THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ


 Tin tức Trung đô được giải phóng.

 

Tổng tư lệnh quân Ngô tại Trung đô bị giết chết.

 

Như 2 khỏa tiếng sấm rung chuyển toàn bộ Tần quốc, Ngô quốc và bất cứ quốc gia nào đang quan tâm đến cuộc chiến này.

 

Tất cả quân dân khi nghe thấy tin tứ này đều trở nên phấn chấn chưa từng thấy. Nhất là khi các tờ báo trên cả nước đăng ảnh lá cờ tần quốc được treo lên trên nóc tòa nhà lúc trước là nơi đặt bộ chỉ huy của quân Ngô . Các phương đều tăng cường hoạt động.

 

Sở quân bắt đầu tập kết ở biên giới với Tần quốc ở phía nam chỉ cần có lệnh sẽ lập tức tấn công.

 

Lúc này tình hình của thiết Huyết quân tại Trung đô vẫn chưa sáng sủa hơn là mấy. Hắc vân lúc này chỉ còn nắm trong tay 35.000 quân chính quy và 9000 quân du kích. Trong khi phải đối phó với mấy chục vạn quân Ngô đóng quân xung quanh Trung đô. Bao gồm 20 vạn quân ở phía đông dãy Thiên Sơn. 60 vạn quân Ngô ở Bờ nam sông Trường Hà có thể tiến quân đến vượt sông bất cứ lú nào. Theo tin tình báo bên kia đã có 10 vạn quân Ngô tập kết sẵn sàng vượt sông. Ở phía đông mặc dù tập đoàn quân 3 đang tổ chức tấn công vào lỗ Châu, kiềm chế không ít quân ngô nhưng theo tính toán vẫn có thể có đến 5 vạn quân Ngô sẵn sàng từ hướng đông đánh tới.

 

Để đối phó với tình hình hắn lập tức ra lệnh cho các đơn vị trong tay tuyển mộ người dân tham gia vào hàng ngũ Thiết huyết quân. Trong đó Vương Vệ cựu tướng ngụy quân được bổ nhiệm làm sư trưởng sư 16 trực thuộc quân đoàn 8 do Lý Thái chỉ huy. Triệu Tuyết cũng đang bổ sung thêm quân trám vào số quân bị tiêu hao lúc trước. Trần lĩnh cũng tham gia vào Thiết Huyết quân và trở thành sư trưởng sư 17 trực thuộc quyền chỉ huy của Hắc Vân ngoài ra cũng điều 1 số sĩ quan xuống làm tham mưu sư đoàn. Tất cả đều đang gấp rút huấn luyện tân binh.

 

Lý thịnh cũng đang bổ sung lại số ngựa chiến bị mất trong cuộc chiến. Sư đoàn hiện tại còn 6000 quân

 

Ngoài ra Hắc Vân lệnh cho lý Lâm đẩy mạnh và nhanh chóng đánh chiếm toàn bộ Dương Châu. Đồng thời lệnh cho quân đoàn 2 nam tiến cùng với 3 sư đoàn dân binh với quân số lên đến 6 vạn. Đồng thời lệnh cho quân khu Hà Tây diều thêm 2 vạn quân nam tiến đến Ung Châu để thay thế 2 sư được điều từ Ung Châu đến Trung đô.

 

Ngoài ra sư đoàn 1 của quân đoàn phòng không số 1 cũng được lệnh từ Hà Tây tiến đến Trung đô. Nhưng ít nhất phải 10 ngày nữa mới tới.

 

Ngoài ra còn lệnh cho sư đoàn không quân điều 1 nữa đến chiến trường Trung đô, cả lực lượng lính dù cũng được lệnh điều tới.

 

Trong vài ngày tới Hắc Vân có thể nắm trong tay tổng quân số lên đến 15 vạn. Trong đó có 4 vạn là tân binh và du kích mới gia nhập. Cùng với đó là 120 máy bay tiêm kích cùng 20 máy bay ném bom

 

Hứa Linh, Hàn Tuyết cùng với nhân viên của tờ báo ngầm được điệu vào đội tuyên truyền của Thiết Huyết quân.

 

Hắc vân cũng lệnh cho Thiết Huyết quân tại Liêu Bắc, Lỗ Châu đánh mạnh kiềm chế quân địch. Ngoài ra còn lệnh cho quân Khu lương Châu điều thêm 5 vạn quân cho tập đoàn quân 3 để gia tăng áp lực cho địch quân tại Lỗ Châu.

 

Ngòai ra còn gửi thư đến các đơn vị quân bạn khác như Phi Hổ quân, Hồng quân, Tán Châu quân đẩy mạnh việc chiến đấu kiềm chế địch. Tạo thuận lợi cho trận phòng thủ Trung đô. Các bên đềuy đáp ứng hỗ trợ.

 

Tại phòng họp trong bộ chỉ huy trong Hoàng thành. Hắc Vân đang tạp trung tất cả các chỉ huy tham gia phòng thủ trung đô trong đó có các chỉ huy các đơn vị đang nam tiến đến trước để nghe mệnh lệnh và nhận nhiệm vụ. Lúc này hắc vân đã thành lập nên tập đoàn quân Trung đô do đích thân mình làm tổng tư lệnh.

 

Khi tất cả đã vào vị trí hắc vân bắt đầu nói:”Như mọi người đều nhìn thấy lúc này đây chúng ta đang bị địch quân bao vây 3 mặt với quân số có thể lên đến 35 vạn. Còn quân số của chúng ta chỉ có 14 vạn. Trong những ngày tới rất nhanh kẻ địch sẽ phát động tổng tấn công đánh chiếm lại Trung đô. Ngoài ra theo tin tình báo mới nhất cùng với những thông tin tịch thu được từ những giấy tờ kẻ địch để lại. Rất có thể Sở quốc sẽ phát động tấn công nước ta từ phía nam theo thỏa thuận với Ngô quốc. Đến lúc đó mấy hục vạn quân tần ở phía nam Trường Hà có thể bị tiêu diệt, vùng đất phía nam Trường Hà có thể bị 2 nước chi cắt. Từ đó Ngô quân có thể điều ít nhất 30 vạn quân đến chiến trường trung đô.”

 

Nghe vậy tất cả cảm thấy tình thế trước mắt trở nên không tốt. Sắp tới sẽ phải đánh nhau với cả 2 nước Ngô, Sở.

 

Hắc Vân:”Nếu như chúng ta cứ án binh bất động để kẻ địch thực hiện kế hoạch này thì chúng ta có thể bị đánh bật ra Trung đô và kẻ địch sẽ tái chiếm nơi này. Vì vậy chúng ta tuyệt không để cho điều đó xảy ra. Chúng ta phải ra tay trước giành ưu thế.”

 

Mọi người gật đầu tán thành.

 

Triệu Tuyết:”Tổng tư lệnh. Ngài cứ ra lệnh là được bọn ta sẵn sàng nghe theo mệnh lệnh của ngài.”

 

Hắc Vân gật dầu tiếp tục nói:”Từ những gì ta trình bày lúc nãy mọi người có thể thấy trên cả 3 hướng tấn công của kẻ địch thì cánh phía nam là chua tạo quá nhiều uy hiếp đến quân ta vì chúng cần tập kết quân và thuyền thì mới phát dộng tấn công chúng ta được. Ít nhất chừng 5 ngày nữa chúng mới phát động tấn công. Chỉ có số quân ở phía tây ở dãy Thiên Sơn và phía đông ở Lỗ Châu mới là uy hiếp lớn nhất của chúng ta lúc này. Chúng ta sẽ nhắm vào 2 dội quân này mà hạ thủ. Mà trước nhát là giải quyết số quân ở Lỗ châu trước vì binh lực của chúng ít hơn và dễ giả quyết hơn. Còn với địch quân ở dãy Thiên Sơn chúng ta thực hiện thiết lập phòng tuyến ngăn chặn, đợi đến khi giải quyết xong địch quân ở Lỗ Châu rồi mới quay sang xử lý chúng. Ai có ý kiến gì khác.”

 

Hắc Vân nhìn xuống phía dưới. Tát cả đều nhìn hắn đợi mệnh lệnh.

 

Hắc Vân tiếp tục nói:”Ta phân công nhiệm vụ như sau quân đoàn 8 do Lý Thái chỉ huy sẽ phối hợp cùng với sư 16 của Vương vệ và 1 sư đoàn từ Ung Châu tới tạo thành lực lượng 4 vạn quân phòng thủ phía đông.”

 

“ Sư 17 do trần Lĩnh chỉ huy có nhiệm vụ bảo vệ 3 quận phía nam, nhất là các bến cảng phải ngăn chặn mọi lực lượng địch có ý đồ đổ bộ. Như không giữ được thì phải báo cáo với tôi.”

 

“Sư đoàn còn lại từ Ung Châu sẽ tiến vào Hoàng thành làm quân dự bị. Sẵn sàng đợi lệnh.”

 

“Các đơn vị còn lại sẽ tham gia chiến dịch tấn công Lỗ Châu.”

 

“Trước hết lục lượng dù sẽ tiến hành đổ bộ đường không vào vị trí cây cầu phía sau lưng địch cách địch quân 2 km về phía đông. Nhiệm vụ là phải đánh chiếm cây cầu và ngăn chặn địch quân từ phía đong chi viện và từ phía tây tháo chạy. Như không giữ được thì phải đánh sập cầu.”

 

“Quân đoàn 2 sẽ từ Dương Châu tiến vào Lỗ Châu tiến công địch quân từ phía bắc.”

 

“Sư đoàn kỵ binh cận vệ sẽ tiến quân dọc sông Trường Hà tấn công địch quân từ phía nam.”

 

“Quân đoàn 7 của Triệu tuyết sẽ tấn công từ phía phía tây.”

 

“Chúng ta sẽ thực hiện đòn tấn công từ 3 hướng sau đó vây ép kẻ địch về phía đông. 1 khi chúng bắt đầu tháo chạy chúng ta sẽ lập tức truy kích tiêu diệt đến tên lính cuối cùng.”

 

“Lực lượng không quân sẽ tham gia tác chiến theo mệnh lệnh trực tiếp của tôi để có thể chi viện đến tất cả các hướng.Còn ai có ý kiến gì khác.”

 

Không ai đáp lời nhưng ánh mắt kiên định không lay chuyển được.

 

Hắc Vân:”Đây sẽ là 1 trong những trận đánh cam go và khốc liệt nhất của chúng ta từ trước đến nay. Sẽ có rất nhiều người ở đây sẽ hy sinh nhưng ta chỉ có thể nói rằng thân ta có thể vong, Tần quốc nhất định phải sống.”

 

Tất cả nghe xong những lời này cùng đồng lòng mà hô lên:”Thân ta có thể vong, Tần quốc nhất định sống.”

 

Hắc Vân:”Tất cả về vị trí đơn vị. Đúng 12 giờ đêm nay toàn quân xuất chiến.”

 

“Rõ.”

 

Sau đó các chỉ huy vội vã trở về đơn vị chuẩn bị cho trận chiến tối nay.

 

Khi tất cả đã đi. Hắc Vân quay sang viên sĩ quan tham mưu đứng ngay bên cạnh ra lệnh:”Gửi điện yêu cầu cho Tấn Châu quân tạm thời thay thế tập đoàn quân 3 trên hướng chính diện chiến trường tại Lỗ Châu. Đồng thời phát lệnh cho tập đoàn quân 3 sau khi Tấn Châu quân thay thế thì tiến hành tấn công vào đoạn giữa quân chủ lực của địch quân ở Lỗ Châu và số quan địch đang áp sát Trung đô.”

 

Viên tham mưu lập tức chuyển lệnh.

 

Hắc Vân đây là muốn tăng thêm 1 tầng bảo vệ nữa để đảm bảo chiến dịch thắng lợi.

 

Ngô quân lúc này cũng đang chuẩn bị cho việc đánh chiếm lại Trung đô. Chỉ là còn phải đợi viên tổng tư lệnh mới từ Ngô quốc tới để chỉ huy thống nhất. Cái chết của trương hà đúng là đã gây ra nhiều rắc rối cho Ngô quân trên chiến trường Tần quốc. Cũng chính vì cái chết của Trương Hà cũng làm Ngô quốc phải nhương bộ nhiều hơn để Sở quốc ra tay từ đó có cơ hội điều binh đánh chiếm khu vục bắc sông Trường Hà.

 

Còn với Bộ Chỉ huy quân chính phủ và liên quân phía tây. Tuy việc Thiết Huyết quân giải phóng Trung đo làm lòng người phấn chấn nhưng việc còn 20 vạn quân địch chốt chặn phía đông dãy Thiên Sơn và tin quân Sở sắp tham chiến làm cho chính Phủ không dám có hành động lớn. Chỉ có thể án binh bất động đợi kỳ biến. Tuy nhiên người trong chính phủ và liên quân cũng hiểu rằng càng để Hắc Vân ở Trung đô lâu thì quyền lực và sức ảnh hưởng của Hắc Vân len cuộc kháng chiến và đất nước sau này.

 

Tính cách của Hắc Vân như thế nào thì tất cả mọi người trong các thế gia đều hiểu, các tư lệnh các tỉnh phía tây cũng có quan hệ thông gia với các đại thế gia nên đều biết về những chuyện Hắc Vân đã làm. Cộng thêm hắc van không nương tay xử lý các gia tộc có hành động phản bội cũng khiến tất cả không ai muốn hắn nắm đại quyền. Tuy nhiên lại không thể làm gì nhiêu, vì bọn hắn ở gần Trung đô mà bại trong khi Hắc Vân ở xa lại thắng. Làm cho bọn họ không cách nào tạo ảnh hưởng lên Hắc Vân.

 

Nhưng như vậy không có nghĩa là chính phủ, các thế gia và các tư lệnh phía tây không làm gì. Họ cử 1 đoàn nhân viên đến Trung đô bằng đường không để bàn bạc với Hắc vân về việc chia sẻ quyền lực. Không trông mong gì về việc Hắc Vân sẽ nghe lệnh nhưng kiềm chế hắn 1 chút cũng là có lợi. Chỉ cần nắm lấy đại nghĩa thiên Hạ thì Hắc Vân cũng khó bề có hành động nào quá khích.

 

Nhưng không ai biết rằng Hắc Vân đã có 1 kế hoạch trong đầu. Mà kế hoạch này sẽ khiến cho tất cả bọn họ kinh hồn táng đảm, nhớ mãi không quên.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết