THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ


Tại Bộ chỉ huy Ngô quân.

 

Tham mưu trưởng:”Báo cáo quân ta đã bị phục kích khi đang tiến tới chi viện, theo tin tình báo chỉ huy phục kích là Hắc Vân. Hiện tại quân ta đang rút về trở lại Hàng Gia quận.”

 

Trương Hà:”Khốn kiếp. Hắc Vân hắn đây là vây điểm đánh viện đây mà. Lệnh cho quân ta rút về Hàng Gia quận tái lập phòng thủ còn số quân ở phía bắc lập tức lệnh rút về Hoàng Long quận ở phía đông. 2 quân hợp nhất đương cự với địch. Lúc này cái cần kíp là phải giũ vững Hàng Gia quận. Đợi chờ quân chi viện tới.”

 

Tham mưu trưởng:”Rõ.”

 

Lúc này 1 tham mưu trưởng chạy vào, khi nhìn thấy trương Hà vội báo cáo:”Báo cáo vừa nhận được tin tức Hàng Gia trấn đã bị đánh chiếm, quân ta rút về đã bị đánh bại, thương vong hơn 1 vạn, 2 vạn ngụy quân đầu hàng, hiện tại chỉ còn 3 vạn quân đang rút về quận Bắc Uyển.”

 

Trương Hà:”Ngươi nói cái gì? Còn đội quân nào của kẻ địch nữa để mà tấn công Hàng Gia quận nữa chứ?”

 

Tham mưu:”Báo cáo là sư đoàn kỵ binh cảu địch, chúng đang đi nữa đường lên phía bắc thì đổi hướng, tiến công về phía Hàng Gia quận. Quân ta lúc đó đang rút chạy không kịp đề phòng bị chúng tập kích bất ngờ.Ngoài ra còn nhận được tin 3 vạn quân Tần đang tiến tới Hàng Gia quận”

 

Trương Hà nghe xong liền lấy ly nước trên bàn đập nát, sau đó hét to:”Khốn kiếp, hắn xem ta như con nít mà đùa nghịch.”

 

Tham mưu trưởng:”Hiện tại đã không thể ngăn chặn Thiết Huyết quân xâm nhập Trung đô nữa rồi. Chúng ta phải điều ngay quân tới tử thủ quận Bắc Uyển. Lệnh cho số quân đang đóng ở quận Hoàng Long thối lui đến quận Đông Các nếu không số quân này cũng có thể bị tiêu diệt.”

 

Trương Hà:”Cứ làm theo lời ngươi nói đi.”

 

Thế là Ngô quân rục rịch lui về phía nam lập phòng tuyến bảo vệ Hoàng thành.”

 

Tại quận Hàng Gia. Sở chỉ huy tạm thời.

 

Hắc vân cùng các chỉ huy Thiết Huyết quân đang thẩm vấn các chỉ huy ngụy quân vừa đầu hàng.

 

Hắc Vân:” Ngươi nói là muốn gia nhập cùng chúng ta.”

 

Vương Vệ:”Đúng vậy thưa tướng quân, chúng tôi đã chịu đủ nỗi khổ bị địch quân chà đạp, xem thường. Chỉ có ngài có thể cứu chúng tôi.”

 

Hắc Vân:”Chỉ mấy câu nói này mà muốn ta giao sau lưng ta cho ngươi sao?”

 

Vương Vệ:”Tướng quân chỉ cần ngài ra lệnh chúng ta sắn sàng nhảy vào núi đao biển lửa cũng sẽ không tiếc.”

 

Hắc Vân:”Tốt. Đây là lời các ngươi nói. Vậy thì trận sau các ngươi làm quân tiên phong, như dám dối trá lừa gạt ta, vậy thì tất cả các ngươi phải chết. Ta đây không phải kẻ dễ lừa gạt.”

 

Vương Vệ:”Xin nghe mọi mệnh lệnh của tướng quân.”

 

Hắc Vân:”Bây giờ thì ra ngoài đi.”

 

Vương vệ cùng vài tên chỉ huy ngụy quân khác đi ra ngoài.

 

Lý Thịnh:”Tổng tư lệnh, bọn này không đáng tin chút nào. Ngài định sử dụng bọn chúng thật sao.”

 

Hắc Vân:”Đối với bọn này ta không tin 1 lời nào trong lời chúng. Tuy nhiên chỉ càn ta dùng tốt bọn chúng muốn phản cũng không được. Chỉ cần làm cho bọn chúng gây ra đủ lớn. Ta xem bọn chúng dám nhảy lại về phía quân Ngô hay không. Kẻ nhảy 1 lần là vì tình thế bức bách, nhưng nhảy nhiều lần thì là do bản tính đê tiện. Kẻ như vậy ở đâu cũng đáng chém.”

 

Tất cả các chỉ huy đều gậy đầu.

 

Hắc Vân nhìn về phía Triệu Tuyết nói:”Triệu đoàn trưởng. Ta hiện tại có 1 nhiệm vụ quan trọng nhưng sẽ nguy hiểm đến tính mạng không biết ngươi có dám tiếp không.”

 

Triệu Tuyết:”Báo cáo. Sẵn sàng nhận mọi mệnh lệnh từ tổng tư lệnh.”

 

Hắc Vân:”Được ta muốn bổ nhiệm ngươi làm quân đoàn trưởng quân đoàn 7 bao gồm lữ đoàn 8 và 3 dư đoàn dân binh Hà Tây. Đảm nhiệm nhiệm vụ trấn thủ hàng Gia quận.

 

Triệu Tuyết:”Nhưng tổng tư lệnh tôi mới chỉ là lữ đoàn trưởng, thăng trực tiếp lên quân đoàn trưởng chẳng phải là không hợp phép tắc sao?”

 

Hắc Vân:”Lúc này tổ quốc cần là người dám đánh dám liều, chứ không cần phải người giũ quy tắc. Mấy tháng nay ngươi chỉ huy quân đội có chương pháp. Lại dám đánh dám liều, rất thích hợp với nhiệm vụ tử thủ ở đây. Hơn nữa lúc này ngoài ngươi ta không thấy có ai đủ khả năng để đảm nhiệm chức vụ này. Thế nào dám nhận hay không?”

 

Triệu Tuyết im lặng suy nghĩ vài giây sau đó nói:”Báo cáo tôi sẵn sàng chiến đấu vì tổ quốc.”

 

Hắc Vân:”Tốt. Sau khi kết thúc họp lập tức tổ kiến ban tham mưu quân đoàn. Quân đoàn phó do ngươi chọn lựa. Trong vòng 2 tiếng phải xong.”

 

Triệu Tuyết:”Rõ.”

 

Sau đó Hắc Vân nhìn về phía các chỉ huy khác nói:”Các ngươi ở lại phối hợp cùng Triệu quân trưởng xây dựng quân đoàn mới, phải bằng mọi giá giữ vững Hàng Gia quận cho ta.”

 

Tất cả đồng thanh trả lời:”Rõ.”

 

Hắc Vân:”Còn Lý Thịnh chỉnh đốn binh mã sau 2 tiếng nữa, cùng ta xuất chiến. Đưa bọn ngụy quân kia theo luôn.”

 

Lý Thịnh: Tổng tư lệnh, ngài định làm gì?”

 

Hắc Vân:”Hiện tại địch quân rút chạy khỏi ranh giới Ung Châu về phía đông hợp với số quân ở quận Hoàng Long rất nhanh sẽ rút về phía nam. Vì quân ta đang ở vị trí rất thuận lợi để chia cắt chúng khỏi chủ lực. Chúng ta cần phải nhanh chóng tiến quân đón đầu đánh cho chúng 1 đòn hủy diệt.”

 

Lý thịnh:”Rõ. Nhưng chỉ mang đám ngụy quân kia thì liệu có ổn không.”

 

Hắc Vân:”Không sao cả nếu chúng thật hàng quân Ngô tất bị diệt, cũng đả kích đám ngụy quân còn lại. Nhu không thật hàng vậy thì có việc cho ngươi làm rồi. Với lại để bọn chúng ở lại đây ngươi yên tâm sao”

 

Lý Thịnh:”Ta hiểu.”

 

Hắc Vân nhìn về phía sĩ quan tham mưu:”Đánh điện lệnh cho quân đoàn 2 tiến hành đông tiến tấn công địch quân vùa rút chạy sau đó phong tỏa ranh giới Dương Châu và Trung đô.”

 

“ Lệnh cho 3 vạn quân ta lúc trước bắc tiến lập tức tiến tới ranh giới 2 quận Hoàng Long và Đông Các.”

 

“Lệnh 5 vạn quân từ Hà Tây tới chuyển hướng đông tiến vào Dương Châu hợp nhất lực lượng với quân đoàn 1 tiến về thủ phủ Kinh Dương của Dương Châu.”

 

“Gửi điện lệnh cho tư lệnh tập đoàn quân 5 Lý Lâm nhanh chóng đánh chiếm Ung đô sau đó tiến quân vào Dương Châu, chỉ huy giải phóng Dương Châu. Ta lệnh cho Lý Lâm toàn quyền chỉ huy chiến dịch giải phóng Dương Châu.”

 

“Lệnh không quân phối hợp với tập đoàn quân 5 giải phóng Dương Châu.”

 

Các mệnh lệnh mới vừa được ban ra. Nhanh chóng được đưa tới các đợn vị. Các cuộc chuyển quân mới lập tức diễn ra. Hàng hục vạn quân lại lao vào chiến trường đẫm máu.

 

Các cuộc chuyển quân này của hắc vân cũng nhanh chóng được chuyển tới tay của Trương Hà tại bộ chỉ huy Ngô quân.

 

Trương Hà:”Hắn đây là muốn tái chiếm lại Dương Châu a. Quân hắn bố trí như vậy. Quân ta muốn từ Dương Châu xuôi nam, hay quân từ Trung đô bắc tiến đều không được.”

 

Tham mưu trưởng:”Tổng tư lệnh. Chúng ta phải điều quân bắc tiến giải vây cho quân ta từ quận Hoàng long rút về. Nếu không số quân này bị diệt sẽ làm cho cán cân càng nghiêng về phía địch.”

 

Trương Hà:”ngươi cho rằng làm như vậy hắc Van hắn không nghĩ ra sao. Nếu như cứ làm như thế không biết lại chúng bẫy rập gi của hắn.”

 

Tham mưu trưởng:”Vậy chúng ta phải làm gì? Không lẽ lại trơ mắt để cho địch quân hoàn thành được kế hoạch cảu chúng sao?”

 

Trương Hà:”Chúng ta sẽ tấn công Hàng Gia quận còn với số quân đang rút chạy về Đông các dùng không quân chi viện là được.”

 

Tham mưu trưởng:”Tấn công Hàng Gia quận. Quân địch bây giờ chắc đã củng cố xong Hàng Gia quận. Như bây giờ chúng ta tấn công e gặp thương vong lớn. Nhất là 3 vạn quân vừa rút về kia sĩ khí rất thấp. E rằng khó mà dành chiến thắng.”

 

Trương Hà:”Chính vì như vậy ta mới chọn tấn công Hàng Gia quận.”

 

Tham mưu trưởng:”Ý ngài là?”

 

Trương Hà:”Ngươi nghĩ xem. Địch quân phân 2 bộ phận chiến đấu. 1 bộ phận trấn thủ Hàng Gia quận, 1 bộ phận đông tiến chặn đánh quân đang rút về quận Đông Các. Với tính cách và năng lực của Hắc Vân, chắc chắn sẽ không chỉ huy tử thủ, mà giao 1 việc quan trọng như đánh quân ta rút về cho kẻ khác. Hắn sẽ đích thân dẫn quân. Như vậy kẻ thủ ở Hàng Gia quận ở không phải Hắc Vân quân ta càng dễ đánh.”

 

Tham mưu trưởng:”Tổng tư lệnh như ngài đã đoán được ý đồ của hắn. Sao không điều binh vây giết Hắc Vân. Như vậy không tốt hơn ư?”

 

Trương Hà:”Ngươi cho rằng ta không muốn sao. Nhưng tên này lẫn nhanh như trạch, muốn giết hắn không dễ. Mà quân ta muốn đánh bại hắn phải điều quân từ khắp các nơi tới đánh mới đảm bảo nhưng quân từ quận Hoàng Long bắc về lúc này như chim sợ cành cong, quân đang ở quận Đông Các 1 nữa là ngụy binh sức chiến đấu không mạnh. Quân ta ở Bắc Uyển thì ở quá xa mà 3 vạn quân từ quận Hàng Gia rút về thì mất sĩ khí. Cho chúng chi viện thì sức chiến đấu không đủ, điều các đơn vị khác mà để 3 vạn quân này ở lại thì không yên tâm. Chỉ cần tin này lộ ra, mấy vạn quân địch ở quận Hàng Gia sẽ trực chỉ Hoàng Thành công tới. Ta tin chức Hắc Vân hắn sẽ làm như vậy.”

 

Tham mưu trưởng:”Tôi hiểu được.”

 

Trương Hà:”Quân địch ỏ quận Hàng Gia tuy chiếm được hệ thống công sự nhưng bọn chúng chắc chắn chưa nắm rõ hết toàn bộ. Chỉ cần quân ta chỉ huy thích hợp thì có thể dành chiến thắng. Như chúng ta diệt được mấy vạn quân này không những chiếm lại được quan Hàng Gia mà còn có thể sốc lại tinh thần cho toàn quân. Nhất cử lưỡng tiện như vậy sao lại không làm.”

 

Tham mưu trưởng:”Tôi lâp tức an bài ngay.”

 

Trương Hà:”Được. Nhưng chúng ta đợi đến khi Hắc Vân tấn công mới phát động tấn công. Quân hắn 1 khi đã dính vào giao tranh muốn rút lui rất khó. Đó là thời cơ tấn công tốt nhất của chúng ta. Còn nữa điều 3 vạn quân tàn binh kia đi tới phía đông, sẵn sàng chặn đánh quân của Hắc Vân rút về chi viện cho quận Hàng Gia. Có thể tranh thủ thêm thời gian cho chúng ta

 

Tham mưu trưởng:”Rõ.” sau đó hắn bước ra ngoài.

 

Trương Hà tiếp tục nhìn bản đồ.

 

Chiến tranh chính là như vậy. 2 bên tính kế nhau, tìm cách nắm bắt ý đồ đối phương rồi phản kích giết chết đối phương. Tuyệt không bao giờ có chuyện chỉ có 1 bên đơn phương đồ sát.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết