Nhìn thấy Hứa Linh khuôn mặt ngơ ngác, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người thanh niên kia hắn liền quay sang mà hỏi:”Hứa Linh, Ngươi quen hắn sao?”
Hứa Linh lúc này mới tỉnh hồn lại quay sang Trần Lĩnh mấy người nói:”Hắn chính là Hắc Vân. Tổng chỉ huy Thiết Huyết quân.”
Tất cả nghe thấy đều giật mình nhìn lai, lúc này nhìn kỹ mới thấy người trẻ tuổi trước mắt quả thật rất giống với hình ảnh bọn họ nhìn thấy trên báo. Trong lòng tất cả đều tràn ngập sự an tâm và kính nể. Vì đây chính là người dẫn quân nam chinh đánh tận đến Trung đô. Bây giờ lại xuất hiện ở đây chẳng phải là muốn đánh Hoàng thành.
Viên sĩ quan dẫn đầu liền đi đến bên cạnh Hắc Vân nói nhỏ. Hắc Vân nhìn về phía đám người. Sau đó ra lệnh cho viên sĩ quan cởi trói. Viên sĩ quan cở trói sau đó dẫn người đi ra ngoài. Lúc này chỉ còn Hắc Vân , vài sĩ quan chỉ huy và đám người Trần Lĩnh.
Hắc Vân ra hiệu cho đám người Trần Lĩnh tiến tới. Đám người Trần Lĩnh tiến tới gần nhưng vẫn cách nhau 1 tảng đá.
Hắc Vân:”Các ngươi là quân du kích sao? Các ngươi có bao nhiêu người?”
Trần Lĩnh:”Chúng ta là quân du kích chiến đấu xung quanh khu vực Trung đô nhưng mấy tháng trước bị địch quân đánh tan. Phải ẩn nấp suốt mấy tháng. Nhưng kể từ khi ngài tiến hành nam chinh Ngô quân phòng bị lỏng lẻo mới cớ thể ra ngoài. Không ngờ lại gặp ngài ở đây. Chúng ta có chừng 2000 người.”
Hắc Vân:”Ngoài các ngươi ra ở 3 quận phía nam còn có lực lượng du kích nào khác không? Các ngươi có thể liên hệ với họ tham chiến không?”
Trần Lĩnh:”Ngài yên tâm các lực lượng du kích ở 3 quận này chúng ta đều quen biết. Đều từng có giao tình, chỉ cần chúng ta ngỏ lời, lại thêm có ngài họ nhất định tham dự. Ngay bây giờ ta có thể cho người đi nói với họ. Nói bọn họ tiến tới đây trợ chiến.”
Hắc Vân:”Không. Nếu như để đánh chiếm Hoàng thành quân củ ngươi và ta kết hợp lúc này cũng đủ rồi. Ta là muốn họ làm việc khác
Đám người Trần Lĩnh kinh ngạc, mấy ngàn người là đủ rồi. Đây là Hoàng thành a.
Trần Lĩnh vội hỏi:”Tổng tư lệnh, đây là Hoàng thành a. địch quân cũng có mấy vạn chỉ mấy ngàn người. Đủ sao.”
Hắc Vân:”Bình thường không đủ. Nhưng hiện tại chủ lực của bọn hắn đã bị ta điều đi gàn hết rồi. Trong Hoàng thành không còn bao nhiêu quân. Chỉ cần chúng ta phối hợp tốt. Hoàng thành là ở trong tầm tay.Huống hồ bây giờ điều người đi thuyết phục họ tới tác chiến sẽ mất nhiều thời gian, bỏ lỡ thời cơ quý báu.”
Trần Lĩnh kính nể nói:”Hóa ra mọi việc đều đã được ngài tính toán. Không biết chúng ta cần làm gì.”
Hắc Vân:”Ta càn ngươi cho người đi thông báo cho quân du kích 3 quận thực hiện đánh phá, khống chế bến tàu dọc sông trường Hà. Trong vòng 3 ngày ta không muốn để cho 1 tên lính Ngô nào vượt sông chi viện cho Trung đô.”
Trần Lĩnh:”Đã rõ.”
Hắc Vân:”Còn về 2000 quân các ngươi dẫn đến. Phân ra làm 2 bộ phận. 1000 quân theo quân ta tấn công cổng đông. 1000 quân theo quân ta tấn công sân bay ở phía nam. Còn cổng tây quân ta tự xử lý. Trận này chúng ta 1 hơi đoạt lại Hoàng thành. Lấy đầu tướng địch tế cờ.”
Đám người Trần Lĩnh nghe vậy nhiệt huyết sôi trào lên.
Trần Lĩnh:”Toàn bộ nghe theo sắp xếp của ngài.”
Hắc Vân:”Đúng các ngươi để lại vài người biết đường trong Hoàng thành dẫn đường cho cánh quân phía tây. Còn lại quay trở về điều quân. Đúng 2 tiếng nữa phát động tấn công.”
Trần Lĩnh:”Rõ. Tần quốc vạn tuế.”
Đám người hô theo.
Sau đó Trần Lĩnh cắt cử Hứa Linh cùng 2 người nữa dẫn cánh quân tây 2000 người tiến tới cổng tây. Còn đám người Trần Lĩnh thì đi theo 1000 quân đánh cổng đông và sân bay phía nam đi tới nơi quân mình đang trú đóng. Đồng thời giao cho 1 người quen biết với các chỉ huy du kích ở 3 quận phía nam đi liên lạc, thực thi kế hoạch của Hắc Vân.
Hắc Vân dặn dò các chỉ huy khác vài điều sau đó dẫn cánh quân tây tiến tới cổng tây. Hứa Linh liền đi theo.
Đoàn quân chia 2 đường mà đi.
Tại nơi trú đóng của quân du kích, khi đám người trần Lĩnh đi quá lâu. Có người đi theo con đường đám người đi trinh sát lúc trước nhưng không thấy. Liền cảm thấy lo lắng, cho rằng có thể đám người Trần Lĩnh có thể gặp chuyện, đang bàn bạc việc rút lui hay đánh tiếp. Lúc này liền nghe thấy tiếng vó ngựa liền tất cả tiến vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Trần Lĩnh cùng vài chỉ huy du kích khác liền chạy tới chỗ đám người. Tránh để 2 bên đổ máu vô ích.
Trần Lĩnh vọt tới trước quát lên:”Ta là trần Lĩnh. Tất cả hạ súng xuống.”
Đám người thấy vậy 1 bộ phận bỏ xuống, nhưng vẫn có 1 bộ phận vẫn giương súng về phía đám người.
1 người đi ra hỏi.
Hứa Lâm:”Trần Lĩnh, em gái ta đâu? Bọn người kia là ai?”
Trần Lĩnh xuống ngựa đi tới nói:”Hứa Lan đã nhận nhiệm vụ khác. Bây giờ không phải lúc nói chuyện này. Chúng ta có việc gấp phải hoàn thành.”
Hứa Lâm:”Ngươi nói cái gì? Em gái ta làm nhiệm vụ gì? Chẳng phải đi cùng các ngươi sao? Hay là ngươi đem em gái ta làm hại rồi?”
Trần Lĩnh:”Ngươi nói cái gì đây, ta là loại người này sao. Biết những người kia là ai không?
Hứa Lâm:”Là ai chứ ta mặc kệ. Ta chỉ quan tâm em gái ta hiện tại đang ở đâu.
Trần Lĩnh:”Nói cho ngươi biết. Họ chính là Thiết huyết quân. Ngay cả Hắc tổng tư lệnh cũng đang ở đây?”
Hứa Lâm:”Ngươi nói cái gì? Hắc tổng tư lệnh cũng đang ở đây. Ngươi là đang nói dối ta sao?”
Trần Lĩnh:”Ta lừa ngươi làm gì, ta là tận mắt thấy. Em gái ngươi cũng xác định. Hắc tổng tư lệnh đang muốn đánh chiếm Hoàng thành. Muốn chúng ta phối hợp. Em gái ngươi là đi cùng tổng tư lệnh để dẫn đường. Em gái ngươi còn hưng phấn đây.”
Hứa Lâm:”Muốn chúng ta phối hợp như thế nào?”
Trần Lĩnh:”Ngươi dẫn 1000 quân theo Thiết Huyết quân đánh sân bay phía nam. Ta dẫn 1000 quân theo Thiết Huyết quân đánh cổng đông.”
Hứa Lâm:”Muốn đánh Hoàng thành. Vậy Hắc tổng tu lệnh là dẫn theo bao nhiêu người tới?”
Trần Lĩnh:”chừng vài ngàn.”
Hứa Lâm:”Chỉ có chừng đó mà muốn đánh chiếm Hoàng thành. Ta và ngươi đều biết ở đó có mấy vạn quân địch a.”
Trần Lĩnh:”Ta sao lại không biết. Nhưng Tổng tư lệnh nói chủ lực của Ngô quân đã bị dẫn đi rồi. Mấy ngàn người đủ để. Nếu như không gặp chúng ta. Thiết Huyết quân cũng vẫn tấn công. Lúc này chỉ cần nói cho ta. Ngươi đánh hay không đánh.”
Hứa Lâm:”Được. Ta đánh.”
Trần Lĩnh:”Vậy thì chia binh mà hành động.”
Hứa Lâm:”Có cần thông báo với đám lão Từ ở 3 quận biết không.”
Trần Lĩnh:”Không cần. Tổng tư lệnh có sắp xếp khác. Chúng ta chỉ cần lo Hoàng thành là được.”
Thế là 2 người nhất chí kế hoạch. Sau đó dẫn riêng phần đội quân của mình đi đến nơi tập kết.
Tại Bộ chỉ huy Ngô quân trong Hoàng thành.
Trương Hà:”Tình hình chiến sự như thế nào rồi?”
Tham mưu trưởng:”Báo cáo theo quân ta cho biết đã đánh tan phòng tuyến cảu địch quân tại Hàng Gia quận. Quân ta cũng đã xâm nhập vào khu vực thành thị. Tuy nhiên địch quân lợi dụng các nhà cửa bên trong làm ở đề kháng. Quân ta đang ra sức vây quét. Còn quân ta đang chặn đánh địch quân từ quận Hoàng Long cũng thương vong nặng nề, nhưng vẫn giữ được trận địa. Còn ở phía đông kỵ binh địch đang quấy phá rát dữ đội. Quân ta đang sử dụng biện pháp cố thủ tại điểm xung yếu, dần dần hạn chế tầm tấn công của chúng.”
Trương Hà:”Còn tình hình ở Lỗ Châu, Dương Châu thì sao.”
Tham mưu trưởng:”Theo báo cáo địch quân đã xâm nhập vào Lỗ Châu chừng 10 km. Đang giằng co với quân ta. Còn quân ta từ Từ Châu tiến tới chi viện cũng gần tới.tình hình ở Dương Châu rất không ổn. Mấy vạn quân ta đang bị mươi mấy vạn quân địch vây chết trong thành Kinh Dương. Ung đô cũng đã rơi vào tay địch.”
Trương Hà:”Lệnh cho quân chi viện tăng nhanh tốc độ hành quân. Lệnh cho quân trong thành Kinh Dương tủ thủ. Chỉ cần chúng ta chiến thắng ở đây. Địch quân không là vấn đề.”
Tham mưu trưởng:”Rõ.”
Trương Hà:”Đúng. Đã xác định được vị trí của Hắc Vân chưa?”
Tham mưu trưởng:”Báo cáo vẫn chưa. Theo tôi thấy hắn là tổng tư lệnh, biết rõ tầm quan trọng của mình nên sẽ ẩn tàng rất sâu.”
Trương Hà:”Ngươi nói cũng đúng.”
Sau đó Trương hà lại nhìn về phía bản đồ, cố suy nghĩ xem Hắc Vân đang ở đâu.
Bất chợt hắn nhìn lên trên bản đồ thấy rằng đại bộ phận quân của hắn đã tản ra xung quanh các quận trong khi quân ở Hoàng thành chỉ còn mấy ngàn quân. Như hắn là Hắc Vân đay chẳng phải là cơ hội tốt nhất sao.
1 luồng hơi lạnh quất thẳng sống lưng hắn. Thật là quá dọa người. Hắn liền lập tức quay sáng tham mưu trưởng quát lên:”Mau lệnh cho quân ta đang ở Hàng gia quận rút về Hoàng thành ngay.”
Tham mưu trưởng:”Tổng tư lệnh. Quân ta sắp dành chiến thắng. Lúc này như lui binh chẳng phải công dã tràng sao?”
Trương Hà:”Không phải lúc nói việc này. Chúng ta trúng kế rồi. Mục tiêu của Hắc vân chính là Hoàng thành. Hắn là dùng mấy vạn quân dẫn dụ quân ta đi sau đó bất ngờ công đánh Hoàng thành.”
Nghe xong những lời này tham mưu trưởng liền choáng váng. Vội suy nghĩ, mẹ nó cái này chẳng phải chết chắc. Khi hắn vừa định đi truyền lệnh thì bất chợt 1 viên sĩ quan tham mưu chạy vào.
“Báo cáo. Vừa nhận được tin báo sân bay của chúng ta ở phía nam bị 1 lực lượng không rõ nghi là du kích quân tấn công. Toàn quân bị diệt, sân bay đã bị địch khống chế.”
Trương Hà gầm lên:”Làm gì có bọn du kích nào dám đánh thẳng vào dân bay kia chứ. Rõ ràng là Tần quân. Mau ....”
Khi hắn còn chưa nói xong thì ở phía đông bất chợt vang lên tiếng nổ liên tiếp, tiếng hô chém giết vang vọng toàn bộ Hoàng thành.
1 cảnh tượng mà tất cả người dân xung quanh Hoàng thành và Ngô quân đều không thể tin được xảy ra.
Tần quân tấn công Hoàng thành.
Mấy ngày trước Tần quân tấn công hoàng đô đã quá ngoại hạng vậy mà hôm nay Tần quân đã đánh tới Hoàng thành rồi.
Trương Hà vội ra lệnh:”Lệnh quân ta ở phía đông tử thủ đến cùng. Lệnh cho các đơn vị quân từ bỏ chặn đánh kẻ địch, rút toàn bộ về Hoàng thành cố thủ. Nhanh. Nếu không chúng ta sẽ chôn xác tại đây.”
Tham mưu trưởng biết việc lớn không tốt vội vã chạy đi truyền lệnh.
Trương Hà thì lặng người nhìn qua cửa sổ về hướng đông. Ánh sáng đang dần diện lên, đồng thời kẻ địch ngày càng rõ ràng.