Doanh trại quân ngô, phần lớn quân ngô đang nghỉ ngơi đợi chờ sáng sớm mai có trận quyết chiến với Tần quân. Bất chợt tiếng rít của đạn pháo vang lên. Mấy tên lính còn thực vội la lên.
“Không tốt, dậy mau.”
Pháo rơi trúng ngay vào vị trí đám lính đang nghỉ ngơi, những cột lửa như những đóa hoa xông thẳng tán phát máu và thịt rải khắp mặt đất. Những kẻ còn sống vội vả cầm lấy vũ khí mà chạy tán loạn. Nhưng chưa kịp định thần bao lâu thì quân Tần đánh tới, tiếng hò hét vang vọng đất trời.
Quân Tần tiến vào chiến địa tấn công vào số quân đang còn đang chật vật sau trận mưa pháo, trước hỏa lực mãnh liệt và ưu thế áp đảo. Quân Ngô phải rút về tuyến 2. Quân Tần tiến quân truy kích như vũ bảo. Quân Ngô chỉ có thể tháo chạy, không kịp đưa theo thương binh.
...
Trụ sở bộ chỉ huy Ngô quân.
Nguyễn Oánh cùng bộ chỉ huy bị đánh thức bởi tiếng pháo đều choàng tỉnh dậy. Nhìn thấy ánh lửa từ phía nam.
1 tên lính máu me đầy mặt, quần áo rách rưới chạy vào trong trụ sở. Khi gặp được Nguyễn Oánh, hắn ngã xuống mà gào khóc.
“Quân trưởng, địch quân quá mạnh, quân ta trụ không được, đã rút về phòng tuyến thứ 2 rồi. Ngài mau cho quân cứu viện nếu không anh em sẽ chết hết a.”
Nguyễn Oánh nhìn về phía viên sĩ quan phụ tá.
“Ngay lập tức lệnh cho trung đoàn pháo binh nhắm thẳng khu vực phòng tuyến thứ 2 ở cửa nam mà bắn, lênh cho trung đoàn thiết giáp xung trận chi viện cho cửa nam. Đẩy hết bọn chúng ra ngoài.”
Viên sĩ quan:” Quân trưởng, nếu như nhắm đạn pháo ngay tuyến thứ 2 quân ta cũng có thể bị tiêu diệt a.”
Nguyễn Oánh: “Giờ không phải lúc lo đến việc đó. Như không chặn lại được bọn chúng, Bắc Huyền trấn 1 khi thất thủ, tất cả đều phải chết. Đi thi hành ngay. Còn nữ gửi điện cho tổng bộ yêu cầu không quân chi viện.”
Viên sĩ quan lập tức đi ban lệnh.
Nguyễn Oánh nhìn về phía tây nghiến răng nói.
“Thiết Huyết quân, các ngươi không cho ta đường sống vậy thì cả 2 cùng chết đi.”
...
Phía nam Bắc Huyền trấn.
Trần Lực đang dẫn quân mãnh tiến về phía trước. Vừa bắn súng, vừa hò hét.
“Tất cả các anh em xông lên cho ta, giết hết quân địch.”
Đúng lúc này 1 loạt đạn súng máy quét tới, đốn ngã 2 chiến sĩ chạy cùng với hắn. Còn hắn may mắn nấp sau 1 bức tường nên thoát chết. Từ bờ tường hắn nghiêng người ra khỏi tường, sau đó nhắm ngay về phía súng máy mà bắn tới. Nhưng khẩu súng máy không bị hạ bởi nó được bảo vệ rất tô0ts bằng những bao cát.
“Mẹ nó. Người đâu mau kêu pháo cối tới triệt hạ mấy khẩu súng máy đó.”
Khi 1 tên chiến sĩ vừa định đi, thì có 1 người khác chạy vào tiến tới gần Trần Lực.
“Đoàn trưởng, sư trưởng lệnh chúng ta rút lui.”
Trần Lực: “Ngươi nói cái gì? Đang thắng thế sao lại lui. Ngươi có nói dối hay không?”
Chiến sĩ: “Là thật đoàn trưởng, sư trưởng ban bố mệnh lệnh chính là như vậy. Sư trưởng còn nói ai dám bất tuân, lột lon xuống chức. Tuyệt không nhân nhượng. Các đoàn khác đang rút lui rồi.”
Trần Lực chỉ còn biết nghiến răng lên mà ra lệnh toàn đoàn rút lui. Khi hắn vừa bước được mấy bước, 1 loạt đạn pháo rơi ngay vào chỗ mà hắn vừa ở. Có mấy người theo sau Trần Lực chưa kịp thoát ra đã bị nổ chết, căn nhà cũng sụp đổ xuống, vùi lấp những người còn ở bên trong.
Nhìn thấy cảnh này hắn liền cảm thấy không tốt. Vội hét lên.
“Pháo binh địch tấn công, toàn quân rút mau.”
Những quả đạn pháo vẫn tiếp tục rơi xuống vị trí quân Tần, thương vong rất năng, Trần Lực và cả đoàn quân rút lui hết sức chạt vật. Khi đã rút về tới tuyến phòng ngự thứ nhất của quân Ngô. Thì lúc này 1 loạt đạn súng máy và tiểu liên vang lên lại có 1 loạt chiến sĩ nữa ngã xuống. Trần Lực vội ra lệnh cho quân mình núp dưới các chiến hào.
1 người lính hét lên.
“Đoàn trưởng là xe thiết giáp.”
Trần Lực vội ghé mắt lên thì nhìn thấy có mấy chiếc xe thiết giáp cùng mấy trăm tên binh sĩ đang tiến tới, tấn công về phía chiến hào. Hắn vội ra lệnh.
“Bộ binh nổ súng đánh chặn, pháo cối nhắm ngay vào mấy chiếc bọc thép.”
Toàn đơn vị bắt đầu thực thi mệnh lệnh, nhưng lại có mấy quả đạn pháo từ trên trời rơi xuống trúng ngay chiến hào, 1 quả lọt vào trong chiến hào, nổ cách Trần Lực chỉ 10 m, xé tan đội hình phòng thủ của Tần quân và hất ngã Trần lực.
Hắn mở mắt ra, cảm thấy đầu hắn ông ông như bị 1 vật gì đập trúng vào đầu, hắn liền nhận thấy trán mình ươn ướt lấy tay sờ lên trán mình thì thấy máu đã chảy đầu đìa. 1 cái lưỡi lê bị hất bay ra đã sượt qua trán hắn tạo ra 1 vết sẹo dài từ gần thái dương kéo tới giữa chán.
1 lính quân y vội chạy tới băng bó cho Trần Lực. Hắn nhìn xung quanh thấy các chiến sĩ đang gào khóc, đang hướng súng về phía quân địch mà bóp cò. 1 chiến sĩ chạy tới gần Trần Lực gào lên.
“Đoàn trưởng, hỏa lực của chúng quá mạnh phải làm sao bây giờ.”
Lúc này hắn mới tỉnh thần lại, vội sờ soạng lấy vũ khí của mình, khi đã sờ lấy vũ khí. Hắn tay nắm chặt khẩu súng. Hướng thân mình về phía chiến hào. Sau đó thét to.
“Tất cả thủ vững cho ta, hôm nay chỉ có 1 kẻ có thể bước ra khỏi nơi đây, đó chính là chúng ta. Giết.”
Sau đó hắn nổ súng vào đoàn thiết giáp đang tiến tới, những người khác cũng vội vàng làm theo. Những khẩu pháo cối chưa bị hủy cũng liền nhả đạn. 2 bên giằng co.
...
Tại trụ sở bộ chỉ huy, qua ống nhòm Hắc Vân nhìn thấy trận địa sư đoàn 2 đang bị đẩy lùi. Hắn còn thấy ánh lửa từ những khẩu pháo dã chiến đang bắn về phía sư 2. hắn liền ra lệnh với viên sĩ quan đứng bên cạnh.
“Lệnh cho pháo binh nhắm thẳng khu vực 70, pháo binh địch đang ở đó, bắn đến khi nào nó tịt ngòi thì thôi.”
“Lệnh sư 2 nếu cần thiết có thể rút về tuyến xuất phát.”
“Lện sư 3 phát động tấn công.”
Các mệnh lệnh của Hắc Vân nhanh chóng được ban xuống.
Sư 2 vừa đánh vừa rút về phía sau.
Sư 3 phát động tấn công.
Pháo binh đang căn chỉnh mục tiêu pháo kích.
...
Trụ sở bộ chỉ huy Ngô quân.
“Quân trưởng, quân ta đã đẩy lui kẻ địch ở phía nam, bọn chúng đang rút ra ngoài. Quân ta đã tái chiếm chiến hào.”
“Quân trưởng, quân địch ở phía bắc đang tấn công tới. Nhưng quân địch không có pháo binh yểm trợ, chỉ có pháo cối. Quân ta đang chống trả quyết liệt.”
Nguyễn Oánh: “Lệnh pháo binh nhắm về phía bắc pháo kích, phải đầy lùi chúng khỏi chiến tuyến phía bắc. Lệnh cho trung đoàn xe thiết giáp lùi về tuyến 2, đơn vị trấn thủ phía nam đóng quân ở tuyến 1”
“Đánh điện cho tổng bộ, hỏi khi nào không quân tới.”
Mệnh lệnh được chuyển đi ngay.
Nhưng lúc này lại có tiếng pháo nổ ngay bên trái hắn chỉ cách hắn 500m.
Hắn liền biết không ổn đây là địch quân pháo kích lực lượng pháo binh phe mình. Hắn liền vội hét lên.
“Lệnh cho pháo binh di chuyển trận địa. Nhanh.”
...
Từ trên cao Hắc Vân có thể nhìn thấy từng trùm đạn pháo tuẫn bạo tại vị trí pháo binh địch. Hắn hơi mỉm cười. Sau đó hắn nhìn về phía sư đoàn 3 thì thấy đội hình bắt đầu chuệch choạng, có kẻ bắt đầu bỏ chạy. Hắn liền ra lệnh.
“Lệnh sư 3 lui về phía sau.”
“Lệnh sư đoàn 1 dự bị tấn công.”
Nhận được mệnh lệnh tấn công, các đơn vị của sư 1 lập tức tổ chức tấn công, đây là nơi tập trung của 2 đơn vị mạnh nhất của Thiết Huyết quân. Sức tấn công cực kỳ mãnh liệt, quân địch phòng thủ tại phía tây vội vã tháo chạy.
Trung đoàn thiết giáp có dấu hiệu quyển quân sang phía tây.
Không chậm trễ 1 giây. Hắc Vân liền ra lệnh.
“Pháo binh nắm băn vào vị trí 40, 2 vòng pháo kích.”
“sư đoàn 1 lui xuống. Sư đoàn 2 tấn công.”
Sư đoàn 1 liền lui về phía sau. Sư 2 lập tức tấn công mạnh. Đạn cối như mưa trút xuống chiến hào quân Ngô lúc này chỉ còn lác đác vài trăm quân. Tần quân lao xuống tận chiến hào mà đâm chém địch quân, số quân Ngô ở đây cũng không kịp rút lui toàn quân bị diệt.
Tại vị trí của trung đoàn thiết giáp khi chúng vừa nhận được lệnh chuyển quân về phía tây thì liền có lạt đán pháo rơi xuống phá nát mấy chiếc thiết giáp, số quân đứng xung quanh cũng bị nổ chết không ít, số quân còn sống vội vã chạy về phía bộ chỉ huy.
Lúc này sư 2 được lệnh trú đóng tại trận địa vừa chiếm được.
Sư 3 được lệnh tấn công có pháo binh yểm trợ.
Sư 1 giữ khoảng cách đợi chờ đòn tấn công mới.
Sư đoàn 3 lúc này thế tiến công vô cùng thuận lợi, trận địa địch đã bị pháo binh càn quét, Cánh Minh liền lệnh cho toàn quân tấn công, thế đánh vô cùng mãnh liệt.
Các chỉ huy thế gia nhìn thấy cơ hội chiến thắng dễ dàng cũng liền hăng hái đem quân tiến lên phía trước, từng đoạn chiến hào 1 bị đánh chiếm. Sư đoàn 3 lúc này khí thế dâng trào, đây là lần đầu tiên số quân tư binh này tham chiến chống giặc, cũng là lần đầu tiên hưởng được hương vị chiến thắng.
Số tư binh này cũng là được tuyển từ số di dân trốn chạy khỏi sự xâm lược của quân Ngô nên trong lòng cũng có sự oán hận quân Ngô. Nhưng đứng trước sự hèn yếu của đám thế gia và chỉ huy, họ không thể làm gì hơn là cam chịu. Nhưng nay nhìn thấy cố thổ có thể thu hồi. Lòng trung thành của họ dần dần chuyển từ các thế gia sang cho Thiết huyết quân, không ít người tự nhủ vì Thiết Huyết quân mà chiến, bảo vệ gia đình, thu phục cố thổ.
...
Trụ sở bộ chỉ huy quân Ngô.
Tiếng báo cáo không ngừng vang lên.
“Quân trưởng, trung đoàn thiết giáp đã bị đánh ta. Tất cả các xe thiết giáp đều bị phá hủy.”
“Báo cáo, kẻ địch đã chiếm được cả chiến tuyến phía bắc và phía nam, đội quân phía tây có nguy cơ bị bao vây tiêu diệt, yêu cầu ra lệnh triệt thoái.”
“Quân trưởng. Quân ta hiện nay không còn pháo binh, không còn thiết giáp, binh lực chỉ còn 1 nữa, yêu cầu rút về phía đông bảo toàn chút lực lượng còn lại.”
Nghe báo cáo của cấp dưới mà Nguyễn Ánh như mất hết sức lực, hắn không hiểu rõ hắn nắm trong tay 5 vạn tinh binh quét ngang Tần quốc, tại sao lại bị 1 đội quân tạp nham đánh cho đến cái tình cảnh như vậy. Trong tay chỉ còn mấy ngàn quân, hiện nay để bảo mạng chỉ còn có thể ra lệnh bỏ thành mà chạy nhưng hắn biết chờ đợi hắn vẫn là án tử, quân đội đế quốc không tha thứ cho sự nhục nhã như vậy.
Khi hắn vừa định ra lệnh cho toàn quân rút lui thì bất chợt tiếng động cơ vang lên, từ hướng đông mà tới càng ngày càng gần. Toàn bộ bộ chỉ huy đều nghe thấy.
Viên sĩ quan phụ tá liền reo lên.
“Quân trưởng, là máy bay, máy bay của chúng ta tới rồi. Nghe tiếng có vẻ như là có cả máy bay ném bom. Chúng ta được cứu rồi.”
Nghe những lời này, Nguyễn Oánh liền bật khóc.
Mạng hắn được giữ lại rồi.
Tiếng máy bay vang vọng toàn chiến trường báo hiệu sự chuyển biến to lớn trên chiến trường.