Cách sân bay 2 km về phía tây. Hắc Vân đang ngồi cùng với các chỉ huy, trong đó có cả Trần Lực.
Trần Lực lên tiếng.
“Đoàn trưởng chúng ta đã tiến đến khu vực sân bay rồi sao còn chưa tiến hành tấn công?”
“Chúng ta đợi máy bay của chúng trở về. Nếu bây giờ chúng ta tấn công, mấy chiếc máy bay sẽ bay về Tay An, như vậy chúng ta sẽ bỏ sót 1 con cá lớn. Chúng ta cũng phải đọi kết quả trận đánh ở tiền doanh.”
Lúc này sĩ quan liên lạc liền tiến tới, chuyển 1 bức điện cho Hắc Vân. Hắn cầm lấy nhìn tờ giấy trong tay. Sau đó ra lệnh cho viên sĩ quan thông tin.
“Gửi lệnh điện cho đoàn phó công đánh trung doanh.”
Viên sĩ quan tuân lệnh rời di,
Các chỉ huy đều thấy bất ngờ. Lý Lâm liền lên tiếng.
“Đoàn trưởng. Việc gì xảy ra?”
“Văn Trung đã thành công tấn công tiền doanh gây thiệt hại lớn cho địch, ngoài ra còn bắn hạ thêm mấy chiếc máy bay. Rất nhanh thôi chúng sẽ bay về đây.”
“Nếu vạy sao chúng ta còn để đoàn phó tấn công trung doanh lần nữa. Quan địch chẳng phải đang tập trung ở đó hay sao. Tấn công có phải quá mạo hiểm”
“Bởi vì ta muốn vũng nước dục này trở nên dục hơn nữa.”
Sau dó hắn chỉ trên bản dồ.
“Mọi người nhìn theo kế hoạch ban đầu chúng ta tấn công trung doanh khiến kẻ địch tưởng rằng chủ lực của chúng ta đang ở gần trung doanh, chúng nhất định điều quân từ các nơi đến vây đánh quân ta ỏ trung doanh. Trong đó tiền doanh cũng sẽ điều quân tới. Việc này khiến tiền doanh binh lực thiếu hụt, trợ quân ta thành công đánh chiếm tiền doanh. Mà quân ta còn thắng lớn. Để dối phó tình hình địch quân chắc chắn sẽ điều quân tới tiền doanh chi viện. Bọn chúng ít nhất phải điều 1 nửa số quân đang có ở trung doanh đến tiền doanh. Lúc trước quân ta vừa tấn công trung doanh chúng sẽ cho rằng quân ta sẽ không 1 lần nữa tấn công, từ đó mất cảnh giác. Nếu như bây giờ quân ta lại công trung doanh nhất định lại thắng lớn.”
“Kết hợp vói sắp tới quân ta sẽ công đánh sân bay.”
“Lúc này kẻ dịch sẽ cảm thấy hoang mang không biết ý đồ quân ta là gì, chúng nhất định sẽ tạm hoãn điều quân, xem xét tình hình. Như vậy là chúng sẽ chậm hơn quân ta 1 nhịp. Chung ta có thể tận dụng thời cơ nhanh chóng đánh hạ hoặc tiêu diệt các đạo quân khác. Nếu thao tác tốt, quân ta có thể giải phóng Bắc Huyền Trấn.”
Mọi người nghe xong như mây mù thấy ánh trắng, sáng tỏ nhiều điều. Mưu kế này quả thật là cao a. nước trong thì làm cho nó đục, nó đục thì cho nó đục hơn. Quấy rối kẻ địch, chớp thời cơ giành chiến thắng.
“Bây giờ toàn đoàn tiến quân áp sát doanh trại địch theo kế hoạch lúc trước.chúng ta sẽ đợi đến khi máy bay trở về mới tấn công. Trần Lực, ngươi đi theo đại đội 4 ở cánh phải.”
“Rõ.”
Sau đó toàn quân tiến về phía sân bay.
....
Từ vị trí quan sát Hắc Vân có thể nhìn thấy khoảng 10 chiếc sân bay đang bay về, có 1 chiếc ma đuôi máy bay đang cháy.
Khi trông thấy máy bay trở về, cả doanh trại trỏ nên náo động. Số quân dồn trú tại san bay có hơn 1 nữa chạy tói khu vực sân bay dể xem xét tình hình máy bay và phi công. Hắn thấy dây là thời cơ tốt liền lệnh cho pháo binh nhám ngay khu vực sân bay. Sau dó đợi chờ.
Tùng chiếc máy bay hạ xuống trong đó có 1 chiếc máy bay bị cháy ỏ đuôi. Khi chiếc máy bay hạ xuống tì bị trượt khỏi đường băng đâm sầm vào 1 hàng người đang đứng vay xem làm không khí trở nên hỗn loạn.
Thời cơ đã tới. Hắc Vân thét lên.
“Khai hỏa.”
Loạt đạn cối bay lên, báo hiệu cuộc tấn công bắt đầu.
...
Tại sân bay lúc này, khi kẻ dịch còn dang chú ý vào chiếc máy bay bị tai nạn. Từng quả đạn cối bay tới. Viên chỉ huy phi dội khi nghe thấy tiếng rít của đạn cối đạn cối bay tới. Hắn chỉ kịp hét lên.
“Chạy mau!”
Sau đó bị 3 quả đạn cối rơi xuống vị trí hắn đang đứng, ngay gần sát máy bay cúa hắn. Cả người và máy bay đều bị hỏa lực thôn phệ.
Hỏa lực nhắm nga vào mấy chiếc máy bay, ngay lập tức trong loạt đạn đầu 4 chiếc máy bay bị tiêu diệt, sau mấy loạt tiếp theo cả những chiếc còn lại cũng bị phá huỷ. Kèm theo đó là số quân đang đứng tại hơn bây, vài trăm tên bị hỏa lực bao trùm. Số quân còn lại nhanh chóng tản ra, tìm nơi ẩn nấp và phản công.
Sau khi nghe thấy pháo nổ, quân Tần từ trên 3 hướng, tây bắc nam đồng thời tấn công. Nhăm ngay vào nơi tập trung hỏa lực súng máy của kẻ địch. Nhưng kẻ địch vẫn rất đông đảo nên chưa thẻ công vào ngay được, Lúc này, số quân ở ân bay cũng chạy tới các cửa dể cố thủ. Cả 3 hướng đều đình trệ chưa tiến được vào trong.
Nhìn thấy tình hình, Hắc Vân liền ra lệnh.
“Hỏa lực tập trung tại cổng tây, 1 vòng tề xạ, bắn.”
Hỏa lực bao trùm toàn bộ khu vực cổng tây, quét sạch mấy trăm tên lính đang cố thủ. Nhìn thấy tình hình số quân còn lại lập tức lui về phía sau 200m. sau đó, dựa vào công sự phòng thủ. Chớp thời cơ tiểu đoàn 1 phụ trách cổng tây lập tức tấn công vào trong doanh trại. 2 bên đấu súng quyết liệt.
Nhung ưu thế hỏa lực lại phát huy tác dụng. 1 loạt đạn cối bay tới, lại có vài trăm kẻ địch bị loại khỏi vòng chiến, toàn tiểu đoàn 1 xông lên đánh thẳng vào trung tâm doanh trại. Hắc Vân nhìn tháy tình hình liền lệnh pháo binh tiến tới cổng phía đông bố trí trận địa.
Cổng phía bắc lúc này, vì cổng phía đông đã bị công phá. Số quân thủ cổng bắc phải bó trí 1 phần binh lực quay về phi đông để chi viện. Tiểu đoàn 2 cũng phát động thế công mảnh liệt, sử dụng lự đạn xúng cối phá hủy các lớp hàng rào. Tù từ tiến vào bên trong.
Chỉ có cổng nam đại dội 4 và đoàn du kích của Trần Lực vẫn bị áp chế không tiến lên được. Quân của Trần lực vẫn chỉ là du kích, chưa quen với lối đanh công kiên. Cả 2 đơn vị đã mất hơn trăm người.
Trần Lực cảm thấy bất lực, liền bò đến chỗ Nguyễn Trí Tín.
“Trí Tín đội trưởng. Chúng ta làm gì bây giờ ? Không lẽ tất cả chết cả ở đây hay sao?”
“Dù có chết cũng phải chết ở đây. Rất nhanh thôi đoàn trưởng sẽ chi viện cho chúng ta. Tiếp tục tấn công.”
“Nhưng...”
Trần Lực chưa kịp đáp lại thì 1 loạt đạn cối bay tới quét sạch 1 nữa số quân thủ cổng nam. Nhìn thấy Vậy Trí Tín liền ra lệnh.
“Toàn quân, Tấn công!”
Toàn đại đội 4 lao về phía cổng nam.
Nhìn thấy tình hình, Trần lực cũng quay về quân mình mà hét lên.
“Anh em xông lên, giết hết bọn chó Ngô này.”
Tiếng hô giết vang vọng toàn bộ cổng phía nam.
Quân Ngô trấn giữ cổng phía nam chịu sự tấn công từ 2 phía, cộng thêm tiểu đoàn 1 đã đánh chiếm sở chỉ huy. Cánh quân ở đây hoàn toàn tan rã, tháo chạy về cổng phía đông.
Nhìn thấy tình hình. Hắc Vân liền ra lệnh.
“Lệnh tất cả các đơn vị tấn công về cổng phía đông tiêu diệt càng nhiều kẻ địch càng tốt. Nhưng chỉ được truy kích 2 km sau đó dừng lại. Tiểu đoàn 2 và quan của Trần Lực nghỉ ngơi tại chỗ. Tiểu đoàn 1, đại đội 4 tiến về sân bay. Sau đó lệnh các chỉ huy quay lại gặp ta.”
“Trung đội cận vệ lập tức truy kích kẻ địch. Tối đa 5 km sau đó quay trở lại.”
Các mệnh lệnh được truyền đi.
Trung đội cận vệ cỡi ngựa lao nhanh vê phía chiến trường.
Các đơn vị khi nhận được lệnh từ Hắc vân liền tiếng hô giết còn vang vọng hơn, bước chân nhanh hơn hướng vào số quân Ngô đang chạy về phía đông mà đánh tới.
Quân Ngô lúc này đã tan rã mất đội hình, cộng với mất tinh thần chiến đấu. Nhanh chóng bị quân Tần tàn sát. Chỉ có mấy trăm người tiếp tục chạy về phía đông, nhưng theo sau là trung dội kỵ binh theo sát gót.
Hắc Vân tiến tới sân bay. Lúc này địch quân không còn máy bay địch quân cũng bị tiêu diệt, hắn tiến vò dây rất an toàn. Lúc này các chỉ huy sau khi cho chiến sĩ hành động theo lệnh của Hắc Vân, liên tiến tới gặp Hắc Vân. Trần Lực cười nói oang oang mà tiến lên trước.
“Đoàn trưởng, trận này đánh thật là sảng khoái. Tá đánh trận từ đó đến nay, dây là trận mà ta đánh sảng khoái nhất. Đoàn trưởng quả thật là thiên hạ vô song a.”
Các chỉ huy khác nghe vậy cũng bật cười.
Hắc Vân cũng cười mà đáp lại.
“Các anh em du kích không sao chứ?”
“Đoàn trưởng yên tâm, tuy quân của ta thương vong có chút nặng nhưng chúng ta cái mạng này thuộc về ngài. Chúng ta tuyệt dối nghe lệnh ngài”
“Tốt. Vậy ta cũng không nói vòng vo. Quanh đây còn bao nhiêu quân du kích. Ngươi quen biết cả chứ.”
“Báo cáo đoàn trưởng, quanh đây còn có 8 đội du kích nữa, tổng quân số gần 2000 người. Tất cả đều rất nể trọng ta, chúng ta cũng từng kề vai chiến đấu. Đoàn trưởng định lôi kéo họ hay sao.”
“Đúng vậy. Ta muốn ngươi cho người đi báo với các đội du kịch này rằng, ai muốn đanh đuổi Ngô quần, dành lại cuộc sống trước đây thì nhanh chóng tham chiến. Chúng ta cần tập hợp mọi lực lượng đang có trong tay.”
“Được. Đoan trưởng. Ta lập tức phái người liên hệ với bọn họ. Noi họ nhanh chóng tiến tới đây.”
“Không ta không muốn họ tiến tới đây. Ta muốn họ tiến tới đông doanh.”
Mọi người sửng sốt.
Lý Lâm Lên tiếng.
“Đoàn trưởng, ngài muốn làm gì?”
“Ta muốn tấn công Bắc Huyền trấn.”
Như 1 tảng đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Tất cả những người nghe thấy lời này lông tơ dựng đứng. Ta nghe thấy cái gì, chỉ có 1000 quân, tấn công địch quân đại doanh. Ta là lỗ tai úng nước hay sao.
Lý Minh liền nói,
“Đoàn trưởng, ngài là đang đùa sao. Chúng ta chỉ có hơn 1000 quân lại muốn công Bắc Huyền trấn.”
“Thế nào? Sợ rồi sao?”
“Đoàn trưởng, ngài biết ta. Cũng biết mọi chiến sĩ đều sẵn sàng hy sinh. Nhưng kế hoạch này quá bất khả thi đi.”
“Bất khả thi thì thế nào, bọn chúng dám đánh nhà ta, ta đánh nhà hắn, lại không được.”
Mọi người im lặng. Hắc vân chờ vài giây lại nói tiếp.
“Mọi ngươi có suy nghĩ gì ta đây hiểu. Nhưng ta đối với Bắc Huyền trấn, ta chỉ công không chiếm.”
Lý Lâm liền hỏi.
“Đoàn trưởng là có ý gì”
Hắc Vân ra hiệu cho mọi người nhìn lên bản đồ.
“Mọi người có thể thấy quân ta đã tấn công vào tiền doanh, trung doanh, sân bay và sắp tới lại sẽ tiếp tục tấn công trung doanh. Sau 4 trận này quân ta ít nhất dã diệt địch hơn vạn kẻ địch lúc này còn ít nhất hơn 3 vạn binh.Với tổn thất như vậy chúng sẽ không tiếp tục vội vã tiến binh mà sẽ cố thủ các doanh trại, đề cao cảnh giác, thậm chí xin thêm chi viện từ Tây An tới. Nếu chúng ta cứ như vậy để chúng thực hiện được ý đồ quân ta tất bị tiêu diệt. Mọi thứ chúng ta bỏ ra tới nay sẽ mất hết.”
Mọi người gật đầu.
“Vì vậy ý đồ của ta là trước khi có chi viện từ Tây An tới, quân ta phải nuốt hết số quân ở Bắc Huyền trấn.”
Trần lực liền hỏi.
“Đoàn trưởng, làm sao để nuốt hết toàn bộ quân địch?”
“Tập hợp toàn bộ sức mạnh của tất cả lực lượng vũ trang xung quanh Bắc Hà trấn tiến hành bao vây tiêu diệt tòn bộ quân địch. Muốn làm như vậy không có lời hiệu triệu nào có tác dụng hiệu triệu hơn việc Bắc Hà trấn bị tấn công. Chỉ cần nơi này bị tấn công những người trong lòng chỉ cần có 1 tia nhiệt huyết nhất định sẽ tham gia.”
“Nhưng đoàn trưởng, việc này vẫn rất nguy hiểm.”
“Chính vì vậy ta mới điều động tiểu đoàn 2 và quân du kích tiến tới đông doanh. Chỉ huy của kẻ địch còn hơn 3 vạn quân trong tay, hắn sẽ cho rằng quân ta sẽ tìm cách tiêu diệt các đạo quân ở bên ngoài, từ đó dần dần bao vây Bắc Huyền trấn. Vì vậy hắn sẽ cố bảo toàn số quan còn lại. Nếu hắn phát hiện có 1 cánh quân tiến tới đông doanh, hắn vì muốn bảo trụ đội quân này sẽ phải điều quân tới chi viện, thậm chí tiến tới tiêu diệt quân ta.”
“Nhưng lúc này sân bay đã bị diệt, cánh quân của Văn Trung cũng sáp tấn công trung doanh, 1 khi trung doanh bị tấn công bọn chúng sẽ không thể điều số quân dang ở trung doanh đi được, đề phòng quân ta lại tấn công, đồng thời cũng không thể để đội quân ở tiền doanh bị cô lập, chia cắt khỏi bản doanh. Như vậy, bọn chúng chỉ có thể điều quân từ Bắc Huyền trấn tiến tới. Ít nhất là 1 nữa quân trở lên. Như vậy quân ta công đánh Bắc Huyền trấn cũng dễ hơn.”
“Tất nhiên nếu kẻ địch không chi viện cho đông doanh, chúng ta không đánh Bắc Huyền trấn. Chúng ta từ giả công chuyển thành thật công diệt đi đông doanh. Còn như địch đi chi viện đông doanh, ta công Bắc Huyền trấn, đội quân chi viện tất rút về, ta lại tiêu diệt viện quân cùng đông doanh. Hoàn thành chiến lược bao vây. Mà quân địch qua mấy trận như thế chỉ còn có hơn 2 vạn quân mà thôi.”
Mọi người nghe xong nhiệt huyết sôi trào lên.
Trần Lực lên tiếng.
“Cao, quả thật là cao thâm khó lường a. đoàn trưởng. Ngài xử 1 kế mà khiến kẻ địch quay như chong chóng a. Lần này không diệt hết quân địch thì thật uổng phí kế này.”
Mọi người gật đầu tán thành.
“Như vậy tiểu đoàn 1, đại đội 4 và pháo binh theo ta tấn công Bắc Huyền trấn. Tiểu đoàn 2 cùng Trần Lực tiến tới đông doanh. Trần Lực phái người liên hệ với các đơn vị du kích khác.2 tiếng nữa trời sáng, 1 tiếng nữa xuất phát Lập tức thi hành.”
“Rõ.”