THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Hầm chỉ huy.

 

Lúc này tất cả các chỉ huy dã có mặt đầy đủ, tinh thần phấn khởi bởi vì tất cả đều biết mục đích của cuộc tập hợp này là gì. Là phát động thế công hướng ứng với tấn chau, với cả nước kháng chiến. Là lần đầu bọn hắn chủ động tấn công địch nhân.

 

Hắc Vân, dưng lên phát biểu.

 

“Không cần a nói, mọi người cũng biết mục đích của chúng ta lần này là gì rồi. Đó chinh là thực hiện đông tiến. Chúng ta cần phải tận dụng thời cơ Tấn chau đang ác chiến, không thể tập trung quá nhiều lực lượng tập trung toàn bộ sức mạnh chiếm lấy Tây An.”

 

Đông tiến. Chiếm Tây An. Đây là tư duy nhất mà những ngươi ở đây chú ý nhất. Tây An là 1 trong 3 thành thị lớn nhất của Hà Châu, dan số hơn 10 vạn người, chiếm được nó chính là khai thông huyết mạch cho kháng chiến, chính thức kéo lên kèn lệnh cho toàn quốc biết rằng Hà Châu tiếp heo Tấn Châu, trở thành ngọn lửa thứ 2 thiêu chết Ngô quân.

 

Hắc Vân chỉ lên 1 trên bản đồ.

 

“Hiện nay trên toàn Hà Châu còn hơn 20 vạn binh lực địch, nhung theo tông tin ta được biết hiện tại Phi Hổ đoàn dang phối họp với các đạo quân khác phát động phát động tấn công đánh chiếm Nguyên thành là trái tim của Tân châu, thế công rất là mãnh liệt. Vì vậy, số quân đóng tại Hà châu sớm muộn cũng phải điều di chi viện cho Tấn châu. Đây là cơ hội của chúng ta nhưng chiến sịch sắp tới không chỉ vì chúng ta mà còn là vì toàn quốc kháng chiến mà chiến.”

 

Mọi người nghi hoặc.

 

“Sở di ta nói như vậy là bởi vì nếu như chúng ta phát động tấn công lúc này chính là cùng vơi Tấn Châu đốt lên 2 ngọn đèn hiệu, hiệu lệnh toàn quốc tử chiến. Khi chúng ta tân công kẻ địch buộc phai làm ra lục chọn,bỏ Tấn châu hay Hà Châu.”

 

“Nếu chúng chọn Hà Châu túc là chúng ta đã ngăn chặn viện quân cho Tấn châu, góp 1 viên gạch cho đại thắng ở Tân Châu. Cho dù chúng ta có bại, chúng ta lại rút về căn cứ mà thủ. Nhưng chỉ cần Tấn Châu đại thắng, nó sẽ không ngừng hút sạch số quân địch xung quanh, bởi vi Tấn Châu là con đường nối liền giữa 3 tỉnh đông bắc với Lương châu, Hà Châu. Như không lấy lại. Quân địch ở Hà Châu, Lương Châu sẽ bị cắt đứt hậu viện. Chúng ta lúc đó chỉ càn củng cố lại lực lượng sau đó mài chết hết bọn chúng.”

 

“Nếu chúng chọn Tấn Châu, vậy thì mị người không cần phải suy nghĩ nhiều. Chúng ta chỉ có 1 việc duy nhất là chiếm Hà châu, công lương châu, kết nối với Tấn châu. Nôi liền toàn bộ chiến tuyến thành 1 mảnh.”

 

Nghe thấy những lời này các sĩ quan đều cảm thấy hưng phấn, nói chuyện đều mang theo nụ cười.

 

“Nhưng ...”

 

Mọi người lại im lặng.

 

“Hiện nay chưa phải lúc chúng ta cảm thấy vui mừng bởi vì chúng ta vẫn chưa bắn 1 viên dạn, chưa hy sinh lấy 1 người. Tất cả chỉ mới là 1 chiếc bánh mà chúng ta mơ tưởng mà thôi.”

 

Không khí trở nên nghiêm túc trở lại.

 

“Bước đầu tiên để thục hiện kế hoạch của chúng ta chính là trước hết chiếm lấy Tây An thành, khống chế Tây An huyện , Lấy đây làm bàn đạp chiếm lấy toàn bộ Hà Châu.”

 

“Đoàn trưởng , ngài chỉ cần ra lệnh. Chúng ta làm theo chính là.”

 

“Đúng vậy đoàn trưởng ngài ra lệnh đi.”

 

Tiếng âm thanh huyên náo vang lấy toàn bộ hầm chỉ huy. Hắc Vân liền ra hiệu im lặng, sau dó dùng 1 cây gậy dài chỉ lên trên bản đồ.

 

“Mọi người nhìn đây là Tây An Thành, cách chúng ta 190 km về phía đông với 5 vạn binh lực trú lóng, cách nó phía tây 20km là 1 sân bay với 40 chiếc máy bay đủ loại với 2 vạn quân dồn trú. Cách sân bay 30 km về phía tây bắc là doanh trại, nơi đóng quân của quân đoàn 3 dịch, với 5 vạn quân. Đây là doanh tại tại Tây Huyền trấn cách chúng ta 30 km với 5 vạn binh lực trú đóng. Ngoài ra còn có các doanh trại khác đóng xung quang Tây An trên có hướng bắc, đông bắc, đông và nam. Trong đó 2 doanh trại ở bắc và đông bắc quân lực lên đến 6 vạn còn 2 doanh ở Nam và đông mỗi doanh chỉ có 1 vạn. Mọi người từ đây có thể thấy cái gì.”

 

“Bọn chúng đang đề phòng chúng ta và Nguyên quốc.”

 

“Đúng vậy. Mọi người ở đây đều biết 2 năm trước, Ngô quốc và nguyên quốc đại chiến trận tuy kết quả cuối cùng là Nguyên quốc thua như, Ngô quốc cũng là thảm thắng, 2 nước vẫn có thù. Hơn nữa Nguyên quốc cũng nhăm nhe đất của Tần quốc ta cho nên điều này tạo cho chúng ta 1 lợi thế là 2 doanh bắc và đông bắc sẽ không dễ dàng dộng binh, quân ở tây An cũng không dễ dàng điều động. Lực lượng tham chiến tối đa kẻ địch có thể điêu dộng chỉ có thể có tối da 10 vạn mà thôi.”

 

Cả hầm rung động. Chỉ 10 vạn mà thôi. Ngài cũng thật sự là cuồng a, lấy 2000 binh lực đối chọi với 10 vạn binh, cộng với mấy chục chiếc máy bay. Ai cho ngài dũng khí như vậy cuồng, nhưng nghe thấy lại có nhiệt huyết sôi trào a.

 

“Nhiệm vụ trước mắt của chúng ta chính là giải quyết số quân ở Tây Huyền Trấn, sau đó sẽ giải quyết tiếp các đạo quân khác. Chúng ta sẽ lấy 2000 binh lực mài chết 5 vạn quân địch. Ở đây có người sẽ cảm thấy kế hoạch này quá lớn mật, bước chân quá dài. Nhưng chiến tranh chính là 1 cuộc tiêu hao chiến, hao người, hao của, hao tiền. Chúng ta chỉ có 2000 ngươi, chúng ta không có gì cả thua chung ta vẫn như cũ, địch như bại như mất dần, cho đến khi không còn tinh thần chiến đấu cho đến bại hoàn toàn. Chúng ta cũng không lấy cưng chọi cứng, chúng ta sẽ tận dụng mọi ưu thế địa hình và tốc độ để dành chiến thắng.”

 

Sau đó, Hắc Vân nhìn về phía tất cả những người ngồi dưới.

 

“Vì vậy ai tán thành, ai phản đối.”

 

“Tôi tán thành.”

 

“Tán thành.”

 

“Tán thành.”

 

...

 

Sau khi thống nhất ý kiến. Hắc Vân nói 1 viên sĩ quan lấy 1 tấm bản đồ khác treo lên, nó là bản đồ bố trí binh lực tại Bắc Huyền Trấn và vị trí xung quanh.

 

“Mọi người có thể nhìn thấy ỏ đây, đây Là Bắc huyền Trấn, theo tình báo ở đây có 2 vạn quân đồn trú và 10 chiếc xe tăng, cách đó 5km về phía nam là 1 sân bay với 15 chiếc máy bay các loại và 5000 quân đóng giữ. Ở phía tây co 2 doanh trại. 1 doanh trại cách chúng ta 15 km, chúng ta sẽ gọi nó là tiền doanh và 1 căn cứ ở cách tiền doanh 5 km nằm giữa tiền Doanh va Bắc Huyền Trấn, chúng ta sẽ gọi nó là trung doanh. Ở tiền oanh có 1 vạn quân, trung doanh có 5000 quân. Ngoài ra còn có đông doanh và bắc doanh, mỗi doanh có 5000 quân. Chúng ta sẽ nhắm tới trung doanh dể khởi đầu thế công. ”

 

Văn Trung vội hỏi.

 

“Tại sao chúng ta không công tiền doanh trước?”

 

“Bởi vì tiền doanh có quân số nhiêu hơn, nếu chúng ta phát động tấn công vào đây tróc có thể lam vào vũng bùn, không thể thoát ngay ra dực, quân từ trung doanh, Bắc Huyền Trấn, bức doanh và máy bay ừ nam doanh cũng sẽ tới tấn công khi dó chúng ta tiến không được lui không xong, hy sinh vô ích.”

 

“Chúng ta phải tránh đi theo kế hoạch của địch. Nếu chúng ta tấn công vào trung doanh, mà lại còn đánh mạnh thì quân từ tiền doanh, Bắc doanh, Bắc Huyền trấn và máy bay từ nam doanh sẽ đến chi viện, vậy thì quân ỏ đay se trỏ nên thiếu hụt. Chúng ta bước tiếp theo chính là công nam doanh và trung doanh.”

 

Chánh Minh liền hỏi.

 

“Làm sao chúng ta có hể làm được?

 

“Rất dễ. Bởi vì chúng ta sẽ không ngay tù đầu dốc hết toàn quân công đánh Trung doanh mà chi thành 2 đội quân.”

 

Chia binh, chỉ có 2000 đối 5 vạn lại còn chia binh. Mọi người suy nghĩ.

 

“Đội quân thứ nhất sẽ do ta chỉ huy bao gồm tiểu đoàn 1,2 , đại đội 4, trung đội trinh sát, trung đội cận vệ, 2 trung dội cối 60 ly sẽ tiến tới tấn công vào trung doanh.”

 

“Đội quân thứ 2 sẽ do văn Trung chỉ huy tất cả lực lượng còn lại, tiến tới tiền doanh mai phục đợi đến khi quân lực ở đây bị điều đi 1 phần và đã cách xa rồi thì phát dộng tấn công tiền doanh. Khi mà cả trung doanh và hậu doanh bị tấn công, quân địch hải điều quân đi nhiều nơi, thì chúng sẽ triệt để loạn, ta sẽ dẫn quân công đánh nam doanh, đánh chiếm sân bay. Chỉ cần kế hoạch này có thể thực hiện, chúng có thể tiêu diệt ít nhất hơn vạn tên địch.”

 

Tất cả sôi trào. Kế hoạch này quá to gan, cũng quá có tính khiêu chiến.

 

nhưng lúc này Văn Trung lại nói.

 

“Đoàn trưởng, kê hoạch này ta không có ý kiến, nhưng việc chỉ huy tấn công trung doanh ngài nên dể cho ta. Ngài nên chỉ huy tấn công tiền doanh.”

 

“Đúng vậy a. Đoàn trưởng ngài nên ở tiền doanh.”

 

“Hậu doanh cứ để bọn ta lo,”

 

Hắc Vân nghiêm nghị đáp lại.

 

“Ý ta đã quyết, không bàn cải nữa.”

 

Lúc này mọi người mới thôi.

 

“Lúc này nhiệm vụ của toàn đoàn lúc này chính là chuẩn bị tốt vũ khí trang bị, lương thực chuẩn bị cho đại chiến. Đúng 6 giờ tối nay xuất chiến.”

 

Tất cả đồng loạt đứng dây đáp lại.

 

“Rõ.”

 

“Ai về đơn vị nấy. Văn Trung, Chánh Minh ở lại.”

 

Sau đó tất cả đi ra khỏi hầm chỉ huy tiến về chỗ đơn vị mình chuẩn bị.

 

2 ngươi ở lại tiến tới Hắc Vân.

 

“Trận này Chánh Minh ở lại bảo vệ căn cứ, chúng ta không thể đi hết được phải có người ỏ sau lo hậu sụ.”

 

Chánh Minh nghe vậy có hơi thất vọng, nhưng hán hiểu rõ tình hình. Có những việc không thể nói trước toàn quân được.

 

“Còn nữa lệnh cho cơ quan tình báo rải người đên các nhom tàn quân và du kích khác, sau khi ta hoàn thành kế hoạch bước đầu sẽ tùy tình hình phát ra lời kêu gọi toàn quân vây công Bắc Huyền Trấn. Lúc đó tất cả phối hợp hành động. “

 

“Ta hiểu rõ.”

 

“Còn Văn Trung, mật hiệu sau khi ta tấn công trung doanh sẽ có 3 cái. Trăng tròn là toàn thắng, thắng nhỏ là bán nguyệt, còn thất bại là nguyệt thực. Như ta thất bại lập tức hủy bỏ kế hoạch, ngươi không được chậm trễ rút quân về căn cứ, bảo toàn lực lượng. Nếu như ta chết ngươi lên thay thế. Ta sẽ viết lại 1 bản mệnh lệnh để ngươi có thể thuận lợi nắm quyền.”

 

“Đoàn trưởng. Cái này?”

 

“Là việc phải làm. Không cần áy náy. Cả 2 ra ngoài đi.”

 

Cả 2 đo dự vì giây sau đó giơ tay chào, rồi bước ra ngoài. Hắc Vân tiếp tục nhìn lên bản đồ.

 

...

 

Đúng 6 giờ tối, toàn đoàn tập kết.

 

“Các đồng chí, hôm nay chúng ta là những người chung chí hướng, quyết tâm tiêu diệt ngoại xâm, bảo vệ quốc gia, bảo vệ chúng ta nhà. Hiện nay Tấn Châu đang được giải phóng. Hà Châu chúng ta cũng không thể chậm trễ. Hôm nay ở đây ta ra lệnh cho toàn quân, đông tiến dành lại những thứ thuộc về chúng ta. Toàn quân xuất phát.”

 

Hắc Vân xoay người lại tiến về phía đông, đội quân cũng tiến theo sau. Văn trung cũng dẫn đội quân của mình theo sau nhưng đi theo 1 hướng khác. Tất cả hình bóng khuất vào trong bóng đêm.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết