THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Tại bờ hồ.

 

Một đội quân Ngô khác với quân số khoảng vài nghìn người đang lùng sục toàn bộ khu vực chiến trường đang vương vãi đầy xác chết của quân Ngô, có vài cái xác đã bị thú rừng cắn xé. 1 viên đại tá là chỉ huy của đội quân nhìn khắp chiến trường, bên cạnh là các thuộc hạ cùng mười mấy tên lính Ngô khác đang quỳ xuống bên cạnh, đằng sau chúng có mấy tên lĩnh khác đang chĩa thẳng nòng súng vào nhóm lính đang quỳ.

 

Viên chỉ huy sau khi nhìn quanh chiến trường 1 lượt say đó quay về phía nhóm lính đang quỳ.

 

“Lúc trước ngươi nói quân địch quân số bao nhiêu?”

 

1 viên sĩ quan trong nhóm lính trả lời.

 

“có chừng 20 người thưa chỉ huy.”

 

“20 người. Ngươi đang nói với ta rằng 1 tiểu đoàn 300 người bị chi có 20 người tiêu diệt.”

 

“Đúng thế. Thưa ngài.”

 

Viên đại tá nghe vậy tức giận đạp thẳng vào mặt kẻ vừa trả lời khiến hắn bật ngửa ra sau, sau đó rút súng ra bắn thẳng vào mặt hắn. Sau khi xử xong viên sĩ quan, viên chỉ huy bỏ súng lại vào bao.

 

“Khuôn mặt của quân đội đế quốc bị các ngươi làm cho mất hết.”

 

1 viên phụ tá của viên chỉ huy bước tới hỏi.”

 

“Lữ trưởng, chúng ta làm gì với bọn còn lại.”

 

“Giao cho chúng vũ khí cho chúng đi đầu, sau khi diệt hết quân địch, kẻ nào còn sống thì giết hết. Không thể để cho người khác biết việc này. Báo cáo với cấp trên rằng có 1 tiểu đoàn quân địch đã tổ chức tập kích quân ta tại hồ. Ta đang cho toàn lữ tiến công tiêu diệt. Lệnh cho toàn lữ dàn thành hàng ngang tiến lên về phía tây, lữ đoàn tiến quân theo cấp tiểu đoàn, mỗi tiểu đoàn cách nhau 2 cây số, trung đoàn cách nhau 5 cây số. Chúng ta sẽ càn quét tất cả lực lượng địch đang đóng quân trong khu vực này. Xóa sổ tất cả kháng cự, sau đó chúng ta sẽ cùng tư lệnh nam tiến nuốt lấy tất cả đất nước này.thi hành mệnh lệnh.”

 

Toàn bộ thủ hạ nghe thấy mệnh lệnh xong tất cả giơ tay lên chào sau đó chạy đi ra lệnh cho toàn quốc thực thi mệnh lệnh vừa được ban.

 

...

 

2 ngày sau, đêm tại căn cứ của đại đội độc lập.

 

Hắc Vân đang ngồi bàn kế hoạch với 1 các chỉ huy. Tất cả đều trông thấy lực lượng không quân của kẻ địch đang quần thảo liên tục trên bầu trời, dấu hiệu cho thấy rất nhanh thôi kẻ địch có thể tìm thấy vị trí của đơn vị.

 

Trong 2 ngày này đã có 5 người từ nhóm 9 quân nhân bị thương ban đầu đã hồi phục và quay trở lại chiến đấu. Lúc này toàn quân có 24 người. Lực lượng được chia lại thành 3 đội chiến đấu mỗi đội 6 người. 1 khẩu đội pháo 3 người, 2 lính liên lạc và chỉ huy là Hắc Vân.

 

Khi cuộc họp đang diễn ra thì 1 chiến sĩ chạy ra và đưa 1 mẫu giấy cho Hắc Vân, Hắc Vân nhận lấy đưa tờ giấy đến gần chiếc đèn dầu để đọc. Sau khi đọc xong nội dung trên tờ giấy, Hắc Vân ánh mắt trở nên nghiêm trọng, sau đó đưa tờ giấy cho các chỉ huy khác cùng đọc. Tất cả truyền tay nhau nội dung trên tờ giấy, ánh mắt của những người khác cũng trở nên nghiêm trọng.

 

Nội dung tờ giấy cho biết rằng có 1 đơn vị cấp tiểu đoàn của quân đội Tần quốc đã bị lực lượng Ngô quốc tấn công, tại 1 vị trí mà trên bản đồ cách căn cứ 20 km về phía bắc.

 

 Vấn đề đặt ra là tin này là thật hay giả? Kẻ địch có tất cả bao nhiêu quân tham gia cuộc càn quét này? và bao lâu chúng sẽ tiến tới căn cứ?

 

Trong khi các chỉ huy đang đọc nội dung tin nhắn thì Hắc Vân nhìn bản đồ hòng tìm kiếm vị trí trên bản đồ, hắn tìm thấy vị trí đó trên bản đồ là 1 dải bình nguyên khá rộng lớn. Nếu như 1 tiểu đoàn đóng quân ở đây quả thực là vẫn còn dư rất nhiều. Hắc Vân nhìn lấy địa hình vf các vị trí xung qung vị trí này, sau đó nhìn về phía các chỉ huy rồi hỏi.

 

“Mọi người có ý kiến gì không?

 

Văn Trung là người đầu tiên đáp lại.

 

“Đội trưởng, đây rất có thể là tin giả mà kẻ địch giăng ra nhằm dẫn dụ quân ta xuất hiện. Theo tôi chúng ta nên án binh bất động, tránh nguy hiểm?”

 

Lý Lâm cũng nói.

 

“Đội trưởng, lúc này quân ta chỉ có hơn 20 người, nếu như tin này là thật thì đêt tiêu diệt 1 tiểu đoàn này, cho dù chỉ là 1 tiểu đoàn đã bị đánh bại trước đó, chỉ còn tàn quân. Thì để làm được bọ chúng quân số ít nhất phải cỡ cấp trung đoàn hoặc thậm chí lưc đoàn. Chúng ta chênh lệch quân số lớn như vậy thì phần thắng không cao.

 

Trần Văn cũng nói.

 

“Quân ta chỉ có 20 người, cho dù đạt được điều kiện như trận chiến tại hồ thì cũng rất khó đảm bảo có thể đánh thắng, nhất là sau khi chúng ta đã gây động tĩnh lớn như vậy, chúng nhất định sẽ cảnh giác. Chưa kể còn có máy bay chi viện, nếu chúng ta tấn công rất có thể sẽ bị vây đánh, chúng ta đánh xong bọn chúng nhất định sẽ truy đuổi chúng ta. Tôi thấy chúng ta nên tìm kiếm vị trí đóng quân khác xa hơn về phía đông.”

 

Sau khi mọi người nói xong, Hắc Vân liền đáp lại.

 

“Mọi người đều đưa ra ý kiến của mình đều có lý do chính đáng, nhưng ta thấy rằng chúng ta không những không nên rút lui hay cố thủ không ra, mà nên chủ động xuất kích.”

 

Mọi người nghi hoặc nhìn hắn.

 

“Ta nói như vậy vì có 3 lý do. Lý do thứ nhất chúng ta không thể rút được nhất là khi đang có thương binh, nếu có rút chạy chúng ta cũng không thể rút đi quá xa phía tây 30 km nữa là vùng núi đá cheo trải dài, chúng ta có tiến vào đó chúng ta có thể tồn tại được sao.”

 

“Lý do thứ 2 Nếu chúng ta ở đây tuy có thể an ổn tạm thời nhưng với mức đồ lùng sục này chúng ta có thể ẩn trốn được mấy ngày.”

 

“Lý do thứ 3, Chúng ta đã quyết định từ 2 ngày trước, chỉ chiến không lùi. Nay há lại chỉ vì có địch xuất hiện mà trở nên lo sợ. Vậy lời chúng ta đã nói chỉ đẻ đùa chơi hay sao.”

 

Mọi người nghe vậy cũng trở nên im lặng.

 

Thấy rằng lời mình nói có hiệu quả, Hắc Vân liền hơi mỉm cười mà nói.

 

“Thực ra chúng ta không cần phải lấy đơn vị hơn 20 người để đối đầu với toàn bộ lực lượng địch chỉ cần chúng ta đánh tan 1 bộ phận quân địch sau đó quấy nhiễu đánh lạc hướng bọn chúng là được, như vậy không cần lo bọn chúng tìm thấy chúng ta.”

 

Mọi người nghe vậy liền chăm chú lắng nghe

 

Hắc Vân chỉ lên trên bản đồ.

 

“Đây là vị trí của chúng ta. Còn đây là vị trí mà bức điện báo nói tới, cách chúng ta chừng 20 km về phía bắc, Còn đây là vị trí chúng ta đã tấn công kẻ địch ở đồi cách chúng ta 15 km về phía đông. Nếu chúng ta tiến lên phía bắc mà quấy nhiễu thì chúng sẽ tăng cường lục soát khu vực gần với hướng bị tấn công, mà quân địch tất cũng sẽ tập trung lực lượng ở đây. Chúng ta cũng không có lực lượng đủ để chiến đấu.”

 

Mọi người gật đầu.

 

“Vì vậy kế hoạch của ta là chúng ta hành quân về xa hơn quả đồi thêm ít nhất 20 km về phía đông phát động tấn công quấy nhiễu lực lượng địch. Lực lượng chúng đang tập trung ở phía tây vậy lực lượng ở phía đông sẽ rất ít, quân số sẽ không vượt quá 1 trung đoàn, mà chúng còn phân chia thành nhiêu điểm đóng giữ thì quân số mỗi điểm không vượt quá 1 tiẻu đoàn, nếu chỉ là 1 tiểu đoàn chúng ta vẫn có thể đánh được. Tiêu diệt được thì tiêu diệt, không diệt được thì chúng ta đánh cho chúng thương vong nặng rồi rút đi. Chúng ta cứ quấy nhiễu mấy trận thì bọn chúng sẽ cho rằng chúng ta muốn phá vây từ phía đông tất sẽ điều quân trở về. Lúc đó chúng ta lại rút trở lại căn cứ, Như vậy địch buộc phải dừng càn quét 1 thời gian.”

 

Mọi người nghe xong cũng thất thần. Sau khi nghe xong ké hoạch của Hắc Vân chỉ cảm thấy kế hoạch này cũng quá lớn mật a, dương dông kích tây, lấy ít đánh nhiều, đùa bỡn địch quân trong lòng bàn tay. Nếu như kế hoạch này có thể thực hiện được cái kế hoạch này nó ít nhất có thể được ghi lại vào trong chiến sử.

 

Tất cả lúc này nhìn kỹ hơn về tấm bản đồ, sau đó bàn luận về kế hoạch mà Hắc vân vừa đưa ra. Sau 1 lúc Hắc Vân liền lên tiếng.

 

“Chúng ta sẽ thực thi kế hoạch này, đánh cho chúng 1 đòn trở tay không kịp”

 

Tất cả nhìn Hắc Vân sau đó gật đầu. Hắc Vân liền phân công nhiệm vụ.

 

“Tất cả các đội về lấy vũ khí trang bị sau 1 tiếng nữa chúng ta sẽ bắt đầu hành quân về phía đông, chúng ta không thể trậm trễ 1 phút nào, chủng ta cần tận dụng thời gian ban đêm để giành lợi thế hành quân. Khẩu đội pháo đem 3 khẩu cối theo, các đội khác ngoài trang bị tiêu chuẩn mang thêm đạn cối hỗ trợ cho đội pháo binh, mỗi người mang thêm ít nhất 3 quả cối. Mang đủ lương thực dùng trong 10 ngày. Nguyễn Văn tiếp tục ở lại bảo vệ căn cứ. Thi hành mệnh lệnh.”

 

Tất cả các chỉ huy đáp lời sau đó chạy về đơn vị của mình tập trung đơn vị, phân công nhiệm vụ. Mỗi người lĩnh sau khi nghe xong mệnh lệnh liền lập tức chạy đi lấy vũ khí đạn dược, lương thực, thuốc men. 1 tiếng sau toàn đội đã tập hợp xong tại trước hang đá.

 

Hắc Vân tiến lên trước toàn quân phát biểu.

 

“Các anh em, hiện nay kẻ địch đang lùng sục tìm kiếm chúng ta, đã có các đơn vị bạn bị tấn công và tiêu diệt, rát nhanh thôi chúng có thể tìm thấy nơi này của chúng ta. Vậy chúng ta có thể ngồi đây chờ chết hay không? Trả lời ta.”

 

Tất cả đồng thanh đáp.

 

“Không.”

 

Hắc Vân giơ nắm đấm lên cao tiếp tục nói.

 

“Để sống sót chúng ta chỉ có thể ra tay trước đánh cho chúng 1 đòn thật mạnh, thật đau, đánh cho chúng kinh hồn tán đảm, kiến cho chúng không dám tìm kiếm chúng ta nữa. Trước khi bước vào trận chiến này ta muốn nói với anh em 1 điều rằng, trong cuộc chiến này, ta có thể chết, mọi người cũng có thể chết, nhưng tổ quốc của chúng ta mãi mãi trường tồn.”

 

Tất cả giơ nắm đâm lên cao đồng thanh đáp lại.

 

“Tổ quốc trường tồn. Tổ quốc muôn năm.”

 

Hắc Vân nhìn quanh từng người 1 lần nữa sau đó ra lệnh.

 

“Xuất phát.”

 

Hắc Vân xoay người lại tiến lên trước về phía chiến trường, Văn Long và Văn Minh đi theo sau. Các đơn vị còn lại đi theo sau. Đội 1 đi trước, sau đó đến đội pháo, rồi đội 2, cuối cùng là đội 3.

 

Những người bị thương và 2 y tá nhìn thấy toàn đơn vị khuất dần vào màn đêm. Lúc này, tất cả chỉ còn biết cầu nguyện các chiến hữu còn sống trở về.

 

 Hắc Vân dân toàn đơn vị xuyên qua màn đêm. Vì ban đêm nên cả đơn vị hành quân khá chậm. Khi đến gần tảng sáng thì cả đơn vị tiến đến gần quả đồi mà tòn đội đã chiến đấu cách đây 3 ngày. Hắc Vân cho toàn đơn vị ẩn nấp. Từ xa có thể nhìn thấy có khói bốc lên từ vị trí đó, có thẻ thấy được rằng có 1 đơn vị địch đang đóng quân tại đó.

 

Hắc Vân liền cùng Văn Long cùng mình tiến lên thám thính. Từ khoảng cách 200m, Hắn có thể nhìn thấy 1 đơn vị tiểu đoàn địch đang đóng quân ở đây, chúng đề phòng rất xâm nghiêm, xem ra là đã cảnh giác hơn sau mấy lần ăn thiệt thòi.

 

Nhìn thấy địch quân như vậy, hắc Vân cho rằng toàn đơn vị nên tiếp tục kế hoạch cũ tiếp tục đi về phía đông. Hắc Vân quay trở lại chỗ đơn vị sau đó lệnh toàn quân tiếp tục tiến về phía đông. Nhưng lần này Hắc Vân và 2 anh em vân Long tiến lên đi trước đội hình 2km, Văn trung dẫn toàn đội đi theo sau.

 

2 anh em Vân Long thay nhau vác bộ đàm, nếu có tình hình gì thì báo lại cho phía sau. Toàn đơn vị lặng lẽ tiến về phía đông.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết