Phía Bắc cách Lương Vân thành 5 km.
1 đội quân ngô đang nhanh chóng tiến về phía Lương Vân thành. Đây là tàn quân ngô ở Bắc Sơn. Bọn chúng hành quân liên tục 50 cây số mất 2 ngày mới đi tới nơi này. Trên đường hành quân chúng làm theo chỉ thị của Thác Bạc Sơn, đốt giết, tần phá tất cả các làng mạc thị trấn hòng ngăn cản Tần quân nhận được tiếp tế. Những nơi chúng đi qua xác chết đầy đường, nhà cửa bị tàn phá khắp nơi.
Văn trung khi dẫn quân tới những nơi chúng đi qua phải cắt cử người giúp đỡ người dân chôn cất thi thể. Sau đó không ngừng bám theo địch quân, không cho chúng làm xằng làm bậy nữa.
Khi Ngô quân từ xa bắt đầu nhìn thấy Lương vân thành, còn chưa kịp vui mừng thì tiếng vó ngựa vang lên từ 2 hướng trái phải, 2 đội kỵ binh xông ra. Trong đó 1 đội kỵ binh có 1 lá cờ hoa vàng 5 cánh trên nền đỏ. Đây là lữ đoàn cận vệ và lữ đoàn kỵ binh do Hắc vân dẫn đến. Ngay khi hay tín đội quân này đang tiến tới Lương Vân thành hắn không chần chừ lệnh các lữ đoàn bộ binh chiếm giữ khu vực phía nam Lương Vân thành, ngăn chặn số quân từ sông Đại Hà rút về. Còn mình thì dẫn kỵ binh lên phía bắc chặn đánh số quân Ngô này.
Ngô quân mặc dù bị bất ngờ, nhưng trong tay chúng còn có vũ khí, nhanh chóng đánh trả vào đoàn kỵ binh. Không ít kỵ binh bị trúng đạn bỏ mình, nhưng đoàn kỵ binh không vì thế mà giảm tốc độ, thậm chí còn lao nhanh hơn, vì tất cả đều biết tội ác của chúng. Trong đầu tất cả kỵ binh đều có 1 ý nghĩ “Báo thù”. Báo thù cho người đã chết, nơi tốt nhất cho bọn khốn kiếp này là lòng đất.
Những kỵ binh đầu tiên vọt vào trong đội hình quân Ngô, cuộc tàn sát bắt đầu. Không có lòng thương xót hay vị thá. Chúng không xứng. Từng tên lính ngô ngã gục trước lưỡi kiếm hoặc họng súng của kỵ binh. Ngô quân cảm thấy đại thế dã mất tứ tán mà chạy. Hắc vân lệnh truy đuổi, giết sạch mới thôi.
Kỵ binh tuân mệnh tản ra 4 phía mà chém giết những kẻ bỏ chạy.
Lúc này sĩ quân thông tin tiến đến. Báo cáo rằng các lữ đoàn bộ binh ở phía nam đã đánh chặn và tiêu diệt số quân địch từ phía nam rút về. Ở phía đông đứng trước thế tấn công mãnh liệt của tấn Châu quân chỉ có 5000 quân địch trở về được trong Lương Vân thành. Địch quân trong thành có chừng 1 vạn quân.
Hắc Vân nghe xong lập tức truyền lệnh.
“Lệnh phó tư lệnh nhanh chóng tiến đến Lương vân thành sau đó thực hiện bao vây mặt bắc.”
“Lệnh lữ đoàn kỵ binh tiến hành bao vây mặt tây thành, lữ đoàn cận vệ bao vây mặt bắc. Các lữ đoàn bộ binh tiến hành bao vây mặt nam. Tất cả không được để cho địch quân thoát ra.”
“Đánh điện cho Tấn Châu quân, yêu cầu nhanh chóng tiến đến.”
“Hồ Minh. Ngươi phụ trách chỉ đạo các đội quân thực thi kế hoạch.”
Hồ Minh:”Tư lệnh ngài định đi đâu?”
Hắc Vân: “Ta đi tìm Diêm tư lệnh bàn chút chuyện.”
Sau đó dẫn theo 1 đội kỵ binh nhắm phía đông mà đi.
Phía đông Lương Vân thành 10 km quân đội tấn Châu quân đang hạ trại nghỉ ngơi. Diêm Văn cùng với thuộc hạ đang ở trên 1 quả đồi nhìn về phía tây.
Diêm Văn:”Không ngờ ta khi còn sống lại còn có thể nhìn thấy thu phục quốc thổ 1 ngày. Ông trời đãi ta không bạc a.”
Tham mưu trưởng:”Đúng vậy. Hắc Tư lệnh cùng Lâm tư lệnh đúng là cái phúc của Tần quốc. Như sinh sớm 10 năm Ngô quốc sao dám lớn lối như vây.”
Diêm Văn: ”Thời thế tạo anh hùng, anh hùng xuất thiếu niên. Đây chẳng phải là ông trời trêu ngươi sao. Chúng ta cũng phải nhanh chóng tiến tới Lương Vân thành.”
Tham mưu trưởng:”Tư lệnh có 1 đoàn kỵ binh đang tiến tới.”
Cả đoàn người liền nhìn theo hướng tham mưu trưởng chỉ thì thấy 1 đội kỵ binh chừng 100 người đang phi ngựa mà tới. Đội kỵ binh mang theo 1 lá cờ nhìn từ xa có nền đỏ rực khi đến ngày càng gần mới nhìn rõ trên lá cờ có 1 bông hoa 5 cánh màu vàng. Đội cảnh vệ xung quanh liền cảnh giác lên.
Tham mưu trưởng:”Hoa 5 cánh trên nền cờ đỏ. Đây chẳng phải soái kỳ của Hắc tư lệnh sao. Chẳng lẽ Hắc tư lệnh tiến tới.”
Diêm Văn:”Tất cả giữ yên vị trí không được manh động nhưng cũng không được mất cảnh giác. Lúc này vẫn chưa biết rõ là địch hay bạn.”
Tất cả gật đầu. Sau đó chăm chú nhìn về đội kỵ binh đang tới ngày càng gần.
Mà động tỉnh này cũng khiến nhiều binh sĩ phát hiện liền tụm lại mà nhìn về đội kỵ binh đang từ phía tây tiến đến.
Khi đoàn kỵ binh ngày càng tiến lại gần, có 1 đại dội tiến tới phía trước ngăn lại. Đội kỵ binh chạy chạm dần sau đó ngừng lại trước đại đội. Lúc này có thể nhìn rõ 1 thanh niên chừng 20 tuổi ăn mặc khác với những kỵ binh khác, thân mang 1 bộ quân phục màu xanh lá, khoác trên người 1 bộ áo khoác màu xanh, bên hông trái đeo 1 thanh kiếm kỵ binh, bên hông phải đeo 1 khẩu súng lục. Tay trái đang cầm cương, tay phải cầm roi, 2 chân buông ra khỏi bàn đạp. Nhất là ánh mắt lạnh lùng, khuôn mặt cương nghị cho thấy dấu vết của lựa đạn, toàn thân tỏa ra khí thế bức người.
Viên chỉ huy đại đội Tán Chau quân tiến tới trước hỏi: “Các ngươi là ai? Đến đây làm gì?”
Hắc Vân:”Ta là Hắc Vân, tư lệnh các lực lượng vũ trang tại Hà Châu. Hôm nay đến đây xin được bái kiến Diêm tư lệnh. Cùng nhau bàn bạc tương lai Lương Châu. Tương lai Tần quốc.”
Tiếng nói vừa ra làm cả đại quân chấn kinh, trố mắt nhìn chằm chằm về phía người thanh niên vừa lên tiếng. Hắc vân cái tên này bọn họ không thể quen thuộc hơn, trong vòng mấy tháng tiêu diệt 20 vạn đại quân, giải phóng Hà Châu. Không đến 10 ngày đánh bại ngô quân ở Lương Châu, chuẩn bị vây công Lương Vân thành. Từng chồng chiến tích oanh động cả nước. Hắn cùng với Lâm Thiên Minh được mọi người gọi là Tần quốc 2 hổ. Người như vậy thế mà lại trẻ như vậy, lại còn đứng trước mặt bọn họ.
1 viên sĩ quan cấp tá đi tới, khi đến gần Hắc Vân liền lên tiếng:”Chào Hắc Tư lệnh, Diêm tư lệnh mời ngài tới lều chỉ huy bàn việc. Ngài chỉ có thể mang theo 2 người.”
Hắc Vân:”Không sao. Ta 1 người vào là được. Sau đó tháo thắt lưng có treo súng và kiếm cho người bên cạnh.”
Văn Minh:”Tư lệnh, cái nàỳ.”
Hắc Vân:”Không sao cả ta đi vào doanh trại của các đồng chí Tấn Châu quân chứ đâu phải doanh trại Ngô quân. Chẳng lẽ các đồng chí Tấn Châu quân sẽ làm gì ta hay sao.”
Lời này làm cho tấn Châu quân rất là vui vẻ. Hắc Vân xem họ như đồng đội.
Hắc vân bước xuống ngựa, lệnh toàn đơn vị lui 200 m nghỉ ngơi. Sau đó cùng với viên đại tá đi về hướng 1 căn lều dã chiến. Trên đường đi các chiến sĩ không ngừng nhìn ngắm hắn.
Khi hắn bước vào trong doanh trại thì nhìn thấy 1 người trung niên mặc 1 bộ quân phục, cầu vài mang quân hàm đại tướng. Mang 1 hàng ria mép đang ngồi trên 1 cái ghế, phía trước có 1 cái bàn đặt bản đồ Lương châu. Xung quanh là các chỉ huy tân Châu quân.
Người đàn ông trung niên lên tiếng:”Ngươi thật sự là Hắc Vân?
Hắc Vân:”Đúng vậy.”
Người trung niên:”Lấy gì làm bằng chứng?”
Hắc Vân:”Dựa vào việc ta đang ở đây, soái kỳ của ta đang ở ngoài kia và dựa vào việc các vị đều đã biết đến dung mạo ta. Trải qua thời gian cũng lâu như vậy không lý nào các vị không có được bức ảnh của ta a.”
Hắn lời nói chấn định tự nhiên, triết phục những người ở đây.
Người trung niên: “Ha Ha. Không hổ là thiếu niên anh hùng. Thân phận của ngươi đã làm rõ vậy thì ngươi muốn bàn với ta chuyện gì?”
Hắc Vân:”Ta đương nhiên là đến để bàn tương lai cảu Lương Châu, Tấn Châu và Tàn quốc. Nhưng ta muốn bàn trực tiếp với Diêm tư lệnh kia. Ngàu thấy có đúng hay không Diêm tư lệnh?”
Hắc Vân nhìn về 1 người đàn ông trung niên khác ngồi bên hàng ghế bên trái, trên mặt cũng có 1 hàng ria mép, chỉ khác là cầu vai chỉ mang quân hàm đại tá.
Diêm Văn:”Ngươi là làm sao biết?”
Hắc Vân:”Ta đây chỉ mới nổi tiếng mấy tháng nay còn Diêm tư lệnh đại danh có thể nói vang vọng cả nước 20 năm. Taị các trường quân sự là cũng có ảnh chân dung, ta đây là học viên trường quân sự không thể chưa nhìn thấy chân dung của ngai. Vị chỉ huy kia tuy có tướng mạo và dáng dấp giống ngài mấy phần, tuy nhiên lại không thể thể hiện được uy thế của 1 người nắm giữ 10 vạn đại quân, hô mưa gợi gió được. Mà quan trọng nhất chính là chúng ta từng gặp mặt, vả lại chúng ta còn còn là họ hàng xa. Nếu theo vai vế ta còn phải gọi ngài 1 tiếng chú.”
Diêm Văn:”Ngươi là con của Tống Lương Ngọc, ta biết. Nhưng ta và ngươi gặp nhau khi nào?”
Hắc Vân:” 10 năm trước, Diêm tư lệnh từng đến Hắc gia chơi 1 lần. Lúc đó ta đang chơi ngoài vườn, khi ngài ra về ta bất cẩn va vào ngài. Ngài cười mà tha thứ cho ta, đến nay ta vẫn còn nhớ mãi. Nói ra cũng là cái duyên, chính hình ảnh của ngài cũng đã tác động đến sự nghiệp của ta sau này.”
Diêm Văn nghe thế cười to, các chỉ huy khác cũng cười theo. Sau đó Diêm Văn đi tới chủ vị, thay cầu vai với người trung niên kia sau đó ngồi xuống. Viên đại tá cũng ngồi vào chỗ Hắc Vân lúc đầu. Hắc Vân cũng được đưa tới 1 cái ghế ngồi đối diện với Diêm Văn, cách nhau 1 cái bàn.
Diêm Văn:”Hắc Vân ngươi không nên trách ta hành động không phải phép a.”
Hắc Vân:”Dùng binh phải ngờ chuyện gian trá, Diêm tư lệnh đề phòng sát thủ là phải. Nếu không không xứng là người nắm giữ đại quân.”
Diêm Văn và mọi người gật đầu tán thưởng.
Diêm văn:”Lúc nãy ngươi nói đến việc tương lai của Lương Châu, bây giờ Lương Vân thành còn chưa chiếm được lại bàn đến việc này không phải quá sớm sao.”
Hắc Vân:”Không quá sớm là vừa vặn. Nếu để sau trận đánh mới bàn thì quá muộn.”
Diêm Văn:”Tại sao?”
Hắc Vân:”Bởi vì Ngô quân sẽ không ngồi yên để quân ta đoạt lại Lương Châu. Thời tiết cũng sẽ không hỗ trợ chúng ta.”
Diêm Văn:”Ngươi hãy nói rõ.”
Hắc Vân:”Như ngài cũng biết Lương Châu kết nối Hà Châu và Tấn Châu. Như ta đoạt lại Hà Châu tất sẽ nối liền 3 châu lại thành 1 mảnh, 4 đội quân mạnh nhất của chúng ta cũng sẽ thống nhất thành 1 tuyến. Sức mạnh cảu chúng ta đủ để uy hiếp địch quân ở tây bắc và phía nam. Việc như thế địch quân tất sẽ không muốn thấy. Có lẽ bây giờ cũng đã bắt đầu điều quân rồi.”
“Nếu như thời tiết sắp tới không có tuyết rơi chúng ta có thể dây dưa với chúng, thậm chí là tiêu diệt. Nhưng nếu để chúng chi viện kip thời giữ được Lương Vân thành. Như vậy đợi tới tuyết rơi cả 2 chúng ta đều phải trở về địa bàn của mình, không thể tiếp tục ở lại Lương Châu, vì ở lại chỉ có chết vì thiếu lương và thời tiết. Như vậy chúng ta lại bị chia cắt, sự nghiệp cứu quốc cũng phải chậm lại.”
“Nhưng nếu chúng ta nhanh chóng chiếm lấy Lương Vân thành có thể vận dụng nhà cửa vật tư trong thành, đóng giữ 4 vạn quân. Từ đó khống chế Lương Châu vậy thì đại thế đã thành.”
Diêm Văn:”quả thật nên sớm chiếm lấy Lương Vân thành. Nhưng ta nghĩ ngươi đến đây không phải chỉ vì việc đó. Mà vì trú đóng quân.”
Hắc Vân:”Đúng vậy. Như ta đã nói việc trú đóng quân rất là quan trọng vì sẽ đảm bảo Lương Châu nằm trong tay chúng ta.”
Diêm Văn:”Ngươi định đồn trú quân như thế nào?”
Hắc Vân:”Ta có 3 phương án, nhưng cả 3 phương án đều có liên quan đến việc xây dựng hệ thống đường sắt nối liền 3 tỉnh.” .
Diêm Văn:”Xây dựng đường sắt.”
Hắc Vân:”Đúng vậy. Chắc chắn Diêm tư lệnh không quên ở Hà Châu có các mỏ tài nguyên và nhà máy có thể đáp ứng được việc sản xuất vũ khí trang bị. Chúng ta cần xây 1 tuyến đường sắt để có thể vận chuyển những thứ này từ Hà Châu đến Lương Châu, Tấn Châu. Tất nhiên với thực lực của Tấn Châu quân, đủ để cung ứng trang bị cho toàn quân. Nhưng nay đại chiến lan rộng, tấn Châu quân còn cung cấp vũ khí cho Hồng quân, Phi Hổ quân. Vậy thì không đủ cho nên tuyến cung ứng từ Hà Châu là rất cần thiết.”
Diêm Văn:”Ngươi nói phải, ngươi hãy nói phương án của mình đi.”
Hắc Vân:” Phương án thứ nhất toàn bộ lương Châu do Thiết huyết quân quản lý, toàn bộ tuyến đường sắt do Thiết huyết quân đảm nhiệm. Phương án thứ 2 ngược lại toàn bộ do tấn Châu quân quản lý, Tấn Châu quân phụ trách xây dựng đường sắt, chúng ta có thể cung cấp nguyên liệu. Phương án 3 mỗi bên giữ 1 nữa, mỗi bên phụ trách tuyến đường sắt từ Lương Châu đi đến địa bàn của mình, nguyên liệu vẫn do bên ta phụ trách. Là dùng phương án nào, mời Diêm tư lệnh quyết định.”
Diêm Văn:”Ngươi để cho ta quyết định. Không sợ ta lựa chọn có hại cho ngươi.”
Hắc Vân:” Không sợ. Chúng ta đều là người Tần quốc, rơi vào tay ngài ta sao phải sợ. Nếu như có ngàỳ ngài chiếm cả thiên hạ, ta dây nguyện làm thuộc hạ nghe lệnh sai khiến.”
Diêm Văn:”Ngươi rộng lượng như vậy?”
Hắc Vân:” So với để quốc thổ rơi vào tay giặc, như vậy có là gì.”
Mọi người gật đầu tán thưởng
Diêm Văn:”Ngươi đã như vậy. Vậy thì ta cũng không làm cho thiên hạ thất vọng. Ta chọn phương án thứ nhất. Tấn Châu quân vừa rồi đánh với Ngô quân cũng bị thương không ít, như nay lại cắm 2 vạn quân ở Lương Châu. Sắp tới lại phải liên hợp 3 quân bắc phạt, vậy thì binh lực không đủ. Ta chỉ có thể tập trung lực lượng tại 1 hướng mà thôi. Nhưng ngươi phải thực hiện được những gì ngươi đã nói.”
Hắc Vân:” Tuyệt không 2 lời.”
Diêm Văn:”Tốt. Trận chiến sắp tới ngươi định đánh như thế nào?”
Hắc Vân đứng dậy chỉ trên bản đò. Mọi người nhìn theo
Hắc Vân:” Hiện tại thiết Huyết quân đã vây 3 mặt bắc, Tây, Nam của lương Vân thành. Sau khi ta trở về sẽ cho lập tức công đánh 3 mặt chừa lại mặt phía đông. Tấn Châu quan càn gấp rút lên đường tiến tới Vân Châu thành, tới liền lập tức tiến công. 1 trận đoạt lấy Lương Vân thành.”
Diêm Văn:”Vội vã như vậy?”
Hắc Vân:” Thời gian không đợi người.”
Diêm Văn:”Được. Vậy thì cứ thế mà làm. Tấn Châu quân sẽ dùng tốc độ nhanh nhát tiến tới.”
Sau đó 2 bên bàn bạc thêm 1 số chi tiết sau đó Hắc Vân cáo biết mà đi về phía tây. Diêm văn và các chỉ huy đưa tiễn.
Nhìn thấy bóng lưng Hắc vân dời đi, Diêm văn mở miệng nói với các chỉ huy khác:”Sau này nếu như ta có mệnh hệ gì, các ngươi có thể theo hắn. Hắn có thể chiếm được thiên hạ.”
Tham mưu trưởng:”Ngài đánh giá hắn cao như vậy?”
Diêm Văn:”1 kẻ có thủ đoạn và tâm cơ, hành động quyết đoán, lại nắm đại quân trong tay. Kẻ như hắn không có được thiên hạ, ai có được. Tất nhiên là hắn phải còn sống.”
Các chỉ huy trầm mặc nhìn về phía tây.
Sau đó Diêm văn lệnh toàn quân nhổ trại gấp rút tiến tới lương Châu thành