Tại bộ chỉ huy Thiết Huyết quân.
Hắc Vân: “Ta giao cho cậu Lương Vân thành không có vấn đề gì chứ?”
Văn Trung:”Tuyệt không làm nhục mệnh.”
Hắc Vân:”tốt vậy ta đi đây.”
Sau đó Hắc Vân dẫn lữ đoàn kỵ binh và lữ đoàn cận vệ tiến về phía bắc.
Sau khi hội hợp với cánh quân do Văn Trung chỉ huy. Hắc Vân liền giao cho Văn Trung chỉ huy trận chiến tại Lương Vân thành, còn mình thì tiến lên phía bắc cùng lữ đoàn thiết kỵ và lữ đoàn cận vệ hội họp với sứ 1 và lữ 2 để ngăn chặn địch quân từ phía bắc tiến xuống. Tổng binh lực có thể đạt 16 ngàn người.
Đồng thời cũng bàn giao két quả đàm phán với Diêm Văn và các nhiệm vụ mà Văn Trung phải thực hiện sau khi đánh chiếm Lương Vân thành.
Lúc này các đơn vị quân của Thiết Huyết quân đã vào vị trí xuất phát. Trong đó lữ 1 và 6 đóng ở phía nam. Sư đoàn 2 và 3 ở phía tây. Sư đoàn 4,5 và lữ 3 ở phía bắc. Tổng quân số tham chiến hơn 4 vạn người.
Ngoài ra còn có 8 vạn Tấn Châu quân đang gấp rút hành quân từ phía đông tới.
Thời gian bắt đầu tấn công được xác định là 8 giờ tối. Thời gian đủ để 1 tiếng sau Tấn Châu quân tiến tới và công đánh từ phía đông.
Từng giờ, từng phút trôi qua.
Khi thờ điểm tới, pháo binh từ 3 mặt khai hỏa, hỏa lực rung chuyển trời đất. Từng mặt tường thành bị đánh sập, pháo kích bắn thẳng vào phía trong thành đánh sập các kiền trúc bên trong. Lúc này quân Ngô cũng không dam phản kích hay làm bất cứ việc gì để thoát ra ngoài. Vì chúng biết hỏa lực của chúng hiện giờ đã không thể đối chọi với Tần quân. Chúng chỉ có thể nằm im chịu trận sau đó đợi chờ khi kẻ địch tiến quân áp sát vào thành thì mới phản công.
Sau 10 phút pháo kích, Văn trung bắt đầu cho dừng bắn. Bắt đầu phát động tổng công kích.
Quân Tần từ 3 mặt đồng thời phát động tấn công. Lúc này Ngô quân cũng động.
Khi nhưng chiến sĩ đầu tiên tiến vào phạm vị cách tường thành 50m. 1 loạt vụ nổ diễn ra dọc theo 3 mặt thành, tạo thành 1 bức tường lửa và thép xé nát đội hình quân Tần. Đây là cái bẫy mà Ngô quân đã giăng sẵn chỉ đợi chờ quân Tần tiến vào.
Ngay khi Tần quân còn chưa kịp định thần thì hỏa lực từ Lăng Vân thành bắn ra, đạn pháo nhắm ngay phía bắc, cánh quân mà bộ chỉ huy ở ngay đằng sau. Đây là ý đồ tính tiêu diệt Bộ chỉ huy ở phía bắc, nhưng vị trí Bộ chỉ huy nằm ngoài tầm pháo kích. Lại có thêm các chiến sĩ tần quân hy sinh.
Lúc này 1 thông tin như sét đánh được đưa đến bộ chỉ huy.Hàn Tín, lữ trưởng lữ đoàn 1 cùng hơn 2000 chiến sĩ trên toàn chiên trường hy sinh. Lữ đoàn phó Lâm Phi thay thế.
Văn Trung lập tức cho pháo binh pháo kích vị trí đặt pháo binh của kẻ địch, 2 bên thực hiện đối pháo.
Các đơn vị Tàn quân ở bên ngoài tuy bị choáng váng tạm thời trước cái bẫy mà Ngô quân giăng ra. Nhưng nhờ vào kinh nghiệm phong phú nhanh chóng triển khai đội hình tấn công. Pháo cối và súng máy bắn áp chế các điểm hỏa lực của địch quân, các lực lượng còn lại thì bò sát đất từ từ tiến tới dùng lựu đạn ném vào các vị trí của địch quân sau đó xung phong vào thành. Chiến thuật này tỏ ra hiệu quả nhưng vẫn có những kẻ địch bị ẩn nấp trong các tòa nhà, không ngừng bắn chặn quân tần từ các đoạn tường sập tiến vào. Lại có mấy trăm chiến sĩ Tần quan nữa hy sinh.
Có 1 tòa nhà 3 tầng có 1 tiểu đội súng máy của Ngô quân cố thủ trên lầu 3, đã bắn giết không ít Tần quân và án ngữ cả con đường. Trung đội có nhiệm vụ đánh chiếm lập tức lệnh cho xạ thủ bắn tỉa bắn gục tên xạ thủ súng máy. Khi hắn ngã xuống thì toàn trung đội lao vọt lên hòng tiến đánh vào ngôi nhà, nhưng từ cửa sổ, 2 quả lự đạn rơi xuống nổ tung gây ra thương vong cho 5 người. Nhưng cả trung đội vẫn tiếp tục tiến lên.
2 người áp sát vào cổng tầng 1 căn nhà, sau đó ném lựu đạn vào trong khi 2 vụ nổ diên ra. Tiếp theo đó là 1 loạt đạn không ngừng bắn vào phía trong, khi có tiếng địch quân bị bắn gục, 3 người liền vào trước nhưng ngay lúc đó 1 tiếng súng vang lên. 1 chiến sĩ trung đạn bỏ mình. 2 người còn lại nhanh chóng phát hiện ra vị trí tên lính Ngô đang dựa vào bức tường, cả 2 nhanh chóng bóp cò hạ gục hắn. Sau đo 3 người khác tiến tới áp sát trên hành lang, khi cả 3 bắt đầu tiến lên thì 1 quả lựu đạn rơi xuống, cả 3 vội vã tránh né, vụ nổ diễn ra nhưng chỉ làm 1 người bị thương nhẹ. 2 người còn lại nhanh chóng dùng súng bắn lên trên cầu thang tầng 2, những người khác cũng bắn lên trần lầu 1, vì đây là kết cấu gỗ nên đạn có thể bắn xuyên qua được. Khi nghe thấy tiếng ngã gục của 2 vật nặng. 1 tiểu đội lập tức lao lên tầng 2 thì trông thấy 2 tên dịch nằm gục tại chỗ. Cả tiểu đội bắt đầu tiến lên lầu 3 thì 1 tên lính nhảy xuống. Có thể thấy rõ quanh thân hắn quấn đầy thuốc nổ, 2 tay nắm mỏ vịt 2 quả lựu đạn.
1 tiếng nổ dữ dội vang lên đánh sập cả tòa nhà, trôn vùi hơn nữa trung đôi Tần quân. Lúc này chỉ có hơn 10 người của trung đội sống sót.
Cảnh tượng như vậy có thể thấy được ở khắp Lương Vân thành, Ngô quân đánh cực kỳ liều mạng. Sẵn sàng ôm Tần quân chết chúng. Kết quả để hạn chế thương vong, các chỉ huy yêu cầu pháo 75 ly bắn thẳng vào trong hòng đánh sập luôn cả tòa nhà chứ không đánh chiếm. Lúc này không phải lúc lo đến mùa đông mà là phải đánh chiếm được Lương Vân thành trước.
Chiến thuật tỏ ra hiệu quả khi kẻ địch nhanh chóng bị tiêu diệt. Ngô quân bị đánh ép dần về phía đông. Với hỏa lực dày đặc của Tần quân, Ngô quân không thể tiếp tục giữ vững được nữa. Thác Bạc Tuấn lạp tức cho 3000 quân còn lại rút từ cổng phía đông.
Nhưng khi tốp quân đầu tiên chạy ra khỏi Lương Vân thành thì hàng vạn viên đạn bay tới, cộng thêm đạn cối. Mấy trăm tên địch bị hạ gục trong chớp mắt. Tán Châu quân đã tới. Ngay khi phát hiện kẻ địch bắt đầu tháo chạy, Tân Châu quân ngay lập tức khai hỏa.
Thiết huyết quân từ bên trong đánh ra, Tấn châu quan từ bên ngoài đánh vào. Hỏa lực cực kỳ dày đặc. Kết quả 3000 quân địch ở cổng phía đông bị tiêu diệt. Tư lệnh Thác Bạc Tuấn tự sát. Đến đây Lương Châu được giải phóng.
Tấn Châu quân khi thấy Thiết Huyết quân bắt đầu reo hò, liền cũng ngừng bắn lao về phía Lương Vân thành. 2 đội quân chào hỏi nhau bằng những cái ôm thắm thiết của những đồng đội chung chí hướng. Diêm Văn từ xa cũng liền mỉm cười.
Văn Trung và Diêm Văn cùng tiến vào trong Lương Vân Thành. Cả 2 chào nhau theo kiểu nhà binh sau đó bắt đầu trao đổi thông tin.
Diêm Văn:”Tư lệnh cảu các ngươi đâu?”
Văn Trung:”Tư lệnh đã tiến về phía bắc chặn đánh địch quân từ phía bắc xuống.”
Diêm Văn:”Hắn quả thật là không chờ đợi được 1 giây a. Hắn đã nói với các ngươi về kế hoạch 2 ta đã bàn chưa?”
Văn Trung:”Tư lệnh đã bàn giao. Tư lệnh còn nói ngài có thể lấy đi 1 nữa số chiến lợi phẩm trong thành.
Diêm Văn:”Các ngươi thật là hào phóng. Chẳng lẽ các ngươi không giữ nhiều hơn cho mình sao? Dù sao các ngươi mới là chủ lực chiến đấu.”
Văn Trung:”Tư lệnh nói 2 quân vốn là đồng chí, không cần phân biệt rạch ròi như vậy. Huống hồ Tấn Châu quân sắp sửa tham chiến Bắc phạt rất cần bổ sung thêm vũ khí trang bị. Mà hiện tại tuyến đường sắt chưa được thiết lập. Mùa đông cũng đang tới. Có thể phải sau mùa đông 1 tháng mới có thể dùng đường sắt vận chuyển vật tư cho Tấn Châu quân mà xe tải thì không vận tải được nhiều. Cho nên Tấn Châu quân cần số vũ khí này hơn chúng tôi.”
Diêm Văn:”Các ngươi quả thật luôn nghĩ cho quốc gia. Các ngươi đã có lòng vậy thì ta đành tiếp nhận vậy. Đúng, các ngươi đã báo tin chiến thắng cho cả nước chưa?”
Văn Trung:”Hiện tại đã báo cho Tư lệnh. Rất nhanh thôi tin này sẽ được truyền khắp cả nước.”
Diêm Văn: ”Thế thì tốt.”
Lúc này 1 sĩ quan thông tin đi tới đưa cho Văn Trung. Hắn cầm lấy đọc. 1 bức điện là điện báo cả nước Lương Vân thành đại thắng, thu phục Lương Châu. Toàn diệt 10 vạn quân địch. 1 tin còn lại là mệnh lệnh cho Hồ Minh cùng vài tham mưu đi cùng với Tấn Châu quân về tấn Châu, hòng thiết lập kế hoạch viện trợ và liên hợp sức mạnh 4 quân, 3 tỉnh trong năm sau.
Văn trung đưa cả 2 bức điện cho Diêm Văn. Diêm Văn gật đầu tán thành. Sau đó 2 quân bắt đầu phối hợp thu quét chiến trường .
Trung Châu.
Trong 1 căn hầm ngầm có 1 số người đang làm việc in ấn báo chí. Họ thuộc lực lượng kháng chiến phụ trách in báo truyền tin tức kháng chiến cho dân chúng Trung Đô. Chính nhờ những tờ báo này đã truyền tin giải phóng 2 châu ở phía bắc cho dân chúng biết. Điều này đã cổ vũ tinh thần cho nhân dân Trung đô. Họ không dùng máy móc để in mà chủ yếu dùng bảng sắp chữ sau đó dập in thủ công. Để tránh tiếng ồn máy in có thể khiến quân tuần tra phát hiện.
Lúc này có 2 người đang ngồi tại 1 cái bàn, 1 nam và 1 nữ. Nữ tên là Hứa Linh là biên tập cảu báo cứu quốc, đồng thời cũng phụ trách xưởng in ấn. Trước đây từng tiến đến Tân Châu tham chiến cùng phi Hổ quân mấy trận lấy thông tin sau đó trở về viết báo cỗ vũ toàn quốc kháng chiến.
Lúc này Hứa Linh đang nhìn xem 1 tờ báo mẫu vừa được in xong. Nội dung là Thiết Huyết quân cùng Tấn Châu quân tiên hợp tấn công Lương Châu. Sau khi xem xong Hứa Linh nhìn về phía người nam.
Hứa Linh:”Tờ báo đã tốt rồi. Hãy in hàng loạt để kịp thời phát trong ngày mai, chúng ta cần tuyên dương việc này ra để tất cả các hệ quân phiệt và quân trung ương đồng lòng đánh đuổi Ngô quân.”
Người thanh niên gật đầu nhận lấy tờ báo chuẩn bị quay lại xưởng in thì 1 tiếng nói vang lên.
“Chị Linh. Khoan đã dừng in lại.”
Mọi người nghe tiếng quay lại thì nhận ra là tiếng nói của Hàn Tuyết, 1 cây bút của xưởng in. Lúc này Hàn Tuyết nhìn trông rát mệt nhọc, thở gấp. Xem ra là mới từ nơi xa chạy tới.
Hứa Lịnh: “Có tin tức gì mới sao.”
Hàn Tuyết:”Đại thắng. Chị Linh. Lương Châu đại thắng. Thiết Huyết quân và tấn Châu quân liên hợp tấn công giải phóng Lương Vân thành. Toàn bộ Lương Châu đã được giải phóng. Toàn diệt 10 vạn Ngô quân.”
Lời này vừa ra mọi người trong phòng lập tức đều tập trung quanh Hàn Tuyết.
Hưa Linh:”Đây là thật sao?”
Hàn Tuyết:”Là thật tin này vừa nhận được cách đây 1 tiếng. Không chỉ Thiết Huyết quân mà tất cả các lực lượng ở phía bắc đều điện báo xác thực việc này. Em có mang điện báo tới. Chị xem.”
Hứa Linh nhận lấy điện báo từ tay Hàn Tuyết. Đọc vội nội dung trên điện báo. Chỉ vỏn vẹn vài chục chữ nhưng thể hiện rõ tinh thần và quyết tâm của Tần quân.
“Thiết Huyết quân và Tấn Châu quân dùng 10 ngày quyết chiến tiêu diệt 10 vạn quân địch, cuối cùng giành lại Lương Vân thành. Giải phóng Lương Châu. Kháng chiến nhất định thắng lợi.”
Hứa Linh cầm bức điện mà tay run run. Sau đó truyền cho mọi người cùng đọc. Mọi người dọc xong ôm nhau mà cười mà hát.
Lúc này Hứa Linh lên tiếng:”Lúc này không phải lúc vui mừng. Chúng ta cần phải truyền ngay tin này cho dân chúng toàn bộ trung đô. Phải cho họ biết kháng chiến nhất định thắng lợi.”
Mọi người tán thành, sau đó ai vào việc nấy.
Tin chiến thắng lan nhanh như lửa thiêu đồng cỏ, quét ngang toàn bộ Tần quốc. Thổi bùng lên ngọn lửa kháng chiến. Các vùng chua bị xâm lược thì ra sức tuyển mộ và huấn luyện tân binh chuẩn bị cho đại chiến sắp tới. Các vụng bị đánh chiếm thì đẩy mạnh du kích chiến. Nhân dân không ngừng hỗ trợ cung cấp vật tư ủng hộ hoặc che giấu du kích.
Tin chiến thắng là tin vui cho tần quốc nhưng ở Ngô quốc lại là tin xấu. Tham mưu trưởng ngô quốc ở Phương diện quân đông bắc bị cắt chức vì thất bại liên tiếp làm mất 3 châu, tổn thất mấy chục vạn tướng sĩ. Viên tham mưu trưởng mới lên thay thế đề nghị dừng việc tiến quân đến Lương Châu vì lúc này đã không ích gì. Lúc này nên tích xúc lực lượng chuẩn bị cho năm sau.
Thế là 5 vạn quân từ Tây Bắc tiến tới Lương Châu cũng dừng lại không tiến tiếp. Lúc này tại 3 tỉnh đông bắc còn có 80 vạn quân.
Vì Ngô quân không nam tiến cho nên Hắc Vân cũng bắt đầu cho 1 bộ phạn quân quay trở về Hà Châu chỉ để lại Văn trung và 2 sư 2, 3 cùng 2 lữ 3, 6 ở lại Lương Châu. Tổng quân số 3 vạn người.
Tân Châu quân cũng rút quân, hồ minh và vài tham mưu đi theo.