“Xung phong.”
“Giết.”
Tần quân lao thẳng vào Ngô quân chém giết, đánh xáp lá cà.
Hắc cầm lấy khẩu tiểu liên đã hết đạn quảng thẳng về phía 1 tên lính ở gần nhất, khẩu bay đi đập thẳng vào mặt tên lính khiến hắn choáng váng. Hắc Vân không do dự móc lên khẩu súng lục bên hông ra bắn liền 2 phát vào ngực khiến tên lính Ngô bị hạ gục, sau đó lại hướng súng về 1 tên lính khác bóp cò, lại hạ thêm 1 tên. 1 tên lính khác lúc này cầm khẩu súng lắp sẵn lê lao về phía bên sườn Hắc Vân mà đâm tới
“Đoàn trưởng cẩn thận.”
Tiếng nói vang lên 1 chiến sĩ Tần quân, kịp thời lao lên, lấy lưỡi lê đâm vào sườn tên lính Ngô. Hắc Vân vừa nhìn sang, nhận ra đây là 1 người lính vừa được nhận vào trong quân từ 3 ngày trước. Người này vừa ngước đầu lên, nhìn về phía Hắc Vân mà cưới liền chợt 1 loạt súng tiểu liên vang lên, hàng loạt đạn liền xuyên qua người lính. Người lính như 1 con rối bị đứt dây ngã ập xuống đất không còn tiếng động. Hắc vân vôi cúi thấp người xuống tận dụng vật che chắn ẩn nấp, ghe mắt nhìn ra thì thấy 1 tiểu đoàn địch đang lao tới hòng chiếm lại khu vực nhà kho.
Hắc Vân nhìn xung quanh thì thấy 1 khẩu tiểu liên rơi ngay cạnh mình, hắn liền vớ lấy khẩu súng sau đó nhằm về phía kẻ địch, nhưng không có tiếng súng vang lên, khẩu súng đã hết đạn. Hắn liền mò lấy trong người tìm kiếm 1 băng đạn khác, sau đó nhanh chóng thay đạn. Hắn hướng nòng súng về phía toán quân đang lao tới, bóp cò. Có 3 tên lính trúng đạn ngã xuống, nhưng kẻ địch vẫn lao lên. Vừa chạy vừa bóp cò, lúc này các chiến sĩ Tần quân đã giải quyết xong nhóm quân Ngô canh gác nhà kho cũng vội vã quay về phía toán quân đang lao tới mà bắn lại có vài tên lính Ngô nữa ngã xuống, lúc này thế công cảu toán lính này mới chợt ngừng lại. Nhưng chúng không tháo chạy mà lựa chọn vật che chắn hoặc nằm xuống lợi dụng thi thể đồng đội, tiếp tục tấn công. Với ưu thế lực lượng, quân Tần đang bị từng bước ép sát.
Hắc Vân nhận thấy tình hình không ổn liền ra lệnh.
“Tất cả, ném lựu đạn,”
Toàn đơn vị nghe lệnh liền phối hợp với hắn ném ra lựu đạn. Nhưng kẻ địch còn ở khá xa nằm ngoài tầm của lự đạn nên chỉ có 1 tên bị thương nhẹ. Lự đạn nổ tạo thành 1 làn bụi mù giữa 2 bên. Đây chính là mục đích của hắc vân, tạo bụi mù che mắt địch. Hắc Vân lúc này quay về phía 3 chiến sĩ bên cạnh mình ra lệnh.
“Theo ta.”
Sau đó lao nhanh về phía nhà kho, 3 người lính thấy vậy vội vàng lao theo. Những người ở lại vẫn tiếp tục chiến đấu.
Khi lao vào trong nhà kho hắn liền lục tìm xung quanh những chiếc thùng chứa đạn dược vũ khí, xem xem có vú khí nào có thể ứng đối với tình hình hiện tại. Chợt hắn liền nhìn thấy 1 khẩu cối 82 ly, khẩu này hỏa lực và cự ly bắn xa hơn cối mà hắc vân đang dùng, chỉ là cối 60 ly. Khi nhìn thấy khẩu cối hắn liền vọt tới, sau đó tìm trong các thùng hàng đạn cối 82 lý. Khi tìm thấy, Hắn liền cùng 1 chiến sĩ nữa vác khẩu cối chạy ra và lệnh 2 người còn lại vác theo hòm đạn chạy theo.
Khi ra khỏi nhà hắn đã thấy có thêm 2 người lính nữa bị bắn hạ.Hắn liền cùng người lính kia nhanh chóng lắp đặt khẩu pháo cối, 2 người lính vác hòm đạn chạy tới. Hắc Vân liền ra lệnh cho 3 người.
“Khi ta ra lệnh thả, thì cậu thả quả đạn cối vào nòng ngay. Còn 2 người ra lấy thêm mấy thùng đạn nữa ra đây.”
Nói xong, hắn không tiếp tục chú ý 3 người mà bắt đầu căn chỉnh khẩu pháo. Người lính kia lập tức cầm lấy quả đạn cối đặt kíp nổ sẵn sàng thả vào nòng pháo, 2 người còn lại thì lại chạy vào trong kho lấy thêm đạn.
Hắc Vân sau khi căn chỉnh xong liền ra lệnh.
“Thả liên tục 3 quả. Nhanh.”
Người lính nhanh chóng thả 3 quả liên tiếp vào nòng pháo cối, 3 quả đạn liên tiếp bay ra, rơi vào trận địa của kẻ địch, sức công phá của khẩu pháo vượt xa khẩu cối 60 ly, dễ dàng xé nát trận hình kẻ địch, nhưng vẫn có những kẻ ngoan cố tiếp tục chiến đấu. Không do dự Hắc Vân lại căn chỉnh khẩu pháo, sau đó lại ra lệnh thả đạn. Mấy quả đạn cối lại tiếp tục rơi xuống, lại có thêm mấy chục tên địch bị pháo nổ tan xác, lúc này trận địa quân địch hoàn toàn tan vỡ tháo chạy, nhưng Hắc Vân lại căn chỉnh khẩu pháo, bắn thêm 2 phát nữa vào đội hình đang rút chạy khiến chúng không dám ngoái đầu lại.
Toàn đơn vị nhìn thấy liền hoan hô, Hắc Vân biết lúc này không phải lúc ăn mừng. Hắn nhìn xung quang liền thấy cách 200m có 1 chiếc xe tải liền nhìn về các chiến sĩ lúc này chỉ còn lại 11 người hỏi.
“Ở đây ai biết lái xe tải.”
Các chiến sĩ nhìn nhau, liền có 1 chiến sĩ giơ tay lên.
“Tôi biết thưa đoàng trưởng.”
Hắc Vân liền chỉ về chiếc xe kia và ra lệnh.
“Cậu và 1 người nữa, nhanh chóng tiến về chỗ chiếc xe kia và lái nó qua đây, néu xung quang có dầu thì lấy thêm 1 chút bỏ vào trên xe.”
Sau đó quay sang phía những chiến sĩ khác rồi nói.
“Nhanh chóng vào nhà kho lấy thêm vũ khí đạn dược ra, sau đó chúng ta rút lui. Ưu tiên đạn cối các loại kế tiếp là súng máy, tiểu liên, lựu đạn. Nhanh chóng thi hành.”
2 người lính được giao lấy xe liền chạy đi, số còn lại cùng Hắc Vân lao vào trong nhà kho. Dọn ra từng thùng đạn pháo cối, vũ khí, đạn dược các loại, chất thành 1 đống ngoài nhà kho.
Lúc này chiếc xe tải cũng vội chạy tới. 2 người lính nhảy nga xuống xe.
Hắc Vân liền ra lênh.
“Đưa người hy sinh và bị thương lên trước. Sau đó đến đạn dược.”
Tất cả thực thi theo mệnh lệnh. Sau khi đã đưa hết người bị thương và vũ khí lên, tất cả liền lên xe chạy về phía bên ngoài chừng 200m liền dừng lại. Hắc Vân liền xuống xe lấy 1 khẩu cối 60 ly xuống, căn chỉnh hướng nhà kho sau đó thả đạn. 1 tiếng nổ rung chuyển trận đại vang lên, mấy trấn đạn dược hỏa bạo tạo nên 1 cột lửa khổng lồ cao cả 100m, thắp sáng cả doanh trại. Tiếng nổ và sức ép làm rung chuyển toàn doanh trại, ca hắc Vân cũng bị hất ngã, lúc này cả chiến trường tiếng súng im bặt mà dừng, tất cả đều nhìn về phía ánh lửa bốc lên. Yên lặng vài giấy sau đó tiếp tục lao vào chiến đấu.
Hắc Vân sau khi đứng dậy liền vọt lên xe, lệnh cho tài xế phóng nhanh ra khỏi doanh trại. Tài xế không do dự nhấn ga vọt ra. Khi sắp chạy ra khỏi doanh trại 1 loạt đạn súng máy vang lên, có kẻ phát hiện chiếc xe chạy ra ngoài, liền bắn vào nó. 1 người lính trên xe bị hạ gục còn Hắc Vân bất chợt thấy vai trái của mình nhói lên, hắn từ từ nhìn lại thì thấy máu từ vai trái chả ra. Hấn đã bị trúng đạn, 1 chiến sĩ thấy vậy liền lấy tay chặn vết thương lại, còn 1 chiến sĩ xé áo mình ra rồi băng lại vết thương. Hắc Vân liền tháo chiếc thắng lưng của mình ra, su đó lệnh cho người chiến sĩ vừa giữ vết thương cho mình dùng chiếc thắt lưng vòng qua cổ, rồi để tay vào, làm tạm 1 chiếc dây giũ tay trái, tránh để vết thương nặng hơn.
Khi xe chạy ra tới hội họp với trung đội pháo binh, Hắc Vân liền bước xuống xe. Các chiến sĩ thấy hắn bị thương đều đo lắng. Hắn liền nói.
“Không có việc gì. Tình hình thế nào rồi?”
Tuấn Minh liền trả lời.
“Báo cáo đoàn trưởng. Quân ta với ưu thế pháo binh đã chặn đánh hoàn toàn quân địch. Nhưng ở phía đại đội 1 quân địch quá đông đang từng bước áp sát, đại đội 1 có nguy cơ bị tiêu diệt, trung ội độc lập số 5 báo rằng đã phục kích tiêu diệt hơn 100 tên lính của trung đoàn kỵ binh địch, nhưng kẻ địch quá đông đã có chừng 200 tên đã vượt qua vòng mai phục. Sắp tên vị trí quân ta.”
Hắc vân lập tức ra lệnh.
“Lệnh cho đại đội 1 vừa tiến vừa lui về phía phía tây, nếu tình thế bắt buộc không cần quan tâm đến chúng ta, cứ về thẳng làng, củng cố cứ điểm ở đó. Lệnh cho trung đội số 5 rút lui về phía vị trí tập hợp lúc đầu, không cần quan tâm đến số quân địch còn lai. Lệnh đại đội 2 di chuyển số chiến sĩ bị thương và hy sinh lên xe. Nói họ chuẩn bị rút. Đội trinh sát ở lại hỗ trợ vận chuyển người người bị thương lên xe. Tất cả còn lại theo ta đi đánh chặn đám kỵ binh địch.”
Tất cả lập tức thi hành mệnh lệnh, tình hình hiện tại không cho phép chậm trễ 1 phút nào. Khi Hắc Vân cùng số quân còn lại tiến tới vị trí cách đó 200m liền nghe thấy tiếng kỵ binh lao tới. Hắn liền ra lệnh cho khẩu đội pháo bố trí trận địa, còn tiểu đội độc lập của trung đội pháo binh và 5 chiến sĩ còn lại của tiểu đội cận vệ tạo thành 1 tuyến phòng thủ.
Khi bóng dáng của kỵ binh ngô xuất hiện chỉ cách vị trí hắn đang đứng chừng 200m. hắn liền ra lệnh khai hỏa. Từng quả đạn cối bay lên, cùng với đó là hàng loạt đạn súng máy, tiểu liên bắn quét vào đoàn kỵ binh địch. Đoàn kỵ binh như là những chiếc lá mùa thu bị mưa đạn bão táp quật ngã, Pháo không ngừng rơi xuống tạo nên những đóa hoa kiều diễm mà chết chóc. Xét an xác người, ngựa, từng kẻ ngã xuống, ngựa chạy tứ tán. Đạn cối rơi không ngừng, khiến cho thế công của kỵ binh trở nên yếu ớt không tả nổi, những kẻ có thể vượt qua làn đạn pháo mà tiến lên tiếp theo tiếp đón hắn chính là đạn súng máy xuyên qua cơ thể. Số quân còn lại chỉ vài chục người chạy trở tứ tán, không còn khả năng tấn công.
Nhìn thấy quân địch đã tháo chạy, Hắc Vân liền ra lệnh cho trung đội pháo binh rút về điểm tập hợp. Đồng thời ra lệnh cho người thu thập số ngựa còn có thể chạy lại. Thu được gần 20 con. Hắc Vân liền cùng tiểu đội cận vệ lên ngựa, vì bị thương ở tay trái nên phải nhờ 1 người lính hỗ trợ leo lên. Số ngựa còn lại hắn giao cho trung đội pháo binh để vận chuyển pháo.
Hắc Vân liền chạy tới vị trí xe tải lệnh cho xe tải chạy ngay thẳng về phía làng không cần dừng lại, cứu chữa thương binh là cần kíp. Tiếp đó hắn chạy về phía, Đại đội 2, đại đội phó tên lý Minh chạy tới. Hắc Vân vội hỏi.
“Trần văn ở đâu?”
“Báo cáo đại đội trưởng đã trúng đạn bỏ mình. Tội hiện tại đang chỉ huy đơn vị.”
Hắn sững sờ nhưng giờ phút này không phải lúc để bi thương.
“Ta ra lệnh cho anh ngay lập tức dẫn đại đội rút về phía sau, ta sẽ yểm trợ.”
“Đoàn trưởng, như vậy sao được, việc yểm hộ là của chúng ta a.”
“Không có thời gian để bàn cãi. Ta có ngựa có thể rút nhanh thôi. Các ngươi rút càng nhanh , ta rút càng nhanh. Thi hành ngay.”
Lý Minh biết không thể cãi lại liên, chạy về phía đơn vị ra lệnh rút lui.
Hắc Vân và đội cận vệ liền tìm các tảng đá để ẩn nấp rồi chiến đấu. Đại đội 2 rút lui đi ngang qua vị trí phòng thủ, từng chiến sĩ nhìn về phía đó anh mắt lo lắng. Hắc vân nhìn về phía binh lính quát lên
“Tất cả cút ngay cho ta về sau, kẻ nào chậm trễ sau này đừng hòng cùng ta đánh trận.”
Nghe thế các chiến sĩ bước chân nhanh hơn.
Hắc Vân quay ánh mắt lại về phía doanh trại địch lúc này ánh lửa ngút trời, quân địch không ngừng tiến công, quân số kẻ địch lúc này có lẽ chỉ còn vài trăm, súng máy bị phá nổ gần hết nhưng vẫn hung hãn xông lên, tận dụng vật cản từng bước ép sát.
Lúc này 1 chiến sĩ hô lên.
“Đoàn trưởng, quân địch từ hướng đại đội đang tiến về phía này, còn cách chúng ta chừng 1 cây số.”
Hắc Vân liền ra lệnh.
“Rút .”
Tất cả lập tức phóng lên ngựa, chạy về phía tây. Lúc này kẻ địch không còn xe thiết giáp, không có kỵ binh tác chiến chỉ còn bộ binh cơ bản không đuổi kip., chỉ đành bó tay nhìn thấy bóng lưng Hắc vân dời đi.
Trận đột kích vào doanh trại Ngô quân chỉ diễn ra hơn 1 tiếng thì kết thúc.
Sau này có người tổng kết về trận đánh này đã cho ra báo cáo trận này ngô quân thiệt hại ít nhất hơn 1000. Chỉ huy bị nổ chết, xe thiết giáp bị phá hủy gần hết chỉ còn 2 chiếc, kỵ binh bị đánh phế chỉ còn chừng hơn 100 tên có thể chiến đấu.
Mà Tần quân chỉ thương vong chừng 100 người, lúc đầu quân tân tấn công quân sỗ chỉ chừng hơn 200 người.
Nói tóm lại chỉ có 2 từ để hình dung trận này của quân Ngô, thảm bại.