Tại Hàng Gia quận. Quân đội Ngô quốc và ngụy quân lên đến 2 vạn bố trí trận địa, sẵn sàng đón đánh Tần quân. Các cánh quân khác cũng đang lũ lượt mà tiến tới.
Nhưng qua 1 ngày quân địch vẫn chưa phát động tấn công chỉ thấy thấp thoáng bóng người ở phía xa.
Ngô quân cũng sử dụng không quân tấn công dữ dội, nhưng xem tình hình không có mấy hiệu qua.
Sang ngày hôm sau.
Tại Bộ chỉ huy Ngô quân tại trung đô.
Trương Hà:”Hắc vân hắn đây là muốn làm gì? Triệu tập đại quân tấn công trung đô vậy mà 1 ngày trời án binh bất động hắn đây là muốn để quân ta tập trung nhiều hơn rồi mới đánh sao?”
Tham mưu trưởng:”Tổng tư lệnh, theo báo cáo mới nhất quân ta đã tập kết 10 vạn quân xung quanh Hàng Gia quận nhưng cũng không thấy Thiết Huyết quân tấn công. Không quân cũng thực hiện tấn công nhưng theo quan sát cũng không gây ra quá nhiều thương vong. Có cảm giác chủ lực không ở Hàng Gia quận.”
Trương Hà:”Chủ lực không ở Hàng gia quận vậy thì bọn hắn đang ở đâu. Xung quanh đây còn có mục tiêu nào khác để hắn tấn công hay sao?”
Tham mưu trưởng:”Hiện tại vẫn chua rõ lắm. Tôi đang cho máy bay trải rộng tìm kiếm.”
Trương Hà nghe vậy gật đầu. Sau đó tiếp tục nhìn lên bản đồ. Bất chợt hắn nhìn đến 1 vị trí, hắn bất giác trừng lớn. Sau đó hét to:”Không tốt mục tiêu của hắn là quân ta đang ở ranh giới tiếp giáp Ung Châu.”
Mọi người nghe vậy liền giật mình nhìn lại.
Trương Hà:”Các ngươi nhìn ở đây. Từ chỗ quân ta đụng độ Hắc vân, chỉ cách nơi quân ta giao chiến ở ranh giới Ung Châu chỉ có 15km về hướng đông bắc. Nếu như hành quân 1 ngày thì sẽ rất nhanh có thể tập kích hậu phương của quân ta. Mà quân ta tưởng rằng hắn công kích trực tiếp vào Hoàng thành cho nên lực tập trung lực lượng ở Hàng Gia quận. Quân ở ranh giới Ung Châu cũng vì vậy không mấy cảnh giác. Có thể bị đánh bại. Chúng như bại lối vào từ Ung Châu vào Trung đô được đánh thông , lúc đó chúng ta không phải đối đầu với chỉ mấy vạn, mà là mười mấy, 20 vạn Thiết Huyết quân. Mẹ nó hắn đây là dùng kế dương đông kích tây a.”
Nghe xong lời Trương hà nói tất cả đều cảm thấy rùng mình. Đối đầu trực tiếp với mười mấy, 20 vạn Thiết huyết quân ai đây chịu được.
Phó tổng tư lệnh:”Tổng tư lệnh chúng ta phải phát lệnh cho quân ta ở ranh giới với Ung Châu tăng cường phòng bị a.”
Trường Hà nhìn về phía tha mưu trưởng ra lệnh:”Lập tức báo tin cho quân ta ở biên giới Ung Châu ngay đề phòng bị tấn công.”
Viên tham mưu trưởng gật đầu vừa muốn đi ra ngoài truyền lệnh thì 1 sĩ quan tham mưu hớt hãi chạy vào. Nhìn thấy tình hình như vậy Trương Hà biết có chuyện không ổn lệnh cho hắn báo cáo tình hình ngay.
Sĩ quan tham mưu:”Báo cáo vừa có điện báo từ quân ta ở ranh giới giáp Ung Châu, 15 phút trước địch quân từ hướng Tây nam. Theo xác định rất có thể là cánh quân cho hắc Van chỉ huy lúc trước. Thế tấn công mãnh liệt, 1 sư đoàn của ta đã bị đánh tan. Quân đoàn 2 của địch cũng đang ra sức tấn công quân ta chịu áp lực phi thường lớn. Ngoài ra theo thông tin mới nhất sư đoàn kỵ binh của địch cũng đang chuyển hướng tiến quân đến khu vực giao tranh. 5 vạn quân địch từ Hà tây điều đến cũng đang hành quân cấp tóc đến vị trí giao tranh.”
Thông tin này như kinh lôi đồng dạng, khiến cho phòng họp trở nên cực kỳ yên tĩnh. Nếu như suy đoán vừa rồi chỉ là 1 loại Ngờ tới thì tình huống bây giờ chính là thực sự. Hắc Vân hắn định dùng mười mấy vạn quân tiêu diệt 12 vạn quân ở ranh giới với Ung Châu sau đó kéo mười mấy vạn quân đối chiến, đấy là chưa kể đường tiếp tế với Ung Châu được đả thông, đến lúc đó có trời mới biết tình cảnh bọn hắn lúc đó sẽ như thế nào.
Sau 1mấy phút im lặng. Trương Hà hét lên về phía sĩ quan tham mưu:”Nhanh chóng điện lệnh cho quân tá ở ranh giới Ung Châu tử thủ đến cùng, quân chi viện sẽ đến ngay. Còn nữa ra lệnh cho không quân và đại quân đang đóng ở Hàng Gia quận lập tức tiến tới chi viện.Lệnh các đơn vị quân ỏ phía động cản bước sư đoàn kỵ binh địch lại. Ngay lập tức.”
Viên sĩ quan tham mưu lập tức lĩnh mệnh chạy ra ngoài.
Trương hà nhìn về phía tham mưu trưởng nói:”Ngươi lập tức gửi điện đốc xúc kế hoạch với Sở quốc. Tình hình bây giờ đang biến chuyển theo chiều hướng cực kỳ khó đoán. Nhu không có chuẩn bị chúng ta rất có thể bị bại trận.”
Tham mưu trưởng:”Rõ. Tôi lập tức gửi diện ngay.”
Sau khi tham mưu trưởng đã đi. Trương Hà và những người khác tiếp tục nhìn trên bản đồ. Tất cả bàn bạc kế hoạch ứng phó tiếp theo với Thiết huyết quân.
Dưới mệnh lệnh của Trương Hà. Đội quân 10 vạn người bố trí tại Hàng Gia quận rời khỏi phòng tuyến tiến về phía bắc chi viện. Các đơn vị quân ở phía đông cũng bổ nhào về phía sư đoàn kỵ binh cố gắng chặn đứng con đường bắc tiến của nó. Tất cả nhằm ngăn chặn hắc Vân dùng 3 mặt vây công diệt mất 12 vạn quân ở phía bắc.
Lúc này tại khu vực giáp ranh giữa ung Châu và trung đô chiến sự đang diễn ra hết sức căng thẳng. Quân Ngô lúc này đang bị 2 cánh quân từ 2 hướng bắc nam kẹp chặt. Cánh quân Bắc liên tục dùng pháo binh công kích vào trận địa, bộ binh tấn công chính diện. Ở phía nam thì cánh quân do Hắc Vân chỉ huy sử dụng pháo cối đánh phá và liên tục di chuyển nhanh lẹ tấn công vào các vị trí then chốt của Ngô quân. Khi Ngô quân tấn công cánh quân này liền lui xuống, khi Ngô quân lui cánh quân này tấn công. Đã diệt đi không ít các đơn vị nhỏ lẻ của Ngô quân.
Khi 2 bên còn đang giao tranh thì không quân Ngô quân đã bay tới tấn công vào các đội hình tấn công của Tần quân khiến cho chúng bị chặn lại. Nhưng không bao lâu không quân của tần quân cũng tới. Hơn 200 chiếc tiêm kích 40 chiếc máy bay ném bom xuất hiện. Lực lượng tiêm kích lao vào giao chiến đã hạn chế sức tấn công cảu không quân ngô quốc, máy bay 2 bên không ngừng rơi xuống, vẽ nên những cột khói đen đặc.
Máy bay ném bom Tần quân chớp thời cơ ném bom vào trung tâm trận địa khiến cho Ngô quân bị thương vong nặng nề nhất là 1 kho vũ khí bị nổ tan tành. Khiến cho mấy ngàn quân tử thương nặng nề. Sau đó đội ném bom rút lui. Trên không cuộc không chiến vẫn tiếp tục.
Ở dưới mặt đất tần quân lại tiếp tục phát khởi thế công từ 2 phía. Ngô quân gắng sức chống đỡ.
Trên 1 con đường cách nơi chiến sự 5 km về phía nam, Ngô quân đang hành quân gấp tiến về phía bắc, xung quanh 2 bên đường là nhũng cánh rừng lớn. Đây là địa hình rất phù hợp để phục kích, nhưng Ngô quân cho rằng chủ lực của Hắc Vân đang giao chiến ở phía bắc. Vì vậỵ để tránh chậm trễ thời gian chúng cho trinh sát rất sơ sài mà trực tiếp tiến quân. Toàn bộ đại quân như 1 con rồng dài hành quân xuyên qua khu rừng.
Bất chợt tiếng đạn cối rít lên trên không. Viên chỉ huy đại quân cẩm thấy không tốt. Nhưng chưa kịp ra lệnh tản ra thì hàng trăm quả đạn cối đã rơi vào giữa đội hình Ngô quân tiếng kêu thảm thiết vang lên, sau đó là hàng ngàn quả đạn cối tiếp tục rơi xuống. Ngô quân ban đầu hành quân gấp gáp trên 1 đoạn đường dài, toàn quân phân tán, nay lại bị tập kích vào giữa đội hình, toàn quân trực tiếp hỗn loạn.
Lúc này từ 2 bên cánh rừng tiếng hô giết vang lên. Thiết Huyết quân từ 2 bên cánh xông ra tấn công dữ dội, Ngô quân cố gắng chống trả.
Bất chợt 1 tên lính chỉ lên trên 1 quả đồi hét lên:”Nhìn kìa. Lá cờ hoa 5 cánh màu vàng, là Hắc Vân. Hắn đang ở đây.”
Viên chỉ huy cùng những người khác nhìn về hướng ngọn núi khi nhìn tháy bóng dáng Hắc Vân đang nhìn xuống chiến địa từ trên cao thì đều thấy lạnh cả người. Hắn tại sao lại ở chỗ này, lẽ ra hắn đang ở phía bắc chỉ huy đại quân mới đúng. Không lẽ chiến sự ở phía bắc đã kết thúc. Không đúng dù chiến sự có két thúc hắn cũng không thể đến đây nhanh như vậy, từ khi có điện báo quân đội phía bắc bị tấn công mới chỉ 2 tiếng.
Như nghĩ đến điều gì viên chỉ huy hét to:”nguy rồi, trúng ta chúng kế dẫn xà xuất động của hắn rồi. Lệnh toàn quân lui về Hàng Gia quận nhanh.”
Thế là toàn quân lập tức thoái lui về phía sau, bỏ mặc hơn 3 vạn quân ở tiền phương đang bị vây đánh cố gắng tháo chạy dữ mạng. Tình thế này cũng không thể làm khác. Với địa hình nhỏ hẹp này như chúng tiếp tục tấn công lên chỉ là chết vô ích mà thôi.
Đúng như những gì viên chỉ huy đã đoán, đây quả thật là 1 cái bẫy do hắc vân giăng ra. Hắn từ trinh sát và tình báo biết được địch quân tập kết 10 vạn quân lập phòng tuyến đón đánh hắn. Với chỉ mấy vạn quân chỉ được trang bị súng cối mà muốn đánh 1 địa điểm có binh lực gấp đôi có pháo binh hạng nặng cùng không quân yểm trợ.
Thế là hắn liền lấy chiến sự ở phía bắc làm cục. Hắn điều toàn quân bắc thượng. Nhưng chỉ có 3 vạn quân tiến tới tấn công trong đó 2 vạn là cựu binh, 1 vạn là tân binh mới gia nhập. Thế tấn công đủ hung mãnh buộc địch quân tưởng lầm toàn bộ đại quân đều tấn công, dẫn dụ địch quân từ Hàng Gia quận chi viện. Còn 3 vạn quân còn lại thì mai phục ở đây chặn đánh địch quân chi viện. Làm trọng thương số quân này. Để tăng thêm độ chân thật của đòn nghi binh hắn điện lệnh cho không quân, 5 vạn quân từ Hà Tây và sư đoàn kỵ binh đều tiến tới nơi quân đoàn 2 đang chiến đấu.
1 khi đội quân này bị đánh bại địch quân sẽ càng hoang mang, không dám ở lại chiến lâu mà từ bỏ đánh chặn quân đoàn 2 rút về phía đông tiến tới Hoàng Long quận. Như vậy cánh cửa kết nối Ung Châu rộng mở. Mười mấy vạn đại quan chính thức tiến vào Trung đô, thiên hạ chấn động đủ để khiến địch quân úp sấp.
Qua hơn 2 giờ giao tranh số quân bị bỏ lại hoàn toàn bị tiêu diệt. Toàn bộ chiến trường được thu quét nhanh chóng. Hắc Vân lập tức phát ra minh mã điện báo. Báo tin đại thắng nhằm cỗ vũ lòng quân và uy hiếp kẻ địch.
Tin tức vừa ra toàn bộ Tần quốc và Ngô quốc lại lại 1 lần nữa chấn động. Tình thế tại Trung đô đang biến chuyển cực kỳ có lợi cho Tần quốc.