10 ngày sau.
1 chiếc máy bay từ hướng nam bay tới, đây là đoàn đại biểu của Chính phủ tạm thời tại Thiên Sơn cử tới. Khi máy bay dừng lại 1 người trẻ tuổi mặc áo vét đi đầu, theo sau là 1 vị tướng 3 sao trung niên đi theo sau. Phía sau là hơn 10 người mặc đồ cả dân sự và quân sự đi theo sau.
Hồ Minh được lệnh đi đón tiếp và đưa cả đoàn đi đến bộ chỉ huy kiêm trụ sở hành chính toàn tỉnh. Cả 2 khi thấy người đến đón tiếp là 1 sĩ quan trẻ chưa tới 30 và không thuộc thế gia thì đều tỏ ra khinh thường.
Người trẻ tuổi lên tiếng: “Quân trưởng của các ngươi đâu. Tại sao lại không ra đón chúng ta?”
Hồ Minh: “Quân trưởng đang bận xử lý công vụ không thể tới được. Nên lệnh cho ta là tham mưu trưởng đến đây đón tiếp.”
Vị thượng tướng trung niên cũng lên tiếng: “ Ta thấy không phải là quân trưởng các ngươi bận việc mà ỷ mình có công lao cho nen không để chúng ta vào mắt. Ta có thể nói cho ngươi biết chỉ huy cỡ hắn dưới trướng của Tưởng tổng thống có 1 nắm lớn. Có thể thay thế hắn bất cứ lúc nào.”
Hồ Minh: “A. Vậy sao Tưởng tổng thống tại Trung đô Tưởng tổng thống lại chạy nhanh như vậy, bỏ cả vợ con . Nếu không nhờ may mắn Tưởng tổng thống trên đầu đã không biết đã cao thêm bao nhiêu mét a.”
Vị thượng tướng trung niên: Khốn kiếp ngươi dám nhục mạ tổng thống.”
Khi hắn vừa định rút súng thì xung quanh các chiến sĩ của Thiết Huyết quân đồng loạt chĩa súng về phía hắn. Nhóm người trở nên cứng ngắc tại chỗ.
Người trẻ tuổi: “Các ngươi đây là muốn làm gì, chúng ta là từ chính phủ tới.”
Hồ Minh: “Quân trưởng của chúng ta nói. Nếu các vị đến để đọc mệnh lệnh thì bọn ta sẵn sàng đón, còn nếu các ngươi đến để thị uy thì ngay lập tức mời các ngươi trở về. Rồi cắt kẻ khác đến thay.”
Người trẻ tuổi: “Các ngươi... . Thôi được rồi. Là lỗi của bọn ta. Bọn ta đến để gặp quân trưởng của các ngươi. Ngươi hãy dẫn đường.”
Sau đó hắn khuyên Viên tướng thu súng lại. Viên tướng nghiến răng rồi bỏ tay khỏi súng.
Hồ minh liền dẫn cả 2 đi về phía bộ tổng chỉ huy. Cả 2 ngồi trên 1 chiếc xe riêng và bí mật bàn nhau hành động sắp tới.
Khi cả 2 đi vào trong thành Tây An, thì nhìn thấy quang cảnh xung quanh tuy còn có dấu vết chiến tranh nhưng con đường và các ngôi nhà lại rất sạch sẽ. Trên đường có thể thấy từng toán lính tổ chức tuần tra cảnh giới liên tục.
Khi đi tới Bộ chỉ huy cả 2 có thể nhìn thấy xung quanh được bố trí hệ thống công sự khá là kiên cố. Cả 2 đi vào 1 căn phòng khá lớn. Ở giữa trong cùng có 1 cái bàn lớn, không có ai ngồi. Xung quanh là các sĩ quan, khuôn mặt ai cũng thể hiện sự gian khổ trong chiến đấu và khí tức sát phạt mạnh mẽ, chỉ có vài người nhìn ăn mặc rất tươm tất như là sĩ quan trường lục quân ra. Bên cạnh đó còn có 1 nữ quân nhân khá là xinh đẹp khiến cho thanh niên nhìn khá là mê mẫn. Ánh mắt của hắn làm nữ quân nhan khó chịu quay mặt đi, khiến thanh niên khá lúng túng.
Khi cả 2 bước vào trong không ai nói chuyện với 2 người, chỉ có ánh mắt nhìn chằm chằm như sinh vật lạ. Khiến cả 2 cảm thấy khó chịu. Người trẻ tuổi lên tiếng:
“Ta là Hắc Tuấn, còn đây là thượng tướng Trương Dũng. Đại diện ủy ban kháng chiến do tổng thống lãnh đạo. Ta yêu cầu được gặp quân trưởng của các người ngay lập tức.”
Văn Trung: 2 vị chờ 1 lát, quân trưởng sắp xong việc sẽ đến ngay.”
Hắc Tuấn:”Quân trưởng của các ngươi chẳng lẽ không biết việc quân gấp gáp không thể chậm trễ sao. Ta truyền lệnh xong còn phải đi trở về phục mệnh. Các ngươi nhanh chóng thông báo cho quân trưởng các ngươi ra ngay.”
Văn trung hơi nhíu mày lên tiếng: 2 vị hãy đợi 1 lát , ta sẽ cắt người đi gọi ngay. 2 vị xin đợi 1 chút. 2 vị nên ngồi xuống trước.”
Hắc Tuấn : “Được. Nhưng phải nhanh lên. Bọn ta không có nhiều thời gian.”
Ngữ điệu của hắn làm cho rất nhiều người khó chịu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào 2 người rồi túm tụm lại với nhau mà nói chuyện.
Hoa Như Nguyệt:”Anh cả. Hắn là ai mà phách lối như vây?”
Hoa Vân Phi:” Người ta có phách lối tư bản a. hắn là con trai cả của gia chủ Hắc gia của Hán Châu. Hắc gia là 1 trong 5 thế gia lớn nhất Tần quốc, lịch sử hơn ngàn năm. Đi ra nhiều vị đại thần công huân cho đất nước, hiện nay trong quân đội trung ương cũng có nhiều con cháu Hắc gia. Lát nữa có trò chuyện thì khách khí với hắn 1 chút đừng để ảnh hưởng đến Hoa gia.”
Hoa Như Nguyệt:”được ta sẽ cố gắng.”
Hắc Tuấn bước đến ngồi gần 2 anh em.
Hắc Tuấn:”Không biết vị tiểu thư này tên gì, ta có vinh hạnh được biết không?”
Hoa Như Nguyệt:” Chào Hắc công tử, ta tên là Hoa Như Nguyệt. Còn đây là anh ta là Hoa Vân Phi. Sư trưởng sư 5.”
Hắc Tuấn: “Hóa ra là Hoa công tử và hoa tiểu thư. Ta từng nghe danh 2 người khi ở Trung đô. Ta rất hy vọng có thể đến nhà 2 người để gặp mặt Hoa gia chủ.”
Hoa Vân Phi, Hoa Như Nguyệt nghe những lời này liền hiểu hắn đây là muốn lôi kéo Hoa gia ủng hộ tổng thống a. Họ Tưởng cũng là 1 trong 5 họ lớn là thế gia hàng đầu. Hoa gia cũng là thế gia, như có thể liên kết với Tưởng gia có thể tiến thêm 1 bước. Dù Hắc vân cũng là người của Hắc gia nhưng trước đó không nghe đến hắn chắc chỉ là chi thứ không quan trọng của hắc gia. Hắn chắc phải nghe gia chủ Hắc gia lời nói. Kết giao với Hắc Vân có lợi cho Hoa gia hơn.
Hoa vân Phi: “Được Hắc công tử ghé thăm là vinh hạnh của Hoa gia, ta sẽ thông báo cho cha ta để cha ta đón tiếp ngài.”
Hắc Tuấn: “Thế thì thật tốt. Lúc đó ta cũng rất muốn gặp Hoa tiểu thư ở đó.”
Hoa Như Nguyệt còn chưa kịp đáp lời thì 1 tiếng nói cất lên là thanh âm vang lên. Đó là tiếng của Hắc Vân.
“Không ngờ sứ giả chính phủ việc công không làm lại đi suy nghĩ truyện gió trăng, như không tâm tư làm việc công ta rất sẵn lòng đưa cho ngươi chút tiền đến thanh lâu lớn nhất trung đô vui chơi.”
Hắc Vân từ phía của đi vào, đi đến bàn chủ tọa. Ánh mắt không hề nhìn đến nhóm người của Hắc Tuấn hay 2 anh em Hoa gia. Khi hắn ngồi xuống ghế. Tất cả những người trong phòng trừ đoàn người của Hắc Tuấn đều đứng lên chào. Hắc vân ra lệnh cho tất cả ngôi xuống.
Lúc này Hoa Vân Phi mới nhìn sang phía Hắc Tuấn đang ngồi bên cạnh thì thấy Hắc Tuấn vẻ mặt dại ra, mắt mở chừng chừng nhìn về phía Hắc vân, biểu hiện như nhìn thấy ma. Hoa Vân Phi thầm nghĩ hắn đây là gặp chuyện gì, 2 người không phải họ hàng sao. Lúc này Hắc Vân lại lên tiếng.
“Thế nào? Gặp ta không chào hỏi là không xem ta ra gì, không xứng để ngươi chào hỏi sao?”
Mọi người trong phòng đều cảm thấy nghi hoặc. Lời này là có ý gì?
Hắc tuấn vội vàng đứng bật dậy, 2 tay chắp về phí trước đầu hơi cúi xuống rồi lên tiếng.: “Hắc Tuấn, bái kiến chú chín.”
Hắc Vân: “Hắc Tuấn ngươi có biết ở đây là nơi nào?”
Hắc tuấn: “Đây là bộ chỉ huy của thiết huyết quân.”
Hắc Vân: “Nếu đã biết ở đây sao lại xưng hô chú cháu. Ở đây chỉ có xưng chức vụ. Ngươi kêu ta là gì?”
Hắc tuấn: “Hắc Tuấn, sứ giả của chính phủ kháng chiến bái kiến quân đoàn trưởng.”
Hắc Vân:”Tốt. Hôm nay ngươi đến đây là để truyền đạt chuyện gì?”
Hắc Tuấn nơm nớp lo sợ mà đưa 1 tập công văn cho Hắc Vân. Hắc Vân cầm lấy mà đọc.
Mọi người nghe cuộc trò chuyện của 2 người tuy không hiểu nhiều nhưng có thể xác định Hắc vân vai vế cao hơn Hăc Tuấn. Còn mấy chỉ huy thế gia thì trừng lớn nhìn về phía Hắc Vân.
Hoa vân Phi thì lẩm bẩm trong miệng: “Chú thứ 9 của Hắc Tuấn, em thứ 9 của gia chủ Hắc gia, con thứ 9 của gia chủ tiền nhiệm Hắc gia. Hắn là Cửu gia.”
Nghe lời này các chỉ huy xuất thân thế gia như bị gõ mạnh vào đầu, chỉ còn biết kính sợ nhìn về phía Hắc Vân.
Hoa Như Nguyệt:”Anh cả, Cửu gia là ai? Sao ngươi phải sợ như vậy?”
Hoa Vân Phi: “Như Nguyệt. May mà ngày đó ngươi quyết định để bọn ta đi theo quân trưởng. Nếu không Hoa gia sẽ tiêu đời a.”
Hoa Như Nguyệt: “Anh cả. Chẳng lẽ Cửu gia là quân trưởng. Hắn đã làm gì sao.”
Hoa Vân Phi: “Em chỉ là con gái trong nhà cho nên không biết hắn là ai cũng đúng nhưng trong các thế gia cả nước có 1 câu nói thà gây diêm vương, không gây Cửu gia. Hắn chính là người gây ra sự kiện ở Trung đô 6 năm trước.”
Hoa Như Nguyệt chấn kinh, sự kiện 6 năm trước ở Trung đô gây chấn động tất cả các gia tộc thế gia cả nước., không ngờ người gây ra việc đó là quân trưởng, lúc dó quân trưởng mới bao nhiêu a. 15 tuổi. 15 tuổi mà có thể gây ra sự kiện kia. Quá kinh khủng.
Lúc này Hắc Vân đặt xấp giấy xuống. Sau đó nhìn về Hắc Tuấn.
Hắc Vân:” Không ngờ Tưởng Kính Văn lại ưu ái. Ta như vậy. Không những thăng ta lên trung tướng. Còn bổ nhiệm ta là tham mưu trưởng bộ tổng tham mưu.”
Hắc Tuấn: “Đúng thế, quân trưởng. Tổng thống quả thật rất coi trọng tài năng của chú. Thấy rằng để chú ở lại Hà Châu là làm mai một tài năng của chú cho nên mới sắp xếp bổ nhiệm như vậy.”
Hắc Vân:” Vậy ai thay ta đâu?”
Hắc Tuấn: “Chính là thượng tướng Trương Tuấn đây. Hắn được cử tới để bàn giao công việc với chú.”
Trương Tuấn tiến lên lên tiếng: “Quân trưởng công lao to lớn, tài năng lộ rõ nên đến Thiên Sơn trợ tổng thống đánh đuổi Ngô quân ở trung đô, báo đáp tổ quốc. Còn việc ở Hà Châu cứ để tôi lo.”
Hoa Vân Phi và các chỉ huy cấp cao của Thiết Huyết quân đều hiểu đây là muốn tước bỏ binh quyền của quân trưởng sau dó giam lỏng. 1 khi quân trưởng rời đi với tình trạng các thế gia nắm chủ đạo ở Hà Châu hiện tại chẳng mấy chốc Hà Châu sẽ là vật trong túi của tổng thống a.
Hắc Vân: “Trương Tuấn, ngươi là Trương Tuấn, tư lệnh tập đoàn quân Trung Đô sao.”
Trương Tuấn: “Chính là ta.”
Hắc Tuấn ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười của hắn vang vọng cả phòng, khiến tất cả không hiểu tại sao. Khi hắn ngưng cười thì nhìn thẳng về phía trướng Tuấn.
Hắc Vân:”Ta còn tưởng là ai. Hoa ra là tên đang chết ngàn đao ngươi. Hôm nay ngươi rơi vào tay ta là trời cao có mắt để ta giải oan cho nhân dân Giang Bắc. Loại như ngươi cũng dám đến thay thế ta. Người đâu bắt trói hắn lại.”
Có mấy chiến sĩ cận vệ lao tới bắt trói Trương Tuấn, hắn kêu gào nhưng không có tác dụng. Mọi người bị hành động của Hắc Vân cảm thấy nghi hoặc. Hắc tuấn cũng bất ngờ không biết nói gì.
Hắc vân nhìn mọi người xung quanh.
“Mọi người chắc thắc mắc tại sao ta lại làm vậy. Bây gờ ta sẽ nói cho mọi người biết tại sao. Kẻ này là Trương Tuấn mấy tháng trước là trung tướng, tư lệnh tập đoàn quân trung đô có nhiệm vụ bảo vệ Trung đô. Thế mà chưa thấy địch tới dã vơ vét tài sản cùng vợ con bỏ chạy. Hắn chạy thì cũng thôi đi, hắn thế mà lại không chỉ định cho ai chỉ huy đại quân tử thủ Trung đô khiến cho chỉ huy hỗn loạn. Kết quả Trung đô bị mất, 10 vạn tướng sĩ, mấy chục vạn nhân dan Trung đô thảm tao độc thủ của quân Ngô. Sau đó hắn lại trở thành tư lệnh bảo vệ phòng tuyến Giang Bắc, hắn thế mà sợ địch như cọp phá đê dìm chết mấy chục vạn dân ở Giang Bắc để ngăn địch. Hắn đã làm những chuyện dó thế mà còn trở thành thượng tướng. Còn ở đây dòi đoạt binh quyền của ta. Hắn đây là muốn toàn quân dân hà Châu chết cho nhanh a.”
Mọi người nghe vậy đều biết phẫn nỗ mà đứng lên chửi Trương Tuấn. Mấy chục vạn quân dân a. nếu để người này chỉ huy không biết chết như thế nào. Bọn họ cùng quân trưởng đã lâu, phải giữ quân trưởng ở lại. Chúng ta mới có đường sống.
Hắc Vân ra hiệu mọi người im lặng. Hắn bước ra phía trước bàn sau đó ra lệnh: “Người đâu đưa tên khốn kiếp này ra ngoài lột bỏ hết quân phục đốt thành tro, đưa đến trước toàn quân đọc rõ tội trạng của hắn sau đó xử bắn. Thi hành ngay.”
Mấy chiến sĩ cận vệ lôi hắn ra ngoài mà những người đi theo không dám nói gì. Bọn họ bị Hắc Vân hành động quyết đoán cho chấn nhiếp.
Trương Tuấn: “Ngài không thể giết ta. Ta nghe theo ngài. Ngài tha cho ta 1 mạng a.”
Trương Tuấn bị lôi ra ngoài, không còn nghe thấy tiếng hắn nữa.
Hắc Tuấn quỳ xuống ôm lấy chân của Hắc Vân lên tiếng: “Chú chín, không thể a. trương Tuấn là do tổng thống phái tới. Là thông gia của tổng thống, như chú giết hắn thì ăn nói thế nào với tổng thống?”
Hắc vân đá bay Hắc tuấn ra xa 2 m sau dó quát: “Hắn cứ 1 tên như thế đến thay ta, muốn hại chết quân dân Hà Châu. Không phải ta phải ăn nói thế nào với hắn, là hắn phải ăn nói thế nào với ta, với quân dân Hà châu. Ngươi bây giờ đánh điện cho hắn, hỏi hắn lấy gì bồi tội tại ta. Như hắn không cho ta câu trả lời thỏa đáng. Ta đây không phụng bồi hắn.”
Hắc tuấn há hốc mồm, đợi vài giây mới thốt lên:”Chú... Việc này...”
Hắc Vân lại đá hắn 1 cái quát: “Còn không mau đi.”
Hắc Tuấn vội lồm cồm bò dậy chạy ra ngoài chạy ra chỗ điện đài để báo về cho tổng thống.
Sau đó Hắc Vân dẫn tất cả các chỉ huy ra ngoài sân lớn trước bộ chỉ huy. Hắn cho triệu tập tất cả các chỉ huy cấp đại đội trở lên đi tới trước sân. Sau đó kể lấy tội trạng của trương Tuấn sau đó nói trước toàn quân:
“Kẻ này vì tư dục của bản thân hại chết mấy chục vạn quân dân, thế mà lại không bị trừng phạt. Lại còn muốn dẫn nhân dân Hà Châu vào chỗ chết. Hôm nay chúng ta giết chết hắn đền mạng cho mấy chục vạn quân dân. Ở đây ta cũng xin thề trước toàn thể quân dân Hà Châu, ta nguyện sống chết với nhân dân Hà Châu, như trái lời thề bất cứ ai cũng có thể giết ta”
Tiếng hô giết rung động bộ chỉ huy.
Hắc Vân ra lệnh: “Người đâu đem hắn đi xử bắn.”
Trương Tuấn bị bắn trước toàn quân, tiếng reo hò vang vọng toàn bộ chỉ huy. Hắc vân được kêu lên liên tục.
“QUÂN ĐOÀN TRƯỞNG.”
“QUÂN ĐOÀN TRƯỞNG.”
“QUÂN ĐOÀN TRƯỞNG.”
“...”
Hắc tuấn sau khi điện báo cho Tưởng Văn Kính biết tình hình, Tưởng Văn Kính khi biết chuyện chửi to Hắc Vân tên. Nhưng biết không thể làm gì chỉ có thể bổ nhiệm Hắc Vân làm tỉnh trưởng kiêm tư lệnh các lực lượng vũ trang ở Hà Châu, cấp bậc vẫn là trung tướng.
Sau khi truyền đạt mệnh lệnh xong, hắc Tuấn vội vã chạy về Thiên Sơn. Không dám ở lâu. Hắc Vân dặn dò hắn vài câu rồi cho hắn đi.