Tại mặt trận trung tâm quân đoàn 2 và lữ 8 bắt đầu phát động công kích. Tại nơi đây địch quân tập kết 4 vạn quân cùng 1 nữa số pháo để trấn giữ. Quân đoàn 1 tiến công suốt 2 giờ vẫn không xuyên phá được thương vong đã lên đến 5000 người. Thế trận trở nên đình trệ không tiến
Nhận thấy tình hình không tốt, Chánh Minh liền lệnh cho lữ đoàn 7 từ phía nam bắc tiến đánh vào hậu quân của địch. Lệnh lữ đoàn 8 vòng lên phía bắc phối hợp với 2 lữ đoàn thủy quân lục chiến từ phía bắc xuống. Hình thành thế vay công 3 mặt.
Đồng thời cũng lệnh trung đoàn biệt kích lập tức thực thi công kích vào thành Trường Bình và quân du kích bắt đầu phá hoại hệ thống hậu cần, thông tin của Ngô quân.
Nhận được mênh lệnh các đơn vị du kích lập tức tiến hành quấy rối hậu phương Ngô quân.
Trung đoàn biệt kích lập tức công kích vào 1 doanh trại của Ngô quân bên ngoài thành trường Bình. Các chiến sĩ biệt kích nhẹ nhàng áp sát doanh trại, không gay quá nhiều tiếng động áp sát lều của chỉ huy Ngô quân tiến hành ám sát. Sau dó đánh phá kho vũ khí và lương thực quân Ngô. Đến khi quân Ngô nhận ra mà đuổi theo thì lại bị 1 vòng phục kích nữa gây thương vong nghiêm trọng. Sau đó trung đoàn lại chuyển di đến vị trí khác. Trong vòng mấy tiếng đồng hồ trung đoàn biệt kích đã tập kích 3 doanh trại cảu Ngô quân. Gây hỗn loạn tại thành Trường Bình.
Tại mặt trận trung tâm quân đoàn 1 vẫn tiếp tục giao chiến nhưng vãn chưa có bất cứ đột phá nào. Thương vong đã đạt gần tới 1 vạn. Mà Ngô quân cũng chịu thương vong tương đương. 2 cánh quân nam bắc vẫn chưa tiến tới để tấn công..
Chánh Minh nhìn chiến trường từ hầm chỉ huy. Ánh mắt vô cùng lo lắng vì thương vong đã trở nên quá lớn. Mà đây lại là chiến dịch lớn nhất của Thiết Huyết quân từ trước tới nay. Không được phép thất bại. Bất chợt hắn nhìn thấy cánh trái do ngụy quân trấn giữ sức phản công yếu đi và có 1 số binh lính lui về phía sau. Không để lỡ thời cơ hắn liền ra lệnh toàn bộ pháo binh tập trung tấn công vào vị trí ngụy quân với toàn bộ hỏa lực.
Trận địa ngụy quân nhanh chóng bị pháo kích với 1 hỏa lực cực kỳ mãnh liệt. Theo sau đó là sư đoàn Tần quân phụ trách cánh trái bắt đầu xung kích vào mãnh liệt vào vị trí này. Ngụy quân vôn được chắp vá từ những đơn vị tần quân cũ đầu hàng và những kể đi lính vì bị ép buộc nhanh chóng tan rã và thao chạt. Nó tạo nên 1 lỗ hổng rộng lớn nơi cánh trái.
Không trần trừ Chánh Minh ra lệnh cho pháo binh chuyển làn bắn thẳng vào vị trí trung tâm trận địa Ngô quân, yểm trợ cho thế công của sư đoàn cánh trái thuận lợi chiếm lính trận địa. Sư đoàn của trung tâm cũng tăng mạnh cường độ công kích. Cánh phải Ngô quân cũng bị sư đoàn cánh phải Tần quân dây dưa. Toàn bộ chiến trường đang dàn dần nghiêng về phía Tần quân.
2 bên giằng co thêm 4 tiếng lúc này 2 cánh nam bắc của Tần quân cũng tiến tới chiến trường trung tâm tham chiến. 2 cánh quân này không trực tiếp công thẳng vào trận địa Ngô quân. Mà nhắm tới hậu quân của Ngô quân nơi tập trung pháo binh và sở chỉ huy Ngô quân. Không quân của Thiết huyết quân lúc này cũng quay trở lại hỗ trợ ném mom khu vực trung tâm của Ngô quân gây thương vong lớn. Chánh Minh lập tức lệnh toàn quân phát khởi thế công.
Nhận thấy có nguy cơ toàn quân bị diệt viên chỉ huy Ngô quân lập tức hạ lệnh rút lui khỏi trận địa. Tần quân bám theo sát gót. Đến trưa toàn bộ trận địa trung tâm đã bị đánh chiếm với thương vong đạt 15000 ở phía Tần quân và 32.000 phía Ngô quân. Chánh Minh liền lệnh 4 lữ đoàn tiếp tục truy kích địch quân về phía Lương Bình thành. Còn quân đoàn 1 sẽ chỉnh đốn và theo sau.
Lúc này các đơn vị du kích và trung đoàn biệt kích đang giao chiến với Ngô quân trong thành trường bình, thương vong ngày càng lớn vì Ngô quân không quan tâm đến thương vong dân thường, nẵ thẳng pháo vào trong thành phố. Các chiến sĩ cố gắng luồn lách qua các ngôi ngà trong thành phố nhằm tránh đạn pháo và Ngô quân truy sát. Lúc này Ngô quân trong thành còn gần 2 vạn quân đang cố súc truy quét quân Tần trước khi số quân tù tiền tuyến rút về. Chúng dự định lấy thành phố và người dân làm lá chắn phòng thủ trước Tàn quân.
Vì lúc này cả 2 cánh nam bắc và phía hướng tây đều có địch quân đánh chiếm chúng không còn đường lui chỉ còn có thể cố thủ. Hy vọng quan Ngô từ phía nam tiến đến giải vây.
Đến đêm cuộc truy đuổi vẫn tiếp tục. Quân du kích và quân biệt kích chỉ còn không tới 3000 người. Trong giao tranh cũng có 3000 quân Ngô tử trận.
Số quân Ngô trốn thoát khỏi trận địa ở trung tâm cũng về tới nơi. Nhưng không để chúng kịp nghỉ ngơi quân Tần truy đuổi lập tức tấn công. Ngô quân chật vật rút ra 1 vạn quân đang truy kích quân du kích và biệt kích chuyển sang chống cự lại Tần quân mới tới. 2 giờ sau Chánh Minh dẫn quân đoàn 1 tới phối hợp tác chiến. Nâng tổng số quân Tần lên 45.000 quân công kích 25.000 quân Ngô trong thành phố.
2 bên tiếp tục cuộc chiến giành giật từng ngôi nhà trong thành phố. Không chằn trừ, không nhân nhượng với kẻ thù. Thành phố ánh lửa bổ ra liên tiếp. Thương vong ngày càng tăng cao.
Lúc này tại bộ chỉ huy tại thành Nam Hà. Hắc Vân đang ngồi nghe báo cáo từ chiến trường.
“Báo cáo tổng tư lệnh. Quân ta bắt đầu bao vây tấn công thành Trường Bình. Nhưng trong đó có khá nhiều người dân nên không thể sử dụng máy bay ném bom hoặc pháo kích để tiêu diệt địch được. Báo cáo từ tiền tuyến cho hay có lẽ phải mất 3 ngày nữa mới có thể hoàn tất việc đánh chiếm và quân ta có thể đạt thương vong lên đến 1 vạn người.”
Hắc Vân:”Lệnh cho trung đoàn biệt kích từ bỏ việc đánh chiếm và bảo vệ các nhà máy và cơ sở vật chất tại thành Lương Bình. Ưu tiên di tản người dân trong thành phố. Lệnh cho Chánh Minh đẩy nhanh tốc độ đánh chiếm.”
“Rõ.”
Mặc dù trận đánh khó khăn hơn so với kế hoạch ban đầu nhưng vẫn có thể hiểu được vì chiến tranh luôn có đầy biến số. Việc Ngô quân không điều thêm quân chi viện cho Hà Tây hoặc quân Ngô ở Hà Tây không rút lui cũng có thể lý giải vì Ngô quân đang bận tác chiến ở phía nam và không muốn dễ dàng trao hà Tây cho ta. Nhưng cái sự im lặng không động tĩnh trên toàn tuyến này lại tạo ra sự bất an khó hiểu. Như thể bình yên trước cơn đại họa vậy.
Nhất là khi cơ quan tình báo ở phía nam lại không cung cấp thêm bất cứ tình huống hữu dụng nào, cứ như thể tất cả điệp viên đều bị tiêu diệt vậy.
Lúc này 1 tham mưu chạy vào báo cáo tình hình:”Báo cáo tổng tư lệnh. Có điện báo quân địch tại nam sông Dương Đà bắt đầu vượt sông. Quân số lên đến 20 vạn.”
Quân địch vượt sông ở sông Dương Đà, định vây ngụy cứu triệu sao, cũng không có ý nghĩa gì nhiều khi mà quân ta còn làm chủ bờ bắc.”
Lúc này lại có thêm nhiều tham mưu báo cáo tình hình.
“Báo Cáo, có điện báo địch quân từ Tề, lỗ, Từ 3 tỉnh tập kết 20 vạn quân tập kết tại bờ nam sông Đại Hà ý đồ vượt sông tấn công vào Tấn Châu.”
“Báo Cáo,quân đội địch từ Ung Châu tập kết 12 vạn tấn công vào quân đoàn 1. Ý đồ giải vây cho Hà Tây.”
“Báo Cáo, Phó tổng tư lệnh điện báo địch quân tại đông bắc phát động tấn công mãnh liệt vào quân bắc phạt. Nguyên quốc cũng đã tham chiến, chia quân 3 đường 1 đường gồm 10 vạn kỵ binh công kích Hà Châu, 10 Vạn kỵ binh công kích Lương Châu. 30 vạn quân công kích Liêu Nam ý đồ cắt đứt hậu phương với quân bắc phạt.”
“Báo Cáo, Diêm tư lệnh điện báo có hạm đội Ngô quốc xuất hiện tại bờ biển phía đông Tấn Châu ý đồ đổ bộ tấn công vào Tấn Châu.”
Toàn bộ bộ chỉ huy im lặng như chết. Chỉ nghe các báo cáo thôi thì các tham mưu đều có thể cảm nhận được quy mô to lớn của cuộc tấn công. Tập trung binh lực 3 nước, tổng binh lục 2 triệu người, chia quân 7 đường từ 4 phương 8 hướng tấn công toàn bộ phương bắc. Ý đồ nuốt chửng toàn bộ phương bắc 1 lần cho xong.
Hắc Vân nhìn thật kỹ trên bản đồ và sắp xếp bản đồ bố trí trận địa cảu địch quân và quân ta. Tất cả tạo thành 1 tấm lưới lớn bao vây xung quanh quân kháng chiến. Mất 1 lúc lâu Hắc Vân mới lên tiếng.
“Thật là 1 ý đồ sâu xa thiết lập liên hoàn kế để tiêu diệt ta. Lại còn dùng đạo đức bắt cóc. 1 đòn hủy diệt cả vật chất và tinh thần quân kháng chiến. Kẻ lập ra kế hoạch này quả là đáng gờm. Đáng để ta ra tay.”
Hắc Vân lúc này nhìn rõ ý đồ của kẻ địch.
Lợi dụng Ngô quân đang phát động các chiến dịch ở phía nam và phía tây để che mắt quân ta, làm quân ta cho rằng địch quân đang bận công đánh 2 hướng này không có quân để lo phương bắc. Tạo điều kiện thuận lợi cho quân ta tiến đánh Hà Tây kéo đại bộ phận chủ lực quân ta đến đây. Sau đó đồng loạt từ 4 phương 8 hướng tấn công hòng kiềm giữ chủ lực quân ta ở Hà Tây, đồng thời phát động công kích vào vị trí quân ta đã bị dàn mỏng. Binh lực quá ít không thể lo cho tất cả các mặt trận.
Kế hoạch này không chỉ tấn công Thiết Huyết quân mà là cả 4 quân khiến cho không ai cứu được cho ai. Như 1 bên cứu người kia vậy thì bên mình tất chịu thiệt, như không cứu thì quân bạn bị diệt tiếp theo chính là quân mình. Như thiết Huyết quân cứu quân Tán Châu và quân Bắc Phạt thì các vùng kiểm soát của Thiết Huyết quân sẽ bị diệt. Như không cứu thì Tấn Châu quân và quân bắc phạt bị diệt. Như vừa thủ mà chỉ cứu 1 trong 2 quân thì thì quân không được cứu sẽ bị diệt. Tiếp theo là Thiết Huyết quân và quân dược cứu kia bị diệt.
Lúc này số quân có thể không cứu chính là quân Bắc phạt mà quân nên cứu là Tấn Châu quân vì quân Bắc phạt ở xa, quân Tấn Châu ở gần lại tiếp giáp lãnh thổ Thiết Huyết quân. Nhưng quân Bắc phạt bị diệt địch quân thừa thế nam tiến thì tình thế càng nguy cấp. Quân số áp đảo, khí thế áp đảo, tấn công nhiều hướng thì thủ thế nào được.
Lúc này Hắc Vân chỉ có thể suy tính trong đầu về kế hoạch ứng đối. Kế hoạch phải nhanh vì từng giây phút trôi qua chính là từng tính mạng chiến sĩ ngã xuống.
Sau 2 giờ cuối cùng hắn ngước mặt lên nhìn về phía các tham mưu. Ánh mắt cương nghị sau đó lên tiếng:
“Tất cả truyền lệnh ...”