THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Đông nam Bắc Huyền trấn

 

1 đội quân Ngô đang cấp tốc tiến về phía Bắc huyền trấn, theo sau cách chừng 1 km là tiểu đoàn 2 và quân du kích đang không ngừng truy kích theo.

 

Trong đội quân Ngô mấy tên chỉ huy nói chuyện với nhau.

 

“Đại tá, chúng ta đã mất 2 trung đoàn rỗi vẫn không chặn đường được quân địch. Chúng công đánh quá nhanh a.”

 

“Không có thời gian để ý đến bọn chúng. Chúng ta phải nhanh chóng tiến về Bắc Huyền trấn.”

 

1 viên sĩ quan chỉ vê phía trước.

 

“Đại tá, phía trước có 1 cái hẻm núi, chúng ta chỉ cần vượt qua nó, điều 1 trung đoàn chặn ngay hẻm núi thì chúng không thể đuổi theo ta được nữa.”

 

“Được. Tất cả tiến nhanh về phía trước.”

 

Toàn bộ Ngô quân đẩy nhanh tốc độ. Sau mấy giờ giao tranh truy đuổi Tần quân và lúc này bị Tần quân truy đuổi ngược lại. Đã bị hao tổn hết 4000 quân, nay chỉ còn 7000 quân.

 

Phía sau Ngô quân 1 km, tần quân đang ruy đuổi phía sau.

 

Trần lực thở hồng hộc mà nói với Lý minh.

 

“Lý Minh đoàn trưởng, phía trước là 1 hẻm núi, nếu địch quân tiến vào đó thì chúng ta không thực hiện đánh 2 bên cánh được, sẽ không thể truy đuổi tiếp.”

 

Lý Minh liền trả lời.

 

“Mệnh lệnh của đoàn trưởng là lệnh chúng ta truy đuối kẻ địch đến cùng, hỗ trợ toàn tuyến tấn công vây công Bắc Huyền trấn. Lệnh cho tất cả anh em tăng tốc.”

 

“Được. Để ta hối thúc anh em phía sau.”

 

Tần quân tăng thêm tốc độ đuổi theo phía sau

 

Sau 10 phút, Tần quân lại dụng độ với toán quân Ngô chặn hậu, 2 bên nổ ra giao chiến dữ dội. Ngô quân thiết lập các ổ súng máy, lợi dụng chướng ngại vật chặn đánh.

 

Tần quân lấy tiểu đoàn 2 làm chủ, sử dụng pháo cối công kích chín diện. Các đơn vị du kích từ 2 bên cánh công tới, dần dần tiêu diệt được đạo quân chặn đường này.

 

Bỗng Trần Lực chạy tới chỗ Lý Minh, chỉ vào trong hẻm núi.

 

“Lý Minh đoàn trưởng. Kẻ địch đã chạy vào trong hẻm núi.”

 

Lý Minh nhìn theo thi không còn thất tên địch nào nữa, tất cả chúng đã chạy vào trong hẻm núi rồi.

 

“Chết tiệt chúng ta không đuổi kịp chúng .”

 

Bất chợt tiếng nổ vang lên không ngừng trong hẻm núi, kèm theo đó là tiếng súng không ngừng vang lên.

 

Trần Lực ngơ ngân. Chuyện gì xảy ra.

 

Nhưng Lý Minh đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vội hét lớn.

 

“Đoàn trưởng đã tới. Tất cả anh em tiến lên diệt hết quân địch.”

 

Các chiến sĩ tiểu đoàn 1 hiểu ý. lập tức tiếng giết nổi lên rung động toàn chiến trường. Đội du kích thấy vậy liền đuổi theo

 

Lúc này ở trong hẻm núi, Tần quân từ 2 bên vách đá sử dụng pháo cối, lựu đạn và sung trường không ngừng bắn xuống địch quân đang ở phía dưới.

 

Hắc vân từ Bắc Huyền trấn đã nhanh chóng di chuyển tới đây. Việc yêu cầu tiểu đoàn 2 và lực lượng du kích truy đuổi không ngừng quân Ngô, chính là để kéo dài thời gian cho quân Tần vừa chiến dấu ở Bắc Huyền trấn tới kịp thời. Quân Tần chỉ tiến tới trước quân Ngô có nửa tiếng. Nhưng nửa tiếng này đủ để định sinh tử cho quân Ngô.

 

Lúc này ở dưới hẻm núi, quân Ngô xác chết nằm la liệt dưới đất, xác chồng lên xác, có những chỗ xác chết đã tạo thành 1 quả núi nhỏ, những kẻ còn sông thì dựa vào những quả núi này dể chống trả. Viên đại tá chỉ huy cả đội quân thì đã chết. Mấy tên chỉ huy khác thì tụ lại với nhau bàn đối sách.

 

“Thượng tá. Khôn ổn a. ta nghe có tiếng chém giết ở phía sau. Quân truy đuổi đang đuổi tới chỗ quân ta rồi. Nếu ở đây tất cả chúng ta sẽ chết hết.”

 

“Tất cả cởi áo sĩ quan ra, thay bằng áo lính thường, au đó toàn quân lao ra khỏi hẻm núi. Ai sống, ai chết tất cả xem số trời vậy.”

 

Cả đám gật đầu vội lột lấy quân áo tù những xác lính mặc lên người.

 

Lý Minh lúc này đã dẫn quân tiến đâu miệng hẻm núi, bắt dầu cho quân công kích vào, nhưng miệng hẻm núi hẹp và quân Ngô bắn rất rát nên chỉ có hể dùng pháo cối bắn vào bên trong.

 

Quân Ngô ở hậu phương bị tán công, khiến nhóm quân di trước cảng hoảng, hốt hoảng chen chúc mà chạy về phía hẻm núi bên kia.

 

Thấy tình hình như vậy viên thượng tá vừa thay đồ xong cũng hét lên.

 

“Tất cả lao ra khỏi hẻm núi, nhanh.”

 

Tất cả quân Ngô ào ạt cố chạy ra khỏi hẻm núi, lúc này chúng không còn là dội quân nữa ma chỉ còn là những con thú đang cố tìm đương sống. Chúng dẫm lên xác đồng đội, vứt bỏ những kẻ bị thương và giết chết những ai cản rở chúng. Quân Tần vẫn không ngừng từ trên cao đánh xuống và từ phía sau đuổi theo.

 

Khung cảnh trong hẻm núi như là địa ngục trần gia, xác chết khắp nơi, máu chảy đầy đất, có những kr bị thương đang thở thoi thóp. Những quả núi nhỏ chất đống thi thể hoặc 1 phần thi thể hiện khắp hẻm núi.

 

Khi quân Ngô đã tiến ra khỏi hẻm núi, chúng vui mừng khôn xiết vì bản thân đã thoát ra khỏi cái địa ngục ấy, chúng cố hít thở cái không khí của sự sống mà chúng dã liều mạng để giành lấy. Viên thượng tá sau khi hít vài hơi, khi vừa định lệnh cho toàn quân tiến lên, tiếp tục chạy về Bắc Huyền trấn thì 1 loạt đạn súng máy vang lên. Viên thượng tá lập tức mắt tối sầm.

 

Từ phía bên phỉ miệng hẻm núi, rừng họng súng hướng vào đám quân mà bắn. Đây la trung dội cận vệ được Hắc Vân cắt cử ở đây để chờ đợi đam lính thoát ra.

 

Bị phục kích quân Ngô không còn lòng dạ nào để chiến đấu nữa mà nhanh chóng co giò lên bỏ chay, có kẻ bắn vài phát đạn, có kẻ vứt cả vũ khí chạy chối chết về phía Bắc huyền trấn. Chỉ có 300 tên thoát khỏi hẻm núi.

 

Cánh quân cho Lý Minh đuổi ra tới ngoài hẻm núi thì ngoài xác chết kẻ địch thì chỉ thấy vài trăm tên địch bóng lưng đang chạy xa xa. Khi hắn vùa định ra lệnh cho toàn quân đuổi theo thì có tiếng nói vang lên.

 

“Lý Minh. Không cần đuổi theo.”

 

Lý inh lúc này mơi dừng lại. Nhìn về phía tiếng nói phát ra. Hắc Vân đang tươi cười mà từ vách núi đi xuống. Lý Minh liền đứng nghiêm gio tay chào, chiến sĩ ở tiểu đoàn 2 cũng làm theo. Hắc Vân thấy vậy cũng đưa tay lên chào. Sau đó nói.

 

“Cứ để chúng chạy về báo tin thất bại cho bọn ở Bắc Huyền trấn. Bọn chúng càng hoang mang ta đánh càng dễ dàng.”

 

“Vâng. Đoàn trưởng.”

 

Lúc này Hắc Vân mới nhìn thấy các chiến sĩ du kích đang từ hẻm núi bước ra và nhìn vè phía mình. Hắc Vân liền đứng lên trên 1 tảng đá lớn để tất cả có thể nhìn thấy ình. Sau dó hắn hướng về các chiến sĩ du kích mà hét to.

 

“Các anh em. Ngày hôm nay các anh em đã diệt quân Ngô đã tay chưa?”

 

Có mấy người lên tiếng.

 

“Chưa. Ta còn chưa giết đủ.”

 

“Nhà ta chết cả rồi. Không giết hết bọn chó Ngô. Ta quyết không dừng tay.”

 

“Ta muốn đánh tới tận nhà của bọn chúng.”

 

Tiếng nói vang lên không dứt. Hắc Vân dể cho lòi bàn tán vang lên 1 lúc liền ra hiệu đê mọi người để mình nói.

 

“Nếu vậy ai còn muốn giết địch nhanh chóng quét dọn chiến trường, ai còn người nhà muốn đánh thì kêu hết tát cả ra. sau đó tập hợp,chúng ta cùng vây công Bắc Huyền trấn’”

 

Nghe thấy vậy mọi người hoan hô sau đó chạy đi quét dọn chiến trường.

 

Hắc Vân bước xuống khỏi tảng đá. Ra lệnh cho Trần Lực tập hợp tất cả các đội trưởng các đội du kích đến dưới 1 gốc cây lại để họp. Trung đội cảnh vệ cảnh giới xung quanh.

 

Các đội du kích quân số không đồng đều, mà qua chiến đấu lại hao hụt đi 1 phần. Nay cộng lại cả 2 đội quân chỉ còn 1500 người. Trong đó đội du kích của Trần Lực còn có hơn 300 người.

 

Thông qua bàn bạc toàn bộ số quân này sẽ được biên chế thành 4 tiểu đoàn bộ binh, trong đó tiểu đoàn 1,2 sẽ bổ sung thêm quân từ lực lượng du kích, đại đội 4 sẽ trở thành tiểu đoàn 4, Trần lực trở thành tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 5, trung đội trinh sát trở thành đại đội trinh sát, các đơn vị pháo binh cũng được bổ sung.

 

Sau khi biên chế xong các chỉ huy bắt đầu tập hợp và biên chế lại các chiến sĩ vào các đơn vị.

 

Lúc này Hắc Vân lại nhận được tin Văn Trung và Chánh Minh đã phối hợp đập tan số quân vây đánh níu Tây Huyền, nhưng vẫn có 2000 quân địch rút chạy về được Bắc Huyền trấn. Hiện Văn trung đã hợp nhất 2 lực lượng quân số lên đến 1 vạn quân và đang tiến quân về Bắc Huyền trấn.

Ngoài ra có thông tin rừng có 1 đội quân do tư binh của các phú hào miền bắc tập hợp lại ngỏ ý muốn tham gia giải phóng Bắc Huyền trấn. Quân số chừng 1 vạn. Hắc Vân liền nghĩ, lúc đánh cam go không thấy mặt, lúc này sắp thắng lại ra chia sẻ lợi ích. Họp quân có hể, chia lợi thì xem ý ta a

 

Hắc Vân liền ra lệnh.

 

Lệnh cho Văn Trung tiếp thu hảo ý của các hào phú, yêu càu họ tiến tới và đóng quân cách Bắc Huyền trấn 3 km về phía bắc , lệnh cho Văn trung đóng quân cách Bắc huyền trấn 2 km về phía tây. Mình sẽ dẫn quân tới sau.

 

Lúc này Hắc Vân liền ban bố diện báo tuyên bố cả nước.

 

“ Ngày 1 tháng 11Thiết Huyết quân cùng với các lực lượng yêu nước phát động chiến dịch giải phóng Bắc Huyền trấn. Ngày 2 tháng 11 công Bắc Huyền trấn giết địch hơn 4 vạn. Nay ta kêu gọi mọi lực lượng, mọi cá nhân cùng ta tiến tới giải phóng Bắc Huyền trấn, giải phóng Hà Châu.”

 

...

 

Tại sở chỉ huy Ngô quân tại Bắc Huyền trấn.

 

1 viên sĩ quan tiến lên báo cáo với Nguyễn Oánh.

 

“Quân trưởng, quân ta đã từ phía đông chạy trở về, nhưng gặp phục kích quân số không tới 300.”

 

Nguyễn Oánh nghe vậy liền ngồi sụp xuống. Hắn không thể ngờ rằng mới qua 3 ngày mà mình đã mất đi 4 vạn quân, trong khi kẻ địch lại lớn mạnh không ngừng. Nay như còn sống mà trở về thì cũng tất ra toà án binh.

 

Lúc này lại có 1 tên sĩ quan chạy tới.

 

“quân trưởng, không tốt. Trinh sát báo cáo quân địch đang bao vây chúng ta.”

 

Nguyễn Oánh vội bật dậy, nắm lấy cổ áo viên sĩ quan mà thét lên.

 

“Ngươi nói cái gì?”

 

Viên sĩ quan hoảng hồn nhưng vẫn báo cáo tình hình.

 

“Quân trưởng, là sự thật, trinh sát báo cáo có 1 vạn quân đóng ở phía bắc cách 3km, có 1 đội quân khác đang tiến tới từ phía tây tới quân số chừng 1 vạn quân, phía nam lại có mấy ngàn quân tới. Tình báo cũng cho biết có không ít người dân đang tiến tới, theo ước lượng địch quân có thể đạt từ 3 đến 4 vạn quân.”

 

Nguyễn Oánh chết trân, buông ra viên sĩ quan.

 

Vên sĩ quan lúc dầu vội hỏi.

 

“Quân trưởng chúng ta cần làm gì?”

 

Nguyễn Oánh lúc này như con chó diên gầm thét lên.

 

“Bây giờ còn có thể làm gì. Tử thủ a. Lệnh toàn bộ dân chúng Bắc Huyền trấn đều phải tham gia hỗ trợ quân ta xây dựng công sự. Kẻ nào chống lại lập tức giết chết. Chỉ cần chúng ta giữ vững 2 ngày nữa quân từ Tây An sẽ tới. Chúng ta sẽ giết hết bọn chúng. Nhanh đi làm đi.”

 

“Rõ.”

 

2 viên sĩ quan chạy đi thực hiện công việc. Còn Nguyễn Oánh ngồi thất thần trên ghế, mắt hướng lên trên. Hắn tự hỏi. Tại sao lại là ta?

 

...

 

Đến đêm, Hắc Vân dẫn quân tiến tới Bắc Huyên trấn, đóng quân cách đó 2km về phía nam. Tổng quân số của toàn bộ lực lượng vây công Bắc Huyền trấn đã đạt tới hơn 3 vạn người.

 

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết