Phía nam quận Hoàng Long tiếng pháo, tiếng súng, tiếng hô giết rung chuyển 1 góc trời. Đây là quân do Hắc Vân chỉ huy đang chỉ huy chặn đánh số quân địch từ phía bắc rút về. Phía sau quân địch là 3 vạn quân từ bắc quận Hoàng Long đang truy kích. Địch quân gặp phục kích liền điên cuồng chống trả.
Không quân của kẻ địch cũng điên cuồng tấn công vào quân bao vây, gây thiệt hại không nhỏ.
Tại 1 đỉnh núi hắc Vân cùng ban tham mưu đang quan sát chiến cuộc.
1 viên sĩ quan thông tin chạy tới báo cáo:”Báo cáo, Vương vệ điện báo quân địch chống trả ngày càng ác liệt. Sư đoàn ngụy quân sắp không càn nổi.”
“Ngoài ra quân địch từ quận Đông Các chỉ còn cách chiến trường 2 km.”
Hắc vân lập tức ra lệnh:”lệnh Vương Vệ mở ra 1 lối đi rộng chừng 3 km. Phóng 1 nữa địch quân thoát ra sau đó đóng lại.”
“Lệnh 3 vạn quân truy kích tăng nhanh tốc độ hành quân, tiến tới chiến trường.”
“Lệnh sư đoàn kỵ binh cận vệ từ từ đuổi theo quân địch trốn thoát như chúng nhập vào đội hình địch quân đang từ phía nam chi viện tới. Lập tức tập kích tiêu diệt.”
....
Thế là chiến trường lại xảy ra biến hóa. Ngụy quân liền mở ra 1 lối đi xuống phía nam cho Ngô quân thoát đi. Quân Ngô đang còn điên cuồng chống cự khi thấy 1 con đường sống lập tức điên cuồng tháo chạy, chúng muốn thoát khỏi địa ngục này. Hơn 3 vạn địch quân chạy khỏi chiến trường. Sau đó quân Tần cho đóng lại cánh cổng mà mình đã mở ra tiếp tục vây chết 3 vạn quân còn lại. 1 giờ sau 3 vạn quân từ phía bắc đuổi tới. 2 quân từ trước sau công kích tiêu diệt toàn bộ số quân này.
Còn số quân thoát ra được khỏi lưới sắt liền cắm đầu chạy về phía nam. Khi đụng phải 3 vạn quân từ phía nam đến tiếp cứu, số quân này không còn quan tâm đến kỷ luật chỉ có chạy trối chết về phía đội hình quân chi viện để bảo toàn tính mạng. Làm cho đội hình quân chi viện trở nên hỗn loạn. Lúc này sư đoàn kỵ binh cận vệ thừa thế truy kích đánh thẳng vào đội hình quân địch, kết quả đánh tan hoàn toàn số quân này.
Ban đêm tại bộ chỉ huy chiến trường. Hắc vân đang nghe báo cáo về chiến quả, thì 1 sĩ quan tham mưu tiến đến.
“Báo cáo, tổng tư lệnh có điện báo từ quân đoàn 7. Địch quân cho tập hợp đại quân chừng 8 vạn quân với xe tăng đang tấn công mãnh liệt vào hàng Gia quận. Triệu quân trưởng đang cố hết sức chống trả nhưng không biết có thể giữ được bao lâu.”
Hắc Vân:”Điện lệnh cho Triệu Tuyết. Lệnh chống cự ít nhất 12 tiếng đồng hồ nữa, sau đó tùy nghi hành động.”
“Rõ.” Viên tham mưu lập tức đi truyền lệnh.
Sau đó hắn nhìn về phía các chỉ huy sau đó chỉ trên bản đồ. Sau đó bắt đầu ra lệnh:
“Lý Thái, lập tức dẫn toàn bộ binh lực chừng 4 vạn lập tức tiến công giải vây hàng Gia quận. Trên đường có thể có phục binh cần hết sức cẩn thận.”
“Lý thịnh. Ngươi dẫn 5000 quân tiến xuống phía nam quậy nát 3 quan phía đông cho ta. Còn 3000 quân còn lại thì để ta trực tiếp chỉ huy.”
Lý Thịnh:”Tổng tư lệnh. Ngài định làm gì?”
Hắc vân:”Ta cần tập kích 1 nơi.”
Lý Thịnh:”Việc này quá mạo hiểm, hãy để tôi thực hiện thay ngài. Chỉ cần ngài nói mục tiêu tôi sẽ lập tức đánh tới.”
Hắc Vân:”Nhiệm vụ lần này ta muốn địch thân chỉ huy. Vì vậy không cần bàn thêm nữa.”
Thấy hắn như vậy người khác cũng không nhiều lời.
Lúc này 1 tham mưu chạy vào báo cáo:”Báo cáo, thông tin từ tập đoàn quân 3 đã phối hợp với Tấn Châu quân đánh tan kẻ địch tại tề Châu. Hiện tàn quân dịch đang xuôi nam. Theo nhận định rất có thể chúng định rút về Lỗ Châu. Tư lệnh tập đoàn quân 4 xin chỉ thị từ Tổng tư lệnh.”
Hắc Vân nhìn trên bản đồ nhận thấy chiến cuộc ở tề Châu có thể tạo điều kiện cho việc chặn đứng Ngô quân từ biển tiến vào Tàn quốc. Đồng thời thu hút 1 bộ phận quân địch, không cho chúng tiếp ứng cho trung đô. Tuy rằng lúc này tập đoàn quân 3 có lẽ đang rất mỏi mệt sau mấy tháng tác chiến liên tục nhưng chỉ cần tập đoàn quân này xuôi nam mà không thực hiện cường công cũng có thể có tác dụng đe dọa địch.
Ngoài ra hắn nhìn về phía Dương Châu. Chiến cuộc ở đây cũng sắp kết thúc. Lý lâm cũng có thể đông tiến trợ chiến.
Thế là hắn đưa ra quyết định. Bắt đầu ban bố mệnh lệnh.
“Lệnh tập đoàn quân 3 giao lại khu vực tề Châu cho Tấn Châu quân phòng thủ, còn lại tập đoàn quân 3 nhanh chóng nam hạ truy kích địch. Nếu tình thế cho phép thì tấn công luôn vào Lỗ Châu.”
“Lệnh cho tư lệnh tập đoàn quân 5 dốc toàn lực giải phóng Ung đô sau đó chỉ huy tập đoàn quân 5 tiến công giải phóng Dương Châu.”
Thế là các đơn vị quân lại lao vào vòng chiến hỏa mới.
Tại Hàng Gia quận.
Hỏa lực bao trùm trên trận địa. Quân đội Tần quốc bị hỏa lực Ngô quân đánh cho không ngóc đầu lên đươc, chỉ có thể tiến hành cố thủ trong các chiến hào và trong các tòa nhà. Lúc này toàn bộ Hàng Gia quận đã trở thành 1 bãi phế tích.
Lúc này Triệu Tuyết đang chỉ huy các đơn vị chiến đấu.
“Lệnh cánh trái kiên thủ giũ vững trận địa. Trung tâm lui về sau 2km. Cánh phải phát động tiến công tiến về phía trước 5 km. Lữ 8 chuẩn bị đánh địch xâm nhập.”
1 sĩ quan tham mưu đến đưa cho triệu Tuyết mệnh lệnh tác chiến. Triệu Tuyết đọc xong lập tức nhét tờ mệnh lệnh vào túi áo sau đó ra lệnh:”Tất cả thi hành mệnh lệnh.”
Thế là trên chiến trường sư đoàn cánh trái lấy thân làm lá chắn kiên cường nhất chống đỡ các đợt tấn công của quân địch. Quân Ngô phát động liên tiếp tấn công, 2 bên gần như dùng lưỡi lê để quyết đấu nhưng sư đoàn bảo vệ cánh trái vẫn kiên thủ không lui, sẵn sàng ôm lựu đạn, trái bộc phá đánh thẳng vào đội hình bộ binh, xe tăng thiết giáp của kẻ thù. Khiến cho địch quân đình trệ không tiến.
Cánh phải thì phát động công kích dữ dội, lấy thân thể đối đầu với sắt thép. Dùng pháo cối đánh dạt bộ binh địch. Sau đó cầm bộc phá lao lên cùng địch cùng chết. Khi các xe tăng bị đánh phá hơn 1 nữa. Ngô quân cảm thấy sợ hãi thóai lui bị Tần quân đuổi theo chém giết.
Tại Trung tâm, quân Tần lui về phía sau khiến quân Ngô tiến lên phía trước 2km. Kết quả là lọt thỏm vào giữa đội hình xung quanh là Tần quân. Lợi dụng tình hình lữ đoàn 8 phát động tấn công cắt đứt đường rút của Ngô quân. Sau đó Tần quân từ 4 mặt vây đánh tiêu diệt số quân địch xâm nhập.
Tuy dành được 1 ít thắng lợi nhỏ nhưng tình hình vẫn rất nghiêm trọng, Ngô quân vẫn có ưu thế hơn về hỏa lực và quân số, chưa kể viện quân của Ngô quân vẫn đang tiến tới. Còn viện quân từ quận Hoàng Long của Tần quân thì đang bị Ngô quân chặn đường.
Nếu như cứ theo tình hình này quân đoàn 7 có thể bị tiêu diệt. Nhưng Triệu Tuyết quyết tâm tử thủ đến cùng. Nàng biết mệnh lệnh của Hắc Vân đưa đến chính là muốn cho nàng 1 lối thoát khi không giữ được quận hàng Gia nhưng thân là quân nhân há lại tham sông sợ chết. Như Tổng tư lệnh muốn nàng phòng thủ nơi này vậy thì tử thủ. Vì nàng quá hiệu vị tổng tư lệnh này suy tính sâu xa, chắc chắn có ý đồ gì đó mới để nàng làm quân đoàn trưởng gánh vác việc này.
Kẻ sĩ chết vì tri kỷ, nay chết vì vị Tổng tư lệnh này thì có làm sao. Huống hồ kể từ khi trở thành du kích nàng đã chuẩn bị sẵn sàng tư tưởng lấy thân báo quốc. Nay có thể thấy được từng tấc đất được thu hồi. Vậy thì có chết cũng không tiếc.
Các chiến sĩ của quân đoàn 7 vẫn kiên cường cố thủ, thương vong của 2 bên ngày càng lớn.
Tại chiến trường phía đông quân Hàng Gia. 4 vạn Tần quân và 5 vạn Ngô quân đang giao chiến hết sức dữ đội. Quân Tần muốn dùng hết sức tấn công để vượt qua phòng tuyến Ngô quân tiến tới chi viện Hàng Gia quận. Còn Ngô quân thì quyết tử thủ trận địa, không cho Tần quân vượt qua.
Còn chiến trường phía đông Trung đô. Lý Thịnh dẫn 5000 quân tiến xuống phía nam đánh phá và hủy diệt các đội quân và tuyến đường thông Trung đô với Lỗ Châu ở phí đông. Gây ra hôn loạn lớn cho Ngô quân , Ngô quân vội vã điều quân ứng phó ngăn chặn.
Còn tại tề Châu sau khi giao địa bàn Tề Châu cho Tấn Châu quân phòng giữ. Nguyễn Chánh minh lập tức dẫn 10 vạn quân của tập đoàn quân 3 tiến hành truy kích địch quân đang tháo chạy và xâm nhập vào địa bàn Lỗ Châu.
Tại bộ tổng chỉ huy Ngô quân tại Trung đô.
Tham mưu trưởng:”Báo cáo tổng tư lệnh. Vừa có tin báo quân Tần đang phát động tấn công vào Lỗ Châu quân ta điện báo khẩn cấp chi viện nếu không Lỗ Châu khó mà giữ được. Tổng tư lệnh phải gửi quân tới chi viện nếu không Lỗ Châu mà mất chúng ta sẽ bị cắt đứt tuyến tiếp tế.”
Trương Hà:”Lệnh Trương Tuấn Phong đảm nhiệm chức tư lệnh quân đội 3 tỉnh Tề Châu, Lỗ Châu, Từ Châu. Bằng mọi giá giữ vũng Lỗ Châu không cho nó rơi vào tay địch.”
Tham mưu trưởng lập tức cho người đi truyền lệnh. Sau đó quay sang trương hà hỏi:”Tổng tư lệnh tôi vừa nhận được tin báo từ Bộ tổng chỉ huy tại Ngô quốc. Đã đạt được thỏa thuận liên minh với Sở quốc. Trong 3 ngày nữa có thể phát động tấn công Tần quân còn lại ở phía nam. Ngài xem có thể lợi dụng tình hình này điều 1 số quân từ nam Trường hà đến đây chi viện.”
Trương Hà:”Tình hình này quân ta đang có lợi thế. Chứa cần phải điều quân ngay nhưng ngươi hãy lập 1 ké hoạch chuyển quân. Điều động 10 vạn quân. Phía nam Trường Hà chúng ta vẫn cần giữ 1 bộ phận binh lực để giữ vũng đất đã chiếm được. Còn nữa điều thêm 3 vạn quân tiến tới Hàng Gia quận. Chúng ta cần chiếm nó trong hôm nay.”
Tham mưu trưởng :”Rõ.”
Trong lúc tất cả đang chú ý về phía chiến sự tại phía bắc và đông của trung đô. Thì tại ranh giới của Hoàng thành và quận Trường Đông 1 đội quân du kích chừng 2000 người đang lặng lẽ tiến đến Hoàng thành. Họ vận dụng bóng đêm và cánh rừng để tiến đến.
Hứa Linh và Hàn Tuyết đều có mặt trong đội quân này. 2 người muốn trực tiếp tham gia cùng với đội du kích để có thể đưa đến tin tức mới nhất. Với lại Thiết huyết quân đang đánh phá khắp nơi khiến cho việc kiểm soát của Ngô quân trở nên lỏng lẻo.
Lúc này Hứa Linh đang cùng với mấy chỉ huy du kích đang từ trên 1 đỉnh đồi quan sát lấy tình hình Ngô quan phía Hoàng Thành.
Hứa Linh:”Thế nào Trần Lĩnh đội trưởng. Chúng ta có tấn công không?”
Trần Lĩnh:”Có thể tấn công. Địch quân bố trí phòng thủ yếu đi rất nhiều xem ra là đã điều đi không ít binh lực đi ra chiến trường.”
Cao phong:”Cái này là tất nhiên. Ta nghe nói Thiết huyết quân bây giờ không chỉ tấn công Trung đô mà còn đang phát động tấn công Lỗ Châu, ý đồ cắt đứt còn tuyến tiếp tế từ phía đông của Ngô quân. Nếu làm được. Ngô quân ở đây chỉ có con đường chết.”
Trần Lĩnh:”Nếu Thiết Huyết quân đã làm được đến bước này vậy thì chúng ta cũng phải ra 1 phần lực, quấy rối Hoàng thành trợ giúp Thiết Huyết quân 1 tay. Bây giờ chúng ta quay trở về bàn kỹ đối sách sau đó mới hành động.”
Tất cả gật đầu tán thành. Sau đó lợi dụng bóng đêm quay trở về với đội ngũ ở phía sau.
Khi cả đoàn đang từ từ tiến về phía đội ngũ thì bất chợt từ 2 bên xông ra 1 đoàn người chừng hơn 20 người lao thẳng về phía đoàn người. Tất cả đều chưa kịp phản ứng thì đã bị súng ống dí sát vào đầu. Hứa linh cảm thấy không tốt, bị quân Ngô phục kích vội mò lấy khẩu súng bên hông nhưng chưa kịp giơ lên đã bị 1 bóng đen dùng báng súng đánh rơi. Hứa Linh liền biết mình xong rồi.
Lúc này 1 bóng đen tiến tới hỏi:”Các ngươi là quân du kích hay quân Ngô.”
Trần Lĩnh:”Ông đây là du kích quân, thê nào bọn chó ngụy quân các ngươi có giỏi thì bắn chết ta đi. 18 năm sau ta lại làm 1 tay hảo hán.”
Trần Lĩnh nghe thấy người hỏi dùng tiếng Tần quốc rất lưu loát nên cho rằng kẻ bắt mình là ngụy quân. Nen lên tiếng mắng chửi.”
Bóng đen nghe vậy liền lên tiếng:”Dắt tất cả về cho Tổng tư lệnh xử trí.”
Đám Trần Lĩnh liền biết mình xong rồi, khi Trần Lĩnh liền muốn hét lên báo động cho số quân đang đóng quân ở cách đó 2 km thì 1 báng súng đập thẳng vào bụng. Khiến cho Tần Lĩnh không hét lên được chỉ có thể ôm bụng. Hứa Linh vội đỡ Trần Lĩnh. Sau đó cả đoàn đi theo nhóm người này.
Đi được 1 lúc Hứa Linh cảm thấy kỳ quái tại sao không dẫn cả nhóm đi về phía Hoàng thành mà lại đi về phía đông.
Cả đoàn người đi hơn nữa giờ thì đi tới 1 đồng cỏ lớn, nơi đây đây cỏ mọc quá đầu người, nhóm Hứa Linh có thể nghe thấy tiếng người thì thầm và tiếng ngựa hí phát ra từ trong bãi cỏ. Nghe tiếng như có mấy ngàn người.
Xuyên qua bãi cỏ tất cả đi tới 1 hang động. Ánh lửa từ hang động hắt ra, khiến cho Hứa Linh lúc này nhìn rõ màu sắc quân phục của những người bắt giữ mình. Không phải màu vàng của Ngô quân, cũng không phải màu đen của ngụy quân mà là màu xanh lá. Trên vai trái của quân phục còn có in hình 1 chiếc khiên màu đỏ với 2 thanh trường kiếm bắt chéo. Nàng tự hỏi đội quân này rốt cuộc là ai.
Khi đoàn người Hứa Linh đi tới trung tâm hang động, 1 nhóm người đang châu đầu vào 1 tấm bản đồ. Khi nghe tiếng động cả nhóm ngước mặt lên nhìn về phía nhóm người Hứa Linh.
Khi Hứa Linh nhìn thấy khuôn mặt củ 1 người thanh niên ở chính giữa. Suýt chút nữa nàng đã hét lên. Vì khuôn mặt này nàng đã không biết bao nhiêu lần đưa lên báo chí.
Bởi vì người trước mặt nàng chính là Hắc Vân. Tổng Chỉ Huy Thiết Huyết quân, Tổng tư lệnh Tây Bắc, Tổng đốc 3 tỉnh tây bắc. Người chỉ từ hơn 20 người xây dựng nên đội quân cả triệu người. Chỉ trong vòng 1 năm đã từ Hà Châu đánh thẳng tới Trung đô. Là kẻ mà địch quân chỉ cần nghe tin đã sợ mất mật.