“Tất cả truyền lệnh.”
Các sĩ quan tham mưu và thông tín tập trung nhìn về phía Hắc Vân chuẩn bị truyền chính xác những gì hắn sắp nói vì nó liên quan đến toàn bộ vận mệnh quốc gia.
“Lệnh toàn bộ lực lượng dân binh ngừng tham gia sản xuất, tập trung tất cả lực lượng tham gia chiến đấu. Các đơn vị dân binh ở Hà Châu, Lương Châu tập kết dọc biên giới với Nguyên quốc. Dân binh ở Hà Nam tập kết ở phòng tuyến dọc sông Dương Đà. Dân binh Hà Tây tập kết ở dọc địa giới với Ung Châu”
Trước khi phát động chiến dịch đánh chiếm Hà Tây, Hắc vân đã cho xây dựng lực lượng dân binh tại 3 tỉnh lên đến 30 vạn người. Sáng làm việc, chiều tối huấn luyện quân sự có thể nói là biết các hoạt động quân sự cơ bản. Lúc này có thể bổ sung vào các đơn vị phòng thủ biên giới lấy số lượng bù cho chất lượng.
“Lệnh ban bố tình trạng khẩn cấp tổng động viên toàn bộ đàn ông tuổi từ 18 đến 60 tuổi tại 4 tỉnh gia nhập công tác chiến đấu, bất kể giàu nghèo. Người từ 18 đến 30 tuổi bổ sung vào các lực lượng dân binh dự bị tại địa phương phòng thủ ngăn chặn mọi lực lượng địch quân xâm nhập. Người từ 31 đến 40 tuổi tham gia vào các công xưởng sản xuất vũ khí.Người từ 41 đến 60 tuổi tham gia xây đường sửa cầu, sản xuất lương thực Tất cả nam giới phải thực hiện bất kể giàu nghèo. Kẻ trái lệnh xử bắn.”
Dân chúng 4 tỉnh đạt đến 12 triệu người nếu trưng tập toàn bộ số đàn ông từ 18 đến 60 tuổi có thể đạt tới 2 triệu người đủ để đáp ứng nhu cầu chiến tranh. Nhất là ở biên giới dọc Nguyên quốc. Nguyên quốc vốn kém phát triển về cồng nghiệp vũ khí chủ yếu vẫn là kỵ binh dùng kiếm và súng trường, có rất ít vũ khí hiện đại như tiểu liên, súng máy, pháo cối. Chỉ cần có quân đội đông đảo lấp kín toàn bộ tuyến biên giới thì cũng đủ để ngăn chặn địch quân xâm nhập. Mà số người gia nhập vào các nhà máy có thể làm cho các nhà máy vũ khí hoạt động liên tục, tăng sản lượng. Số người còn lại có thể làm cho toàn bộ hoạt động sản xuất lương thực và vận tải thông suốt.
“Lệnh Nguyễn Chánh Minh nhanh chóng đánh chiếm và khống chế Hà Tây không được cho bất cứ tên địch nào thoát khỏi thành Tây Bình, như kẻ nào trốn thoát cho quân truy sát lập tức. Lệnh quân đoàn 1 cùng dân binh cố thủ dọc địa giới Ung Châu, Hà Tây, không được cho địch quân bắc tiến.”
Hà Tây lúc này đã là miếng thiệt trong miệng không thể nhả ra, như nhả sau này đánh chiếm lại cũng khó khăn mà địch quân có thể lợi dụng tạo đường tấn công thứ 8 thì tình thế càng khó khăn hơn.
“Lệnh quân đoàn 3 bắc tiến yểm trợ quân bắc phạt bảo vệ tuyến vận chuyển hậu cần. Lệnh sư 5 tiến tới Tấn Châu hỗ trợ giữ vững Tấn Châu. Lệnh hạm đội tiến tới khu vực sông Đại Hà ngăn cách Tề Châu và Tấn Châu”
Đây là biểu thị thiết Huyết quân không bỏ đồng minh.
“Lệnh sư 9 và lữ 9 tăng cường phòng thủ phòng tuyến sông Dương Đà.”
“Lệnh Lữ 4 tiến tới biên giới Nguyên quốc và Hà Châu.”
“Lệnh sư 4 áp sát địa giới với Tề Châu đợi lệnh.”
“Lệnh toàn bộ máy bay tập kết tại lương Vân thành đợi lệnh.”
“Các đơn vị còn lại ở nguyên vị trí đợi mệnh lệnh tiếp theo.”
“Lệnh phó tổng tư lệnh Văn Trung phụ trách mặt trận phía bắc sông đại Hà.”
Các mệnh lệnh của Hắc Vân được truyền đến các đơn vị 1 cách nhanh nhất. Các cuộc chuyển quân được thực thi trên cả 4 tỉnh. Động tỉnh lớn dị thường. Lần này Hắc Vân là muốn dùng toàn bộ sức mạnh của 4 tỉnh để đối chọi với kế hoạch của Ngô quân. Đây sẽ là cuộc chiến cam go nhất mà hắn từng chỉ huy. Quân số to lớn và quy mô rộng lớn chưa từng thấy.
Các đơn vị dân binh thì nhanh chóng trở thành các đơn vị chiến đấu bộ binh cấp sư đoàn tham gia phòng thủ tại biên giới. Riêng phía bắc thành lập 22 sư đoàn bộ dân binh phiên hiệu từ 1 đến 22, ở phía nam có 8 sư đoàn dân binh phiên hiệu từ 23 đến 30.
Các sư đoàn dân binh có 5 sư đoàn dân binh đóng dọc biên giới Hà Châu, Nguyên quốc, 6 sư đoàn ở trong nội địa làm quân dự bị. 7 sư đóng ở biên giới Lương Châu và Nguyên quốc và 4 sư đóng trong nội địa làm quân dự bị.
Các cơ qua hoạt động hết công suất để tập hợp đàn ông tại các tỉnh, huyện vào các đơn vị chiến đấu. Phát súng và huấn luyện cơ bản sau đó đưa họ đi tới các tuyên phòng thủ. Chỉ riêng 3 tỉnh đã đạt 1 triệu người. Phòng tuyến phía bắc đạt 70 vạn. Phòng tuyến phía nam đạt đến 30 vạn.
Ngoài ra còn có 10 vạn phụ nữ tình nguyện tham gia công tác chiến đấu. Tin này đưa tới cho Hắc Vân. Hắn suy nghĩ 1 lúc sau đó ưng thuận nhưng ra lệnh cho họ chỉ đảm nhiệm các công tác hậu cần, y tê, v.v...
Chỉ tính riêng về quân số lực lượng dưới quyền Hắc Vân đã đạt tới 1.660.000 người.
Các công xưởng và nhà máy bắt đầu hoạt động hết công suất và các cánh đồng cũng được bàn giao cho người trên 50 tuổi và phụ nữ.
Toàn bộ khu vực do Thiết Huyết quân quản lý hoạt động hết công suất.
Các đội quân khác như Phi Hổ quân, Hồng quân, Tấn Châu quân khi biết được Thiết Huyết quân tiến hành tổng động viên toàn bộ 4 tỉnh và mặc kệ rằng khu vực của mình bị tấn công cũng điều quân trợ giúp quân bắc phạt và Tấn Châu quân. Liền phát động tổng động viên tất cả lực lượng có trong tay để tham gia chiến đấu. Qua 3 ngày quân số tham gia phòng thủ Tấn Châu đạt đến 35 vạn quân và quân bắc phạt đạt 72 vạn quân. Nâng tổng số quân toàn bộ phương bắc tham chiến đạt tới 2.750.000 quân.
Tin phương bắc tiến hành tổng động viên nhanh chóng lan ra cả nước tạo thành 1 cỗ sóng triều kháng chiến lớn mạnh cưa từng thấy. Tại các khu vực mà quân Tần còn kiểm soát thanh niên và trung niên nhanh chóng gia nhập vào quân đội, tất cả đều muốn trợ 1 phàn lực cho quân đội phương bắc. Chỉ trong mấy ngày liên quân 6 tỉnh phía tây đã nhanh chóng bổ sung lại lực lượng bị tổn thất và đưa quân số lên đến 1.200.000 người. Ở phòng tuyến nam sông trường Hà các đơn vị chiến đấu cũng đạt quân số lên đến 700.000 người
Đối với các vùng bị đánh chiếm các đơn vị du kích mọc lên như mưa, quân số theo ước tính đạt đến 200.000 người.
Đừng trước việc Tần quân nhanh chóng gia tăng quân số như vậy Ngô quốc lập tức điều động thêm 30 vạn quân từ chính quốc tiến vào Tàn quốc và thành lập thêm nhiều đơn vị ngụy quân từ người Tần. Nâng tổng số quân Ngô quốc và ngụy quân đạt tới 2.115.000 quân.
Có thể nói đây là canh bạc tất tay của 2 bên. Ai chiến thắng sẽ quyết định vận mệnh Tần quốc.
3 ngày sau khi nhận mệnh lệnh từ Hắc Vân. Nguyễn Chánh Minh đã tiêu diệt hoàn toàn sự kháng cự của Ngô quân tại Hà Tây và báo cáo lại tình hình ở Hà Tây cho Hắc Vân. Quân số hy sinh trong chiến dịch này đạt tới 2 vạn người.
Không trần trừ Hắc Vân lệnh cho lữ 7 phòng thủ thành Trường Bình. 2 lữ thủy quân lục chiến nhanh chóng tiến về địa giới giữa Tấn Châu và Tề Châu. Trung đoàn lính dù nhanh chóng di chuyển bằng máy bay về Lương Vân thành đợi lệnh. Các đơn vị còn lại thì di chuyển về phía nam chặn quân Ngô ở Ung Châu. Các đơn vị quân du kích cũng nhanh chóng di chuyển về phía nam và thành lập các đơn vị dân binh mới để trợ chiến. Nguyễn Chánh Minh phụ trách mặt trận Hà Tây.
Tại mặt trận sông Dương Đà quân Ngô đã phải tạm dừng đổ bộ tấn công vì nhận thấy số quân ở bờ bắc là quá nhiều.
Tai mặt trận phía đông Ngô quan phải tạm dừng kế hoạch Tấn Châu vì quân đội ở Tấn Châu đã gia tăng rất lớn và tuyến đường sông cũng bị hạm đội Thiết huyết quân chặn đứng và sư đoàn 4 thì lăm le đánh bọc sườn.
Tại phía bắc
Phòng tuyến phía bắc đã chặn đứng kỵ binh Nguyên quân do hệ thống phòng thủ bằng súng máy và pháo cối dày đặc dọc biên giới. Có các cuộc xung đột nhỏ ở biên giới nhưng địch quân không thể xuyên qua và phải dừng cuộc tấn công. Tuyến hậu cần cho quân bắc phạt cũng được giữ vững do quân đoàn 3 kịp thời chi viện và không quân yểm trợ. Quân bắc phạt tiếp tục giao tranh với ngô quân và quân Yên tại liêu Bắc. 2 bên bước vào giai đoạn giằng co.
Tình thế lúc này đang rất khả quan vì các mũi quân của Ngô quân đều bị chặn đứng. Nhưng Hắc vân biết rằng kẻ địch sẽ không ngồi yên như vậy, chúng sẽ điều thêm quân dể phá vỡ cục diện. Chỉ cần chúng rút quân khỏi bờ nam sông Trường Hà, tập trung thủ ở bờ bắc và cắt cử quân đề phòng liên quan phía tây thì chúng có thể dứt ra 50 vạn quân lên phía bắc.
Với đội quân chắp vá bây giờ mà muốn đánh bại Ngô quân được huấn luyện chính quy thì quả là không tưởng nhất là khi có thêm 50 vạn quân có thể tập trung tấn công vào 1 vị trí xung yếu mà từ đó có thể phá vỡ thế bế tắc.
Vào ngày thứ 5 sau khi phát lệnh tổng động viên Hắc Van đọc bản điện công khai trên làn sóng radio gửi tới toàn quốc.
“Kính chào các chiến sĩ và nhân dân trên cả nước.
Ta là Hắc Vân chỉ huy trưởng của Thiết Huyết quân.
5 ngày trước nhu mọi người đã biết 5 ngày trước địch quân đã phát động chiến dịch tấn công nhắm vào toàn bộ phương bắc, nhất là quân Bắc phạt. Đây là cuộc tấn công và quy mô của nó vượt xa cuộc tổng tấn công xâm lược nước ta năm ngoái kế cả về quân số và thủ đoạn.
Phương bắc có nguy cơ bị tiêu diệt. Sau phương bắc chính là phương nam và phương tây. Tần quốc có nguy cơ diệt quốc.
Chúng không chỉ muốn tiêu diệt quốc gia của chúng ta, chúng còn muốn tiêu diệt giống nòi của chúng ta. Đồ sát ở Lương Châu, Hà Châu, Tấn Châu và nhiều nơi khác trên cả nước. Chúng đang làm việc mà mấy chục năm trước chúng đã làm ở đông bắc.
Nếu chúng làm được trong vòng 20 năm tới sẽ không còn người Tần mà chỉ còn người Ngô. Chúng ta không còn nói tiếng Tần, viết chữ Tần mà sẽ nói tiếng Ngô, dùng chữ Ngô. Con cháu của chúng ta trong 20 năm nữa cũng sẽ không còn là người Tần. Tất cả chúng ta những người ngày hôm nay chiến đấu chống lại quân Ngô sẽ trở thành gian tặc trong miệng chính con cháu của chúng ta, những bia liệt sĩ, những anh hùng liệt sĩ có thể bị đập bỏ, bị sỉ nhục. Những hành động tội ác mà chúng gây ra cho chúng ta ngày hôm nay sẽ trở thành vinh quang mà con cháu của chúng ta dành tặng cho chúng.
Hỡi các đồng bào, các chiến sĩ. Tần quốc nguy vong thay.
Tương lai của Tần quốc quả thật đen tối, nhưng nó sẽ càng đen tối nếu như không có người sẵn sàng vì nó mà sống vì nó mà chết. Ở khắp Tần quốc hiện nay vẫn còn có những người đang sống và chiến đấu vì Tần quốc. Họ chiến đấu ở phương bắc, ở phương nam, ở phương tây và phương đông. Họ chiến đấu ở bất cứ đâu để tiêu diệt quân xâm lược.
Hỡi đồng bào và chiến sĩ, chúng ta sẽ chiến đấu trong những ngôi nhà, chúng ta sẽ chiến đấu trên những con sông, chúng ta sẽ chiến đấu trên bầu trời, chiến đấu dưới lòng đất, chiến đấu trên cánh đồng bát ngát,chiến đấu trên những bãi cỏ bát ngát.. Chúng ta sẽ chiến đấu ở bất cứ đâu, ở bất cứ thời điểm nào mà tổ quốc của chúng ta yêu cầu chúng ta phải chiến đấu.
Chúng ta sẽ chiến đấu bằng bất cứ thứ gì có trong tay ai có súng dùng súng, ai có dao dùng dao, ai không có thì dùng cuốc thuổng gậy gộc. Ai không có sức lực và dũng khí chiến đấu trên chiến trường hãy chiến đấu bằng cách bỏ đói kẻ địch, không cho chúng 1 hạt lương thực. Hãy cho chúng biết mỗi tấc đất, mỗi hạt gạo là của Tần quốc. Thứ thuộc về quân xâm lược không phải là niềm vinh quang chiến thắng mà là sự tuyệt vọng của cái chết.
Đã đến lúc tất cả chúng ta thôi tự hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta, mà hãy hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc. Đừng hỏi con cháu chúng ta sẽ thấy thế nào về chúng ta, mà hãy hỏi chúng ta sẽ làm gì vì con cháu của chúng ta.
Nhân danh chỉ huy trưởng Thiết Huyết quân, thay mặt mặt cho những chiến sĩ đã, đang và sẽ chết, những người không hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta. Tuyên bố trước toàn thể các chiến sĩ và nhân dân.
Phương bắc không đầu hàng, bắc phạt không dừng lại. Phương bắc quyết tử chiến, bắc phạt nhất định thành công. Kháng chiến nhất định thắng lợi, quân xâm lược phải chết.
Hỡi Tần quốc hãy chiến đấu.”
Tuyên bố của hắc Vân được ban bố toàn bộ khắp Tần quốc, những người sống ở khu vực địch chưa chiếm tập trung nghe qua các máy radio đặt tại trên đường, hoặc cá loa phóng thanh. Các khu vực bị địch chiếm cứ thì người ta bí mật nghe tại nhà. Bài phát biểu được các tờ báo ngầm in thành những tờ giấy nhỏ sau đó phân phát cho người dân thông qua những kênh bí mật.
Làn sóng kháng cự càng mạnh mẽ hơn. Ở các nơi bị địch chiếm các đơn vị du kích không ngừng phục kích các toán quân nhỏ lẻ. Sự cung cấp lương thực cho quân xâm lược bị hạn chế. Ngay cả gái điếm cũng từ chối tiếp quân Ngô. Lúc này quân Ngô cảm giác như bị bao vây bởi chiến thuật biển người của chiến tranh nhân dân.
Các chiến sĩ trên mặt trận thì chiến đấu càng hăng hái hơn sẵn sàng đánh cảm tử với địch quân. Không còn hàng binh chỉ có tử sĩ.