Tại phòng họp tai Bộ chỉ huy Tấn Châu quân.
Trong phòng họp có Hắc Vân, Diêm Văn, Chu Ân đại diện hồng quân, Bạch Kính đại diện Phi Hổ quân. Mỗi bên có thêm 1 phụ tá và 1 thư ký.
Diêm Văn: “Hôm nay chúng ta tập trung ở đây chính là bàn về phương hướng hành động của hợp tác 4 bên của chúng ta. Chúng ta hiện tại có gì nói nấy, tất cả vì chiến thắng chung của kháng chiến.”
Hắc Vân:”Hiện tại như mọi người ở đây đều biết hiện tại ta đang kiểm soát 3 tỉnh và sắp tới sẽ phát động chiến dịch quân sự hòng giải phóng luôn tỉnh Hà Tây. Điều ta muốn biết là trong thời gian tới quân bắc phạt có thể giành chiến thắng nhanh chóng trước quân Ngô ở đông bắc hay không? Quân Bắc phạt cần bên ta giúp những gì?”
Bạch Kính:”Hiện tại quân bắc phạt đã thu hồi được tỉnh Liêu Nam, chúng ta sắp tới sẽ phát động đánh chiếm đồng thời 2 tỉnh liêu Tây và Liêu Bắc. Cái chúng ta thiếu thốn nhất hiện tại chính là vũ khí, lương thực và thuốc men. Nếu như ngài có thể cung cấp cho chúng ta thì quả thật tốt lắm.”
Chu Ân:”Hiện tại có thể Ngô quan sẽ điều quân từ nước Yên tiến tới chi viện cho Ngô quân tại đông bắc. Kể từ khi bị Ngô quân xâm chiếm 40 năm trước. Ngô quân đã đồng hóa người dân nước Yên và xây dựng 1 đội quân thường trực lên đến 40 vạn. Đội quân này trong tháng sau có thể gia nhập chiến trường nâng tổng binh lực Ngô quân lên 85 vạn quân.. Hiện tại tổng binh lực của quân bắc phạt còn 45 vạn quân. Chúng ta hiện tại đang rất thiếu thốn vì mức độ tiêu hao so với mức cung cấp là quá lớn.”
Hắc Vân:”Vậy các ngươi trong 1 tháng cần ít nhất bao nhiêu vật tư.”
Chu Ân:” Chúng ta cần mỗi tháng ít nhất 5 vạn súng trường, 1 vạn tiểu liên, 5000 súng máy, 20 triệu viên đạn các loại. 1000 pháo các loại, 50.000 đạn pháo các loại. 1000 tấn lương thực và 200 tấn thuốc men. 100.000 lít dầu cho máy bay và xe tăng.”
Hắc Vân:”Nhiều như vậy sao?”
Hắc Vân trầm ngâm suy nghĩ về các con số này sau đó quay sang bên Hồ Minh là tham mưu trưởng, đồng thời là đại diện của Hắc Vân ở tấn Châu liên hiệp quân Bắc phạt. 2 người trò truyện 1 lúc sau đó quay lại trả lời.
Hắc Vân:”Hiện tại vì quân ta vẫn đang tiến hành chiến tranh ở phía nam cho nên về mặt vũ khí trang bị chúng ta chỉ có thể cung cấp tối đa 30%, về lương thực bên ta có thể cung cấp 40%, còn về thuốc men ta sẽ cung cấp tối đa có thể. Nếu như chiến dịch hà Tây kết thúc thắng lợi chúng ta sẽ có thể cung cấp nhiều chút. Diêm tư lệnh không biết có thể hỗ trợ bao nhiêu a?”
Diêm Văn:”Bên ta có thể cung cấp nhiều nhất là 20% vũ khí trang bị, 30% lương thực, thuộc men bên ta sẽ hỗ trợ tối đa. Bên ta chỉ nắm giữ tài nguyên 1 tỉnh không thể cung cấp nhiều hơn được.”
Chu Ân:”Chúng ta biết tình hình của 2 vị nên lúc đầu cũng không hy vọng quá nhiều nhưng 2 vị có thể cung cấp 50% yêu câu đã là rất tốt rồi. Số còn lại chúng ta sẽ lấy từ chiến lợi phẩm.”
Bạch Kính:”Đúng vậy. Tình hình chung của kháng chiến. Bọn ta hiểu.”
Hắc Vân:”Diêm tư lệnh. Hệ thống đường sắt nối từ Tấn Châu đến Liêu Nam có thể kết nối được hay không. Nó sẽ đẩy nhanh tốc độ chuyển vận vật tư, đẩy nhanh tốc độ chiến thắng sẽ giảm bớt gánh nặng hậu cần .”
Diêm Văn:”Bọn ta đang cố gắng xây dựng lại hệ thống đường sắt nối 2 tỉnh nhưng quả thật bên ta thiếu vật tư và đầu máy, ngoài ra không quân địch cũng đánh phá liên tục khiến việc xây dựng kéo dài. Nhưng cái quan trọng nhất là không quân địch đánh phá. Không quân của ta đã điều 1 nữa lên phía bắc nên tuyến phòng thủ không đủ.”
Chu Ân:”Số phi công và máy bay cảu Diêm tư lệnh có tác dụng rất lớn nhưng hiện nay đã mất 1 nữa trong mấy trận không chiến. Bên ta có thể nói là bị không quân chúng áp chế không ít.”
Hắc Vân:”Bên ta có thể cung cấp 1 phi đội hỗ trợ cho Diêm tư lênh và 20 máy bay tiêm kích cho quân Bắc phạt. Đấy là nếu quân bắc phạt có phi công.”
Diêm Văn:”Thật sao? Nếu vậy thì ta đây xin đa tạ Hắc tư lệnh a.”
Chu Ân:”Ta cũng thay mặt quân bắc phạt cảm tạ tư lệnh a.”
Bạch Kính:”Ta đây cũng vậy.”
Hắc Vân:”Các vị không cần khách khí. Chúng ta đều là vì kháng chiến. Giúp quân bạn cũng như giúp quân mình thôi.”
Những người trong phòng nghe vậy cười vang.
Hắc Vân:”Hiện tại ta có 1 vấn đề lo lắng là Nguyên quốc. Mọi người đều biết Nguyên quốc nằm ở phía bắc nước ta, nó vốn là tách ra từ nước ta nhưng vì vấn đề lịch sử nên tách ra và có mối quan hệ khá thân thiết với Ngô quốc. Hiện tại nó không tham chiến nhưng nếu quân ta cứ tấn công mãi lên phía bắc giáp với Yên quốc. Rất có thể Ngô quốc sẽ đánh động Nguyên quốc tham chiến. Theo ta được biết Nguyên quốc hiện tại có 30 vạn kỵ binh, 20 vạn bộ binh. Nếu số quân này trong lúc chúng ta tiên hành bắc phạt và nam chinh tấn công thì các kế hoạch của chúng ta có thể bị bỏ dở.”
Diêm Văn:”Đây quả thật là vấn đề lớn. Như quân Nguyên tán công vào khu vực giáp giới Liêu Nam và Tấn Châu. E rằng quân bắc phạt phải dừng lại, mà quân nam chính nếu như tán công Tấn Châu, Lương Châu thì Thiết Huyết quan cũng phải dừng tấn công.”
Chu Ân:”Đây quả thật là vấn đề lớn.”
Hắc Vân:”Vì vậy ta muốn ở đây cùng các vị bàn kế hoạch đối phó. Chúng ta cần có 1 kế hoạch cụ thể để ngăn chặn Nguyên quốc tham chiến. Nếu nó tham chiến thì tìm cách đánh chặn.”
Chu Ân:”Nếu như là ngăn chặn Nguyên quốc tham chiến hoặc trì hoãn tham chiến, ta cho là nên cử người đên thuyết phục lãnh đạo Nguyên quốc để trung lập trong cuộc chiến. Ngoài ra còn cử người tới Tây Sa quốc để nước này tác động đến Nguyên quốc, Tây Sa quốc trong mấy năm gần đây đầu tư rất nhiều ở Nguyên quốc lời nói có trọng lượng.”
Bạch Kính:”Vậy cử ai đi đây?”
Diêm Văn:”Với Nguyên quốc thì ta có thể đối phó được. Còn Tây Sa quốc ta cho rằng bên Hồng quân có thể cử người.”
Chu Ân:”Được. Vấn dề Tây Sa quốc bên ta sẽ xử lý.”
Bạch Kính:”Kế tiếp chính là kế hoạch đánh chặn.”
Hắc Vân:”Ta cho rằng chúng ta cần thống nhất rằng chỉ cần Nguyên quân tham chiến, bất kể nó tán công hướng nào, cả 4 bên chúng ta đều sẽ ra tay đánh nó. Như nó đanh quân Bắc phạt Thiết huyết quân sẽ từ Hà Châu, Lương Châu bắc tiến. Còn như chúng tấn công hà Châu, Lương Châu thì quan Bắc phạt cử 1 bộ phận tây tiến. Chỉ cần chúng ta phối hợp tốt. Chúng nhất định sẽ phải lui quân.”
Mọi người nghe vậy tán thành với kế hoạch này.
Hắc Vân:”cái tiếp theo mà ta muốn nói đó là kế hoạch đối với Tề Châu và lỗ Châu. Vị trí cảu 2 tỉnh này đối với chúng ta quá trọng yếu. Nó tiếp giáp với vùng đang bị Ngô quân chiếm đóng. Bắc giáo Tấn Châu, tây giáp Hà Nam. Chỉ cần 2 tỉnh này còn trong tay Ngô quân cúng ta bị uy hiếp hậu phương rất lớn nhất là đối với Tấn Châu.”
Diêm Văn:”Ta hiểu nhưng hiện tại quân bắc phạt đang nắm giữ đại bộ phận quân ta, ta không thể cắt cử thêm quân giải quyết 2 tỉnh này được.”
Chu Ân:”Hồng quân bộn ta cũng vậy. Còn rất ít quân còn ở Tấn Châu để tham chiến.”
Bạch Kính:”Phi hổ quân cảu ta thì không thể tham chiến. Tư lệnh đã đem hết quân lên bắc rồi.”
Hắc Vân:”Đói với Tề Châu và Lỗ Châu ta cho rằng giải phóng 1 cái, uy hiếp 1 cái.”
Diêm Văn:”Ý tư lệnh là gì?”
Hắc Vân:”Ta cho rằng hiện tại binh lực của chúng ta không đủ để giải quyết 2 tỉnh 1 lúc vậy thì giải quyết Tề Châu vì nó giáp giới với Tấn Châu. Còn Lỗ Châu tra có thể dùng quân du kích quấy rối.”
Diêm Văn:”Ý kiến này không tệ.”
Hắc Vân:”Còn về kế hoạch tấn công ta cho rằng lấy Thiết Huyết quân làm chủ lực. Tân Châu quân và Hồng quân chỉ cần điều 1 bộ phận quân nghi binh tại bờ bắc dẫn dụ địch quân, chỉ cần có thời cơ thì vượt sông. Không có thì tiếp tục thủ bờ bắc. Sau khi giải phóng thì 3 chúng ta cùng chung quản lý.”
3 bên còn lại suy xét về kế hoạch cảu hắc vân vài phút sau đó cả 3 tán thành kế hoạch này.
Hắc Vân:”Còn 1 vấn đề nữa ta muốn nói chính là 3 bên các vị điều đại diện đến trong Thiết huyết quân để thuận tiện cho ta bàn bạc nắm bắt với kế hoạch bên các vị. Thuận tiện cho phối hợp tác chiến sau này. Dù sao bên ta cũng đã cử Hồ tham mưu trưởng lo việc ở bên quân Bắc phạt. Sau này chúng ta sẽ phối hợp đánh rất nhiều trận nên việc này là rất cần thiết.
Đề nghị này được cả 3 bên tán thành.
Sau đó hội nghị bàn thêm 1 số vấn đề nữa sau đó nhất trí toàn bộ các vấn đề đã họp.
Đến tối hắc vân cùng các bên tham dự tiệc. Sáng hôm sau hắn trở về Lương Châu.
Tại Lương Châu, Hắc Vân, Văn Trung, Hồ Minh bàn bạc về kế hoạch xây dựng lực lượng trong tình hình mới.
Xây dựng mới 3 quân đoàn 1,2,3 lấy 3 sư 1,2,3 làm lực lượng nòng cốt. Lần lượt các quân đoàn trưởng là Lý Quang, Lý Lâm, Dương Tín. Mỗi quân 35.000 người.
Các sư 4,5,6 giữ nguyên. Thành lập 3 sư mới 7,8,9. sư 7 lấy lữ 1 làm nền tảng sư trưởng lâm Phi. Sư 8 lấy lữ 2 làm nòng cốt sư trưởng Hàn Trung. Sư 9 lấy lữ 6 làm nòng cốt sư trưởng Tề Văn.
Vậy là trong quân có 6 sư 4,5,6,7,8,9. Mỗi sư 10.000 quân
Các lữ 3,4,5,7 giữ nguyên. Thành lập 2 lữ mới lữ 8 do Triệu tuyết làm Lữ trưởng. Lữ 9 do Vương Phú làm lữ trưởng. Mỗi lữ 4000 quân.
Lữ đoàn kỵ binh phát triển lên làm sư đoàn kỵ binh. Quân số 10.000.
Thủ quân phát triển thành hạm đội Đại hà gồm 60 chiếc và 3 lữ đoàn thủy quân lục chiến tổng quân số 17.000 quân.
Không quân phát triển lên lực lượng 7.000 người. Bao gồm 45 máy bay tiêm kích, 20 máy bay ném bom, 4 máy bay trinh sát. Ngoài ra còn có các đơn vị hậu cần kỹ thuật và phòng không.
Pháo binh ngoài pháo binh của quân đoàn còn xây dựng nên quân đoàn pháo binh số 1 trực thuộc quyền tư lệnh. Quân số 15.000 người.
Lực lượng phòng không phát triển thành sư đoàn phòng không quân số 10.000 người.
Lữ đoàn kỵ binh phát triển thành sư đoàn kỵ binh 11.000 người.
Lữ đoàn cận vệ giữ nguyên quân số.
Tổng binh lực hơn 26 vạn.
Trong đó quân đoàn 1,2 bố trí tại khu vực biên giới Nam Hà, Tây Hà. Quân đoàn 3 tại biên giới Lương Châu, Liêu tây và Nguyên quốc.
Sư 4 đóng tại khu vực ráp gianh Hà Nam và Tề châu. Sư 5 bố trí tại Lương vân Thành. Sư đoàn 6 đóng quân tại biên giới Hà Châu, Nguyên quốc. Sư 7, 8 đóng quân tại thành nam Hà. Sư 9 đóng tại phòng tuyến bắc sông Giang Đà.
Lữ 3 đóng tại thành Tây An, lữ 4 đóng tại Hàm Cốc, lữ 5 tại Lương Vân thành, lữ 7,8 đóng tại giáp ranh 2 tỉnh Hà Nam, Hà Tây. Lữ 9 đóng tại phòng tuyến bắc sông Dương Đà.
Sư đoàn kỵ binh được điều chuyển đến biên giới Lương Châu, Liêu Tây, Nguyên quốc đề phòng Nguyên quốc.
Tất cả được tiến hành trong hơn 1 tháng để chuẩn bị cho các chiến dịch sắp tới.