chỉ huy đang đợi trinh sát thám thính quay trở lại.
Có 3 bóng đen từ phía doanh trại dịch tiến tới, khi đến gần Văn Trung. Cả 3 liền cúi thấp xuống.
“Báo cáo đoàn phó, bọn ta vừa nắm được tình hình hiện tại là đã có 1 nữa quân địch ra khỏi doanh trại và tiến về phía đông cách đây 1 tiếng trước, còn số quân còn lại đang tập trung tại trung tâm doanh trại, dường như đang nghe chỉ thị gì đó.
“Đây là 1 co hội tốt. Còn bố trí trong doanh trại dịch như thế nào?”
“Báo cáo đoàn phó, Ngoài số quân đang tập trung tại trung tâm thì xung quanh doanh trại địch có hệ thống hàng rào thép gai dày đặc, xưng quanh mỗi hướng có 3 tháp canh. Phía sau có 1 khu cực khá lớn có nhiều quân canh giữ, tôi thấy có kẻ vận chuyển nhiều thùng đạn ra vào. Có lẽ đó là kho chứa vũ khí.”
“Làm tốt lắm.”
Văn Trung quay sang các chỉ huy khác.
“Mọi người đã nghe báo cáo của trinh sát rồi đấy. Bây giờ ta sẽ bắt đầu phân công nhiệm vụ.”
“Trung đội pháo dã chiến sẽ nhắm thẳng vào phía trung tâm trận địa, tiêu diệt càng nhiều lính địch càng tốt, ta sẽ đích thân chỉ huy hướng bắn. Lực lượng cối 82 Ly, nhắm thẳng vào các tháp canh ở mặt phía tây, sau khi tiểu đoàn 3 tiến vào trong, ngay lập tức tiến theo tiểu đoàn 3 tấn công vào.
“Tiểu đoàn 3 tấn công từ phía tây, sau khi lực lượng địch ở phía tây bị tiêu diệt thì lập tức tấn công vào phía trung tâm doanh trại, cố gắng tiêu diệt càng nhiều quân địch càng tốt.”
“Đại đội kỵ binh sau khi tiến vào phía trong doanh trại thì di chuyển và tấn công vào khu vực phía nam, đón quân ta tiến vào sau đó đánh chiếm khu vực kho vũ khí.”
‘Đội công binh, hậu cần, và đội vận tải tập trung ở phía nam doanh trại. Khi bắt đầu tấn công ở phía tây thì các đồng chí tấn công vào doanh trại địch phối hợp với kỵ binh. Đội vận tải theo phía sau, khi nào cổng phía nam bị đánh chiếm thì đội vận tải cùng đội kỵ binh và hậu cần tiến về kho của kẻ địch, Lấy được bao nhiêu vũ khí thì lấy sau đó phá hủy kho vũ khí. Còn đội công binh thì phải giữ chắc khu vực cổng phía nam, người còn cổng con.”
“Còn lực lượng phòng không đóng xung quanh bộ chỉ huy và lực lượng pháo dã chiến.”
“Còn ai có ý kiên gì khác”
Tất cả lắc đầu.
“Như vậy đúng 15 phút nữa chúng ta sẽ bắt đầu tấn công. Khi có lệnh rút thì tất cả rút ngay, không được nấn ná lại.
Các chỉ huy liền vội vẩ về đến đơn vị mình điều quân.
...
15 phút sau.
Văn Trung đưng dùng ống nhòm nhìn về phía doanh trại địch và nghe các đơn vị báo cáo đã vào đến vị trí. Hắn nhìn vào chiếc đồng hồ nơi tay.
Khi thấy thời gian đã đến, hắn liền ra lệnh cho lính thông tin đưa điện thoại được nối dây để liên lạc với lực lượng pháo dã chiến. Hắn nói vào ống nói.
“Pháo binh. Khai hỏa.”
Mệnh lệnh được truyền đến pháo thủ, 2 quả đạn pháo cấp tốc bay ra khỏi nòng hướng về phía doanh trại địch.
Quân Ngô dang ỏ trung tâm doanh trại để xốc lại tinh thần toàn quân, chuẩn bị cho trận đánh săp tới. Nhưng lúc này tiếng pháo rít len bay tới, viên chỉ huy đang diễn thuyết liền cảm thấy nguy hiểm. Liền hướng về phía đám quân phía dưới mà hét lên.
“Tất cả. Tản ra!”
Đám lính còn chưa kịp định thần thì 2 quả đạn đã rơi xuống, trúng ngay 1 đại đội đang xếp hàng. 2 quả pháo nổ tung làm toàn đội hình giống như một bát canh cà chua bị rơi trên đất, cà chua văng tung tóe xung quanh.1 nữa đại dội bị tiêu diệt, những kẻ còn sống khi thấy đồng đội mới vừa nói cười với mình, nay chỉ còn là đống thịt bầy nhầy bị cắt xén và máu chảy đầy đất thì liền hoảng loạn chạy loạn tứ phía.
Viên chỉ huy vừa định ra lệnh cho toàn quân, tản r tìm vị trí chiến đấu, thì lại có 2 quả đạn pháo nữa bay tới, vụ nổ chỉ cách chừng 50 m, viên chỉ huy bị hất ngã xuống đất. Khi hắn lồm cồm bò dậy thì đã thấy vài viên sĩ quan đang tiến tới hắn để hỏi han.
Hắn nhìn xuống thì đã thấy 1 mảnh kim loại đang ghim vào trong người mình, chỗ vị trí trái tim. Hắn lịm dần rồi gục xuống.
Vì tên chỉ huy trưởng bị mất khả năng chỉ huy, nên viên chỉ huy phó liền nắm quyền. Khi hắn còn chưa kịp ra lệnh thì từ phía cửa đông lại vang lên tiếng đạn pháo cối và tiếng súng. Tiểu đoàn 3 và lực lượng cối 82 đã tấn công vào. Từ phía cổng nam cũng vang lên tiếng súng.
Tiểu đoàn 3 nhanh chóng loại bỏ số quân cảnh giới ở cổng tây, sau đó tràn vào trong.
Tiêng hô giết xen lẫn với tiếng pháo nổ, gây nên 1 tâm lý dè ép nặng nề lên quân Ngô. Những đơn vị thiện chiến nhất đã được điều tới phía đông, số quân còn lại chỉ còn là những đơn vị tân binh mới được điều từ Ngô quốc sang. Truy có vài đơn vị cưng cự không bị hoảng loạn và phản kháng nhưng chung lại quá nhỏ bé trong tình cảnh hỗn loạn này.
Số quân sống sót cố tiến vào trung tâm doanh trại và chống trả lại, tiểu đoàn 3 nhưng khi chung tụ tập quân số lại chuẩn bị tổ chức phản công thì lại có 1 phát đạn pháo dã chiến hoặc đạn cối rơi xuống, xé nát đội hình và đập tan các đợt phản công.
Đại dội kỵ binh sau khi tiến quân vào từ cổng phía tây bắt dầu tiến nhanh về phía cổng phía nam, trên dường tiến quân, đội kỵ binh giết không ít kẻ địch bằng kiếm và súng. Khi toàn đại đội tiến sát đến cổng phía nam thì 1 loạt đạn súng máy, tiểu liên, súng trường vang lên. Mười mấy người đi đầu và ngựa bị đạn xuyên thủng và ngả xuống.
Đại đội trưởng kỵ binh liền ra lệnh.
“Tất cả, lao hết tốc lực về phía trước.”
Toàn đơn vị lao nhanh về phía trước, bất chấp đạn bắn không ngừng, lại có vài người nữa ngã xuống. Nhưng nó không làm chậm trễ chút nào tốc độ của lực lượng kỵ binh.
Nhưng kỵ binh còn sống rút súng lục ra bắn về phía quân dịch đang phản kháng. Vài tên quân Ngô trúng đạn ngã xuống, nhưng những tên khác vẫn chống cự mãnh liệt.
Khi cự ly chỉ còn 10 m, kỵ binh Tàn quân rút thanh kiếm dài đeo bên hông ra rồi nắm ngay kẻ địch trước mặt chém tới. Viên đại đội trưởng kỵ binh nhắm ngay tên lính bắn súng máy đang loay hoay thay đan,
Lưỡi kiêm chém tới, tên lính né người sáng trái tránh né cú chém trí mạng, nhưng lưỡi kiếm cũng kịp tạo nên 1 vết thương từ lông mày bên phải của hắn kéo dài ra sau đầu. Khi cơn đau xuất hiện, tên lính Ngô cho rằng mình đã thoát chết thì 1 kỵ binh khác lao tới chém về phía cổ hắn. Lần này không còn may mắn nữa, tên lính Ngô bị chém đứt cổ, máu chảy xối xả, hắn cố lấy tay bịt vết thương nhưng vô dụng.
Khi mà đoàn kỵ binh đã tiến tới thì số quân bảo vệ cổng phía nam bị dồn ép từ cả trong và ngoài nhanh chóng sụp đổ. 2 đội quân Tần gặp nhau ở cổng Nam, cả 2 liền làm theo kế hoạch ban đầu. Kỵ binh dẫn đội hậu cần và vận tải tiến tới kho vũ khí.
...
Tại vị trí chỉ huy, Văn Trung liên tụ ra lệnh cho pháo binh bắn phá vào các vị trí mà kẻ địch có thể phản công, gây thương vong lớn cho quân mình.
Lúc này nhìn qua ống nhòm, hắn liền thấy 1 nhóm quân Ngô dang từ cổng phía bắc tiến đến, hắn liền ra lệnh.
“Mục tiêu khu vục 41, bắn liền 10 phát. Bắn.”
10 phát đạn pháo liên tục bị băn ra, đạn bay về khu vực được chỉ định. 10 cột lửa, bụi và máu dâng lên và nhóm quân này cũng bị đánh tan hoàn toàn.
Sau đó hắn lại tiếp tục nhìn về phía chiến trường chính, 2 bên vãn còn đang giằng co.
Lúc này tiếng nổ dữ dội vang lên ở hướng nhà kho. Dâu hiệu kho vũ khí đã bị đánh phá. Từ vị trí chỉ huy hắn hướng ống nhòm về phía cửa nam thì thấy quân mình đang rút dần tư phía cổng nam. Lúc này hắn lập tức quay sang lính thông tin.
“Ra lệnh cho tiểu đoàn 3 và lực lượng pháo cối 82 ly. Bắt đầu vy vừa đánh vừa lui khỏi chiên trường.”
“Lệnh cho pháo binh bắn vào khu vực 50, trung tâm doanh trại địch.”
...
Tại sở chỉ huy Ngô quân tại Bắc Huyền trấn.
“Báo cáo quân trưởng, chúng tôi đã mất liên lạc với sư đoàn 17.”
“Chuyện gì xảy ra?”
Viên quân trưởng hét lên.
1 viên sĩ quan liền lên tiếng.
“Báo cáo quân trưởng chúng tôi nhận được tin báo từ nhóm quân của sư 17 được điều đến lữ 21 báo rằng, nghe thấy tiếng nổ lớn và ánh lửa từ phía doanh trại sư 17. có lẽ sư 17 bị tấn công.”
Viên đại tá trừng mắt.
“Sư đoàn 17 bị tấn công? Là ai đang tấn công nó? Thiết Huyết quân vừa tấn công lữ 21, là kẻ nào đủ sức tấn công 1 đơn vị 5000 quân? Các ngươi trả lời ta”
Cả sở chỉ huy im lặng như chết.
Viên quân trưởng sau 1 hồi gào thét cũng binh tỉnh lại.
“Lệnh cho số quân của sư 17 được điều đến lữ 21lập tức quay trở lại cho ta. Lệnh cho phi dội đang bay tới lữ 21 bay thẳng đến vị trí sư 17 trợ chiến. Tìm hiểu cho ta là ai đang đánh sư 17.”
Các mệnh lệnh của hắn nhanh chóng được truyền xuống.
...
Tại khu vực ngoài 1km của tiền doanh. Từ vị trí chỉ huy Văn Trung hắn có thể nhìn thấy quân của mình dã rút hết ra khỏi doanh trại địch, kẻ địch không dám đuổi theo mà chỉ bố trí lại lực lượng xung quanh hàng rào. Nhìn vào số quân được bố trí hắn cho rằng trận này ít nhất phải hơn 2000 quân địch bị thương vong.
Khi hắn vừa ra lệnh toàn đơn vị rút lui thì liền nghe thấy tiếng máy bay bay tới.
Hắn liền lấy ống nhòm quan sát thi thấy 1 tốp mười mấy chiếc máy bay từ phía dông bay tới. Hắn liền ra lệnh cho lính thông tin.
“Lệnh lực lượng phòng không ứng chiến ngay.”
Lệnh được truyền đi. Cả đơn vị làm theo kế hoạch tác chiến. Sau khi pháo được dời đi, từ vị trí cũ, lực lượng phòng không đặt 2 khúc gỗ dài, được buộc thêm 2 miếng gỗ tròn, nếu nhìn trên cao có thể tưởng lầm là pháo. Ngoài ra còn có đặt thêm mấy cái bù nhìn xung quanh.
Khi máy bay bay tới nhìn từ trên cao, chung nhìn thấy trận địa pháo binh giả, cộng thêm trời tối liền tưởng lầm là thật, lập tức phát động tấn công.
Tùng chiếc máy bay xé gió bay tới nhắm thẳng trận địa giả mà công tới.
Lực lượng phòng không tận dụng trời tối và các lùm cây che dấu mình. Khi máy bay địch đã bay vào tầm bắn của súng máy. Mười mấy khẩu súng máy đồng loạt bắn lên trời, lưới lửa dày đặc. 4 chiếc trúng đạn rơi xuống tạo thành những vệt lửa dài trên đất. Những chiếc chua trung đạn lập tức bay lên cao.
Từ trên cao viên chỉ huy phi đội dựa trên tuyến hỏa lực vừa rồi và ánh lửa từ mấy chiếc máy bay bị bắn rơi, hắn xác nhận được vị trí cảu lực lượng phòng không. Viên chỉ huy lạp tức lệnh cho phi đội tấn công lần nữa. Cả phi đội lao thẳng xuống.
Nhìn thấy hành dộng của phi đội địch. Lực lượng phòng không nhanh chóng tản ra xung quang. Nhưng có vài người rơi vào tầm bắn của máy bay địch liền trúng đạn ngã xuống.
Những người chưa hạ gục liền nhanh chóng hướng úng nhắm bắn vào máy bay địch đang bay đi. Lại có thêm 1 chiếc tung đạn rơi xuống.
Nhìn thấy phi đội đã mất đi 1 phàn 3 lực lượng, viên chỉ huy phi đội ra lệnh toàn phi đội bay trở về căn cứ.
Khi thấy những chiếc máy bay bay đi. Văn Trung quay về phía sĩ quan thông tin ra lênh.
“Truyền tin cho đoàn trưởng. Chúng ta đã kết thúc trận đánh. Thêm 2 từ trăng rằm.”
“Rõ.”
Sau khi viên sĩ quan ròi đi, Văn trung ra lệnh toàn đơn vị rút về sau 2km sau đó tiến theo hướng đông nam 5 km, tiến sát về phía trung doanh đợi lệnh.