THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Sau khi máy bay bay đi, 1 sĩ quan thông tin chạy vào.

 

“Báo cáo quân trưởng, lữ đoàn 1 báo cáo hiện đang có hơn 1 vạn quân địch công kích, công thêm hỏa lực pháo binh hiện tại đã lui khỏi tuyến ban đầu 2 km. Lữa đoàn trưởng lữ 1 xin quân tiếp viện.”

 

Hắc Vân nghe vậy cùng vài người khác chạy về phía bản đồ.

 

Văn Trung: “Quân trưởng hiện tạ quân ta không còn lực lượng dự bị, như điều quân chi viện lữ 1, chính diện chúng ta sẽ không trụ nổi.”

 

Hắc Vân: “Lữ đoàn 3 đã đi tới đâu rồi?”

 

1 sĩ quan tham mưu trả lời: “Báo cáo còn 15 phút nữa lữ đoàn 3 sẽ tiến tới bản doanh.”

 

Hắc Vân: “Lệnh cho lữ đoàn 3 tiến tới khu vực 51, lệnh cho trung đoàn kỵ binh, tiểu đoàn cận vệ, đại đội cối 82, 2 tiểu đoàn cối 1 và 2, tiểu đoàn trinh sát, trung đoàn kỵ binh tiến tới khu vực 51 đợi lệnh.”

 

Văn Trung nghe xong liền hiểu Hắc Vân định làm gì.

 

Hắc Vân lièn nhìn về phía Văn Trung.

 

“Nơi này giao cho ngươi.”

 

Văn Trung: “Quân trưởng yên tâm, tôi còn bản doanh còn, tôi chết bản doanh vẫn còn.”

 

Hắc Vân vỗ lên vai Văn trung sau đó đi ra ngoài.

 

Văn trung tiến tới bản đồ sau đó ra lệnh.

 

“Lệnh lữ đoàn 2 tiến tới tuyến hào thứ 1.”

 

“Lệnh cho 2 trung đoàn công binh, vận tải làm quân dự bị, pháo binh tiến tới phía trước 500m.”

 

“Lệnh cho tiểu đoàn quân y nhanh chóng chuyển người bị thương về tuyến sau.”

 

Mệnh lệnh được thi hành, toàn tuyến quân Tần tiến lên phía trước biểu hiện cho quân địch thấy quyết tâm chống trả, hòng dẫn thu hút hỏa lực về phía trung tâm.

 

...

 

Tại vị trí lữ đoàn 1.

 

Lý lâm đang dẫn quân vừa chiến đấu vừa lui về sau vì quân địch hỏa lực và binh lực quả thật nắm ưu thế rất lớn. 5000 quân ở cánh trái đã bị thiệt hại 1 nữa.

 

1 viên sĩ quan phụ tá lúc này chạy tới bên Lý Lâm.

 

“Lữ trưởng.”

 

Lý Lâm:”Cái gì?”

 

Sĩ quan phụ tá: “Quân trưởng ra lệnh quân ta chỉ được lùi thêm 500 m sau đó đóng quân tử thủ, không được phép lui, như lui thi hành quân pháp xử trí.”

 

Lý Lâm: “Sao chứ?”

 

Lý lâm nghe xong liền vội nhìn ra sau lưng mình là 1 quả đồi nhỏ, thuận tiện cho phòng thủ. Sau đó nhìn về phía bộ chỉ huy ở hướng tây, hắn nhìn thấy 1 địa hình trống trãi thuận tiện cho 1 đội quân đánh ngang hông.

 

Hắn liền lập tứ ra lệnh.

 

“Toàn quân tiến lên quả đồi kia, nhanh.”

 

Toàn đơn vị khi vừa nhận được lệnh vừa chiến đấu, vừa lùi đến trên quả đồi.

 

Khi đã lên đến đồi Lý Lâm ra lệnh.

 

“Toàn quân tử thủ, kẻ trái lệnh xử theo quân pháp.”

 

Toàn quân lại chống trả dữ dội.

 

Quân Ngô nhìn thấy lữ đoàn 1 rút chạy thì nhanh chóng đuổi theo, nhưng khi lữ đoàn 1 dựa vào ưu thế địa hình thì lại bị chặn lại. Quân Ngô phát động công kích liên tục, nhưng quân tấn cố thủ sử dụng súng máy, đạn cối từ trên cao đánh thẳng xuống khiến quân Ngô thương vong hơn 1000 người.

 

Viên chỉ huy quân Ngô vô cùng tức giận, yêu cầu pháo binh chi viện, đánh thẳng về phía đồi. Nhưng pháo binh của chúng đang bận công kích chiến tuyến ở trung tâm cảu quân Tần chưa thể chi viện được. Quân Ngô ở dưới chân đồi chỉ có thể dùng pháo cối đối trả và điều 1 bộ phận binh lực di chuyển sang hướng tây, đi vòng lên đánh vào cánh phải quân Tần.

 

Nhưng lúc này pháo cối từ hướng tây bắn tới rơi trúng vào số quân đang cố đi đường vòng lên, gây ra thương vong nặng nê, pháo bắn cực chuẩn. Số quân đi đường vòng vội vã thoái lui về bản doanh.

 

Từ hướng tây tiếng hô giết làm rung động cả đất trời, 1 đám bụi to lớn hiện lên ở phía tây đang dùng tốc độ rất nhanh tiến về phía quân Ngô. Từ xa có thể nghe thấy xen lẫn trong tiếng hô giết là tiếng vó ngựa. Cả 2 bên đang giao chiến đều biết rằng dó là kỵ binh xung kích. Nhưng Tần quân thắc mắc, trung đoàn kỵ binh chưa đến 1000 người, tại sao nhìn khói bụi như có mấy ngàn dáng vẻ.

 

Còn quân Ngô khi thấy là kỵ binh tấn công cũng vội vã tập hợp lại thành những khối vuông bộ binh, nòng súng chĩa ra ngoài tạo thành đội hình kỵ binh tiêu chuẩn. Như kỵ binh cứ vậy mà lao tới tất bị tiêu diêt, nhất là trong quân Ngô còn lại đến 8000 quân. Phía sau là lực lượng cối, súng máy, tiểu liên đông đảo.

 

Nhưng không để đội hình hình vuông kịp phát huy tác dụng, pháo cối từ phía tây đã bắn tới, là cối 82. những quả đạn cối 82 rơi xuống chúng đội hình đang chờ đợi. Từng quả đạn pháo rơi xuống xé tan đội hình của quân Ngô, gây ra sự hỗn loạn trong hàng quân. Viên chỉ huy quân Ngô lập tức cho pháo cối và súng máy lập tức khai hỏa nhưng không có nhiều kết quả vì pháo cối từ phía tây và pháo từ phía lữ đoàn 1 băn dày đặc, bao trùm toàn bộ quân Ngô.

 

Khi đoàn kỵ binh tiến tới chỉ còn cách quân Ngô chừng vài trăm m, 1 lá cờ đỏ rực trên đó có 1 bông hoa 5 cánh được in trên lá cờ.

 

Khi nhìn thấy lá cờ quân Ngô không hiểu ý nghĩa của nó nhưng quân Tần đều hiểu đó là gì, nó đại diện cho ai.

 

Lý Lâm hét lên.

 

“Quân trưởng đã tới, tất cả theo ta. Giết.”

 

Lý lâm lao xuống núi, theo sau là 2000 quân còn sống sót. Tất cả lao thẳng xuống núi, hướng thẳng quân Ngô mà tấn công.

 

Khi quân Ngô nhìn thấy rõ phía sau đoàn ngựa thì thất nỗi kỵ binh phía sau đuôi đều treo 1 nhánh cây quét bụi mù mịt tạo giả tượng có mấy ngàn kỵ binh xung kích.

 

Pháo cối từ phía quân Tàn ngừng bắn. Viên chỉ huy quân Ngô liền biết không tốt nhưng đã không còn kịp ra lệnh nữa. Đoàn kỵ binh đã đâm thẳng vào đội quân Ngô mà chém giết.

 

Hắc Vân dẫn đầu đoàn kỵ binh, theo sau chính là lá cờ nền đỏ in bông hoa 5 cánh màu vàng. Đây là soái kỳ mà hắn tạo ra để toàn quân trên chiến trường có thể nhận ra vị trí của hắn.

 

Đoàn kỵ binh lượt nhanh qua đội quân Ngô, từng lưỡi gươm chém xuống đem đi 1 đầu sinh mệnh, hoặc 1 cái tay của kẻ thù. Quân Ngô triệt để hỗn lạo nhưng vẫn có vài kẻ tỉnh táo cố sức nổ súng. Vài kỵ binh trúng đạn ngã xuống. Khi chúng định tiếp tục nổ súng thì 1 lưỡi kiếm bén ngót bay tới kết liẽu chúng.

 

Khi đội kỵ binh chạy ra khỏi đội hình quân Ngô thì 1 làn bụi mù quấn lấy quân Ngô che mờ khiến cho chúng không nhìn rõ xung quanh quá 20 m.

 

Viên chỉ huy quân Ngô ra lệnh toàn quân tập kết lui về hướng bản doanh.

 

Nhưng lúc này từ phía đồi, lữ đoàn 1 đã lao tới, bắn diệt về phía quân Ngô. Sau đó dùng lưỡi lê đâm tới. 1 cuộc hỗn chiến dữ dội xảy ra. Quân Ngô vừa gặp kỵ binh xung kích, lại gặp lữ 1 tấn công, tinh thần trở nên hoảng loạn.

 

Viên chỉ huy quân Ngô thấy tình hình như vậy liền cầm lấy khẩu trung liên bắn loạn vào đội quân Tần đang lao tới. Băn chết vàì người. Sau đó hét to.

 

“Tất cả lui về bản doanh nhanh.”

 

Mệnh lệnh vừa được phát ra thì 1 tên lính đứng bên cạnh liền nắm lấy vai hắn và hét to vào tai hắn.

 

“Sư trưởng, đám kỵ binh đang quay lại.”

 

Hắn liền nhìn sang thì thấy đoàn kỵ binh đang lao tới. Hắn nhìn thấy rõ 1 viên chỉ huy đi đầu đang vừa huơ lưỡi kiếm trong tay, vừa ra lệnh cho toàn đội kỵ binh. Hắn liền biết đó chính là chỉ huy phe địch, hắn giương khẩu súng lên, nhắm chuẩn viên chỉ huy, chuẩn bị bóp cò.

 

Nhưng 1 viên đạn bay tới và đôi mắt hắn tối sầm. 1 viên đạn không biết của ai và của bên nào bay tới và giết chết viên chỉ huy. Nhìn thấy chỉ huy ngã gục toàn bộ quân Ngô triệt để tan vỡ. Có hơn 1000 tên bỏ chạy về phía bản doanh, vẫn có hơn 1000 tên đang quần thảo với Tần quân.

 

Nhìn thấy tình hình khi Lý Lâm liền muốn ra lệnh đuổi theo thì Hắc Vân liền ra lệnh.

 

“Lý Lâm không cần đuổi theo, hãy giải quyết hết bọn còn lại ở đây.”

 

Lý lâm liền tuân lệnh mà chém giết đám quân còn ở lại.

 

Đám quân Ngô trốn thoát khỏi chiến trường chạy nhanh về phía bản doanh, không dám quay đầu lại. Khi chúng chỉ còn cách 1 bãi cỏ rậm rạp chừng 50 m. Những khối đen xì từ trong bãi cỏ bay tới mà khi chúng rơi xuống, đám quân Ngô mới biết là lựu đạn. Lự đạn nổ tung giết chết hơn 100 tên quân Ngô, sau đó từ phía bãi cỏ từng viên đạn bay ra quét sạch những kẻ còn sống sót. Đây là tiểu đoàn trinh sát được Hắc Vân Bố trí tại đây.

 

...

 

Bộ chỉ huy quân Ngô.

 

“Quân trưởng không tốt, quân ta bên cánh phải đã bị đánh tan.”

 

Trần Tắc hết sức ngạc nhiên, nhìn chằm chằm viên phụ tá của mình, rồi hỏi lại.

 

Trần Tắc: “ Chuyện gì xảy ra, quân ta chẳng phải đang có ưu thế áp đảo sao.”

 

Phụ tá: “Báo cáo, có 1 đội thiết kỵ chừng mấy ngàn người từ phía tây đánh tới quét ngang hông quân ta. Quân ta không kịp đề phòng đã bị đánh bại. Toàn quân bị diệt.”

 

Trần Tắc chấn kinh, đó là cả 1 sư đoàn a, quân Tần làm sao có thể toàn diệt được. Hắn vội thét lên.

 

“Lệnh cho toàn bộ pháo binh quay sang phải pháo kích cho ta,diệt hết bọn chúng. Báo thù cho 1 vạn chiến hữu hy sinh.”

 

Phụ tá: “Tuân mệnh.”

 

Nhưng hắn còn chưa kịp thi hành thì 1 loạt đạn cối vang lên chỉ cách bản doanh hơn 500m phía tay phải. Từ hướng đó tiếng súng và tiếng hô giết cũng vang lên từ hướng đó.

 

1 tên lính chạy vào.

 

Trần tắc:”Chuyện gì xảy ra.”

 

Tên lính: “Báo cáo có 1 đội quân Tần từ cánh phải đang đánh tới, quân ta bị đánh bất ngờ, thương vong rất lớn.”

 

Trần Tắc:”Ngươi nói cái gì?”

 

Khi hắn định đi ra ngoài thì tên phụ tá ngăn lại.

 

Phụ tá: “Quân trưởng bên ngoài rất nguy hiểm, như ngài đi ra rất có thể bị thương. Xin ngài ở lại bản doanh trấn thủ. Chỉ cần điều quân từ bản doanh và quân đang tấn công quân địch ở trung tâm trở về là được.”

 

Trần Tắc liền nghiền ngẫm vài giây rồi cho thi hành mệnh lệnh. Điều quân từ bản doanh ra ngăn chặn và điều quân đang tấn công từ trung tâm trở về tập kích từ sau lưng hòng tiêu diệt số quân này.

 

Khi quân Ngô đang từ trung tâm nhanh chóng tiến quân về phía cánh phải hòng tiêu diệt đội quân Tần đang tấn công bản doanh. Nhưng khi đang đi trên đường thì đội quân đi bên rìa bên phải, hướng bắc lại bị quân tần tấn công mãnh liệt, đây là lực lượng của lữ 1 và tiểu đoàn trinh sát mai phục tại đây. Gây ra 1 ít thương vong cho số quân đang rút về. Viên chỉ huy đội quân liền cắt cử 5000 quân đối chiến còn lại tiếp tục rút về bản doanh.

 

Tại chiến hào tần quân, vẫn còn 1 lữ đoàn ngô quân chặn đường không cho Tần quân từ trung tâm truy kích. Khi chúng đang chiến đấu hăng xay thì phía sau liền vang lên tiếng vó ngựa. Vài kẻ quay lại liền thấy 1 đội kỵ binh Tần quân đang lao tới.

 

Từ trụ sở, Văn trung nhận ra là Hắc vân dẫn quan tới chi viện liền lệnh toàn quân lao ra. 2 đội quân kẹp lấy quân Ngô ở giữa. Lữ đoàn chặn hậu của Ngô quân nhanh chóng bị tiêu diệt.

 

Khi Hắc Vân nhìn lại thì cả chiến sĩ hậu cần, thông tin đều đã ra ngoài chiến tuyến để tham chiến.

 

Hắc Vân lúc này liền nhìn về phía 1 sĩ quan thông tin.

 

“Lệnh cho tất cả các lực lượng đang giao chiến ngưng chiến lui về phía sau, bảo toàn lực lượng.”

 

Văn Trung cảm thấy khó hiểu, liền hỏi: “Đoàn trưởng, ngài đây là ...”

Hắc Vân: “Trận chiến ở đây đã kết thúc, không cần phải hy sinh vô ích nữa.”

 

Sau mệnh lệnh của Hắc Vân, các đơn vị bắt đầu triệt thoái về phía sau.

 

Quân Ngô rút về thấy mình vồ hụt, cũng liền yêu cầu Trình Tắc tiếp tục cho tấn công. Nhưng Trần tắc không cho phép, hắn không muốn tấn công khi chưa quá hiểu rõ kẻ địch, hắn tính toán hôm nay hắn đã hao tổn ít nhất 2 vạn quân. Nếu tiếp tục đánh tiếp e rằng hắn cũng khó giữ chức quân trưởng, cần phải đợi chờ quân chi viện tiến tới. Sau đó sẽ dùng binh lực 2 quân đoàn nghiền ép tiêu diệt địch.

 

2 quân án binh bất động.

 

Đến đêm toàn bộ quân tần bí mật rút lui, thương binh tử sĩ rút trước, rồi đến pháo binh, các đơn vị bộ binh và cuối cùng là kỵ binh cùng cận vệ.

 

Trận Tây bình Nguyên kết thúc với hơn 2 vạn quân Ngô, hơn 1 vạn quân Tần hy sinh. Quân Tần rút khỏi tuyến phòng thủ, còn Ngô quân tiếp tục tiến về phía tây.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết