Từng đoàn quân Ngô bắt đầu tấn công về phía trận địa Tần quân, đạn pháo liên tục rơi xuống. Hỏa hao liên tục bùng lên.
Hắc Vân ở trong hầm cũng có thể nghe thấy, tiếng đạn pháo nổ rơi không ngừng.
“Không dúng, ta nghe thấy hỏa lực không chỉ có của pháo cối mà tiếng nổ nghe như là pháo dã chiến nổ, ngay lập tức liên hệ với trinh sát kiểm tra ngay.”
Viên sĩ quan phụ trách thông tin lập tức ra khỏi hầm, 2 phút sau quay lại, tay cầm theo 1 tờ giấy,
“Báo cáo đoàn trường, trinh sát báo cáo phát hiện 5 khẩu pháo dã chiến trên trận địa, cách chúng ta 2 km, trinh sát điện hỏi họ co nên tiêu diệt những khẩu pháo này hay không.”
Hắc Vân nhìn lại trên bản đồ vị trí của khẩu đội pháo. Sau đó ra lệnh.
“Lệnh lực lượng trinh sát tiếp tục thám thính tình hình, địch có động tĩnh gì báo cáo nga. Lệnh cho đại đội pháo binh, đại đội 4, trung đội cận vệ, trung đội kỵ binh tập kết tại khu vục phía sau hậu doanh 5km. Tất cả các đơn vị còn lại cố thủ tại dây. Văn trung phụ trách chỉ huy tại dây, Chánh Minh phụ tá.”
Sau đó hướng về phía cửa hầm mà đi. Văn Trung thấy vậy giữ lấy tay hắc Vân mà hỏi.
“Đoàn trưởng, ngài muốn làm gì?”
“Ta muốn dùng số quân này đánh 1 trận đột kích ngươi phải giữ vũng trận địa cho ta, giữ đến người cuối cùng, Như không làm được, quân pháp xử trí.”
Sau đó hắn bước nhanh ra khỏi doanh tại, anh em văn long thấy vậy cũng vội chạy theo. Văn Trung và Chánh Minh nhìn bóng lưng ròi đi, sau đó quay sang nhìn nhau. Văn Trung lên tiếng trước.
“Đoàn trưởng muốn chúng ta tử thủ vậy thì tử thù, chúng ta là cục xương cứng, kẻ nào muốn gặm nó lấy mạng dôi lại.”
“Ha, mạng ta là do đoàn trưởng cứu, chết ỏ đây thì có làm sao.”
Sau dó cả 2 đi tới gần bản đồ bố trí tận địa, Chánh Minh lên tiếng trước.
“Lúc này kẻ dịch đang bắn phá chúng ta, nhưng rất nhanh thôi chúng sẽ tổ chức tấn công bằng bộ binh thiết giáp. Đoàn trưởng đã lấy di đại đội pháo binh, hiện tại không còn lực lượng pháo binh đánh chặn nữa. Ta cho rằng nên tập trung các tiểu đội pháo binh của các dại đội, tổ kiến tạm thời thành lực lượng phao binh trực thuộc tiêu đoàn.”
“Ta tán thành ý kiến này, nhưng ta cho rằng cần lệnh cho trung đội vận tải trở thành lục lượng dự bị sẵn sàng chi viện cho các hướng.”
Cả 2 bàn thêm chi tiết bố trí lực lượng, sau đó ra lệnh cho các đơn vị thi hành. Đây là ý đồ của Hắc vân dể cho bộ chỉ huy tùy nghi hành động, như trong tình hướng hắn rời đi mà ra mệnh lệnh cứng ngắc tử thủ từ đầu có hể ảnh hướng dến sự mềm dẻo trong quá trình chiến đấu. Từ đó ảnh hướng đến chiến trường.
Lúc này phái sau chiến tuyến,các đơn vị đã tập hợp lại đợi lênh, có vài chiến sĩ bàn luận với nhau.
“Tại sao chúng ta lại ở đây, lẽ ra chúng ta nên ra ngoài kia chiến đấu a. Chẳng lẽ chỉ huy muốn rút chạy.”
“Người ăn nói vớ vẩn cái gì đây, Đoàn trưởng nếu là người như vậy há lại ỏ đây chiến đấu. Ngươi là không thấy Đoàn trưởng có bao nhiêu uy mãnh. Ta là tận mắt thấy đoàn trưởng dẫn mấy chục người xông vào trong doanh trại địch phá tan khi quân dụng. Người như thế há lại tham sống sợ chết,”
“Vậy ngươi cho rằng đoàn trưởng tập trung chúng ta tại đây là có ý đồ gì?”
“Không biết nhưng chúng ta cứ tuân lệnh theo là được.”
“Tất cả im lặng, đoàn trưởng tới.”Nghe thấy tiếng các chiến sĩ liền nhanh chóng đứng vào trong hàng ngũ.”
Hắc Vân tiến tới trước đoàn quân, giơ tay chào , sau đó lệnh các chỉ huy tiến tới nhận lệnh. Hắn lấy 1 tấm bản dồ ra sau dó trải xuống dưới đất.
“Hiện nay kẻ địch đang tập kết quân tấn công mạnh quân ta, chúng lại có pháo binh mạnh hơn chúng ta nhiều lần nếu cứ theo kê hoạch ban đầu là cố thủ thì chúng ta sẽ bị toàn diệt . Vì vậy chúng ta cần thoát khỏi trận địa đi vòng ra sau tập kích quân địch.”
“Trước hết chúng ta sẽ tiến lên phía bắc 4 km sau đó di vòng sang hướng đông tập kích quân địch.”
“sau khi thoát ra khỏi khu vực chiến tưởng, trung đội kỵ binh phối hợp cùng tiểu đội kỵ binh cận vệ tiến sâu thêm về phía đông, tập kích vào hậu phương của kẻ địch, quấy nhiễu nơi đó. Không bắt buộc đánh phá hoàn toàn toàn, chỉ cần làm sao cho việc tiếp tế đạn dược cho kẻ địch diễn ra chậm chạp là được. Các đơn vị còn lại tiếp tục theo ta.”
“Có ai còn ý kiến gì khác không?”
Tất cả lắc đầu.
“Vậy thì xuất phát.”
Các chỉ huy tiến về phía các đơn vị của mình sau đó toàn lực lượng tiến quân, thực thi theo kế hoạch.
...
Lúc này trở lại chiến trường chính.
Sau loạt đạn pháo mãnh liệt, không quân của kẻ địch đăng tràng, lần này không phải lực lượng máy bay ném bôm mà là lực lượng máy bay, tiêm kích và máy bay cường kích ném bom bổ nhào. Để thực hiện đực việc này chúng sẽ phải bay ở tầm thấp đẻ bắn phá và ném bom. Chúng chia thành 3 tốp máy bay tiến tới.
Cả trận địa phòng thủ lại bị hứng chịu thêm 1 đợt công kích mãnh liệt nữa. Nhưng lần này kẻ địch sẽ phải trả giá đắt.
Lực lượng phòng không đã đợi chờ đợt tấn công thứ 2, lúc may bay địch bay xuống thấp nhất mới đồng loạt hương những khẩu súng máy, tiểu liên về phía tốp máy bay đang bay xuống mà bóp cò. Lưới đạn dày đặc và bất ngờ khiến cho phi công địch không kịp né tránh. 2 chiếc máy bay dịch bị trúng đạn, 1 chiếc nổ tan tên trông, 1 chiếc bốc cháy dữ đội sau dó rơi về phía trận địa của dại đội 1. Toàn bộ trung đội phòng không reo mừng vì lần đầu xuất trận nhưng đã có thể đánh rơi máy bay địch.
Nhưng không để các chiến sĩ vui mừng quá lâu, tốp máy bay thứ 23 đã xác định được trận địa phòng không, kiền lập tức bổ nhào về phía đó tấn công. Nhìn thấy máy bay địch đang bay tới, trung đội trưởng lệnh cho các chiến sĩ nhanh chóng cầm lấy vũ khí rút xuống hào ẩn nấp. Tất cả nhanh chóng làm theo, nhưng có 1 chiến sĩ chưa kịp chuyển khẩu súng máy đi, liền quyết định ở lại tử chiến với kẻ địch.
Khi nhìn thấy kẻ địch lao tới, người lính hét to.
“Cút xuống địa ngục đi”
Sau đó nhắm ngay chiếc máy bay gần nhất mà bóp cò. Loạt đạn bay ra, các chiếc máy bay tiêm kích cũng bắn xuống, 2 làn đạn giao nhau. Chiếc máy bay bị bắn cháy bay sượt qua đầu người lính, sau đó rơi xuống.
Nhưng người chiến sĩ cũng bị hàng loạt viên đạn như bầy châu châu bay tới xé nhát thân thế của người lính, khi thân hình người lính chưa kịp ngã xuống 2 chiếc máy bay cường kích bổ nhào ném xuống 2 quả bom nay trận địa phòng không. 2 tiếng nổ vang lên biến người chiến sĩ trở thành bụi máu.
Có vài chiến sĩ chưa kịp ẩn nấp xuống hào cũng liền bị đạn và bom địch bắn giết. Sau đợt tấn công máy bay địch bay sượt qua chiến hào của lực lượng phòng không.
Các chiến sĩ còn sống sót ngước mắt lên nhìn thấy cảnh tượng chiến trường sau đợt tấn công, ánh mắt ngập tràn lửa giận. Lê Lai liền ra lệnh.
“Toàn tiểu đội di chuyển đến trận địa thứ 2.”
Sau đó chỉ vào 2 người lính.
“2 người đi tới chỗ máy bay rơi phía sau trận địa. Kiểm tra xem tên phi công đã chết chư, chưa chết bắt sống hắn giao cho bộ chỉ huy. Nếu hắn chết rồi kiểm tra xem co gì hữu dụng không sau đó mang về đây,”
“Rõ.”
Toàn đơn vị thực thi mệnh lệnh.
...
Trên toàn chiến tường quân Tần, khi máy bay địch tấn công tới toàn quân tránh né rất chật vật nhưng khi thấy 3 chiếc máy bay địch bị bắn hạ toàn quân reo hò vang dội, tất cả nắm chắc sũng trong tay sẵn sàng trận địa đón quân địch.
Trong sở chỉ huy.
Văn trung lên tiếng.
“Lê Lai làm tốt lắm, sau trận nay phải báo đoàn trưởng thưởng cho trung đội phòng không mới được.”
“Phải lắm. Lần nay phải cho bọn ấy say chết mới thôi. Ha Ha.”
Cả sở chỉ huy tràn ngập trong tiếng cười. Lúc này 1 người lính chạy vào.
“Báo cáo đoàn phó, địch đã ngừng pháo kích bắt đầu sử dụng bộ binh và thiết giáp tiến tới tấn công chúng ta.”
Nghe vậy cả sở chỉ huy im bặt mà dừng. Văn Trung liền lên tiếng.
“Toàn đoàn vào vị chí chiến đấu, tử thủ đến cùng, kẻ nào rút chạy sử theo quân pháp.”
Toàn bộ chiến tuyến Tần quân rơi vào không khí khẩn trương, Từ chiến hào, văn tiến có thể thấy 5 chiếc se thiết giáp đang dẫn đầu bộ binh địch, lao tới tuyên phòng thủ của mình. Văn tiến liền lện cho cáp phó của mình.
“Mau thông báo cho sở chỉ huy, địch đang ử dụng xe bọc thép dẫn đầu xung kích chiến tuyến quân ta. Yêu cầu, pháo binh chi viện.”
“Rõ.”
Người cấp phó liền chạy về phía điện dài báo cáo tình hình.
Còn Văn tiến cũng lệnh cho các chiến sĩ.
‘ Toàn đơn vị chuẩn bị chiến đấu. Đội cảm tử chuẩn bị.”
5 chiếc xe thiết giáp, tiến về phía chiến hào, vừa tiến vừa bắn súng máy về phía đó, theo sau đó là 1 trung đoàn bộ binh dịch theo sau. Khi chỉ còn cách tuyến hào chùng 200m, 1 loạt đạn cối mãnh liệt rơi xuống đầu lực lượng thiết giáp và bộ binh địch theo sau.
1 chiếc thiết giáp nổ tan tành, 1 số bộ binh địch bị nổ chết, chớp lấy thời cơ, lực lượng trung dội 3 đưng dậy và từ dưới hào bắn vê phía quân dịch đang tiến tới, tiêu diệt không ít bộ binh địch đang dưng chết trân vì loạt phao kích. Khiến cho bộ binh ịch phải lùi lại tránh xa 3 chiếc thiết giáp còn lại. Thấy vậy lê Lai ra lệnh.
“Đội cảm tử lên.”
2 chiến sĩ ôm bộc phá lao thẳng về phía chiếc xe thiết giáp gần nhất, sau do kích nổ. 2 tiếng nổ lớn vang lên và và chiếc xe nổ tan tành, kèm với đó là 2 người chiến sĩ cũng hy sinh.
Lại có vài người chiến sĩ nữa lao lên nhưng lúc này kẻ dịch đã kịp phản ứng, nhắm băn nhũng người đang lao lên, tất cả đều bị các viên đạn của kẻ địch bắn chết, có 1 chiến sĩ chỉ còn cách chiếc xe chừng 10 m sắp sửa kích nổ thì bị bắn gục. Nhìn thấy tình hình như vậy, Lê lai lệnh cho các chiến sĩ cảm tử dừng tấn công. Lệnh cho toàn đơn vị dùng súng đánh trả. 2 chiếc xe bọc thép hơi lùi ra sau về phía đám lính bộ binh. Lúc này lại có 1 đợt pháo kích rơi xuống. Lai có 1 chiếc xe bị phá huỷ cùng 1 dám dính bị tiêu diệt, chiến tuyến của đại đội 3 rơi vào tình thế giằng co quyết liệt.
Tại hướng của đại dội 1 cũng có 1 trung đoàn địch đang tổ chức tấn công. Tuy quân số như ở hướng đại dội 3 nhưng nhờ tác chiến trong rùng cây nhiều chỗ ẩn nấp và ít bị pháo kích và không kích như ở dại đội 3. đại đội 1 vẫn có hể đứng vưng chân, ngăn chặn kẻ địch tiến lên. Tùng bước chân của quân Ngô tiến lên phải trả giá bằng hàng loạt quân ngã xuống trong vũng máu.
Đại đội 2 ở bên phải làng nhìn thấy tình hình của đại đội 3 cũng vô cùng nóng máu. Mỗi chiến sĩ đều nắm chặt khẩu súng trong tay, lưỡi lê sáng loáng, chỉ cần có mệnh lệnh sẽ ngay lập tức lao tới chi viện. Lục lượng công binh và vận tải đều như vậy. Cả chiến sĩ mới và cũ đều sẵn sàng lấy răng đổi răng, lấy máu trả máu.