THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Toàn tuyến phản công.

 

Tại ngoài thành Tây An.

 

Kỵ bing Nguyên quân đang đào ạt tấn ông vào thành phố nhưng hệ thống phòng ngự của thành phố là quá mạnh mẽ. Xung quanh thành phố được lắp đặt hệ thống xây thép gai dày đặc khiến cho kỵ binh không thể xuyên qua. Kế thiếp là sự tấn công cảu súng máy và pháo đã nghiền ép các đợt công kích. Cộng thêm vào đó là sự tấn công liên tục bất kể ngày đêm của không quân làm cho số thiệt hại của Nguyên quân càng lớn.

 

Đến ngày thứ 4 kể từ ngày Hắc Vân ra lệnh điều quân thì chỉ huy Nguyên quân nhận được điện báo của bộ tổng chỉ huy Nguyên quân, báo tin Tần quân đang phát động tấn công mạnh vào bộ binh ở biên giới Lương Châu. Đồng thời 1 cánh quân kỵ binh hơn 1 vạn quân đang tiến công vào thủ đô Hòa Lâm. Hiện tại trong nước binh lực trống rỗng lệnh hắn nhanh chóng đem quân về cứu viện. Thế là quân Nguyên lại lục tục từ thành tây An tiến về phía bắc ý đồ trở về Nguyên quốc. Không quân cũng phát động truy kích bắn giết không ít Nguyên quân.

 

Nhưng lúc này phòng tuyến dọc biên giới phía bắc cũng đã được củng cố không còn dễ đánh phá như trước, toàn bộ phòng tuyến Tần quân đều ra sức tử thủ quyết tâm tiêu diệt nguyên quân. Nguyên quân vì biết nhà mình bị đánh điên cuồng tấn công, khí thế như bão táp mưa sa. Sau suốt cả 1 ngày chiên đấu đã chọc thủng 2 tuyến phòng thủ của Tần quân. Thì lúc này 1 cột lửa khổng lồ bùng nổ dọc tuyến chiến hào.

 

Đây là số mìn được lắp đặt sẵn nhằm đề phòng địch quân đột kích quá mạnh làm vỡ 2 phòng tuyến trước. Bị trúng mìn Nguyên quân thương vong lớn khiến cuộc đột kích thất bại. Lúc này không quân lại đến trợ chiến khiến cho kế hoạch bắc tiến thất bại thảm hại. Tần quân tái chiếm lại 2 phòng tuyến cũ. Kỵ binh thương vong đã lên đến gần 10 vạn người.

 

Dưới tình thế không thể công chiếm Tây An, cũng không thể về bắc được. Nguyên quân tiến về Hàm Cốc, ý đồ tấn công lương Châu. Nhưng đường hàm cốc bị 2 sư đoàn trấn giữ khiến cho Nguyên quân lại chịu tổn thất lớn.

 

Bất đắc dĩ chỉ có thể tiến về phía tây tiến vào biên giới Hạ quốc từ đó tìm đường trở về Nguyên quốc. Kết quả bị Hạ quốc tấn công đến khi mấy tháng sau khi trở về đến Nguyên quốc chỉ còn không đến 3 vạn quân.

 

Đến đây chiến sự tại hạ Châu kết thúc với thương vong của Tần quân là 7 vạn, còn thương vong của Nguyên quân là 10 vạn. Ngoài ra các cơ sở vật chất của Hạ Châu cũng bị tàn phá nặng nề vì quan Nguyên đã phá hoại bất cứ thứ gì không thể mang đi được.

 

Còn chiến sự tại Lương Châu. Quân tội Tần quân tập kết 12 vạn quân cộng với 26 chiếc xe tăng và xe thiết giáp vừa chế tạo, vừa là phục hồi từ xe tăng địch. Phát động tổng công kích. Khiến cho Nguyên quân ở đây bị bại trận thê thảm tổn thất hơn 7 vạn quân. Chỉ có thể từ từ thối lui ra sau.

 

Sư đoàn kỵ binh lúc này cũng đánh phá thành phố Hòa Lâm, nhưng không trực tiếp công đánh mà chỉ đánh phá bên ngoài thành phố. Trong thành phố còn 3000 kỵ binh, 5000 bộ binh được cử ra ứng chiến. Sư đoàn kỵ binh không cường công mà giả vờ thối lui dẫn dụ 3000 kỵ binh đuổi theo. Sau đó để lại 1 nữa quân công kích vào số bộ binh còn lại toàn diệt. Sau đó 2 đội kỵ binh hợp tác trước sau tiêu diệt 3000 kỵ binh Nguyên quân. Đến đây thì Nguyên quốc không còn binh lực bảo vệ thủ đô.

 

Thế là lãnh đạo Nguyên quốc bị buộc phải ký điều ước hòa bình. Phải cắt đứt 1 phần 3 lãnh thổ cho Tần quốc. Đây là vùng đất tiếp giáp phía tây tỉnh Liêu tây. Từ dây tỉnh Nguyên Châu đợ thành lập. Lê Quang Minh được bổ nhiệm là tỉnh trưởng kiêm tư lệnh quân khu Nguyên Châu. Sư đoàn kỵ binh cũng phát triển thành quân đoàn kỵ binh với 3 vạn quân.

 

Thừa thế chiến thắng Hắc vân cho thành lập tập đoàn quân 6 do Dương Tín làm tư lệnh bao gồm quân đoàn 3 và 3 sư bộ binh hợp thành tiến tới Liêu bắc hỗ trợ bắc phạt. Quân đoàn 3 được giao cho Lâm Trường, quân đoàn phó thay thế.

 

Việc Nguyên quốc rời khỏi cuộc chiến và Thiết Huyết quân gia tăng chi viện cho bắc phạt khiến cho ưu thế càng ngày càng nghiêng về phía Tần quốc ở ở 3 tỉnh đông bắc. Trực tiếp uy hiếp Yên quốc khiến cho bộ tổng chỉ huy Ngô quốc không thể gửi thêm quân đến các chiến trường khác.

 

Tại Hà Nam, quân khu Hà Nam phát động tấn công vào tề Châu khiến binh lực tại đây của Ngô quân phải lập phòng tuyến phòng thủ. Chớp thời cơ liên quân Thiết huyết quân và Tấn Châu quân vượt sông Đại Hà nam tiến tấn công tề Châu. Gồm 3 vạn Tấn Châu quân cùng quân đoàn 5 và sư đoàn 8.

 

2 bên bước vào giai đoàn giằng co tại Tề Châu.

 

Tại ung Châu, Tần quân phát động tổng tấn công Ung đô, qua 3 ngày quyết chiến đã tiêu diệt 1 vạn Ngô quân, Ngô quân cố thủ trong các công sự và các tòa nhà khiến việc tấn công hét sức khó khăn.

 

Quân đoàn 2 đã chặn đứng hoàn toàn quân chi viện từ Trung đô tiến tới chi viện. Khiến cho bộ chỉ huy Ngô quân phải điều thêm quân tới nâng tổng số quân lên đến 12 vạn bao gồm 7 vạn Ngô quân và 5 vạn ngụy quân. Tuy bị quân địch ưu thế gấp đôi tấn công nhưng quân đoàn 2 cùng 2 sư đoàn chi viện dựa vào địa hình đồi núi đã trống trả quyết liệt quyết không cho chúng vượt qua.

 

Tại Dương Châu.

 

Quân đoàn 1 và 2 sư chi viện nhanh chóng đẩy lùi Ngô quân về phía đông sau 2 trận đột kích. Gây ra hơn vạn thương vong. Ngô quân buộc phải rút về thành Kinh Dương. Quân đoàn 1 bám gót theo sau.

 

Sư đoàn kỵ binh cận vệ thì tấn công dọc ranh giới Trung đô khiến cho Ngô quân tăng cường phòng thủ ranh giới giữa Trung đô và Dương Châu.

 

Lữ đoàn dù thì phối hợp với không quân chặn đánh số quân Ngô rút về Kinh dương tuy gây ra mấy ngàn thiệt hại nhưng kết quả cuối cùng là số quân này chạt được tới thành Kinh Dương. Thế là lữ đoàn dù, trung đoàn biệt kích cùng không quân được lệnh chuyển hướng trợ chiến cho quân đoàn 2

 

Chiến sự tại phương bắc khiến cho cả nước choáng váng vì không ngờ chuyển tiếp đột ngột như vậy. Vừa có dấu hiệu đại bại . kết quả không tới nữa tháng đã chuyển sang tổng phản công toàn tuyến.

 

Chính phủ tại Thiên Sơn và liên quân miền tây lại tập kết đại quan dọc dãy thiên Sơn chờ đợi 1 có hội tấn công Trung đô lần nữa.

 

Các đội quân tại nam sông trường hà lại tạp kết quân chống trả Ngô quân, khiến cho số quân này khó khăn trở về bờ bắc.

 

Tai Bộ tổng chỉ huy Ngô quân tại Trung Đô.

 

Trương Hà sắc mặt âm trầm nhu muốn giết người khi nhìn trên bản đồ chiến sự. Tình thế quân hắn đang hết sức khó khăn. Nguyên quốc rút lui khỏi cuộc chiến. Tần quân ở đông bắc và Tề Châu bị phản kích dữ dội.

 

Quân Ngô tại Dương Châu và Ung Châu bị đánh không biết đông tây nam bắc, quân chi viện thì không thể tiến quân được.

 

Các tỉnh nam Trường Hà thì phản kích không cho Ngô quân rút lui. Cứ theo tình hình này không qua mấy tháng Ngô quân có thể bị tiêu diệt.

 

Trương Hà nhìn về đám cấp dưới gằn từng chữ nói:”Các ngươi nói cho ta biết bây giờ chúng ta phải làm sao?”

 

Tham mưu trưởng:”Tổng tư lệnh với tình hình này ta cho rằng nên đề đạt với Bộ tổng chỉ huy ở Ngô quốc mời Sở quốc ở phía nam Tần quốc tham chiến, đánh bại Tần quân ở phía nam sông Trường Hà sau đó 2 nước chia đôi khu vực này ra, mỗi nước chiếm 1 nữa.”

 

Trương Hà:”Ngươi nói cái gì? Đêm 1 nữa lãnh thổ sắp chiếm được chia cho Sở quốc 1 nữa. Ngươi đây là muốn phản quốc hay sao.

 

Tham mưu trưởng:”Tổng tư lênh, với tình hình hiện tại của Ngô quốc sẽ không thể điều thêm quân đến chi viện chúng ta. Ngài định dựa vào đám ngụy quân kia để chống đỡ hay sao. Chúng ta đây là sắp bị tiêu diệt a. Mà ngài thử nghĩ như chúng ta có thể vượt qua nạn này, vậy thì chúng ta còn bao nhiêu binh lực đủ để đương cự với Sở quốc. Sở quốc cũng thèm nhỏ dãi đất Tần từ lâu. So với mất trắng không bằng chiếm 1 nữa cũng là tốt lắm.”

 

Trương Hà:”Ngươi cho rằng bộ tổng chỉ huy sẽ chấp nhận việc này sao?”

 

Tham mưu trưởng:”Ta nghĩ là sẽ. Bởi vì họ cũng hiểu tình hình hiện tại Ngô quốc đá không còn có thể 1 mình nuốt chọn Tần quốc nữa. Như không nhả ra, thì sẽ mất cả chì lẫn trài.”

 

Trương Hà:”Vậy được, ngươi đánh điện với bộ tổng chỉ huy nói rõ việc này.”

 

Tham mưu trưởng:”Tuân lệnh.”

 

Đúng lúc này 1 sĩ quan tham mưu hớt hãi chạy vào.

 

Trương hà liền hỏi:”Có chuyện gì?”

 

Sĩ quan:”Báo cáo tổng tư lệnh. Vừa nhận được tin sư đoàn kỵ binh địch đã đột kịch khu vực phía đông trung đô, đánh tan 1 doanh trại cảu ta. Hiện chúng đang tiến sâu xuống phía nam.”

 

Thương Hà nghe vậy thì khuôn mặt biến sắc giật lấy tờ điện lệnh. Sau đó nhìn về phía bản đồ.

 

Trương Hà:”Lệnh cho 5 sư đoàn đang ở phía đông thực hiện truy quát số quân này ngay. Không được cho chúng tiến thêm nữa. Nếu không chúng ta không thể ở lại Trung đô được nữa. Chúng đây là muốn cắt được lui về phía đông của ta.”

 

Viên sĩ quan lập tức chạy ra ngoài.

 

Trương hà ngồi bịch xuống ghế thất thần, hắn nhìn lên trần nhà không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thê này.

 

Nhưng hắn không biết 1 mối nguy hại lớn hơn đang dần dần nam tiến.

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết