Tại chủ doanh liên quân phía tây Bắc huyền trấn 2 km.
Chủ doanh là căn nhà 3 tầng của 1 vị phú hào, được liên quân mượn ùng tạm.
Hắc Vân dẫn các chỉ huy do mình chỉ huy tiến vào trong. Khi tiến vào liền thấy có Văn Trung, Chánh Minh các chỉ huy Thiết Huyết quân, ngoài ra còn có vài người mặc áo lính và vài người mặc áo dân thường. Xem ra các chỉ huy du kích và tàn quân mà Văn Trung chỉ huy, tất cả ngồi bên trái. Ngoài ra ngồi ben phải còn có vài kẻ ăn mặc đồ lính, nhưng màu khác và tươm tất hơn xem ra chính là đám chỉ huy tư binh của các phú hào.
Khi nhìn thấy Hắc Vân tiến vào Văn Trung và những người khác liền đứng dậy giơ tay chào đáp lễ. Chỉ riêng đám chỉ huy tư binh là không có hành động gì.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Hắc Vân liền tiến tới phía Văn Trung và chào hỏi các chỉ huy khác do Văn trung chỉ huy. Sau đó đi thẳng đến vị trí ghế trung tâm, ngồi xuống. Không hề để ý đến dám chỉ huy tư binh.
Sau khi yên vị xong. Hắn nhìn sang bên Văn Trung mà hỏi.
“Văn Trung binh lực của quân ta hiện nay có bao nhiêu? Vũ Khí trang bị như thế nào? Ai chỉ huy?”
“Báo cáo đoàn chưởng hiện tại quân ta lúc này đã đạt quân số gần 4 vạn quân. Quân đội tư binh có 1 13.000 quân trang bị đa phần là sung trường và tiểu liên, không có pháo cối do các vị chỉ huy đây chỉ huy. Chỉ huy là Tần Minh công tử, được các gia tộc lựa chọn làm chỉ huy toàn quân.”
Văn Trung đưa tay hướng về đám chỉ huy tư binh, trong đó có 1 tên chỉ huy hãy còn khá trẻ ngồì ở hàng đầu nhìn xem liền biết chính là Tần Minh. Nhưng Hắc Vân không có nhìn sang 1 chút. Khiến đám chỉ huy tư binh vô cùng bất mãn.
“Số quân tôi đang chỉ huy có 2 vạn quân, gồm có các chiến sĩ cũ, các đơn vị quân đội trước đây và du kích. Tôi hiện đang tạm thời chỉ huy. Có trang bị thêm 3 khẩu pháo dã chiến, các trang bị khác được tịch thu từ địch đều rất đầy đủ.”
“Ngoài ra còn có 5000 quân mà đoàn trưởng đưa tới. Tổng binh lực quân ta ta đạt 38.000 quân.”
Hắc Vân gật đầu. Sau đó lại hỏi.
“Tình hình địch quân như thế nào?”
“Báo cáo. Theo điều tra của quân ta thì quan dịch còn có hơn 1 vạn quân phòng thủ. Bọn chúng còn bắt người dân ra hỗ trợ xây dựng các tuyến phòng thủ. Ngoài ra tôi còn nghe nói đang có 5 vạn quân từ Tây An đang tiến tới đây. Chừng 2 ngày nữa sẽ tới.”
“2 ngày, vậy thì chúng ta chỉ có 1 ngày để công Bắc Huyền trấn.”
Lúc này Tần Minh lên tiếng.
“Đoàn trưởng ngài muốn 1 ngày đánh hạ Bắc Huyền trấn không phải có chút hơi viễn vông hay sao?”
Hắc Vân nghe vậy quay sang Tần minh mà hỏi.
“Vậy không biết Tần minh công tử có cao kiến gì?”
“Ta thấy rằng quân ta nên rút về nơi hiểm yếu, rồi chờ thời cơ xuất kích.”
“Lời này có chút cao kiến. Nhưng chẳng phải lại là không đánh đã chạy hay sao.”
“Đoàn trưởng nói quá lời. Binh pháp có nói có những trận nên đánh, có những trận không nên đánh. Trận này nhu đánh hao binh tổn tướng, sau này làm sao chống lại mấy vạn Ngô đang tới chi viện,”
Các chỉ huy Thiết Huyết quân liền có phản ứng. Lý Lâm lên tiếng.
“Đồ chuột nhắt. Trước đây bọn ta đối mặt với binh lực còn đông gấp mấy lần bọn ta còn chẳng sợ qua Bọn này đã là gì. Ngươi như là cái khiếp chiến thì cút về ổ rơm nhà ngươi mà trốn đi.”
Những người khác nghe vậy liền phụ họa theo.
“Lý Lâm đoàn trưởng nói phải lắm. Ngươi như sợ hãi thì cút về bám váy mẹ ngươi đi. Ở đây là chỗ đàn ông làm việc.”
“Đúng thế cút về đi. Ở đây không cần ngươi.”
Tần Minh giận đỏ mặt. Chỉ vào đám người mà hét lên.
“Các ngươi bọn võ phu này dám sỉ nhục ta như vậy. Có tín ta giết các ngươi không?”
“Ngươi giết chúng ta a. để xem ngươi có đi ra được khỏi cửa này không?”
“Giết a. ngươi như không dám, ngươi là đồ không lông a.”
Tần Minh để tay vào khẩu súng đeo bên hông. Khi hắn vừa định rút ra thì Hắc Vân vỗ bàn, hét lên.
“Tất cả im hết cho ta. Chưa khai chiến các ngươi đã định giết nhay hay sao. Để cho kẻ địch vui mừng, người mình đau lòng hay sao. Các ngươi có giỏi thì bắn chết ta đây rồi muốn làm gì thì làm.”
Tất cả liền im lặng. Sau đó Hắc Vân quay sang chỗ Tần Minh.
“Tần Minh công tử sợ chiến ta có thể hiểu được. Dù sao cũng là trận đầu. Trận dầu mà, ai không sợ chứ, ta trận đầu cũng rát sợ a. 2 chân của ta phát run lên vì vậy Tần công tử như không muốn chiến a. Ta cho phép ngươi rời đi.”
Văn Trung giật mình đứng lên.
“Đoàn trưởng, việc này ...”
Hắc Vân ra hiệu cho hắn im lặng.
Tần Minh thấy vậy, bỏ tay khỏi khẩu súng sau đó nhìn về phía Hắc Vân mà nói.
“Đoàn trưởng hiểu được lý lẽ. Vậy ta xin đi trước.”
Hắn liền ra hiệu cho dám con em phú hào khác đi theo mình. Khi bọn chúng còn chưa kịp làm gì Hắc Vân liền lên tiếng.
“Ta chỉ cho Tần minh công tử đi thôi. Những kẻ khác ở lại.”
Tần Minh quay đầu lại mà hỏi.
“Ngươi nói vậy là có ý gì?”
“Ta chỉ cho ngươi đi thôi, còn tất cả đều phải ở lại.”
“Ngươi vọng tưởng?”
“Ngươi nghĩ sao cũng được. Tất cả mọi người có mặt ở Bắc Huyền trấn ngày hôm nay chính là dể đánh đuổi quân giặc, hy sinh bao nhiêu máu và nước mắt há lại vì 1 tên nhát chết như ngươi phá hỏng, làm ô uế danh dự của những người ở đây. Những người đi theo ngươi há cũng là loại ham sống sợ chết, ai cũng có lòng vì nước, sẵn sàng hy sinh. Cho phép mình ngươi trở về đã là ta khoan dung đại lượng rồi. Ngươi như bây giờ cút đi ta còn tha cho ngươi, ngươi bây giờ không ta sẽ xem đó là ngươi có ý đồ xấu làm loạn quân tâm ý đồ chia rẽ quân ta.”
Tần Minh nghe vậy liền tức đến đỏ mặt.
Hắc Vân liền nhìn sáng chỉ huy lính thông tin mà nói.
“Ngươi lập tức đánh điện cả nước. Viết rằng ngày 2/11 toàn bộ quân dân Bắc Trấn huyện tập kết 4 vạn đại quân vây công Bắc Huyền trấn. Chỉ riêng có Tần Minh công tử của Tần gia, nửa đường xin trở về nhà hỏi ý kiến mẹ là nên chiến hay nên hòa.”
Mọi người nghe vậy liền hít khí lạnh. Ngươi thật độc ác a. ngươi đánh điện bào này khác gì cáo tri cả nước Tần Minh là cái đồ hèn nhát, lại có ý đồ cấu kết dịch nhân. Hắn sau này trên Tần quốc há có chỗ dung thân, Tần gia cũng vi vậy mà có thể mang tiếng xấu.
Tần Minh cũng hiểu ý này liền trong bất giác rút khẩu súng lục lên nhắm về phía Hắc Vân, ý đồ bắn chết hắn. Khi Tần Minh vừa đưa tay vào cò súng thì.
Pằng!. Pằng!. Pằng!
3 tiếng súng vang lên, Tần Minh liền nằm gục trong vũng máu. Khi mọi người nhìn lại thì Tần Minh không còn thở nữa, sau đó nhìn về kẻ nổ súng. Đó chính là Văn Long, thành viên đội cận vệ.
Hắc Vân hét lên.
“Văn Long. Ngươi làm gì vậy. Sao lại bắn chết hắn?”
“Đoàn trưởng, ta thấy hắn định giết ngài, cho nên...”
“A, vậy thì không phải lỗi của ngươi.”
Sau dó nhìn về phía đám chỉ huy tư binh đang đứng chết trân, hoặc ngồi bệt dưới đất. Mìm cười mà hỏi.
“Các ngươi rốt cuộc có ý đồ gì đây?”
Khi nghe thấy lời của Hắc Vân, qua vài giây sau mơi có kẻ run run mà hỏi.
“Lời ngài là có ý gì”
“Ý gì ư? ta còn tưởng các ngươi tụ quân tới đây là có lòng báo quốc, muốn cùng chúng ta chung sức giải phóng Bắc Huyền trấn. Không ngờ các ngươi mắt cao hơn đầu, lâm trận bỏ chạy, lại còn âm mưu ám sát ta. Chủ tướng đại quân. Nói. Có phải các ngươi cấu kết với Ngô quân ý đồ giết hết tất cả đại quân ta, để hưởng vinh hoa phu quý mà bọn Ngô quân ban cho. Có phải hay không? Nói.”
Từng chữ như trọng chùy khiến đám chỉ huy tư binh khiếp sợ mà quỳ xuống. Đám chỉ huy còn lại thì nhìn hằm hằm vào bọn chúng. Sát khí đằng đằng, có người để tay lên khẩu súng lục bên hông, chỉ cần Hắc Vân ra lệnh 1 tiếng, đám chỉ huy tư binh sẽ bị bắn thành cái rổ.
Đám chỉ huy tư binh vốn đều là con em thế gia nào từng thấy chiến trận này đều sợ mất mật cầu xin tha thứ. Tên chỉ huy khi nãy vừa hỏi, liền lên tiêng.
“Đoàn trưởng minh xét a, bọn ta đều là người Tần há lại vì đám chó Ngô làm tay sai. Những hành dộng kia chỉ là Tần Minh kêu chúng ta làm, việc hắn ám sát ngài cũng là hắn tự chủ trương. Bọn ta không biết gì cả.”
“Ý ngươi muốn nói tất cả mọi việc đều do 1 mình Tần Minh làm, cấu kết với quân Ngô chỉ có 1 mình Tần minh cùng Tần gia làm sao?”
Tên chỉ huy ngẩn người. Vội gật đầu lia lịa.
“Đúng vậy thưa chỉ huy, chỉ có Tần Minh và Tần gia cấu kết với địch. Bọn ta không biết gì cả.”
“Ta dựa vào cái gì tin các ngươi dù sao người cũng dã chết, các ngươi đổ tội hãm hại thế nào chẳng được.”
Bọn chỉ huy sợ hãi. Hắc Vân lại lên tiếng.
“Trừ khi.”
“Trừ khi gì thưa ngài?”
“Trừ khi các ngươi viết 1 bản cung khai, sau đó đồng thời ký tên vào công bố thiên hạ thì ta mới tin, ta mới có thể ăn nói với toàn quân chuyện hôm nay.”
“Chúng ta viết, chúng ta xin làm chứng.”
“Ngươi tên gì?”
“Báo cáo đoàn trưởng, tôi tên Hàn Chính.”
“Được ngươi thay tất cả viết 1 bản cung khai sau đó tất cả ký tên vào.”
“vâng. Tôi xin làm ngay.”
Hàn Chính liền lấy giấy bút viết bản cung khai. Sau đó đem cho bọn chỉ huy tư binh ký tên. Cuối cùng trình cho Hắc Vân xem. Hắc Vân xem xong nội dung. Liền nhìn về phía bọn chúng.
“Các ngươi từ nay không còn là chỉ huy tư binh của các phú hào nữa mà là các chỉ huy của Thiết Huyết quân. Quân đội của các ngươi bây giờ là 1 phần của Thiết Huyết quân, tất cả nghe ta chỉ huy, kẻ nào trái lệnh. Xử theo quân pháp. Rõ chưa?”
Tát cả đám chỉ huy tư binh đồng thanh hô.
“Rõ.”
Sau đó Hắc Vân quay sang các chỉ huy cũ của Thiết Huyết quân.
“Chánh Minh, Lê Văn tiến 2 ngươi cầm tờ giấy cung khai này dẫn tiểu đoàn 3 tới chỗ đám tư binh tiến hành bắt giữ tất cả đám thuộc hạ Tần gia. Công bố với toàn quân bây giờ chúng thuộc sự chỉ huy của của ta. Kẻ nào chống lại xử theo quân pháp. Ngươi chỉ huy luôn đám đó, tiểu đoàn 3 đóng lại ở đó bảo vệ tham mưu trưởng.”
“Rõ.”
Chánh Minh nhận lấy tờ giấy sau đó cùng Lê văn Tiến dẫn đám chỉ huy tư binh tiến về phía doanh trại của chúng.
Hắc Vân nhìn lại về phía Tuấn Minh.
“Ngươi đi chỉ đạo cho lực lượng pháo binh chỉa thẳng nòng súng về phía doanh trại bọn chúng, như có vọng động bắn trước báo sau.
“Rõ.”
Sau đó nhìn về phía chỉ huy lính thông tin.
“Ngươi điện báo cả nước. Nói rằng Tần gia và Tần Minh ý đồ cấu kết với Ngô quân, tiến hành ám sát chủ tướng quân giải phóng Bắc Huyền trấn. Kêu gọi tất cả những ngươi có lòng yêu nước, nhất là các gia tộc ở Bắc Huyền huyện bị bọn hắn lừa dối chung tay bắt nghịch tặc phản quốc.”
“Rõ.”
2 người bước ra ngoài bản doanh.
Sau dó Hắc Vân mới nhìn sang các chỉ huy khác. Thấy rằng các chỉ huy mới gặp đều nhìn hắn với vẻ kính sợ. Hắc Vân cảm thấy hài lòng, hôm nay hắn giải quyết Tần Minh và Tần gia không chỉ vì chấn nhiếp đám tư binh kia mà còn muốn chấn áp đám chỉ huy mới gia nhập này. Trước đại chiến không thể để loạn được.
Hắc Vân liền hướng về bọn họ mà cười nói.
“Mọi người không cần như vậy. Ta làm như vậy bởi vì Tần Minh đáng chết, Tần gia đáng bị phạt. Còn như mọi người đều có lòng báo quốc. Ta đây lấy chỉ có thể lấy lễ mà tiếp đãi. Tuyệt không làm rét lạnh các anh em.”
Mọi người gật đầu.
Hắc Van liền nói. Vẻ mặt nghiêm túc.
“Bây giờ những thứ râu ria đã giải quyết xong. Bây giờ chúng ta bắt đầu bàn vào việc chính.”
Hắc Vân ra hiệu liền có sĩ quan tham mưu mang 1 tấm bản đồ tới. Hắc Vân cùng các chỉ huy nhìn vào bản đồ. Bắt đầu thảo luận.