THIẾT HUYẾT CHIẾN TRƯỜNG, TA TRỞ THÀNH THỐNG SOÁI

DANH SÁCH CHƯƠNG

Ch. 1
Tàn quân
Ch. 2
Tử chiến
Ch. 3
Trinh sát
Ch. 4
Giao chiến
Ch. 5
Khai hỏa
Ch. 6
Lấy 1 chọi 10
Ch. 7
Trảm thảo trừ căn
Ch. 8
Kế hoạch lớn mật
Ch. 9
Giải cứu tù binh
Ch. 10
Trận chiến trong bóng tối.
Ch. 11
Toàn thắng.
Ch. 12
Thoát khỏi vòng vây
Ch. 13
Chủ động xuất kích.
Ch. 14
Giao tranh ác liệt.
Ch. 15
Chuẩn bị khai chiến.
Ch. 16
Cố thủ.
Ch. 17
Lấy công làm thủ.
Ch. 18
Giành giật từng chút một.
Ch. 19
Đòn kết liễu.
Ch. 20
Con đường tương lai.
Ch. 21
Đông tiến
Ch. 22
Đông tiến bắt đầu.
Ch. 23
Trăng rằm.
Ch. 24
Tấn công sân bay.
Ch. 25
Lần 2 công trung doanh.
Ch. 26
Công Bắc Huyền trấn.
Ch. 27
Vây công Bắc Huyền trấn.
Ch. 28
Thống nhất chỉ huy
Ch. 29
Xa luân chiến.
Ch. 30
Luyện binh
Ch. 31
Giải phóng Bắc Huyền trấn.
Ch. 32
Đại chiến Tây Bình nguyên
Ch. 33
Rút khỏi Tây bình nguyên
Ch. 34
Bòn rút thế gia.
Ch. 35
Lại diệt sân bay
Ch. 36
Tấn công nhà ga
Ch. 37
2 bên cùng rút lui.
Ch. 38
Lại diệt 1 quân đoàn trưởng
Ch. 39
Thế gia quyết định.
Ch. 40
Giải phóng thành Tây An.
Ch. 41
Xử trí các gia tộc.
Ch. 42
Thu hồi Hà Châu. Chuẩn bị chiến tranh.
Ch. 43
Trở thành tư lệnh.
Ch. 44
Trợ chiến Phi Hổ quân.
Ch. 45
Tấn Châu quân tham chiến.
Ch. 46
Phá Hàm Cốc.
Ch. 47
Tương lai của Lương Châu
Ch. 48
3 tỉnh thống nhất thành 1 tuyến
Ch. 49
Dụ địch xâm nhập
Ch. 50
Bước thứ nhất.
Ch. 51
Vượt sông.
Ch. 52
Chém đầu răn chúng.
Ch. 53
chạy đua với thời gian
Ch. 54
Tử chiến cầu sinh.
Ch. 55
Khống chế sông Dương Đà.
Ch. 56
Giải quyết mặt trận phía tây.
Ch. 57
Hoàn toàn khống chế Hà Nam
Ch. 58
Kế hoạch liên hợp 4 bên.
Ch. 59
Giải phóng Hà Tây.
Ch. 60
Nguy cơ tứ phía.
Ch. 61
Tổng động viên.
Ch. 62
Không chiến tại thành Nam Hà.
Ch. 63
Không quân tham chiến
Ch. 64
Hà Tây quyết chiến.
Ch. 65
Đại chiến bùng nổ.
Ch. 66
Tiến quân Ung Châu
Ch. 67
Kế hoạch tấn công.
Ch. 68
Thiên la địa võng.
Ch. 69
Chiến hỏa lan tràn.
Ch. 70
Kế hoạch điên cuồng.
Ch. 71
Toàn tuyến phản công.
Ch. 72
Chương 72: Tấn công Trung đô
Ch. 73
Dẫn Xà xuất động.
Ch. 74
Sử dụng ngụy binh.
Ch. 75
Trung đô quyết chiến.
Ch. 76
Tấn công Hoàng thành.
Ch. 77
Giả phóng Trung đô.
Ch. 78
Tiên hạ thủ vi cường.
Ch. 79
Chiến trường Trung đô

HIỂN THỊ

Đêm. tại dinh thự họ Trí.

 

1 vùng phế tích với đầy rẫy xác chết và khỏi lửa bốc cao, kết quả của 1 trận đánh khốc liệt. Có 1 đoàn kỵ binh đang nhìn về khung cảnh trước mắt, là Hoa Vân Phi và các con trai cả các gia tộc thế gia.

 

Sau khi chấp nhận mệnh lệnh từ Hắc Vân họ lập tức dẫn quân tiến tới các gia tộc và truyền lại lời của Hắc Vân đồng thời bắt giữ các gia tộc này. Chỉ có 2 họ là Trịnh và Cao là chấp nhận việc bắt giữ. Còn 3 họ còn lại là họ Trí, Sở, Tuân không chịu tuân theo. 3 họ tập hợp tư binh cùng người nhà hơn 7000 người chống cự. Chọn dinh thự gia tộc họ Trí làm căn cứ đề kháng.

 

Hoa Vân Phi trước đây cũng có theo học trường sĩ quan lục quân, nhanh chóng chia quân từ 3 mặt đồng thời tấn công, trận đánh kéo dài từ sáng đến đêm cuối cùng cũng kết thúc, lực lượng của 3 gia tộc gần như bị tiêu diệt hoàn toàn.

 

Tề văn: “3 ngày trước chúng ta còn ăn tiệc tại Trịnh gia, không ngờ hôm nay chúng ta lại đồ sát ở đây.”

 

Ngụy Tiến: “Hy vọng việc này đáng giá.”

 

Hoa Như Nguyệt: “Đây là điều chúng ta buộc phải làm. Nếu các ngươi hôm nay đi đàm phán thì cũng sẽ lập tức chấp thuận thôi.”

 

Hoa Vân Phi: “Hắn có đáng sợ như vậy sao?”

 

Hoan Như Nguyệt: “Tuyệt đối là đáng sợ như vậy. Chúng ta đều tùng chứng kiến người chết, cũng từng giết người. Nhưng ta chưa từng thấy đôi mắt lạnh lùng như vậy, 2 kẻ theo sau cũng có sát khí rất mạnh ngay cả hộ vệ của ta cũng không bằng. Nếu như lúc đó ta không đáp ứng tất cả chúng ta sẽ chết. Cho dù là ta cũng sẽ như vậy.”

 

Hoa Vân Phi: “Hắn quả thật không biết thương hướng tiếc ngọc a.”

 

Lúc này 1 toán quân áp tải 3 người tiến tới trước nhóm người. Người đi đầu báo cáo.

 

“Báo cáo thiếu gia, ta đã bắt được gia chủ Trí Gia, còn 2 gia chủ của 2 gia tộc kia đã chết, chỉ bắt được con trai cả của 2 gia tộc kia.”

 

Hoa Vân Phi nhìn về phía 3 người bị trói dưới đất.

 

Hoa Vân Phi:”Trịnh gia chủ, không ngờ chúng ta lại gặp nhau như thế này.”

 

Trí gia chủ: “Hoa Vân Phi, 2 nhà chúng ta giao thiệp nhiều năm, ngươi hôm nay vì 1 tên ngoại lai mà tàn sát gia tộc ta. Hôm nay là tử kỳ của gia tộc ta, ngày mai sẽ đến gia tộc các ngươi.

 

Hoa Vân Phi: “Việc này không cần Trí gia chủ lo, ta đây tự biết làm gì.”

 

Con trai trưởng Tuân Gia: “Vân phi, nể tình giao thiệp giữa 2 chúng ta. Ngươi thả ta đi đi.”

 

Con trai trưởng Sở Gia: “Đúng vậy a, sau này ta tất có thâm tạ.”

 

Hoa Vân Phi: “Các vị, tính mạng các vị chỉ có quân trưởng mới có thể định đoạt. Ta đây không dám thả các người đi a.”

 

Sau đó Hoa Vân Phi dẫn theo 5000 quân áp tải hơn 1000 người của 5 gia tộc tiến về phía thành Tây An. Số quân còn lại thì đóng quân ở Trí gia.

 

Đến nửa đêm đoàn người mới đi tới thành Tây An, khi còn cách thành Tây An 2km thì gặp 1 đội quân ngăn đường. Hoa Vân phi vội đưa nắm lấy khẩu súng bên hông. Hoa Như Nguyệt vội ngăn lại sau đó tiến lên.

 

Hoa Như Nguyệt: “Ngài là chỉ huy trong Thiết Huyết quân sao?”

 

Nguyễn Trí Tín:”Đúng vậy. Ta là lữ trưỡng lữ đoàn 3 của thiết huyết quân. Ta nhận lệnh ở đây đón lấy người của 3 gia tộc Trí, Sở, Tuân. Yêu cầu các vị giao ra.”

 

Hoa Như Nguyệt: “Nguyễn lữ trưởng, bọn ta muốn đích thân bàn giao số người này cho quân trưởng. Không biết có được hay không?”

 

Nguyễn Trí Tín: “Không thể được, quân trưởng đã có lệnh ta ở đây tiếp quản số người này. Còn các vị có thể áp tải người của 2 họ còn lại tiến vào trong thành Tây An. Quân trưởng cũng có lệnh như có trống lại lập tức tiêu diệt.”

 

Thanh âm vừa dứt 4 phía xung quanh liền vang lên tiếng lên đạn, đám người Hoa Vân Phi toát mồ hôi vì họ nhận ra đây là tiếng súng máy lên đạn.

 

Hoa Như Nguyệt: “Được rồi, bọn ta sẽ giao người.”

 

Hoa Như Nguyệt nhìn nhìn phía Hoa Vân Phi. Hoa Vân Phi bắt đắc dĩ ra lệnh cho thuộc hạ bàn giao số người của 3 họ. Khi bàn giao xong đoàn người tiếp tục tiến về phía trước, nhưng khi đi được chừng 500 m thì liền nghe thấy tiếng súng nổ không dứt phía sau. Đoàn người cảm thấy lạnh người vì đều biết nó có ý nghĩa gì.

 

Đoàn người tiếp tục tiến đến cổng thành Tây An. Quân cảnh giới là Lữ đoàn 2 yêu cầu chỉ có thể dẫn 500 người và tù nhân vào còn lại tất cả ở ngoài thành. Hoa Vân Phi chỉ có thể làm theo. Đoàn người tiếp tục bước vào thành. Khi tiến vào thành, đoàn người có thể thấy hàng vạn mà tính người dân thành Tây An đang ra sức thu dọn trong thành, giải quyết hậu quả vừa rồi.

 

Đoàn người tiếp tục tiến về vị trí từng là bộ chỉ huy Ngô quân, hiện tại là bộ chỉ huy Thiết Huyết quân. Trước đây nó là trụ sở làm việc của tỉnh trưởng Hà Châu, sau này bị Ngô quân trưng dụng. Không ít người từng đến nơi này nên hết sức quen thuộc. Khi tiến đến bộ chỉ huy, 1 sĩ quan tiến ra và truyền lệnh chỉ có 2 anh em họ Hoa và 2 vị gia chủ đi vào, còn lại tất cả ở bên ngoài. 4 người chỉ có thể làm theo.

 

Đoàn người vượt qua 1 đoạn hành lang dài đi đến 1 căn phòng vốn từng là nơi ở và là nơi làm việc của Ngô Bội Phu. Khi đoàn người mở ra cánh cửa căn phòng ở chính giữa căn phòng có 1 chiếc bàn lớn, và Hắc Vân đang cùng vài chiến sĩ giao nhiệm vụ. Khi nhận thất 4 người đi tới. Hắc vân lệnh cho mấy chiến sĩ ra ngoài. Lúc này chỉ còn Hắc Vân, 4 người cùng với vài lính cận vệ.

 

Hắc Vân đứng dậy, đi về phía 2 vị gia chủ trước.

 

Hắc Vân: “2 vị lần này không ủng hộ ta tiếp quản Tây An thành là vì không muốn làm việc với ta hay là có kẻ bắt ép.”

 

2 người sửng sờ trước câu hỏi của Hắc vân, mất vài giây. Gia chủ trịnh gia, Trịnh Hiến liền vội lên tiếng: “Quân trưởng suy xét cho quả thật bọn ta bị bọn họ bắt ép nếu không đâu dám chống lại ngài. Bọn ta vốn cũng không ưa gì bọn quân Ngô kia. Nay quân trưởng đem quan đánh đuổi chúng đi, chúng ta lại càng cảm thấy vui mừng a.”

 

Gia chủ Cao gia, cao Tín cũng phụ họa:: “Chúng ta thấy được thần uy cảu ngài mà cảm thấy vui mừng khôn siết, chúng ta cuối cùng có thể đuổi được bọn Ngô ra khỏi Hà Châu.”

 

Hắc Vân: “Tốt tốt. Ta biết 2 vị đều là kẻ yêu nước không như 3 gia tộc kia. Cho nên ta mới không xử lý nặng với 2 vị.”

2 người gật đầu cảm tạ.

 

Hắc Vân: “Tuy nhiên, phạt nặng không có, phạt nhẹ vẫn phải có. Dù sao việc 2 vị không đến là sựt hật.

 

Trịnh Hiến: “Bọn ta hiểu, bọn ta nghe theo sự trách tội của ngài.

 

Cao Tín: “Đúng vậy.”

 

Hắc vân: “Vậy thì 2 người cần giao hết tư binh, sau này không được nuôi tư binh, 1 nửa gia sản giao cho quân ta, các con cháu có năng lực thì tham giá vào công việc hằng ngày của Hà Châu. 2 vị không có ý kiến gì chứ.”

 

2 người liền gật đầu. Hắc Vân liền lệnh cho Văn Long dẫn 2 người đi sang 1 căn phòng khác để bàn giao công việc và lệnh người thu xếp cho người của 2 gia tộc có chỗ nghỉ ngơi. Sáng mai dưa về lại chỗ ở cũ. Văn Long dẫn 2 gia chủ ra ngoài, 2 người rối rít cảm tạ. Sau đó mới mời 2 anh em đi đến bàn làm việc ngồi xuống. Hắc Vân ngồi vè chõ cũ, còn 2 người ngồi lên bàn đối diện. Lúc này 2 anh em mới thả lỏng xuống.

 

Hắc vân: “2 vị vì nước xuất lực ta cảm thấy thật đáng mừng.”

 

Vân Phi:”Quân trưởng, vì nước xuất lực hẳn là bọn ta nên làm. Bọn ta còn mang theo khế đất cùng danh mục vật tư bọn ta tịch thu được của 3 nhà. Đây là danh sách.”

 

Như Nguyệt đưa cho Hắc vân, 1 xấp giấy, Hắc vân nhận lấy. Tay 2 người khẽ trạm vào nhau. Như Nguyệt khẽ run còn Hắc vân vẫn bình tĩnh sau đó nhìn lên danh sách 1 lúc. Sau đó hắn bỏ danh sách lên bàn. Sau dó nhìn về 2 anh em.

 

Hắc Vân: “Hoa công tử, ta định hợp nhất và phân phối toàn bộ số tư binh vào Thiết Huyết quân, ngài và các gia chủ có ý kiến gì không?”

 

Hắc Vân nói xong nhìn chằm chằm về phía Hoa Vân Phi, lúc này áp lực chợt hướng về phía Hoa vân Phi. Lúc này vân Phi mới hiểu những lời em gái nói. Đứng trước người này áp lực quá lớn. Hoa Vân Phi nuốt ngụm nước bọt sau đó mới nói: “Bọn ta đã bàn sẽ nghe theo sắp xếp của ngài.”

 

Hắc Vân: “Ta muốn bổ nhiệm ngài là sư 4 của Thiết Huyết quân, ngài có quyền lựa chọn sĩ quan và binh lính. Số tư binh còn lại sẽ được phân phối vào các đơn vị khác của thiết Huyết quân. Ngài không có vấn đề gì chứ.”

 

Hoa vân Phi không ngờ mình có thể trở thành sư trưởng của Thiết Huyết quân, còn được quyền chọn lựa người. Như vậy thế lực của Hoa gia ở Hà Châu sẽ tăng mạnh. Hắn vội vã trả lời: “Được phục vụ dưới quyền ngài là vinh hạnh của ta.”

 

Hắc Vân: “Còn về tài sản của 3 gia tộc. Tất cả ruộng đồng, nhà máy thuộc về 3 gia tộc xung vào tài chính Thiết Huyết quân, sau này giao cho ai tiếp quản sẽ bàn sau. Còn về tiền tài, vàng bạc thì lấy 1 nửa khao thưởng tướng sĩ đã tham chiến dẹp bỏ 3 gia tộc kia, 1 nữa sung vào tài chính của quân đoàn. Như vậy có được không.”

 

Hoa Vân Phi: “Ổn thỏa, ta không có ý kiến gì.”

 

Hắc vân: “Vậy thì ta hy vọng ngay bây giờ Hoa công tử có thể trở về thu xếp những chuyện này.”

 

Hoa Vân Phi: “A. Gấp như vậy.”

 

Hắc Vân: “Tình hình chính là gấp như vậy. Dù sao chúng ta còn có mấy vạn Ngô quân từ bắc Huyền trấn cần phải giải quyết. Ta muốn chậm nhất chiều mai những việc vừa bàn phải được hoàn thành và quân đội phải có mặt ở Tây An thành để sẵn sàng đón đánh số quân Ngô này.”

 

Hoa Vân Phi: “Ta hiểu, ta sẽ trở về ngay.”

 

Hắc Vân liền lệnh cho Văn Minh dẫn 2 người ra ngoài, Văn Minh bước tới. Như Nguyệt có chút chần chờ.

 

Hắc Vân:”Hoa tiểu thư có vấn đề gì sao.”

 

Hoa Như Nguyệt: “Quân trưởng, ta là nữ nhân a. đi buổi tối không tốt lắm.”

 

Hắc vân: “Là lỗi của ta. Ta sẽ sắp xếp cho tiểu thư 1 phòng nghỉ. Tiểu thư có thể cho hộ vệ canh gác bên ngoài. Tất nhiên sẽ có quân ta giám sát.”

 

Hoa Như Nguyệt: “Như vậy cũng được.”

 

Hắc Vân: “Vậy thì mờì 2 vị. Hợp tác vui vẻ.”

 

Sau dó 2 người liền ra khỏi phòng. Hoa Vân Phi bàn giao 1 chút cho em gái mình sau đó dẫn 1 đoàn tùy tùng chạy trở về Trí gia. Số quân còn lại thì ở lại thành Tây An.

 

Hoa Như Nguyệt, được dẫn tới 1 căn phòng ngủ ở cuối bộ chỉ huy, hộ vệ đứng ở bên ngoài cảnh giới. Như Nguyệt bước vào phòng đi tới bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, suy nghĩ miên man.

 

BÌNH LUẬN

Chưa có gì ở đây hết