Tại phía nam Bắc Huyền trấn.
Quân Ngô đang tang cường cảnh giới. Sự tấn công liên tục của Thết Huyết quân, toàn bộ Bắc Huyền trấn được đặt dưới tình trạng cảnh giới cao nhất. Tất cả người dân bị cấm ra khỏi nhà.
Những điều này không phải vì lo ngại Thiết Huyết quân tập kích Bắc Huyền trấn mà không để cho người dân làm loạn.
Tại 1 căn nhà ngoại vi phía nam thành. 1 đôi vợ chồng đang dựa sát vào tưởng, mắt nhìn qua cahs của sổ được khép hờ.
Người chồng lên tiếng.
“Hôm nay là có chuyện gì? Tại sao lại tiến hành giới nghiêm như vậy.
Người vợ đáp lại.
“Tôi nghe nói là có quân kháng chiến tấn công vào mấy doanh trị quân Ngô ở bên ngoài, giết không ít quân Ngô.”
“Thật giả? Bây giờ mà cũng có ngươi đang danh quân Ngô sao?”
“Thật a. ta nghe tin này từ bà hàng xom có châu đang lam việc cho quân Ngô nói tới. Như la đội quân tháng rước ới tiêu diệt mấy ngàn quân Ngô gây ra. Nếu họ đanh chiếm Bắc Huyền trấn thì thật là tốt.”
‘Ngươi năm mơ a ngươi, đây là tụ sở của quân Ngô. Nếu họ ám đánh vào đây, ta chồng chuối ăn cơm cho ngươi xem.”
Lúc này mấy tiếng nổ lớn vang lên. Làm rung chuyển ngôi nhà. Người chồng vội nhìn về phía quân Ngô đang đóng quân. Miệng lẩm bẩm.
“Chuyện gì xảy ra?”
Người vợ kích động mà trả lời.
“Có người tấn công vào Bắc Huyền trấn.”
Kèm theo sau tiếng nổ, là tiếng úng liên tiếp vang lê và tiếng hô xung phong, tiếng hô giết vang lên. Thấp thoáng có thể thấy những bóng hình dáng từ bên ngoài lao nhanh về phía quân Ngô trấn thủ thành nam.
Quân Ngô tuy đã tăng cường cảnh giác nhưng đòn tán công bất ngờ và mảnh liệt làm choáng váng, những kẻ muốn sử dụng súng máy ngăn chặn bằng 1 quả đạn pháo hoặc 1 viên đạn bay tới. Nhớm quân phòng thủ phía nam triệt để rối loan, vội vã rút khỏi vị trí phòng thủ., lui về phía các ngôi nhà ở phía sau tiến hành chống trả. Quân Tần không hề buông bỏ mà đuổi theo sát gót phía sau, 2 bên tiến hành đánh giằng co cố chiếm giữ từng ngôi nhà, từng góc phố.
Hắc vân nhìn thấy quân của mình tiến vào trong thành phố, liền lập tức lệnh lực lượng pháo cối và trung đội cận vệ theo mình. Ngựa được để lại phía sau. Đồng thời ra lệnh phát điện bao cả nước. “Thiết Huyết quân đã công đánh Bắc huyền trấn, kêu gọi mọi người có lòng cứu quốc, đứng lên chung tay giải phóng Bắc Huyền trấn.”
...
Núi Tây Huyền.
1 chiến sĩ thông tin hứng khởi mà chạy tới bộ chỉ huy, trên tay cầm 1 mẫu giấy. Khi nhìn thấy Văn Trung hắn không kiềm được sự hưng phán mà hét lên.
“Đoàn phó. Đoàn trưởng tấn công Bắc Huyền trấn. Như 1 quả bom nặng ký rơi xuống. Tát cả đều cảm thấy bất ngơ, có người trợn trùng, có người đứng phắt dậy”
“Thật hay gỉả? Công đánh Bắc Huyền trấn? Đoàn trưởng cũng quá mãnh liệt.”
“Đoàn trưởng không đánh bên ngoài mà gõ thẳng vào đầu kẻ địch, cũng quá ngoan độc đi.”
“Nếu chuyện này la thật vậy thì đây chính là kèn lệnh giải phóng thoàn huyện a. chúng ta có thể như Tấn châu như thế. Đuổi hết địch quân ra ngoài.”
Tiếng nghị luận không hết vang lên.
Lúc này Văn Trung lên tiếng.
“Là thật sự. Đoàn trưởng đã tấn công Bắc Huyền trấn. Bây giờ mọi người hiểu tại sao đoàn trưởng lệnh chúng ta ở đây rồi đấy. Chính là lôi kéo quân địch không cho chúng trở về cứu Bắc Huyền trấn. Nay ta ra lệnh toàn quân sẵn sang chuẩn bị chiến đấu, như địch dám lui, quan a dù có tất cả hy sinh cũng không cho chúng trở về Bắc Huyền trấn.”
“rõ.”
Tin tức công đánh Bắc Huyền trấn lan nhanh trong các hàng quân, tạo không khí phấn khởi chưa từng thấy trong toàn quân. Tất cả các chiến sĩ đều muốn nhanh chóng diệt dịch. Sau đó, tham gia công đánh Bắc Huyền trấn.
Các đội quân du kích khi nhận được thông tin này đều lần lượt rời khỏi các khu vực ẩn nấp, tiến về phía Bắc huyền trấn. Có 1 dội ngũ chừng 8000 ngươi cũng tiến đến vây công bắc doanh lúc này chỉ có 1000 quân ở lại.
Khi nhận được thông tin này, Chánh Minh lập tức thúc giục quân mình tiến nhanh trợ giúp đoàn trưởng. Nhưng khi đi tới vị trí trung doanh liền đụng độ quân địch tại đây, không trần chờ Chánh Minh lập tức tấn công số quân này hòng ngăn chặn kẻ dịch út quân về Bắc Huyền chấn chi viện.
Lúc này ưu thế của quân du kích thể hiện ra, không phát động tấn công chính diện mà sử dụng lối đánh du kích, “địch tiến ta lui, địch lui ta tiến, địch yên ổn thì quấy nhiễu, địch trốn thì truy”. Làm cho quân Ngô không được yên ổn.
Còn ở cánh quân của tiểu đoàn 2 và lực lượng du kích thì vừa đánh vùa lui dẫn dụ kẻ dịch xa hơn về phía đông nam.
...
Tại bộ chỉ huy quân Ngô tại Bắc Huyền trấn.
Tiếng báo cáo vang lên không dứt.
“Quân trưởng, quân địch đã công phá hết toàn bộ khu vực phí nam đang đánh vao trung tâm, chúng ta đã hy sinh hơn 1000 người rồi. Xin chỉ thị tác chiến.”
“Quân trưởng, bắc doanh bị công kích. Dịch quân có gần vạn người.”
“Báo cáo quân ta ở doanh trại Lữ 21 bị quân địch quấy nhiễu.”
“Báo cáo quân ta ở núi Tây huyền bắt đầu bị địch công kích, thương vong không nhỏ.”
“Báo cáo, quân ta đang truy kích quân dịch ở đông nam đã cách xa Bác Huyền trấn tới 20km.”
Từng tiếng báo cáo như từng quả búa tạ đập vào đầu Nguyễn Oánh. Khi nhìn thấy toàn bộ mặt trận, toàn bộ quân của mình bị công kích, bị kiềm chân, bị dẫn dụ. Hắn hiểu rằng mình đã rơi vào lòng bàn tay của chỉ huy Thiết Huyết quân. Bị hắn đùa xoay quanh.
Lúc này viên chỉ huy phó báo với hắn có điện của tư lệnh gọi điện đến. Hắn vội vả bước đến chỗ điện thoại. Khi hắn vừa xưng tên xong thì đập vào tai hắn là tiếng chửi rủa.
“Ngươi là tên ăn hại, ngươi làm nhục ta, nhục nhã quân đội, nhục nhã đế quốc. Bây giờ ngươi muốn làm gì? Giơ tay đầu hàng. Cầu xin kẻ địch tha thứ sao hay là cúp đuôi chạy về Tây An?”
“Báo cáo tư lệnh, tôi đã phạm sai lầm. Tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm. Tôi sẽ nhanh chóng tiêu diệt số quân này ngay. Phục hồi danh dự quân đội.”
“Lúc này ngươi không có tư cách cầu xin ta. Ngươi phải giữ vững Bắc Huyền trấn, như không giữ được ngươi đừng tới trước mặt ta. Ta sẽ điều quân chi viện tới, chỉ huy đội quân này sẽ thay thế ngươi.”
Sau đó là tiếng dập máy. Nguyễn Oánh trầm mặc.
1 viên sĩ quan tới hỏi.
“Quân trưởng bây giờ chúng ta làm gì?”
Nguyễn Oánh im lặng chốc lát, sau dó nói.
“Lệnh cho tất cả các đội quân nhanh chóng rút về Bắc Huyền trấn. Ta phải tiêu diệt bọn đang tấn công Bắc Huyền trấn trước rồi mới tính đến việc sau.”
...
Trung tâm Bắc Huyền trấn.
Giao tranh ở đây diễn ra rất khốc liệt. Xác chết của 2 bên trải đầy 2 bên đường. Có xác chết chết vì đạn bắn, có người bị pháo nổ chết. Có người bị 1 mảng tường do trúng quả pháo cối mà rơi xuống đè chết. Quân Ngô với ưu thế binh lực dã chặn đứng đà tiến công của Tần quân.
Nhận thấy tình hình, Hắc Vân lệnh cho tiểu đoàn 1 dừng tiến công, giữ vững vị trí tại chỗ. Còn pháo binh thì yểm trợ. Còn bản thân mình thì nhanh chóng dẫn đại đội 4 và trung đội cận vệ đi vòng sang bên trái. Vượt qua mấy trăm m dường phố tiến vào 1 con phố lớn mà từ đó có thể tiến vào sau lưng đội quân đang chặn đánh tiểu đoàn 1.
Khi cả đội quân đang tiến vào con đường của con phố thì bất chọt mấy loạt súng máy vang lên, 5 chiến sĩ đi đầu trúng đạn ngã xuống. Còn đường đã bị kẻ địch bố chí mấy ụ súng máy, hỏa lực chúng bắn ra bao trùm cả con phố, chặn đứng bất cứ lực lượng nào tiến tới.
Đại đội 4 được giao nhiệm vụ bắn yểm trợ, kiềm giữ mấy khẩu súng máy. Còn Hắc Vân và trung đội cận vệ trèo lên mấy cái nóc nhà, từ đó tiến tới vị trí mấy khẩu súng máy. Các ngôi nhà đêu chỉ 2 tầng nên dễ dàng treo lên. Nhưng phần khó khăn nhất là tòa nha ngay sau lưng mấy ụ súng máy là 1 tòa nhà 4 tầng. Kẻ địch bố trí 1 bộ phận quân ở đây. Từ các cửa sổ, dịch quân bắn vào nhóm quân dang tiến về phía chúng từ các nóc nhà. 3 người lính cận vệ trúng đạn ngã xuống.
Hắc Vân thấy vậY liền lệnh toàn trung đội cận vệ nằm xuống tim chỗ ẩn nấp. Sau đó cầm láy 1 khẩu súng trường và nhằm bắn, cự lu chỉ 300 m. Khi nhìn thấy 1 tên địch vừa thò đầu ra, hắn liền bóp cò, viên đạn ghim thẳng cào đầu tên lính đang cố thủ trong nhà. Liên tiếp vài tiếng súng vang lên thêm 3 tên nữa bị hạ gục. Kẻ địch lúc này không dám trắng trợn lộ người mà ẩn nấp sau các bức tường, đưa súng ra ngoài cửa bóp cò.
Tận dụng cơ hội trung đội cận vệ lao về phía trước, khi tiến tới chỉ còn cách tòa nhà 4 tầng chừng 100 m, 1 bộ phận quân cận vệ, tấn công về phía ngôi nhà, còn lại từ vị trí trên cao ném lự đạn và bắn về phía các ụ súng máy, các ụ súng máy bị tiêu diệt.
Đại đội 4 lạp tức tổ chức xung kích, đánh thẳng vào trong ngôi nhà 4 tầng. Sau 1 hồi kịch chiến ác liệt ngôi nhà đã bị quét sạch.
Giải quyết nơi này xong, toàn bộ dội quân lập tức lao tới tấn công vào phía sau đội quân Ngô đang giao tranh với tiểu đoàn 1. Bị tấn công bất ngờ tại bên hông, nhiều tên quân Ngô bị tiêu diệt. Chớp thời cơ tiểu đoàn 1 tổ chức tấn công, phối hợp đánh tan số quân này. Quân Ngô rút chạy sâu hơn về phía bắc.
Sau cuộc giao tranh, quân Tần cho quét dọn chiến trường. 1 sĩ quan thông tin chạy tới chỗ Hắc Vân đang ngồi nghỉ. Hắn đọc thông tin thì biết rằng các đạo quân địch đang cố hết sức tiến về phía Bắc Huyền trấn. Không cần đoán cũng biết mục tiêu của việc này chính là đội quân do hắn chỉ huy. Và co 1 dội quân gần vạn người vừa danh chiêm bắc doanh, đánh điện cho hắn xin tham chiến. Hắc vân trầm ngâm 1 lúc lâu liền ra lệnh.
“Lệnh toàn quân thu thập thương binh, tử sĩ sau đó rút khỏi Bắc Huyền trấn.”
“Lệnh đội quân bạn lập tức tiến tới vị trí trung doanh, hợp nhất lực lượng với Chánh Minh thành 1 đội quân thống nhất, Chánh Minh sẽ tạm thời chỉ huy số quân này.”
“Lệnh cho Chánh Minh ngừng ngăn chặn số quân đang rút về Bắc Huyền trấn, hợp nhất với số quân bạn đang tới. Hợp nhất sau đó chỉ huy đội quân này xuôi nam phối hợp với Văn Trung tiêu diệt đội quân ở núi Tây Huyền. Sau đó hợp nhất với Văn Trung, văn Trung sẽ chỉ huy toàn quân.”
“Lệnh cho văn trung, sẽ có 1 đội quân chừng 1 vạn người sẽ từ trung doanh tiến tới chi viện, phôi hợp tiêu diệt quân địch ở núi Tây Huyền. Sau khi làm xong hợp nhất 2 đội quân, hắn chỉ huy quân tiến tới trung doanh đợi lệnh.”
“Lệnh cho tiểu đoàn 2 và dân quân du kích, không ngừng quấy rối, truy kích làm chậm bước chân kẻ địch rút chạy về Bắc Huyền trấn.”
Viên sĩ quan thông tin nhanh chóng thực hiện truyền tin.
Sau khi đã thu thập chiến trường xong, Hắc Vân ra lệnh toàn quân rút khỏi Bắc Huyền trấn. Trước sự ngỡ ngàng của người dân trong trấn.