THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Sau khi trung đội 3 tới nơi tập trung . hắc Vân tập trung các chỉ huy lại và bắt đầu ra lệnh.

 

“Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu rút lui, nhưng sẽ không rút lui theo con đường cũ mà vòng lên phía bắc 10 cây số , sau đó vòng sang phía tây vượt qua hồ lớn, tiến tói khu bình nguyên mà chúng ta nhận được tin đang bị quân địch tấn công, sau đó quay trở về căn cứ.”

 

Nghe thấy kế hoạch này Chánh Minh liền hỏi.

 

“Đội trưởng hành quân đến đó không phải sẽ đụng độ với quân địch ở đó hay sao?”

 

“Bọn chúng sẽ không ở đó, bởi vì chúng ta đã tập kích chúng ở đây, chúng sẽ phải quay trở lại đây để tiêu diệt chúng ta. Khi chúng tiến về đây thì đó chính là cơ hội để chúng ta di chuyển. Nếu có đụng độ chúng cũng sẽ không để lại nhiều quân ở đó. Hơn nữa chúng ta không thể đóng quân mãi ở đây được, sẽ bị chúng bao vây và tiêu diệt. Chúng ta phải di chuyển ngay.”

 

Tất cả không ai nói gì thêm nữa.

 

“Văn Trung, dẫn trung đội 1 đi đầu, kế tiếp là thương binh và trung đội 3, tiếp theo là ban tham mưu, trung đội pháp binh, cuối cùng là trung đội 2. Ta sẽ đi cùng trung đội 2.”

 

Nghe Vậy Văn Trung liền đạp lại.

 

Đội trường ngải nên đi ở giữa đảm bảo an toàn.

 

“Không cần bàn cãi về việc này.”

 

Toàn đại đội liền bắt đầu hành quân,.

 

Toàn quân bắt đầu hành quân đêm, lợi dụng bóng đêm để hanh quân càng xa càng tốt. Chỉ còn vài tiếng nữa là mặt trời lên và m,áy bay trinh sát của kẻ địch có thể phát hiện cả đội từ trên bầu trời. Cả đội hành quân rất chậm vì có đem theo thương binh. Những người chỉ bị thương nhẹ và không bị thương ở chân vẫn có thể tự hành quân được nhưng số quân bị thương nặng hoặc bị thương vào chân thì cần dùng vingx vận chuyển. Đây là võng lấy được từ số chiến lợi phẩm , 1 số là tự chế. Trung đội 1 và trung đội 3 phụ trách vận chuyển người bị thương, chỉ có 1 tiểu đội của trung đội 1 là đi ở phía trước dò đường.

 

Khi mặt trời đã lên cao và trời trơ nên sáng thì cả đội đã đi tới vị trí 10km về phía bắc và bắt đầu nghỉ ngơi, ẩn nấp khỏi sự trinh sát của không quân địch.

 

Toàn đội nghỉ ngơi 2 tiếng sau đó tiếp tục di chuyển, trung độ 1 và 2 đổi chỗ cho nhau. Lần này toàn đơn vị phải di chuyển trong rừng sâu, không thể di chuyển trên đường cái hoặc sát bìa rừng để tránh bị phát hiện, cả đội hành quân đến trưa thì chỉ tiến lên được 7 km. Sau khi toàn đội nghỉ ngơi thì tiếp tục hành quân khi tiến thêm được 5 km và trời đã ngã về chiều, toàn đội nghỉ ngơi đợi chờ đến trời tối thì sẽ hành quân trên đường cái hoặc sát bìa rừng, lúc này sẽ đẩy nhanh tốc độ hơn.

 

Khi đêm đã khá khuya, toàn đơn vị bắt đầu hành quân liên tục suốt 10 tiếng và tiến được thêm 20 km, khi bước sang ngày thứ 3 thì toàn đơn vị đã tiến vùng bình nguyên. Trên đường hành quân toàn đơn vị có đi qua 1 số làng mạc bị quân Ngô đốt phá, có 1 bộ phận dân chúng và tàn binh tham gia vào đoàn quân đang di chuyển. Đơn vị nhanh chóng gia tăng quân số lên đến 300 người.

 

Khi tiến vào vùng bình nguyên từ xa xa, toàn đơn vị có thể nhìn thấy 1 cái hố khá to, khi tiến đến gần quan sát thì trong hố chưa đầy những thi thể người dân và quân nhân Tàn quốc bị sát hại, bị bỏ vào trong 1 hố chôn tập thể. Dựa trên mức độ phân hủy và ruồi bọ có lẽ họ đã bị chôn dưới này được 3 ngày. Có vài cái xác bị cắn xé hoặc bị lôi khỏi hố, 1 số bộ phận vương vãi xung quanh hố xem ra là bị thú hoang gây ra.

Toàn đơn vị chỉ còn biết nhìn lặng lẽ thảm cảnh dưới hố. Hắc Vân tiến đến giơ tay chào sau đó lệnh cho người thu thập các phần thi thể sau đó lấp hố lại. Hắc Vân sau khi điều tra thì phát hiện 1 tiểu đoàn Ngô quân đang đóng quân tại đây thì liền dẫn quân tiến tới xóa sổ nó, không có tù binh .

 

Khi toàn đơn vị tiến vào trong doan trại thì lại có thêm người đến xin gia nhập dẫn đến quân số đạt tới hơn 400 người. 20 phụ nữ được giũ lại làm lính quân y.

 

Đêm hôm đó toàn bộ chỉ huy tập trung nhằm biên chế lại đơn vị. Toàn đơn vị được biên chế lại thành cấp tiểu đoàn. Trung đội 1, 2,3 được biên chế thành đại đội 1,2,3, mỗi đại đội 90 người. Trung đội pháo binh cũng được biên chế đủ quân số với 3 tiêu đội, mỗi tiểu đội 12 người, 3 khẩu pháo, công thêm 1 tiểu đội bộ binh làm nhiệm vụ cảnh giới, bảo vệ đơn vị trong chiến đấu, tổng quân số trung đội để cả trung đội trưởng trung đội phó là 47 người với 9 khẩu cối. Phát triển thêm 2 trung đội bộ binh độc lập, mỗi trung đội 30 người, chỉ huy lấy từ số cự binh đã qua chiến đấu. Ban tham mưu vẫn 4 người, biên chế thêm 1 tiểu đội 9 người làm nhiệm vu bảo vệ là 11 người. Ngoài ra còn có 1 tiểu đội lính thông tin, 1 tiểu đội trinh sát, 1 trung đội quân y 20 người và 1 tiểu đội cận vệ nhằm đảm bảo an toàn cho Hắc Vân trong quá trình chiến đấu. Toàn đơn vị được đổi tên thành tiểu đoàn độc lập thiết huyết quân nhằm chứng tỏ tinh thần chiến đấu của toàn quân. Hắc Vân là tiểu đoàn trưởng, Văn Trung là tiểu đoàn phó, Chánh Minh là tham mưu trưởng.

 

Sau khi biên chế xong đơn vị, toàn bộ chỉ huy bắt đầu xây dựng kế hoạch tác chiến.

 

Chánh Minh là người đáp lời trước.

 

“Qua ngày mai chúng ta cần tiếp tục rút về căn cứ ngay, nếu không kẻ địch không liên lạc được với số quân đóng tại dây đã bị chúng ta tiêu diệt, sẽ ngay lập tức tiến tới đây. Lực lượng có thể không chỉ 2000 người thậm chí có thể nhiều hơn và có thể có thêm không quân yểm hộ. Với số quân hiện nay của chúng ta muốn giữ được nơi này là không thể nào.”

 

Văn Trung đáp lại.

 

“Chúng ta có thể rút nhưng không thể ngay lập tức rút nếu không thì kẻ địch sẽ mò tới căn cứ của chúng ta, như vậy rất nguy hiểm. Tôi cho rằng chúng ta nên tiến hành nghi binh sau đó hẵng rút lui để đảm bảo an toàn.”

 

“Nếu mất thời gian tổ chức nghi binh sẽ gây nguy hiểm, có thể chỉ trong ngày hôm nay hoặc ngày mai kẻ địch có thể tiến đến tấn công chúng ta lúc đó có tổ chức nghi binh cũng không có tác dụng gì.”

 

Trần Văn liền nói.

 

“Chẳng lẽ chúng ta không thể tổ chức chặn đánh hay sao, trận trước chúng ta vừa đánh thắng 1 trận lớn, quân địch quân số cao hơn cũng ta cả chục lần mà chúng ta vẫn đánh thắng kia mà.”

 

Chánh MInh liền đáp lại.

 

“Trận đánh trước là vì chúng ta tấn công ban đêm, có yếu tố bất ngờ, kẻ địch phân tán và không có máy bay oanh tạc. Chúng ta cũng có lực lượng pháo binh vượt trội hơn quân địch. Nhưng lần này chúng sẽ tập trung ưu thế binh lực, công thêm máy bay tấn công, chúng ta lại không có pháo phòng không, nếu như để chúng phát hiện tấn công nếu chúng ta giữ được còn tốt, không giữ được chúng ta sẽ bị chúng dây dưa ,mà không quân sẽ dí sát theo ta. Đây là tình huống rất nguy hiểm. Đấy là chưa kế đại bộ phạn quân ta là tân binh chưa qua huấn luyện sức chiến đấu cực kém.”

 

Mọi người trở nên trầm mặc, xem ra rút lui là khó tránh khỏi.

 

Lúc này tiếng Hắc Vân liền vang lên.

 

“Chánh Minh nói không sai, với tình thế địch ta như vậy nếu như là đội quân thông thường thì kết cục cuối cùng quả thật chỉ có thể là bị tiêu diệt.”

 

“Nhưng chúng ta không phải đội quân thông thường, đội quân của chúng ta là đội quân được ra đời từ thép và máu, cùng lòng hận thù quân giặc sâu sắc, chúng ta có thể thích nghi được với những trận đánh cam go và chúng ta có thể đánh thắng. Hơn nữa, nếu như chúng tái chiếm lại vị trí này, chúng ta chỉ có thể rút về căn cứ, khi đó kẻ địch sẽ biết được vị trí căn cứ của chúng ta vì chỉ còn khu vực đó là chúng chưa tìm kiếm. Hơn nữa căn cứ của chúng ta không đủ chứa 400 người, cũng không có nơi sản xuất lương thực, bằng số lương thực hiện có chúng ta không đủ cầm cự quá 10 ngày. Tiến cũng chết mà lui cũng chết, chẳng bằng dũng cảm tiến lên, thắng chúng ta ca khúc khải hoàn, bại chúng ta không thẹn với người nhà , với nhân dân.”

 

Tất cả mọi người nhìn hắn, chiến ý bốc cao.

 

Hắc Vân nhìn quanh các chỉ huy rồi nói.

 

“Như vậy tất cả đều quyết định chiến đấu.”

 

Từng người giơ tay lên.

 

“Tán thành.”

 

“Tán thành.”

 

“Tán thành.”

 

...

 

“Như vậy chúng ta bắt đầu bàn kế hoạch tác chiến.”

 

Hắn chỉ tay trên bản đồ.

 

“Đây là vị trí ngôi làng, tiến về phía đông 500m là 1 con suối nhỏ chảy qua, đại đội 3 cho người đào hệ thống hào ngay chính diện dọc con suối này, ta sẽ cắt cử thêm trung đội độc lập số 4 đến hỗ trợ. Chú ý xây dựng hệ thống hào 3 tuyến, các tuyến cách nhau 50m, giữ các tuyến có hệ thống hào kết nối.”

 

“Trung đội pháo binh xây dựng trận đại pháo binh phía sau tuyến thứ 3 của trung đội 3 100m, rồi xây tiếp 1 trận đại nữa sau đó 200m và 1 trận đại nữa ở trong làng, ta sẽ điều thêm tiểu đội cận vệ hỗ trợ.”

 

“Từ chiến tuyến của Trung đội 3 tiến lên phía bắc 500m có 1 cánh rừng, đại đội 1 tiến vào đây thiết lập trận địa.”

 

“Đại đội 2 từ vị trí làng tiến xuống phía nam 500m bố trí trận địa làm lực lượng dự bị sẵn sàng cơ động, ngoài ra còn phải tạo ra càng nhiều bù nhìn càng tốt sao cho từ trên cao nhìn xuống kẻ địch sẽ lâm, tưởng là quân ta ta, khi làm xong đưa tới trận địa đại đội 3.”

 

“Trung đội độc lập 4, hỗ trợ đại đội 3, ngoài ra cũng phải xây dựng hệ thống hào riêng biệt cho đơn vị phía bắc làng cách 200m.”

 

“Trung đội độc lập 5, hỗ trợ di tản thương binh, người dân và trung đội quân y về phía phía tây 20km, sau đó tiến tới quả núi sau làng cách 500m thiết lập trận đại phòng không, đối với máy bay ném bom hay bay trên tầm cao chúng ta không hạ được nhưng nếu như là máy bay bổ nhào xuống, mấy khẩu súng máy cũng có tác dụng.”

 

“Tiểu đội cận vệ hỗ trợ trung đội pháo binh và tiểu đội thông tin xây dựng hầm hào.”

 

“Tiểu đội thông tin phải đảm bảo hệ thống liên lạc giữa các đơn vị thông suốt. Nếu không thể thông tin qua điện đài, lập tức cắt người đưa tin.”

 

“Toàn bộ hệ thống công sự, Văn Trung phụ trách chung.”

 

“Chánh Minh dẫn người của ban tham mưu khảo sát tất cả địa hình xung quang làng trong phạm vi bán kính 5km, sau đó vẽ 1 sơ đồ tác chiến theo cách ta đã chỉ, sau đó sao thành nhiều bản sao cho mỗi chỉ huy từng đội phải có 1 bản.”

 

“Tiểu đội trinh sát, toàn tiểu đội tiến về phí đông 5km thiết lập tuyến trinh sát, thám thính quân lực địch khi nào tiến tới, phải tra rõ quân số của chúng bao nhiêu, bao nhiêu vũ khí trang bị, càng chi tiết càng tốt. Nếu trong 3 ngày không có bóng dang địch lập tức rút về.”

 

“Ngoài ra các chỉ huy ngoài thời gian bố trí trận địa hãy huấn luyện sơ các chiến sĩ của mình cách dùng vũ khí và chiến thuật cơ bản.”

 

“Còn ai có ý kiến gì khác không.”

 

Toàn bộ chỉ huy trả lời.

 

“Không thưa tiểu đoàn trưởng.”

 

Hắc Vân nhìn lại tất cả 1 lần.

 

Thi hành nhiệm vụ.

 

“Rõ.”

 

Tất cả tiến về đơn vị của mình, sau đó từng đơn vị tiến đến vị trí đã được giao thực thi nhiệm vụ.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết