Phía Nam trung doanh cách 1 km.
Đội quân do Văn Trung chỉ huy sắp sửa phát động tấn công lần 2.
Toàn bộ lực lượng bắt đầu áp sát vào phía doanh trại.
Trong doanh trại lúc này chỉ có 1 vạn quân.
Hơn 1 vạn quân tập hợp từ 5000 quân của tiền doanh, 4000 từ bắc doanh và 2000 quân còn sót lại của trung doanh đã nhanh chóng tiến tới tiền doanh để nắm bắt tình hình.
1 vạn quân từ Bắc Huyền trấn thì trấn thủ tại trung doanh, nhưng điều chúng không ngờ đó là chúng sắp sửa bị tấn công 1 lần nữa.
Số quân mà Văn Trung lúc này đang chỉ huy đã lên tới 2500 người. Có 1500 người từ nhiều toán du kích và tàn quân đã tập hợp lại. Nghe theo sự chỉ huy của Văn trung, các đơn vị này được điều động bổ sung quân số cho các đơn vị trên các hướng.
Đúng 4h30 sáng, pháo binh khai hỏa đánh dấu cho trận đánh khai màn. Những quả đàn pháo bay tới công kích đánh thẳng vào đoàn quân đang nghỉ ngơi trong doanh trại, sau 1 đoạn đường dài hành quân. Những cột lửa lại bùng chạy ngay tại trung tâm Ngô quân.
Bị đánh bất ngờ, tuy có chút hoảng loạn nhưng là đơn vị trực thuộc quyền chỉ huy trực tiếp của Nguyễn Oánh chỉ huy trưởng Bắc Huyền trấn, sức chiến đấu của chúng không hề yếu. Tuy bị tấn công bất ngờ, nhưng chúng nhanh chóng dựa vào công sự trận địa tổ chức phản công.
Lực lượng tần quân yếu ít hơn quân Ngô 4 lần và sức chiến đấu cũng kém do phần nhiều là du kích. Ưu thế duy nhất là 2 khẩu pháo dã chiến. 2 bên bước vào giai đoạn giằng co.
Tu vị trí điểm cao quan sát, văn trung liên tục ra lệnh cho 2 khẩu pháo.
“Khu vực 31, 1 vòng tề xạ, Bắn.”
“Khu vực 47, 1 vòng tề xạ, Bắn.”
“Khu vực 31, 4 quả đạn, Bắn.”
...
1 viên sĩ quan thông tin chạy tới. Đưa ra 1 mẫu giấy.
“Đòan phó. Có mệnh lệnh từ đoàn trưởng.”
Văn trung Nhận lấy.
Nội dung trên giấy: “Toàn đơn vị lui về phía nam 10 km, thiết lập trận địa”
Văn Trung không chậm trễ lấy bản đồ ra nhìn thi nhìn thấy 10 km về phía nam là dãy núi Tây Huyền khá cao, phù hợp với việc bố trí phòng ngự. Hắn hiểu rằng Hắc Vân muốn để hắn lùi tới đó để tổ chức phòng ngự hòng lôi kéo quân địch, nhằm phục vụ ý đồ chiến lược nào đó. Hắn lập tức lệnh cho các đơn vị đang chiến đấu rút dần về phía nam. Hỏa lực pháo binh vẫn đánh rất mãnh liệt, hòng yểm trợ cho toàn quân rút lui. Cuộc tấn công này gây ra 2000 thương vong cho quân Ngô, quân Tần cũng gánh chịu hơn 400 thương vong, phần lớn là lực lượng mới gia nhập.
Các đơn vị chạy hết tốc lực về phía dãy núi phía nam. Quân Ngô không đuổi theo. Sợ là có bẫy.
...
Bộ chỉ huy Ngô quân tại Bắc Huyền trấn.
“Báo cáo quân trưởng, có thông tin báo rằng quân ta bi tấn công ở vị trí cũ của lữ 21. gây ra 2000 thương vong. Có thông tin rằng kẻ địch đang rút chạy về phía nam.”
“Cái gì”
Nguyễn Oánh liền chạy tới bản đồ, cánh tay hắn chỉ vào vị trí của lữ đoàn 21 rồi xuôi xuống phía nam 10 km thì thấy dãy núi Tây Huyền khá phù hợp cho việc phòng thủ. Lúc này theo lẽ thường nên cho quân đuổi theo truy kích nhưng dựa trên những cuộc tấn công từ tối qua hắn vẫn chưa đoán ra được ý đồ của Tần quân. Nên chưa vội quyết định.
Lúc này viên sĩ quan lại báo cáo thêm lần nữa.
“Báo cáo. Sân bay của chúng ta bị hủy diệt. Chỉ còn vài trăm người rút về đông doanh.”
“Quân trưởng, có phát hiện đang có 1 đội quân chừng 2000 người đang tiến tới dông doanh. Xin ngài cho chỉ thị.”
Nguyễn Oánh giật mình vội vả nắm lấy tờ báo cáo. Sau đó nhìn lên trên bản đồ. Hăn suy nghĩ 1 lát. Rồi như chợt nhận ra điều gì hắn liền đập mạnh tay xuống bàn 1 cái. Khiến tất cả tập trung nhìn vê phía hắn.
“Bọn chúng đây là muốn triệt hạ từng bộ phận quân ta, sau đó tiến hành vây công Bắc Huyền trấn.”
Viên sĩ quan liền hỏi.
“Quân trưởng, như vậy có phải chúng ta nên rút hết quân về Bắc Huyền trấn.”
Nguyến Oánh thét lên.
“Ngươi có biết người đang nói cái gì không. 5 vạn quân bị chỉ có mấy ngàn quân tấn công diệt mất hơn 1 vạn quân, sau đó thì co đâu rút cổ. Ngươi để cho người khác nhìn chúng ta như thế nào?
“Như vậy ngài nói chúng ta cần phải làm gì?”
“Chúng đã muốn diệt từng đạo quân của ta vậy thì chúng ta cũng diệt từng đạo quân của chúng. Lệnh cho số quân đang đóng tại vị trí doanh trại lữ 21 ở yên vị trí. Lệnh cho các đơn vị đang ở vị trí doanh trại sư 17 lập tức tiến xuống dãy núi Tây Huyền, tiến hành vây nhưng không công. Lệnh cho lữ 16 và lữ 31 tiến tới khu vực đông doanh. Phải dốc toàn lục tiêu diệt đội quân dịch dang tiến tới đó.”
Sau khi mệnh lệnh được ban ra, các mệnh lệnh được ban bố xuống cho các đơn vị phía dưới.
Quân Ngô tiến hành báo vây Văn Trung, vừa chi viện cho đông doanh. tIến hành 1 trận bao vây tiêu diệt chiến.
Lúc này bố trí của quân Ngô là 13.000 quân bao vây văn trung ở dẫy núi phía nam trung doanh. 8000 đóng tại trung doanh. 1000 đóng tại bắc doanh. 5000 đóng tại động doanh, 6000 đang tiến tới dông doanh hòng tiêu diệt cánh quân bị phát hiện hướng tới đông doanh. 4000 đóng ở Bức Huyền trấn.
Còn bố trí của quân Tần là 2000 quân đóng ở dãy núi Tây Huyền. Hơn 2000 quân đang tiến tới đông doanh. 500 quân đang bí mật tiến sát đến Bắc Huyền trấn.
...
Núi Tây Huyền. 9 giờ sáng.
2000 quân do Văn Trung chỉ huy đã rút lên trên núi, bố trí trận địa, sẵn sàng cho trận đánh tiếp theo.
13.000 quân Ngô lúc này cũng đã tiến tới nhưng không tổ chức tấn công ma chỉ bao vây ở dưới núi.
Nhìn thấy tình hình này, Lê Văn Tiến liền nói.
“Bọn chúng đây là muốn làm gì? Vây mà không công?”
Văn Trung đáp lại.
“Bọn chúng đây là muốn bao vây chúng ta ở đây, thuận tiện cho tiêu diệt đội quân của đoàn trưởng.”
“Như vậy chẳng phải đoàn trưởng gặp nguy hiểm sao. Chúng ta có nên đánh xuống thoát khỏi đây hay không?”
“Không. Chinh đoàn trưởng lệnh chúng ta tiến tới đây, chưng tỏ đoàn trưởng đã nắm được tình hình muốn chúng ta dây dưa quân địch ở đây. Thuận tiện cho đoàn trưởng hành động. Các ngươi nhìn, số quân ở đây ít nhất phải hơn 1 vạn. Nếu tính mấy trận chúng ta đánh từ hôm qua, chúng ta đã giết địch hơn vạn, ở dây lại có hơn vạn. Lúc này đoàn trưởng chỉ phải đối đầu với hơn 2 vạn quân địch mà thôi. Ở đây các ngươi là hiểu rõ đoàn trưởng nhất. Đánh dịch phân tán đoàn trưởng chưa bao giờ thua.”
Các chỉ huy liền gật đầu tán thành.
Các chỉ huy du kích và tàn quân Tần nghe vậy đều cảm thấy hoang mang, địch quân chỉ hơn 2 vạn mà thôi. Thiết Huyết quân đã trải qua chuyện gì. Sao lại có thể tin tưởng vô điêu kiện vị đoàn trưởng kia như vậy.
Lúc mới gia nhập vào Thiết Huyết quân, các vị chỉ huy này cũng cảm thấy không chắc chắn vì quân địch rất nhiều lại có máy bay nhưng trải qua trận vừa rồi cảm thấy Thiết huyết quân không tầm thường. Hỏa lực pháo binh tinh chuẩn, toàn quân chiên đấu mãnh liệt, xung phong như vũ bão, rút lui như thuỷ triều lại nghe đối thoại của mấy viên chỉ huy. Xem ra là lựa chọn đúng rồi.
...
1,5 km phía nam Bắc Huyền trấn. Hắc Vân đang cho toàn quân nghỉ ngơi trước khi tiến quân Bắc Huyền trấn. Đồng thời hắn cũng nghe báo cáo từ các đơn vị gửi tới.
“Báo cáo đoàn trưởng. Đoàn phó đã dẫn quân lên núi Tây Huyền bố trí trận địa. Địch quân điều hơn vạn quân bao vây mà không tấn công.”
“Tiểu đoàn 2 báo đã tiến tới phạm vi đông doanh, có 2 lũ đoan dịch từ Bắc Huyền trấn tiến tới, sắp sửa đụng độ với tiểu đoàn 2.”
Hắc vân nhìn bản đồ rồi liền ra lệnh.
“Lệnh cho Văn Trung cố thủ. Không có lệnh không được rời khỏi.”
“Lệnh cho tiểu đoàn 2 vừa đánh vừa lùi về phía đông nam, lôi kéo địch quân về phía đó.”
“Rõ.”
“Đúng đoàn trưởng. Tham mưu phó báo răng có 1500 quân du kích, thanh niên và tàn quân tiến tới căn cứ xin gia nhập, tham mưu phó báo rằng số quân này có thể tin tưởng được. Xin chiến.”
Hắc Vân trầm ngâm trong chốc lát sau dó lên tiếng.
“Lệnh cho Chánh Minh, dẫn quân tiến tới tiền doanh. Như không gặp địch thì đánh chiếm vị trí đó sau đó đợi lệnh. Như địch có địch thì rút quân về.”
Các sĩ quan thông tin nhanh chóng truyền lệnh.
Hắc Vân hướng về đội quân của mình ra lệnh.
“Tiến quân.”
Toàn bộ lực lượng nhanh chóng tiến về Bắc Huyền trấn.
...
Tại căn cứ địa.
Chánh Minh vừa nhận được lệnh của Hắc Vân, liền lập tức chạy ra ngoài. Đi tới vị trí kẻng báo động. Lệnh cho người đánh kẻng là 1 chiến sĩ bị mất 1 cánh tay, được phân nhiệm vụ đánh kẻng của căn cứ.
“Đánh kẻng tập hợp toàn quân.”
Người chiến sĩ lấy cánh tay còn lành lặn kẻng.
Tiếng kẻng vang vọng lên, các vị trí đặt kẻng khác khi nghe tiếng kẻng từ sở chỉ huy biết là kẻng tập hợp cũng liền đánh kẻng lên, những người đánh kẻng này cũng là thương binh bị mất 1 bộ phận cơ thể không thể tham gia chiến đấu đường dài được.
Nghe thấy tiếng kẻng toàn bộ các chiến sĩ mới gia nhập vò hàng ngũ nhanh chóng tạp trung trước sở chỉ huy. Chỉ mất 10 phút tất cả đã xếp thành các khối dội ngũ, tuy còn có đội ngũ còn chưa đều nhưng quân trang tươm tất, trang dung tươi tỉnh.
Chánh Minh đi tới trước đoàn quân.
“Ta vùa nhận được mệnh lệnh của đoàn trưởng lệnh cho chúng ta tiến quân tiêu diệt Ngô quân, ở đậy ai sợ hãi không dám chiến, lập tức bước ra khỏi hàng.”
Không có ai bước ra, tất cả đều có ánh mắt rực lửa.
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, liền ra lệnh.
“Toàn quân di chuyển về phía đông. Thứ tự từ tiểu đoàn 5 đến tiểu đoàn 10. Tất cả đằng sau quay. Tiến.”
Toàn quân tiến về phía đông.
...
Đông nam Bắc Huyền trấn, cách 12 km.
Ầm ! Ầm! Tạch! Tạch1 Tạch!
Tiếng súng không ngừng vang lên.
Tiểu đoàn 2 và lực lượng du kích đã dụng độ với 2 lữ đoàn chi viện từ Bắc huyên trấn, phối hợp với số quân tại đông doanh tiến hành tấn công truy đuổi, hòng tiêu diệt đội quân này. Tiểu đoàn 2 và quân du kích vừa đánh vừa lui dẫn dụ kẻ địch đuổi theo, kéo bọn chúng ra xa Bắc huyền trấn.
Trần Lực tiến tới chỗ Lý Minh nói.
“Đoàn trưởng Lý Minh. Kẻ địch đông quá. Quân ta chịu không được.”
Lý Minh đáp lại.
“Nhiều mới tốt, như vậy đoàn trưởng công Bắc Huyền trấn mới thành công. Ngươi mau dẫn người của ngươi và 3 đội du kích nữa lui về 2 km phía sau tái lập trận địa mới. Ta sẽ dẫn quân đến sau.”
“Được.”
Trần Lực cúi thấp người , chạy ra sau.
Lý Minh cũng hét lên.
“Các đồng chí đánh cho mạnh lên. Chúng ta phải hoàn thành nhiệm vụ đoàn trưởng giao cho.”
Đáp lại Lý Minh là tiếng giết và hỏa lực càng mãnh liệt hơn.
Lại 1 đợt công kích nữa của Ngô quân bị đẩy lùi.
...
Phía nam Bắc Huyền trấn.
Hắc Vân đang quỳ dưới đất, tay trái cầm ống nhòm, tay phải giơ lên cao lệnh cho toàn quân chuẩn bị công đánh Bắc Huyền trấn.