THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ



2 ngày sau, Hoàng Bộ cùng Lâm Triết dẫn theo 3000 quân du kích tiến tới thành Kinh Nam. Đây là người tập hợp toàn bộ các nhóm du kích và người dân mới xin gia nhập thêm. Khi tới nơi cả 2 cũng gặp 2 nhóm quân của Tần Hà và trần trung đưa tới tổng quân số cả 3 nhóm quân lên đến 1 vạn quân.

 

Hơn 20 chỉ huy du kích từ khắp xung quanh thành Ninh Nam chào hỏi lẫn nhau xong liền để cho quân mình nghỉ ngơi còn toàn bộ tiến về vị trí sở chỉ huy sư đoàn cận vệ.

 

Khi tới nơi thì thấy Lý Thịnh cùng các chỉ huy khác đang đứng trước cổng sở chỉ huy. Hoàng Bột liền vui vẻ mà tiến lên bắt tay Lý Thịnh.

 

Hoàng Bột:” Sư trưởng không ngờ ngài lại ra chào đón chúng ta a. thật là nhiệt tình.”

 

Lý thịnh sửng sốt 1 chút, nhưng sau đó cũng vui vẻ bắt tay và chào hỏi đám người.

 

Lúc các chỉ huy du kích cho rằng Lý thịnh sẽ dẫn tất cả đi vào trong sở chỉ huy thì tất cả các chỉ huy sư đoàn, các chỉ huy các đơn vị khác mới tới đều đứng yên tại chỗ như chờ đợi cái gì. Lúc này họ mới để ý có 1 hàng kỵ binh đang đứng dọc 2 bên đường từ hướng phía bắc đi tới tận sở chỉ huy.

 

Người dân trong thành Kinh Nam cũng nhận ra khác thường, không ít người tò mò đi ra đường nhìn.

 

Độ 10 phút sau 1 đoàn kỵ binh mặc áo khoác đen từ phía bắc bắt đầu đi vào trong thành Kinh nam. Quân số chỉ trừng 200 người nhưng khí thế lại cho người khác cảm thấy như đối đầu với vạn người. Đi giữa là 1 viên sĩ quan nhìn còn trẻ nhưng khí thế uy nghiêm, trên mặt hiện ra đấu vết chiến trận. Người ta có thể thấy rõ 1 lá cờ nền đỏ, có 1 bông hoa 5 cánh màu vàng bay phấp phới trong gió. Khi người này xuất hiện toàn bộ đội kỵ binh 2 bên đường 2 chân buông thõng khỏi yên ngựa, tất cả rút kiếm ra giơ thẳng về phía trước 1 góc 45 độ, thể hiện sự chào mừng đội kỵ binh này tiến tới.

 

Viên sĩ quan trẻ khi nhìn thấy cảnh này chỉ khẽ giơ cây roi gia trong tay lên vành mũ như 1 cử chỉ đáp lại, sau đó tiếp tục đi tới. Khi đoàn kỵ binh đi qua các chiến sĩ kỵ binh mới đưa gươm vào vỏ, 2 chân để lại trên bàn đạp.

 

Khi đoàn kỵ binh tiến tới trước cửa sở chỉ huy. Lý thịnh và tất cả các chỉ huy nhanh chóng giơ tay lên chào. Khuôn mặt thể hiện đầy vẻ xúc động và sùng bái. Hoàng Bột đám người tuy không biết người đến là ai nhưng khi thấy Lý Thịnh động tác cũng giơ tay lên chào.

 

Đoàn kỵ binh dừng lại trước đoàn người. Ngay lập tức toàn bộ đội kỵ binh tản ra 4 phía, 1 nữa số kỵ binh nhanh chóng xuống ngựa sau đó tản vào trong các tòa nhà. Không đày 1 phút tất cả để chiếm đóng các vị trí cao điểm đảm bảo an toàn trong phạm vi 1 km. Nhìn thấy cảnh này Hoàng Bột đám người không khỏi nuốt nước miếng. Đội quân này tố chất quá cao.

 

Lúc này 1 viên sĩ quan trẻ mới được 2 kỵ binh đỡ xuống. Viên sĩ quan này 1 bên tay bị thương, không tiện xuống cần người đỡ mới được. Sau khi xuống ngựa viên sĩ quân đi đến phía đám Người Lý Thịnh.

 

Khi đám người Lý Thịnh vừa định lên tiếng chào. Thì người thanh niên gầm lên.

 

“Lý thịnh. Ngươi có phải mới thành sư trưởng thì không còn biết cầm quân là như thế nào nữ rồi phải không. Giữa ban ngày ngươi để đội kỵ binh tiếp đón ta làm gì, để kẻ địch phát hiện ném cho vài quả bom phải không. Còn không giải tán ngay”

 

Lý thịnh sợ run, còn chưa kịp trả lời thì viên sĩ quan trẻ lại chỉ về phía các sĩ quan khác:”Còn các ngươi có phải không chán sống tụ hội cả đám ở đây cho kẻ địch dễ tiêu diệt cả bộ chỉ huy phải không. Còn không nhanh chóng cút vào trong.”

 

Tiếng gầm thét của thanh niên làm cả sở chỉ huy kinh hồn táng đảm. Lý Thịnh thì nhanh chóng ra lệnh giải tán đội đón tiếp. Còn các chỉ huy sư đoàn thì 3 chân 4 cẳng chạy vào trong sở chỉ huy. Đẻ lại Hoàng bột đám người không biết làm gì chỉ biết đứng 1 chỗ nhìn người thanh niên này.

 

Người thanh niên lúc này mới nhìn về phía mấy người hỏi:”Các ngươi là?”

 

Lý thịnh vội chạy tới trả lời.:”Tổng tư lệnh đây là các chỉ huy đơn vị du kích. Các vị chỉ huy đây chính là Tổng tư lệnh Thiết Huyết quân chúng ta. Hắc Vân.”

 

Lúc này mọi người mới biết đây chính là tổng tư lệnh của 4 tỉnh là người kéo đội quân từ mấy chục người thành 1 đội quân mấy chục vạn. Không ngờ nhìn còn trẻ trung hơn lời đồn.

 

Hắc Vân nghe giới thiệu xong thì cười cười mà đưa tay ra bắt tay từng người:”Các vị chỉ huy hoan nghênh mọi người cùng ta chiến đấu.”

 

Hoàng Bột đám người xúc động mà bắt tay Hắc Vân. Sau đó cả đoàn người đi vào bên trong sở chỉ huy.

 

Khi đi vào bên trong phòng họp của sở chỉ huy sư đoàn cận vệ. 1 tấm bản đồ ung Chau được đặt lên trên cái bàn lớn. Hắc Vân nhìn lên trên bản đồ sau đó đặt 1 vài khối gỗ biểu hiện cho 2 bên địch ta.

 

Sau khi làm xong hắn nhìn về phía mọi người trong phòng sau đó mới lên tiếng:”

 

“Mọi người sau đây sẽ là kế hoạch tác chiến giải phóng Ung Châu. Tất cả nghe xong phải tuyệt đối giữ bí mật và thực thi theo đúng kế hoạch. Chúng ta phải dùng thế tấn công mạnh nhất, nhanh nhất để giải phóng toàn bộ Ung Châu.”

 

Tất cả nghe vậy gật đầu chăm chú nhìn lên trên bản đồ.

 

“như mọi người đều thấy hiện tại quân địch có 5 vạn quân đang phòng thủ tại Ung Châu. Kéo dài khắp Ung Châu nhưng binh lực chủ yếu là tại khu vực thung lũng phía đong Ung Châu và thủ phủ Ung đô. Còn các khu vực dọc ranh giới với Hà Tây ở phía bắc và dãy Thiên Sơn ở phía Nam thì ít binh lực hơn tạo thành hình thế 2 cánh mỏng yếu. Trung tâm lớn mạnh. Mục tiêu của chúng ta chính là 1 đòn diệt quốc toàn diệt 5 vạn quân địch hoàn toàn trưởng khống Ung Châu.”

 

Nghe xong lời này các chỉ huy cũ không nói lời nào, chỉ im lặng lắng nghe. Còn các chỉ huy du kích thì giật mình vì kế hoạch quá lớn này 1 đòn nuốt sống 5 vạn quân địch.Không hổ là tổng tư lệnh của Thiết huyết quân.

 

“Để thực hiện được kế hoạch này chúng ta sẽ chia quân làm 4 cánh quân là bắc, trung, nam và đông, với 12 múi tấn công đồng thời tấn công với chính diện rộng 200 km. Chúng ta sẽ đồng loạt tấn công khắp tất cả các doanh trại địch. 1 cái không sót lại khiến cho chúng không thể ứng cứu cho nhau, mỗi chiến thắng của chúng ta sẽ đè sập tinh thần chúng đến khi nát bấy.”

 

“Cánh quan Bắc do quân đoàn 1 làm chủ lực cùng với 5 sư đoàn dân binh Hà tây, từ Hà Tây phát động tấn công. Nhiệm vụ của các sư đoàn dân binh là đánh chiếm các doanh trại dọc ranh giới với Hà Tây, sau đó tiến quân về Ung đô.. Còn nhiệm vụ của quân đoàn 1 là vừa tiêu diệt các cứ điểm dọc ranh giới Ung Châu và Dương Châu, vừa tiến quân chặn đứng mối liên hệ của quân Ngô giữa 2 tỉnh mà mục tiêu chính là Thiên Ưng trấn ở phía đông cách Ung đô 10 km.”

 

“Cánh Quân nam có nhiệm vụ là tấn công và tiêu diệt các doanh trại dọc dãy thiên Sơn. Cánh quân này do quân đoàn 2 làm chủ lực mà nhiệm vụ chính là từ phía nam bao vây Ung Đô từ phía Nam Ngăn cản mọi lực lượng địch quân từ hướng dãy Thiên Sơn và trung đô chi viện. 3 sư đoàn dân Binh có nhiệm vụ đi theo sau quân đoàn 2 sau đó chia thành 3 đường tiêu diệt địch quân từ phía nam. Mục tiêu chính vẫn là Ung đô.”

 

“Cánh quân đông sẽ do sư đoàn kỵ binh cận vệ đảm nhiệm có nhiệm vụ tiến công trực diện từ Kinh Nam đến thẳng Ung đô. Nhưng cuộc tấn công không phải cường công tiêu diệt mà là tấn công nhanh rồi tiếp tục tiến tới phía trước. Mỗi cuộc giao tranh không quá 1 giờ, không cần quan tâm có tiêu diệt được địch quân hay không, cũng phải tiếp tục đông tiến. Nhiệm vụ của cánh quân này là tạo 1 giả tượng quân ta chỉ có đòn tấn công duy nhất là chính diện bằng kỵ binh. Cánh quân này cũng sẽ là cánh quân đầu tiên tấn công. Đúng 8 giờ tối nay toàn quân xuất chiến tấn công. Các đơn vị còn lại sẽ tấn công sau cánh quân đông 1 ngày tức là 8 giờ tối ngày mai.”

 

“Cánh quân đông sẽ chia thành 2 mũi tiến quân từ kinh nam mục tiêu là trực chỉ ung Đô. Nhiệm vụ chính của cánh quân này là tiêu diệt các lực lượng Ngô quân mà cánh quân đông bỏ lại phía sau.

 

“Nhiệm vụ của cá đơn vị du kích là đi theo các cánh quân làm nhiệm vụ dẫn đường, liên lạc với các thành phần kháng chiến, các đội du kích cùng tham gia chiến đấu. Đồng thời thu thập thông tin tình báo.”

 

“Đây là toàn bộ kế hoạch. Còn ai có ý kiến gì khác.”

 

Cả phòng họp im lặng như tờ nhằm tiêu hóa hết kế hoạch vừa rồi. Kế hoạch này không chỉ lớn mà còn quá lớn mật và tỉ mỉ. Phải 1 phút sau mới có Hoàng Bột lên tiếng.

 

Hắc Vân ra hiệu cho Hoàng Bột lên tiếng.

 

Hoàng Bột:”Kế hoạch này không biết là ngài điều động bao nhiêu quân để thực hiện. Vì ta thấy chiến dịch này quá lớn.”

 

Cả phòng nghe vậy cũng nhìn về phía Hắc Vân

 

Hắn nhìn các chỉ huy khác trong phòng sau đó thốt ra:”20 vạn, nếu cộng cả quân du kích là 21 vạn.”

 

Con số này vừa ra khiến cả phòng kinh ngạc vì con số được huy động quá lớn.

 

Hắc vân:”Còn ai có ý kiến gì khác.”

 

Cả phòng im lặng.

 

Hắc vân:” Các đồng chí cuộc chiến này đã kéo dài gần 1 năm rát nhiều người đã chết. Tần quốc đang rên xiết. Nhiệm vụ của chúng ta chính là cứu lấy nó bằng máu thịt của chúng ta. Tại đây ta tuyên bố chiến dịch này sẽ mang tiên phục sinh. Phục sinh quốc gia của chúng ta, phục sinh dân tộc cho dân tộc của chúng ta.”

 

Tất cả ưỡn thẳng người lên khi nghe lấy những lời này.

 

Hắc Vân:” Nếu không còn ý kiến gì khác tất cả nhanh chóng tiến về đơn vị, đúng giờ đã định xuất chiến.”

 

Toàn bộ các chỉ huy nhanh chóng chạy trở về đơn vị của mình. Chỉ còn hắc vân cùng Lý Lâm và vài sĩ quan tham mưu ở lại.

 

Các chỉ huy khi ra khỏi sơ chỉ huy như dòng thác lũ tiến về phía các đơn vị. Cá dội quân bắt đầu di chuyển, cả cỗ máy chiến tranh đã sẵn sàng lăn bánh nghiền nát quân địch.

 

Những người dân khi thấy cảnh này không dám thở mạnh vì các đội quân đông nghịt đã bắt đầu xuất hiện khắp các núi đồi xung quanh thành phố và dọc các con đường.

 

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết