Tại bộ chỉ huy Ngô quân tại lương Châu.
Thác Bạc Tuấn. Tư lệnh tập đoàn quân 7 đóng quân tại Lương Châu, đang xem báo cáo về 2 tuyến tiến quân của Thiết huyết quân. Sau đó đập tay xuống bàn. Quát lên.
“Sắp tới mùa đông rồi mà bọn chúng còn muốn tấn công đây là không muốn sống nữa sao.”
Phụ tá: “Tư lệnh ta cho rằng bọn chúng cho rằng chúng ta cũng phán đoán rằng mùa đông chúng sẽ không tấn công cho nên mới dùng cách này bất thần tấn công quân ta, từ đó dành lấy thắng lợi.”
Phó tư lệnh:”Nhưng sắp tới mùa đông a, dù chúng có thắng cũng đâu thể duy trì tuyến tiếp tế. Lúc đó chúng tính làm gì tiếp. Chẳng lẽ chiến đấu mà không cần tiếp tế sao.”
Phụ tá:”Ta cho rằng chúng sẽ dùng đường sông.”
Thác Bạc Tuấn:”Đường sông sao?”
Phụ tá: “Đúng vậy. Theo báo cáo, quân địch đã xây dựng 1 hạm đội thủy quân tuy còn rất nhỏ nhưng đủ để vận tải lương thực, thực phẩm cho mấy vạn quân duy trì trong ít nhất 1 tháng với năng lực vận dụng chiến lợi phẩm của thiết Huyết quân thì có lẽ cũng đủ để duy trì. Nhất là thiết Huyết quân chỉ dùng hơn 1 tháng đã lấy lại Hà Châu. Nếu chúng đánh bại được chúng ta, các nguồn lực của chúng ta sẽ rơi vào tay chúng. Nhất là mùa đông sắp tới, cộng thêm sự uy hiếp của Phi Hổ quân, sẽ có rất ít lực lượng có thể chi viện cho chúng ta.Hoặc kế hoạch xấu nhất là trong lúc chúng ta đổ dồn lực lượng vào 2 cánh quân kia thì kẻ địch có thể xuôi dòng tiến tới, chỉ 1 trung đoàn thôi cũng rất khó đối phó. Nhưng theo báo cáo thì ở khu vực bến đò chúng cắm đến 8000 quân.”
Phó tư lệnh:”Chẳng lẽ không thể dùng thủy quân của ta ngăn chặn sao?”
Phụ tá: “Hiện tại thủy quân của chúng ta đang phong tỏa đoạn sông ở tấn Châu, ngăn cản bất cứ lực lượng nào từ Tấn Châu vượt sông nam hạ. Trong thời gian ngắn không thể làm gì. “
Thác Bạc Tuấn: “vậy thì kế hoạch tốt nhất lúc này chính là chúng ta giữ vững 2 con đường này. Không cho chúng vượt qua. Đồng thời điều 1 sư đoàn cảnh giới toàn bộ bờ sông. Không cho kẻ địch đổ bộ. Lệnh không quân hỗ trợ tác chiến ném bom dọc 2 con đường tấn công của kẻ địch. Nếu chúng dám tiến tới chúng ta sẽ tiêu diệt chúng.”
3 ngày sau tại đường hàm Cốc.
Hắc Vân đang quan sát cứ điểm quân Ngô từ khoảng cách hơn 1km. Hắn nhận ra rằng đường Hàm Cốc với 2 bên là những dãy núi đá dựng đứng có độ rộng chỉ đủ để 1 trung đoàn có thể tiến vào, nếu điều từng trung đoàn tiến vào thì không khác gì là nướng quân. Mà vị trí của cứ điểm lại nằm xa tầm với của pháo binh, nhưng nếu như đưa pháo binh vào trong thì khi máy bay tới rất khó rút lui vì phải tiến sâu vào trong đến 3 km mới có thể khai hỏa.
Hắc vân nhìn về phía Hồ Minh, hỏi:”Bên Văn trung thế nào rồi?”
Hồ Minh:”Báo cáo, Phó tư lệnh đang chỉ huy quân giao chiến với kẻ địch 2 bên giằng co rất quyết liệt, ngoài ra máy bay của kẻ địch cũng tiến hành chi viện rất gắt, đa phần là các máy bay ném bom, không có máy bay tiêm kích hay bổ nhào. Có lẽ chúng rút kinh nghiệm từ những trận trước.”
Hắc Vân ngẫm nghĩ 1 lúc rồi nói:”Lệnh cho Văn Trung phát động tấn công liên tục, đánh suốt ngày đêm cho ta. Lệnh toàn quân nghỉ ngơi tối sẽ bắt đầu hành động.”
Hồ Minh:”Tư lệnh. Ngài muốn làm gì?”
Hắc Vân:”Nếu chúng muốn chơi tiêu hao chiến với chúng ta vậy thì chúng ta chiều lòng chúng, đánh cho chúng 1 trận tiêu hao chiến.”
Tại đường Bắc Sơn.
Các lực lượng của Tần quân đang phát động tấn công dữ dội vào cứ điểm của kẻ địch. Khác với địa hình của đường Hàm Cốc rất nhỏ hẹp thì đường Bắc Sơn lại rất rộng thoáng đủ để triển khai tác chiến cấp quân đoàn. Sư đoàn 1 tấn công cánh trái, sư đoàn 5 ở trung tâm và lữ 2 ở cánh phải và lữ 3 ở hậu doanh làm quân dự bị.
2 bên đang đối chiến pháo liên tục và dữ dội, pháo binh của 2 bên tương đương về quân số và hỏa lực, chưa kể hệ thống công sự của ngô quân cũng rất hoàn thiện, hầm hố, mìn dây kẽm gai. Khiến cho các đơn vị không thể đột phá. Cộng thêm máy bay ném bom liên tục cũng khiến cho việc tấn công gặp nhiều khó khăn. Hỏa lực trại khu vực tiền tuyến có thể nói là nhiều như mưa rơi, bao trùm toàn bộ trước cứ điểm. Quân tần không thể làm gì khác là ẩn nấp phía sau các công sự tạm thời.
Văn Trung từ xa mà quan sát cũng cảm thấy khó khăn, nếu như tiếp tục tấn công tất nhiên thương vong nặng nề, nếu như không công mà lui thì sẽ ảnh hưởng đến sĩ khí. Sau này muốn thực hiện chiến dịch năm sau cũng gặp khó khăn.
Lúc này 1 sĩ quan thông tin cũng tiến tới.
“Báo cáo phó tư lệnh. Có điện báo của tư lệnh.”
Nghe vậy Văn Trung vội cầm lấy điện báo mà xem. Liền thấy Hắc Vân truyền lệnh hắn phát động tấn công bất kể ngày đêm. Thậm chí còn có 2 sư đoàn từ đường hàm cốc tiến tới chi viện. Tư lệnh đây là muốn làm gì. Chẳng lẽ là muốn tập trung toàn lực công đánh tuyến đường Bắc Sơ. Xem ra tuyến đường hàm cốc địch quân bố trí quá kiên cố làm tư lệnh không tiến binh được.
Văn trung liền lập tức truyền lệnh.
“Toàn bộ pháo binh nhằm thẳng hệ thống công sự của địch mà đánh. Không cần tiết kiệm đạn pháo.”
“Các đơn vị dừng công kích tập trung xây dựng hệ thống công sự. Đợi lệnh tiếp theo.”
Tiếp theo trên chiến trường là màn đấu pháo không ngừng của 2 bên mà Tần quân ở đường Bắc Sơn lại tụ tập càng ngày càng nhiều. Đã lên đến 5 vạn. Hơn nữa đạn pháo không ngừng từ thành Tây An tiến tới dường Bắc Sơn mà không tiến tới đường Hàm Cốc.. Trong khi Tần quân ở đường Hàm Cốc chỉ còn hơn 1 vạn.
Tại Bộ chỉ huy Ngô quân tại Lương Châu.
Phụ tá:”Tư lệnh, không tốt quân tần đang tập trung lực lượng trên đường Bắc Sơn, quân số đã đạt tới 5 vạn, pháo binh cũng mạnh hơn quân ta, chúng không ngừng pháo kích nhiều hệ thống công sự đã bị phá hủy, quân ta thương vong đã gần đến 1 vạn rồi.”
Phí tư lệnh:”Bọn chúng đây là muốn tập trung binh lực đánh phá đường Bắc Sơn sao, nếu như chúng làm được chúng ta sẽ hoàn toàn bị cắt đứt con đường két nối với 3 tỉnh đông bắc. Khi đó chúng ta sẽ bị vây 3 mặt. Chỉ có con đường chết.”
Thác Bạc Tuấn:”Động tĩnh của địch quân ở đường Hàm Cốc thế nào?”
Phụ tá:”Báo cáo hiện tại chỉ còn 3 lữ đoàn trong đó có lữ đoàn cận vệ nhưng pháo binh thì đã chuyển tới đường Bắc Huyền. Quân địch ở đây chỉ còn hơn 1 vạn quân.”
Phó tư lệnh: “Theo kế hoạch ban đầu của chúng ta là điều mỗi đường 3 vạn quân đủ để chắn 2 đường, điều 1 vạn phòng thủ bờ sông, 2 vạn đóng ở Lăng Vân thành nằm ở trung tâm Lăng Châu để giám sát cả 3 đường. Không ngờ Hắc vân lại quyết đoán như thế tập trung chủ công đường Bắc Sơn. Đây là nắm được quân ta cũng không từ đường Hàm cốc mà đánh ra được a. lúc này chỉ có thể điều quân từ Lăng Vân thành chi viện nhưng nếu vậy thì không thể giám sát đường Hàm cốc và bờ sông ở phía nam được. Phải làm sao mới tốt đây?”
Lúc này 1 tên sĩ quan hớt hãi chạy vào. Khi nhìn thấy Thác Bạt Tuấn thì liền vọi vã báo cáo:”Tư lệnh. Không tốt ta vừa nhận được báo cáo, sư đoàn đóng quân ở thành Tây An đang di chuyển đến đường Bắc Sơn, 2 ngày nữa sẽ tiến đến. Lữ đoàn đóng ở bến đó Xích Giang đã thay thế tiếp quản thành Tây An.”
Phụ tá:”Hắc vân đây là quyết tâm muốn đánh chiếm đường bắc Sơn, chia cắt quân ta.”
Thác Bạc Tuấn:”Lệnh 2 sư đoàn từ đường Hàm Cốc và 1 sư đoàn từ Lăng Vân thành tiến tới Bắc Sớn chi viện. Điều 1 nữa quân đang bố trí ở bờ sông tiến tới chi viện cho đường Hàm Cốc. Chúng ta không cho chúng chiếm lấy dù chỉ là 1 tấc đất.”
Tấn Châu
Bộ chỉ huy Tân Châu quân.
Diêm văn, tư lệnh quân đội Tấn Châu đang cùng với các thuộc hạ bàn bạc.
Diêm Văn:”Mọi người đều đã đọc về điện mật được Hắc tư lệnh gửi tới, yêu cầu chúng ta từ phía đông tấn công trợ Thiết huyết quân đánh chiếm Lương Châu. Mọi người cảm thấy thế nào.”
Tham mưu trưởng:”Tư lệnh ta thấy đây là kế hoạch rất tốt, nếu như làm được có thể giảm áp lực từ phía tây của chúng ta. Cũng không lo qua mùa xuân bọn chúng từ phía tây đánh tới.”
Phó tư lệnh:”Nhưng sắp tới mùa đông, bây giờ chúng ta tấn công thì có quá mạo hiểm không. Hơn nữa 2 con đường tiến từ Hà Châu và Lương Châu đều bị địch quân địch trấn giữ. Nếu chúng chặn được Thiết huyết quân, như ta tấn công địch quân quay người lại cắn thì sao.”
Tham mưu trưởng”Hắc Tư lệnh chỉ yêu cầu chúng ta tiến sâu chừng 50 km để quấy rối từ sau lưng địch mà thôi, không yêu cầu quân ta tiến quá sâu. Như mùa đông tiến tới quân ta có thể nhanh chóng rút lui. Như chúng ta có thể tham chiến được chính là chủ động xuất kích, có thể rửa được cái nhục trước đây bị đích quân đánh chạy. Lại giương danh cả nước.”
Lời này của tham mưu trưởng không phải không làm động lòng các tướng lĩnh chỉ huy trên bàn họp. Rửa sỉ nhục là quân nhân ước mơ sự tình. Trước đây Ngô quân xâm lược Tấn Châu,Tấn Châu quân có thể nói liên chiến liên bại, nếu không có Phi Hổ quân xuất hiện. E rằng toàn bộ Tấn Châu đã bị xâm chiếm. Tát cả đều thành tù binh. Tuy giữ được mạng sống nhưng cũng làm cho tấn Châu quân bị coi nhẹ. Ý muốn rửa nhục âm ỉ trong lòng mỗi người
Khi Diêm Văn vừa định phát biểu thì 1 sĩ quan tình báo tiến vào. Trao cho Diêm Văn 1 tờ giấy. Diêm văn đọc tờ giấy sau đó đứng bật dậy, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mẫu giấy.
Các cấp dưới nhìn thấy hành động của Diêm Văn liền biết có chuyện lớn xảy ra. Sốt ruột đợi Diêm Văn đọc xong. Qua 1 phút Diêm Văn đọc xong mẫu giấy, liền đặt tờ giấy lên bàn sau đó nói:
“Thiết Huyết quân tập trung đại quân 6 vạn người công đánh đường Bắc Sơn. Tổ chức đánh suốt ngày đêm, diệt địch hơn vạn. Có cơ hội đoạt lấy đường Bắc Sơn. vì vậy quân Ngô điều 2 vạn quân từ đường Hàm Cốc, 1 vạn từ Lăng Sơn thành tiến tới chi viện. Điều 5000 quân từ phía nam dọc sông Bắc hà tới dường Hàm Cốc chi viện. Lăng Vân thành chỉ còn 1 vạn quân mà thôi.”
Cả phòng liền yên tĩnh vài giây sau đó liền sôi trào.
Tham Mưu trưởng:”Tư lệnh đây là cơ hội tốt a.địch quân chỉ có 1 vạn quân ở phía đông đề phòng quân ta, không lý nào lại có thể đối chọi với 10 vạn quân ta a. cho dù tác chiến bất lợi. Quân ta rút về chính là. Dù sao Hắc Tư Lệnh cũng không yêu cầu quấn ta hoàn toàn đánh bại địch.”
Diêm Văn:”Vậy thì đánh nhưng chúng ta sẽ không tập trung tất cả ở 1 đường duy nhất. Quân ta phân ra 3 đường công kích. Làm chúng phải phân tán. Ta đây muốn nhìn Ngô quân làm cách gì để ngăn ta.”
Tất cả bàn bạc thêm 1 giờ sau đó các chỉ huy Tấn Châu quân vội vã chạy trở về đơn vị. Chuẩn bị tác chiến.
Sau 3 giờ. Tấn Châu quân từ 3 đường công vào Lương Châu, thế như trẻ tre. Ngô quân bị 2 mặt giáp công vội vã ứng đối.