THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Tối hôm đó. Tại Bộ chỉ huy quân đoàn.

 

Hắc Vân đứng trước 1 tấm bản đồ, phía dưới là tất cả các chỉ huy cấp trưởng và cấp phó của các đơn vị trong toàn quân. Ánh mắt mọi người chăm chú nhìn thẳng về phía hắn. Tất cả đều biết lúc này chính là lúc bàn bạc kế hoạch tác chiến sắp tới.

 

Lúc này sau khi được phong quân hàm trung tướng. Hắc vân lập tức thăng quân Hàm Văn Trung lên thiếu tướng, Hồ Minh tham mưu trưởng làm đại tá. Các sư trưởng đều trở thành thiếu tướng, riêng Hoa Vân Phi chỉ là đại tá vì chưa lập được nhiều công trạng.

 

Các lữ trưởng các lữ đoàn bộ binh độc lập đều trở thành đại tá, riêng Tề văn chỉ là trung tá cũng do thiếu công lao.các lữ trưởng các đơn vị còn lại đều mang cấp hàm thượng tá hoặc trung tá. Riêng chỉ huy lực lượng không quân và thủy quân mới thành lập chỉ mang cấp hàm thiếu tá.

 

Lý Thịnh chỉ huy lữ đoàn cận vệ mang cấp hàm thượng tá, các trung đoàn trưởng chỉ có Văn Long, Hàn chính mang quân hàm trung tá, 2 người còn lại chỉ là thiếu tá.

 

Các chỉ huy các đơn vị dưới cấp lữ đều là trung tá.

 

Khi thấy tất cả đều đã vào vị trí, Hắc Vân bắt đầu lên tiếng:”Lý do ta tập hợp mọi người đêm nay có lẽ mọi người đều đã đoán ra. Đó chính là chiến dịch quân sự trước khi mùa đông tới. Theo phán đoán của các nhà khí tượng học thì trong vòng 2 tuần nữa sẽ bắt đầu có tuyết rơi. Khi tuyết rơi sẽ chắn mất 2 con đường độc đạo đi qua Lương Châu là đường Bắc Sơn và đường Hàm Cốc. Vì vậy chúng ta càn phát động sớm chiến dịch quân sự trước khi 2 con đường này bị tuyết phong kín,”

 

Hoa Vân Phi liền giơ tay lên muốn phát biểu. Hoa Vân Phi đứng lên nói:

 

“Tư lệnh, ta hiểu ngài nóng lòng muốn phát động chiến tranh chống lại ngô quân giải phóng Lương Châu nhưng hiện tại nếu bây giờ chúng ta tấn công, không qua 2 tuần nữa sẽ có tuyết rơi. Như quân ta tiến sâu vào Lương châu, đường ở phía sau bị cắt đứt không còn tiếp tế quân ta sẽ bị cô lập. Ta biết quân ta có truyền thống đánh nhanh thắng nhanh, cũng không sợ tác chiến trong điều kiện thiếu thốn nhưng phát động tấn công lúc này là quá mạo hiểm. Nhất là hiện nay quân ta cũng chưa sản xuất đủ đồ chống lạnh cho toàn quân.”

 

1 số người nghe xong gật đầu tán thành

 

Hắc Vân: “Nếu như mục đích của chiến dịch này là giải phóng Lương Châu thì quả thật nó rất mạo hiểm và không đáng để động thủ. Nhưng mục đích của ta không phải là giả phóng lương Châu mà là trợ chiến cho Phi Hổ quân và toàn bộ tấn Châu.”

 

Người ở dưới cảm thấy nghi hoặc. Cái gì là trợ chiến cho Phi Hổ quân.

 

Hắc Vân:”Ta tin nhiều người đã xem chiến báo của Phi Hổ quân, đã tinh tường phương thức tác chiến và ý đồ chiến lược của Phi Hổ quân. Có thể gói gọn trong mấy chữ nhanh, chuẩn, hung ác. 1 khi tác chiến dùng tốc độ nhanh nhất tiêu diệt địch, đánh chúng chỗ hiểm và toàn diệt địch nhân. Chỉ huy của Phi Hổ quân cũng là chỉ huy quân sự và chiến lược gia xuất sắc nhát mà ta từng biết. Theo ta phán đoán qua mùa xuân tới, Lâm tư lệnh có ý định dẫn Phi hổ quân tiến hành bắc phạt thu hồi 3 tỉnh đông bắc từ tay Ngô quân.”

 

Nghe thấy những lời này các chỉ huy phía dưới đều thần tình sục sôi. Đây là 3 tỉnh đông bắc, quốc thổ 30 năm trước bị Ngô quân chiếm lấy, không có người dân tần quốc biết chuyện xảy ra năm đó đều không cảm thấy căm hận nước mất, nhà vong, xác chết trải ngàn cây số, vợ chồng ly tán, trẻ con chết đói, coi nhau là thức ăn. Vậy mà nay có 1 đội quân muốn tiến vào 3 tỉnh đông bắc đòi lại cố thổ đã mất. Nhất là nơi đã đã mất 30 năm các hệ thống công sự có thể nói là vững chắc vô cùng, hơn nữa Ngô quốc còn đưa dân chúng đến đó định cư. Nghe nói có hơn 1 triệu người

 

Văn Trung:”Tư lệnh, ngài muốn chúng ta trợ giúp cho Lâm tư lệnh như thế nào?”

 

Hắc Vân:”Rất đơn giản, sáng tạo điều kiện cho Phi Hổ quân tiến hành Bắc phạt. Căn cứ của Phi Hổ quân là ở tấn Châu, Phi Hổ quân chỉ có thể tiến hành bắc phạt nếu như căn cứ ở tấn Châu được bảo đảm. Mà sức chiến đấu của Tấn Châu quân và Hồng quân lại không mạnh bằng quân Ngô ở Lương Châu. Nếu như trong quá trình bắc phạt mà Ngô quân từ Lương Châu phát động tấn công thì Phi Hổ quân buộc phải quay trở lại bảo vệ Tấn Châu. Vì vậy trước khi bắc phạt Phi Hổ quân cần phải phát động tấn công Lương Châu để đảm bảo hậu phương. Nhung làm như vậy cũng sẽ tạo điều kiện cho Ngô quân từ 3 tỉnh đông bắc đánh xuống, lại buộc Phi Hổ quân quay về. Cứ như vậy mãi thì bắc phạt cũng đánh không được.”

 

Mọi người gật đầu tán thành.

 

Hắc Vân:”Vì vậy mục tiêu của ta chính là thực hiện đánh kiềm chế Ngô quân, ngăn cản không cho chúng điều quân từ Lương Châu đến tấn công Tấn Châu, tạo điều kiện cho Phi Hổ quân tiến hành bắc phạt. Cho nên lúc này ta muốn phát động 1 chiến dịch quân sự tấn công đồng thời đường Bắc Sơn và đường Hàm Cốc. Buộc kẻ địch không dám tùy tiện điều quân ra khỏi Lương Châu. Không gì kinh khủng hơn đối với chúng khi Thiết huyết quân và Phi Hổ quân kết nối thành 1 tuyến. Chúng phải đóng quân chết dí ở Lương Châu chờ quân ta đến tiêu diệt..”

 

“Chiến dịch này của chúng ta chỉ kéo dài tối đa 10 ngày, sau 10 ngày chúng ta sẽ bắt đầu lui quân về Hà Châu nghỉ ngơi, chỉnh đốn chuẩn bị cho đại chiến mùa xuân năm sau.”

 

Ánh mắt tất cả như có ánh lửa. Từng người đứng lên hô lớn.

 

“Tư lệnh, sư đoàn 1 sẵn sàng đợi lệnh.”

 

“Sư đoàn 2 cũng vậy.”

 

“Tư lệnh, lữ đoàn 1 xin làm tiên phong.”

 

“...”

 

Tiếng xin chiến vang vọng khắp cả căn phòng. Tất cả đều đứng lên quần tình sục sôi. Ai cũng muốn tham chiến.

 

Hắc Vân: “Ta cùng quân phó và bộ tham mưu đã họp bàn và lên kế hoạch tác chiến như sau. Toàn quân chia làm 2 mũi tiến công. 1 mũi tấn công đường Bắc Sơn do phó tư lệnh chỉ huy gồm sư đoàn 1 và 5, cùng lữ đoàn 2 và 3 còn có các đơn vị phụ trợ như y tế, thông tin v.v.... . mũi tấn công đường Hàm Cốc sẽ do ta chỉ huy bao gồm sư đoàn 2 và 3, cùng lữ 1 và 6, lữ đoàn cận vê, còn có các đơn vị phụ trợ. sư đoàn 3 trấn thủ thành Tây An, lữ đoàn 4 trấn thủ bắc Huyền trấn. Lữ đoàn 5 đóng tại khu vực bến đò Xích Giang trên sông Đại Hà. Lữ đoàn kỵ binh đóng tại Trung đạo nằm giữa 2 con đường Bắc Sơn và Hàm Cốc. Các đơn vị còn lại ở nguyên vị trí đợi lệnh.”

 

“Ta biết tất cả đều muốn đánh trận nhưng vì chiến thắng thì cần phải có sự bố trí và sắp xếp chu toàn.Hiện tại ai còn có ý kiến gì khác.”

 

Tất cả đều tán thành với nhiệm vụ được giao.

 

Hắc Vân:”Tất cả quay trở về đơn vị chuẩn bị tất cả những thứ cần thiết, các đơn vị chưa ở vị trí chỉ định lập tức đi đến vị trí. Đúng 8 giờ tối mai chúng ta toàn quân xuất chiến.”

 

“Rõ.”

 

Sau đó tất cả đều đi ra ngoài chạy về đơn vị của mình.

 

Chỉ còn Hắc Vân, văn Trung, hồ Minh và Trần Bình còn ở lại phòng.

Hắc vân quay sang Trần Bình nói: “Ngươi cũng về chuẩn bị lực lượng tình báo đi theo 2 mũi tấn công. Khi chiến sự nổ ra thì lợi dụng hỗn loạn trà trộn vào Lương Châu. Cắm rễ gây hỗn loạn và thu thập tình báo. Chuẩn bị cho chiến dịch mùa xuân sang năm của quân ta.”

 

Trần Bình:”Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.”

 

Cuộc họp tới đây kết thúc.

 

Các đơn vị đang khẩn trương chuẩn bị cho đại chiến. Đây là chiến dịch huy động lực lượng đông nhất kể từ khi thiết Huyết quân được thành lập. Đội quân do Văn Chung chỉ huy lên đến 3 vạn quân. Còn Hắc Vân chỉ huy tổng quân số lên đến 3 vạn 5 ngàn quân.

 

Không khí chuẩn bị vô cùng khẩn trưởng và sôi động. Khiến cho tất cả mọi người đều biết đại chiến sắp tới.

 

Lúc này trong biệt thự Hoa gia, đai diện các thế gia của Hà Châu tất cả tụ tập để bàn về trận chiến sắp tới.

 

Hoa Vân Phong: “Ta nghĩ các vị đều biết sắp tới sẽ có đại chiến diễn ra a. ta gọi mọi người đến đây chính là để bàn việc phối hợp với Hắc tư lệnh cùng hành động. Giành sự ủng hộ cao nhất cho Thiết huyết quân.”

 

Tề Cảnh: “Dù sao cũng sắp tới mùa đông a. Chẳng lẽ không thể đợi đến mù xuân hay sao.”

 

Hàn Tân:”Tư lệnh có ý định của mình, chúng ta không thể biết được chỉ có thể phối hợp mà thôi.”

 

Ngụy Chính:”Đúng vậy. Tư lệnh đã muốn chúng ta hỗ trợ, chúng ta tuân theo là được, chẳng lẽ ngươi quên hắn là ai hay sao. Hắn chính là Cửu gia.”

 

Các đại thế gia của hà Châu đều cảm thấy rùng mình khi nghe đên cái tên này. Chỉ có Hàn Tấn và các thế gia ở Bắc Huyền trấn thì lại không hiểu rõ tình hình. Lúc trước họ chỉ là các gia chủ nhỏ không biết rõ tất cả mọi việc.

 

Hàn Tân:”3 vị gia chủ là có ý gì, chẳng lẽ Hắc tư lệnh địa vị rất cao sao.”

 

Ngụy Chính: ”Đâu phải là rất cao, mà là khủng bố mới đúng. Các ngươi lúc trước chỉ là gia tộc nhỏ không biết cũng đúng.”

 

Hoa Vân Phong: “Lúc này tất cả đều là người đi chung 1 cái thuyền cho nên bây giờ ta giảng chuyện cho mọi người nắm rõ. Tránh để sau này đắc tội với tư lệnh. Liên lụy đến cả đám.”

 

Hàn Tấn cùng các gia chủ khác đều lắng nghe.

 

Hoa Vân Phong:”6 năm trước, gia chủ tiền nhiệm của Hắc gia của Hán Châu, 1 trong 12 đại gia tộc của Tần quốc bị người mưu sát, nhưng không chết lại rơi vào hôn mê. Việc này dẫn đến trong nội bộ Hắc gia xảy ra xung đột tranh giành ngôi vị gia chủ. Theo ta được biết có tới 5 cỗ thế lực muốn tranh giành ngôi vị trong đó có gia chủ hiện tại cảu Hắc gia, cha của Hắc Tuấn hôm nay mới tới Hà Châu. 4 cỗ thế lực còn lại 2 cỗ là chi thứ của Hắc gia, 2 cỗ thế lực là con trai của gia chủ tiền nhiệm. Cả 5 cỗ thế lực này đều dựa vào thế lực trong gia tộc và thế lực ngoại viện bên ngoài là các đại thế gia khác.”

 

“Trong quá trình tranh giành, gia chủ hiện tại của Hắc gia dựa vào địa vị con trưởng được nhiều người trong Hắc gia ủng hộ và liên kết được với 4 đại gia tộc khác là Tưởng, Khổng, Diệp, Lâm gia. Dần đần dành được ưu thế với 4 người kia. Thế là 4 cỗ thế lực kia liền liên hợp lại cùng nhau, liên kết với 7 đại gia tộc khác để đối chọi với liên minh 5 gia tộc. Có thể nói phe của gia chủ Hắc gia bị nghiền ép có bao nhiêu thê thảm. Nhưng đối chọi như vậy lâu dài cũng hao tổn thực lực của các đại gia tộc. Thế là có người nảy ra ý kiến tập hợp sát thủ của 7 nhà trong đêm tập kích gia chủ Hắc gia và tất cả người ủng hộ trong Hắc gia. 1 khi tất cả bị chết hết, 4 gia tộc kia cũng không dám đối cứng, chỉ có thể cầu hòa. Sau đó từ từ trở thành mồi béo cho 7 gia tộc sau này sâu xé. Mà 4 người kia có thể chia phần Hắc gia.”

 

“Lúc này lẽ ra phe gia chủ Hắc gia tất cả sẽ bị toàn diệt. Lúc này chính là lúc cửu gia ra mặt. Không biết hắn lấy thông tin ở đâu thế mà tìm được chỗ đám sát thủ tập hợp, đặt bom giết chết tất cả. Lúc này 7 đại thế gia bị tổn thất nặng nề nếu theo tình thế thì 2 bên chỉ có thể cầu hòa, duy trì thế cân bằng như trước. Tần quốc vẫn có 12 đại thế gia.”

 

“Không ngờ Cửu gia không đi đường thường, lập tức dẫn người tập kích tấn công 4 người có ý đồ tranh giành vị trí gia chủ của Hắc gia. 4 người đó đều là anh em, chú bác của hắn. Thế mà hắn đồ diệt tất cả người nhà, thuộc hạ của cả 4 người, không kể phụ nữ trẻ em. Sau cùng mới giết 4 người này.”

 

“sau đó hắn tập kết lực lượng của 5 nhà phát động tổng tấn công thực hiện đồ sát người của 7 thế gia kia, có thể nói không chừa 1 mống. Sau đó 5 nhà chia nhau tài sản của 7 đại thế gia. Trở nên càng lớn mạnh hơn trước. Ngôi vị gia chủ của gia chủ Hắc gia hiện tại cũng lại ngồi vững, không ai dám thách thức. Mà danh tiếng của Cửu gia lại càng dọa sợ tất cả các đại thế gia Tần quốc, nghe nói trẻ con của các đại thế gia nghe tên hắn không dám khóc đêm.”

 

“Mà trong cuộc đại thanh trừng này, nghe nói Cửu gia đã giết hơn 10 vạn người cho nên còn có biệt danh đồ tể, quái vật, ác quỷ.”

 

“Trước đây bọn ta khi điều tra chỉ biết hắn là con thứ 9 của gia chủ tiền nhiệm mà không biết rõ tên hắn. Lú trước ta chỉ cho là tư lệnh là con cháu bình thường trong Hắc gia, không ngờ hắn chính là Cửu gia.”

 

Hàn Tấn và các gia chủ khác nghe xong đều thấy lạnh sống lưng. Nhất là các gia chủ của bắc huyền trấn lại nghĩ tới mà sợ, không ngờ mình từng thò 1 chân vào của tử mà không biết, lại có ý đồ chống lại lệnh trưng binh của Hắc Vân. May mà quyết định đúng nếu không cả gia tộc đã bị toàn diệt. 3 gia tộc của thành Tây An chẳng phải là ví dụ tốt nhất. Tư lệnh có thể cười với ngươi, nhưng nếu như làm trái ý thì hỏa lực giải quyết.

 

Hoa Vân Phong: “Cho nên tất cả phối hợp với tư lệnh thật tốt. Tránh để liên lụy đến mọi người.”

 

Tât cả đều tán dồng.

 

Hôm sau việc chuẩn bị diễn ra vô cùng thuận lợi. Các thế gia phối hợp rất nhiệt tình.

 

Hắc vân nghe báo cáo liền biết các thế gia đều biết chuyện của mình. Nhưng hắn không quan tâm. Chỉ cần có thể đánh thắng trận là được.

 

Đến 8 giờ tối. Toàn quân xuất phát, binh chia 2 đường thực hiện chiến dịch tấn công Lương Châu.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết