Tại Bắc Trung đô, cách trung tâm Hoàng đô 30 km.
1 hàng dài người dân đang từ hướng bắc đi tới. Đây là người dân từ cá vùng giáp giới với Ung Châu và Dương Châu bị bắt buộc di dời. Nhằm tránh cho số dân này chạy về phía Thiết huyết quân ở 2 tỉnh này. Số dân bị di chuyển lên đến hàng chục vạn.
Họ đều là bị cưỡng ép phải di dời cho nên không mang đi được nhiều đồ, trên đường lương thực đều không đủ ăn, phải nhổ lấy cỏ dại mà ăn. Những người sức khỏe yếu không thể di chuyển liền bị ngụy quân và Ngô quân bắn chết. Không ít phụ nữ bị bọn chúng lăng nhục. Có thể nói đây là 1 con đường dẫn tới địa ngục.
Khi hàng người đi ngang qua 1 doanh trại của ngụy quân, thì đám lính từ trong doanh trại ùa ra nhìn về đoàn người. Những tiếng hú hét, những tiếng tục tĩu hướng về những phụ nữ trong đoàn ngươi được thốt ra. Khiến cho không ít đàn ông trờ nên tức giận chỉ muốn lao lên đập cho chúng 1 trận. Nhưng họ đều biết nếu như mình xông lên chỉ có cái chết chờ đợi. 1 khi họ chết đi số phận của người nhà như thế nào đều không khó đoán. Cảnh tượng người già yếu bị bắn chết, phụ nữ bị lăng nhục, trẻ con bị quăng quật như vẫn còn in hằn trong ký ức. Phụ nữ phải cắt phăng tóc mình đi, mặc đồ đàn ông, lấy bùn đất mà bôi khắp người để che dấu mình là phụ nữ.
Tất cả chỉ có thể thốt ra những lời oán trách, chửi rủa.
“Lũ súc sinh này tại sao không chết hết đi.”
“Cầu cho chúng bị Thiết huyết quân giết sạch đi.”
“Lũ phản bội đớn hèn. Chỉ biết ở đây khi dễ chúng ta.”
“Bọn khốn kiếp này đều phải bị thiến hết.”
Đoàn người vẫn tiến lên trong những âm thanh hỗn tạp như vậy
Nhưng bất chợt những tiếng đạn xé gió vang lên, tiếp theo đó là từng đóa hảo diễm bùng lên trong doanh trại ngụy quân. Đám lính lúc nãy vừa đang còn nói cười tục tĩu lúc này đã trở nên tán loạn vì đợt công kích dữ dội. Hơn 1 nữ trong bọn chúng đã bị tiêu diệt, xác chết văng khắp nơi. Số còn lại thì chạy tứ tán vào trong doanh trại lấy vũ khí hoặc bỏ chạy về phía đoàn người.
Khi đoàn người nhìn thấy cảnh tượng này thì tất cả đều trở nên sửng sờ không biết chuyện gì xảy ra, nhưng toàn bộ hàng người lúc nãy còn chỉnh tề, lúc này hốt hoảng chạy tứ tán về phía ngược lại với doanh trại, cố tránh những quả đạn pháo hoặc là bọn lính ngụy đang tháo chạy.
Đạn pháo rơi không dứt vào trong doanh trại.
Lúc này 1 bóng người xuất hiện trên đinh núi phía sau doanh trại. Phía sau người đó có 1 đội kỵ binh mặc áo khoác đen, cầm theo 1 lá cờ hoa 5 cánh.
Từ dưới chân núi, hàng vạn bóng người xuất hiện, lao về phía doanh trại ngụy quân, tiếng hô giết vang vọng 1 góc trời. Không mất bao lâu đã nuốt chửng toàn bộ doanh trại sau đó tiếp tục lao về phía trước nhắm thẳng vào đám người.
1 số tên lính Ngô quốc từng chiến đấu tại ung Châu vội hét lên:”Là Thiết Huyết quân, Thiết huyết quân từ dãy Thiên Sơn tấn công vào Trung đô. Chạy mau.”
Lúc này những kẻ khác mới biết rằng địch quân là ai vội vả hoảng sợ tháo chạy. Không dám đối địch.
Hắc Vân đã dùng hơn nữa tháng bí mật chuyển quân trên những đoạn đường hiểm trở của dãy Thiên Sơn, đoạn gần Ung Châu. Hắn đã tập kết ở tại đây 3 ngày sau đó nhận ra địch quân di tản dân chúng nên mới quyết định tấn công giải cứu.
Dân chúng khi biết đội quân trước mắt là Thiết Huyết quân. Thì không ít người giờ cao tay lên, gào thét vì vui mừng. Quân đội Tần quân cuối cùng đã tiến tới Trung đô. Họ nhào về phía các chiến sĩ chào mừng.
Ngụy quân và ngô quân nhanh chóng bị đánh đuổi.
Hắc Vân lúc này đi xuống núi tiến về hướng các chiến sĩ và người dân. Các chiến sĩ nhìn thấy hắc Vân tới lập tức tạo thành 1 bức tường người ngăn cản người dân tạo ra 1 lối đi cho Hắc Vân đi tới trung tâm.
Khi người dân thấy hành động cảu các chiến sĩ đều đổ dồn mắt về phía Hắc Vân và đoàn kỵ binh đang đi tới, lá soái kỳ tung bay trong gió. 1 số người dân đã biết về lá cờ này thông qua báo chí. Không ít người hét lên.
“Hắc Vân.”
“Hắc Tổng tử lệnh.”
“Hắc Tướng quân.”
“...”
Rất nhiều danh hiệu được nói ra nhưng chúng đều chỉ là muốn biểu đạt 1 thứ, sự cảm kích và sùng kính đối với người giải phóng họ khỏi Ngô quân.
Khi Hắc Vân đi đến giữa đoàn người, hắn liền ra hiệu cho mọi người im lặng. Khi mọi người tất cả đã im lặng hắn bắt đầu lên tiếng.
Hắc Vân:”Ta Hắc Vân xin gửi lời chào đến tất cả người dân của Tần quốc. Ta biết mọi người đã rất vất vả và ta cũng cảm thấy vinh dự khi giúp mọi người nhẹ bớt gánh nặng. Ta muốn giúp cho mọi người nhiều hơn nhưng hiện nay ta không thể làm gì nhiều cho mọi người. Ta cần phải tiếp tục truy kích địch quân tiến hành nam tiến giết địch. Vì vậy ta và quân của ta sẽ không thể ở lại đây bảo vệ hoặc an trí mọi người. Mọi người có thể lựa chọn lúc này hoặc là ở lại đây hoặc trở về phía bắc. Những người muốn tham gia chiến đấu có thể ngay lập tức tham gia vào các đơn vị quân ta đang tiến quân. Đối với những người không đi cùng quân ta, ta chỉ có thể để lại 1 ít lương thực mà thôi, mong mọi người thông cảm vì đường chúng ta đi còn rất dài.”
Nghe xong những lời này mọi người đều hiểu con đường phía trước của hắn và Thiết Huyết quân là gì.
1 người đàn ông trung niên đi tới trước Hắc Vân sau đó nói:”Tướng quân, ta tên Trương Hãn, người nhà ta đã bị quân Ngô giết hết, ta không còn người nhà, không còn gì lưu luyến. Xin cho ta đi theo ngài.”
1 số người thấy thế cũng ào lên xin gia nhập, ước chừng có mấy ngàn người.
Hắc Vân:”Được chiến đấu cùng mọi người là vinh dự của ta. Tất cả những người muốn đi theo lập tức nhặt lấy vũ khí của kẻ địch dưới chân rồi đi theo quân ta. Những người không có không có gì lo lắng phía trước sẽ có.”
Những người xin đi nhanh chóng nhặt lấy vũ khí dưới đất.
Hắc Vân cũng hướng về phía những người ở lại sau đó nói:”Mọi người bảo trọng.” Sau đó phóng ngựa mà đi, các chiến sĩ khác cũng liền đuổi theo. Những người mới gia nhập cũng nhập vào đoàn quân đang không ngừng tiến về phía nam.
Đoàn người nhìn theo bóng lưng Hắc Vân và các chiến sĩ dời đi. Lòng không khỏi cảm khái. Các ngươi nhu chết đi bọn ta tất xây miếu mà ghi nhớ công lao.
Tin tức Hắc Vân và Thiết Huyết quân xuất hiện ở Trung đô lan nhanh như cháy rừng toàn bộ Trung đô chấn động. Toàn bộ Tần quốc cũng chấn động. Không ai biết được tại sao đúng lục chiến sự phương bắc đang có chiến sự kịch liệt như vậy . hắc vân lại không lo lắng mà dẫn quân trực tiếp đánh vào Trung đô, nơi có hơn 50 vạn Ngô quân và ngụy quân đóng giữ.
Lúc này 1 bức điện báo công khai phát ra cho toàn bộ Tần quốc và Ngô quân đều có thể bắt được. Bức điện chỉ có 6 chữ:”Diệt Ngô quân, chiếm Trung đô.”
Đây là bực nào khiêu khích , bực nào không sợ cũng càng làm cho người nhiệt huyết sôi trào.
Toàn bộ ánh mắt toàn bộ thiên hạ nhìn về phía Trung đô, nhìn xem con người này sẽ lại mang kỳ tích gì tới. Lấy mấy vạm quân đối chọi với địch quân đông gấp 10.Lại là ngay tại hang ổ địch quân.
Các tờ báo ngầm liên tục đăng tải tin tức Thiết Huyết quân công đánh Trung đô. Cả nước tinh thần lên độ cao chưa từng có. Bất kể kết cục như thế nào. Hắc Vân tên tuổi chắc chắn được ghi trong sử sách.
Lúc này trước mặt Hắc Vân là hoàng thành Trung đô chỉ cách 30 km về phía nam. Mà trên đường tiến quân là các quận huyện thuộc Trung đô với các doanh trại san sát của Ngô quân và ngụy quân.
Trung đô chia làm 13 quân. Ngoại trừ Hoàng thành phía bắc có 4 quận Hàng Gia, Hoàng Long, Đông Các, Bắc uyển, trong đó Hàng Gia tiếp giáp với Ung Châu, Hoàng long tiếp giáp với Dương Châu, đông Các và Bắc Uyển ở tiếp giáp 2 quận này ở phía bắc và giáp Hoàng thành ở phía nam. Phía đông là 3 quân Chiến Hưng, Vệ Thanh, Hàn tuyết tiếp giáp với Lỗ Châu. Phía tây là 2 quân Tây Xương, Vũ Đô tiếp giáp dãy Thiên Sơn. Phía Nam là 3 quận Trường Bắc, Trường Tây, Trường Đông tiếp giáp với sông Trường Hà.
Ngay khi nhạn được diện báo công khai của Hắc vân, Bộ tổng chỉ huy Ngô quan lập tức hạ lệnh điều động đại quân từ các quân lập tức tập kết lên phía bắc đương cự với quân do Hắc Vân chỉ huy. Chỉ riêng có quân của quận Hoàng Long và Chiến Hưng là không được điều động vì sư đoàn kỵ binh cận vệ đang tấn công mãnh liệt ở hướng này. Không thể để cho Hắc vân có thêm viện quân.
Tổng binh lực bọn chúng có thể điều động tối đa có thể lên đến 30 vạn. Vì có 12 vạn quân đang đối chiến với quân đoàn 2. 5 vạn đang đang ở phía đông đối phó sư đoàn kỵ binh cận vệ. 3 vạn để giữc các nơi khác ở Trung đô.
Các quân đội khác và các đơn vị quân của thiết Huyết quân cũng phát động tấn công mạnh hòng hưởng ứng cuộc tiến công cảu Hắc Vân. Tại đông bắc số quân của thiết Huyết quân chi viện đã đến đến 12 vạn. Còn tại mặt trận tề Châu số quân đã lên đến 15 vạn. Ngoài ra có 5 vạn quân đang từ Hà Tây tiến tới Ung Châu.
Binh lực Thiết Huyết quân tham chiến đang ngày càng gia tăng mãnh liệt. Các công xưởng cũng hoạt động suốt ngày đêm đáp ứng nhu cầu của chiến tranh.
3 giờ sau khi Hắc Vân tiến tới Trung tâm quận Gia Hàng. Đại chiến chính thức bùng nổ.