5 ngày sau.
Sau khi thành Nam Hà bị đánh chiếm lục lượng Ngô quân tiến hành đánh chiếm Lương Châu bị liên quân Thiết Huyết quân và Tấn Châu quân tấn công dữ dôi. Cộng thêm hỏa lực từ hạm đội ở sông Đại Hà ngăn cản bất cứ lực lượng nào rút về từ phía đó. Cộng thêm sự tấn công của các máy bay ném bom chiếm được ở thành Nam Hà oanh tạc suốt ngày đêm dẫn tới tan rã. Sau 4 ngày tấn công liên tục, toàn bộ Ngô quân chỉ còn 2 vạn quân sống sót buông súng đầu hàng, Thiết Huyết quân cũng bị tổn thất 3 vạn người và Tấn Châu quân 3000 người.
Nhận được tin Hắc Vân ra lệnh cho 2 sư 1,2 vượt sông nam hạ. Còn Văn Trung đảm nhiệm quản lý toàn bộ 2 tình Hà Châu và Lương Châu. Đồng thời tranh thủ thời gian khôi phục các đơn vị còn ở bờ bắc. Tiếp tục thực hiện vận chuyển vũ khí cho quân Bắc phạt và cho mình
Tại bộ chỉ huy Thiết Huyết quân tại thành Nam Hà.
Hắc vân đang chỉ đạo kế hoạch tiếp theo. Lúc này lực lượng 16 vạn quân của Ngô quân đang phát động tấn công từ 3 hướng. Hướng đông có quân từ Tề Châu và Lỗ Châu với 8 vạn quân. Phía Nam với hơn 5 vạn quân từ Dương Châu. Phía Tây từ hà Tây với 3 vạn quân. Tổng quân số dưới quyền Hắc vân lúc này có 5 vạn quân và lực lượng không quân, trong đó có hơn 1 vạn quân là lực lượng du kích tại Hà Nam nghe tin mà tập hợp tới. Hắc Vân tạm biên chế số quân này vào các đơn vị khác.
Sư đoàn 6 quân số tăng lên 15.000,Lữ đoàn kỵ binh 6000. 2 lữ bộ binh cũng tăng lên mỗi lữ 6000. Ngoài ra còn có 5 tiêu đoàn bộ binh nằm dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Hắc Vân mà triệu Tuyết nắm trong tay 1 trung đoàn.
Lúc này hắn cần lựa chọn giải quyết hướng nào trước.
Hắc vân:”Mọi người đã biết tình hình chung cảu toàn Hà Nam. Với quân số hiện tại chúng ta chỉ có thể đánh bại từng đội quân 1. mọi người nói xem chúng ta nên đánh ai trước.”
Triệu Tuyết:”Theo tôi chúng ta nên tấn công đội quân từ Dương Châu trước vì chúng ở gần chúng ta nhất. Chỉ mất 2 ngày nữa là tới thành Nam Hà. Như chúng ta đánh2 nơi khác trước đội quân này có thể áp sát thành nam Hà cắt đứt hậu phương cảu chúng ta.”
Lý Thịnh:”Theo tôi chúng ta nên giải quyết cánh quân ở Hà Tây trước, vì chúng ít nhất, giải quyết nhanh chúng rồi đánh các hướng khác. Đối với cánh quân hà Nam chỉ cần điều 2 lữ đoàn không ngừng quấy rối, ngăn chặn.” là có thể cản được chúng thôi.”
Lê Văn Tiến:”Tôi thấy chúng ta nên công đánh đội quân ở phía đông trước. Theo tình báo địch quân sở hướng đó có 1 lữ đoàn xe tăng đang tiến tới. Nếu chúng ta trong lúc đánh 2 hướng kia. Xe tăng chúng bứt tốc tiến lên trước bỏ qua bộ binh thì trực tiếp tấn công thành Nam Hà. Nam Hà mất, từ bờ bắc chúng ta không có chi viện được mà còn bị tấn công từ phía sau.”
Cả 3 ý kiến đều khá chuẩn xác và đều có cái lý cảu nó. Các chỉ huy đều tranh luận tại 3 dề xuất này. Hắc Van lắng nghe ý kiến từng người, sau đó nhìn về phía bản đồ rất lâu. Sau đó khi mọi người vẫn còn đang nêu ra ý kiến, hắn giơ tay ra hiệu mọi người yên lặng. Hắn đứng dậy, mọi người chăm chú vào hắn. Hắn dùng 1 cay gậy chỉ lên hướng bản đồ rồi nói:
“Chúng ta sẽ tiêu diệt cánh quân ở phía nam trước.”
Mọi người cảm tháy bất ngờ vì đây là kế hoạch ít người ủng hộ nhất.
“Ta biết mọi người đều có lý khi đối phó với 2 cánh quân kia nhưng chúng ta không thể chỉ nhìn trên phương diện chiến thuật và quân quân số hiện tại được. Mọi người có thể nhìn thấy tỉnh Dương Châu có kết nối với 3 tỉnh Quan Trung, nơi tập trung đại bộ phận binh lục địch lên đến 70 vạn. Hiện nay số quân tại Quan Trung còn đang bận đối phó với quân trung ương ở dãy thiên sơn, chưa thể điều nhiều quân đến chỗ chúng ta. Nhưng nếu để qua vài ngày nữa chúng có thể điều quân từ Quan Trung đến, quân số có thể là 15 đến 20 vạn quân.”
“Ta cho rằng cánh quân ở phía nam chỉ là cánh quân tiên phong có nhiệm vụ đánh chiếm bờ bắc sông Dương Đà, ranh giới 2 tỉnh. Từ đó tạo bàn đạp cho địch quân từ Quan Trung tiến tới. Mọi người có thể cho rằng địch quân sẽ không bỏ lỡ cơ hội bắt sống chính phủ trung ương mà quay sang chúng ta. Nhưng ta cho rằng trong tình thế hiện tại chúng ta đối với chúng có uy hiếp lớn hơn.”
“Quân trung ương hiện tại đã bị đánh ta tành về sĩ khí, các lãnh đạo chính phủ hiện tại cũng chỉ có thủ ở dãy Thiến Sơn, lấy tài lực từ 6 tỉnh Tây Vực để có dài hơi tàn. Còn chúng ta là 1 đội quân đầy nhuệ khí và quyết tâm đoạt lại cố thổ. Chúng ta là lưỡi dao sắc bén mà nếu như chúng không nhanh chóng bẻ gãy thì chúng ta sẽ chắm chết chúng. Vì vậy chúng ta càn phải chiếm lấy bờ bắc sông Dương Đà, ngăn chặn mọi cuộc chuyển quân của chúng từ Quan Trung trong ít nhất 3 tháng.”
“Tại hướng tây địch quân có rất ít chỉ cần chúng ta đánh bại chúng số quân còn lại chỉ có thể tử thủ không ra, còn cánh quân phía đông có Thề Châu giáp Tấn Chau chúng phải duy trì áp lực lên tấn Châu, hạn chế sự chi viện cho quân Bắc phạt. Theo thông tin ta được biết quân bác phạt dã chiếm được hơn 1 nữa tỉnh quân số ở đây cũng phát triển lên 30 vạn, quân dự bị của 3 quan ở Tấn Châu cũng đã lên đến 20 vạn. Ngô quân không thể điều thêm quân từ Tề Châu thậm chí có thể còn phải rút quân về.”
“Có ai có ý kiến gì khác?”
Mọi người suy nghĩ 1 chút về kế hoạch vừa rồi sau đó tán thành quyết định cảu Hắc Vân.
Hắc van nói tiếp:”Kế hoạch tác chiến như sau. Ta sẽ điện cho tất cả lực lượng du kích trên cả 3 hướng ra sức đánh chặn địch quân, chờ đợi đại quân tới. Nhằm làm nhiễu phán đoán của kẻ địch.”
“Lữ đoàn thủy quân lục chiến 1 bảo vệ bến đò, lữ đoàn thủy quân lục chiến 2 bảo vệ thành Nam Hà. Sư đoàn 6 tiến hành đánh chặn đội quân tại phía đông xung quanh Hà Đông trấn cách đây 30 km về phía đông, sẽ có không quân yểm trợ. Lữ đoàn 1 tiến tới phía tây chặn đánh đội quân từ Hà Tây tiến đến. Số quân còn lại toàn diện tấn công phía nam. sư đoàn 6 sẽ tiến quan trước, lữ đoàn kỵ binh, lữ đoàn cận vệ và ta sẽ đi theo sư đoàn 6 tạo giả tượng rằng ta tập trung đánh phía đông trước, sau đó sẽ bí mật nam tiến. Còn số quân còn lại thì tiến trước về phía nam.”
“Lực lượng không quân cũng ngay lập tức tiến hành ném bom chặn đánh đội quân ở phía đông và tạo giả tượng.”
Tất cả về chuẩn bị 2 giờ nữa toàn quân xuất phát.
Các chỉ huy nhanh chóng về chuẩn bị. Đúng 2 giờ sau toàn bộ đại quân tỏa thành 3 hướng tiến quân.
Thông tin Thiết Huyết quân chia quân 3 đường tấn công nhanh chóng được báo tới bộ tổng chỉ huy đại quân Ngô quân tại Quan Trung.
Đổng Tráng nguyên soái Ngô quốc, tổng tư lệnh quân Ngô lập tức triệu tập các cấp dưới để bàn bạc.
Đóng Tráng:”Các ngươi đều đã nhìn thấy báo cáo rồi đấy. Hiện tại có các dấu hiệu rằng hắc vân hắn định tấn công phía đông trước, nhưng đây vẫn có thể chỉ là 1 cái bẫy hòng đánh lạc hướng quân ta giống như những gì hắn đã làm mấy tháng qua. Bây giờ ta cần các người cho ý kiến rằng có gì để xác định rõ hướng tấn công của hắn. Chúng ta không thể lại mất 20 vạn quân nữa được.”
Phó tổng chỉ chỉ:”Nguyên soái. Ta cho rằng phương hướng tấn công chính là hướng đông rất cao bởi vì báo cáo cho thấy chúng huy động cả máy bay ném bom để chạn đánh quân ta. Ngay cả bản thân hắn cũng di chuyển về phía đó cùng với sư đoàn duy nhất hắn đang có trong tay. Nếu hắn không muốn chủ công nơi dó hắn sẽ không huy động nhiều quan như vây.”
Tổng tham mưu trưởng:”Tôi lại cho rằng rất có thể chúng sẽ tấn công cánh quân ở phía nam. Vì rất có thể chúng đã biết được kế hoạch điều 20 vạn quân ta lên phía bắc. Rất có thể chúng sẽ đánh chiếm bờ bắc ngăn cản quân ta tiến công. Trên sông Dương Đà chúng ta có rất ít tàu chiến, như bờ bắc bị chiếm thì quân ta không thẻ nào tiến lên được. Chúng ta sẽ mất hoàn toàn quyền khống chế Hà Nam.”
Đổng Tráng:”Vậy thì không thể để chúng thực hiện được ý đồ. Lệnh cho cánh quân 2 phía đông tây đánh mạnh buộc hắn bỏ qua phía nam, hắn đang tiến về phía đông như phía đông đánh mạnh thì hắn muốn bí mật rút lui cũng không được. Lệnh không quân chi viện liên tục cho cánh quân phía nam. Lệnh cho 20 vạn quân ta tăng nhanh tốc độ tiến nhanh sang bờ bắc Dương Đà. Không được cho chúng hoàn thành được kế hoạch. Chúng ta phải bóp chết bọn chúng ngay.”
“Đúng còn phải điện cho Phương diện quân 3 tỉnh Quan Tây từ phía bắc cho không quân chi viện và điều 1 sư đánh xuống lương Châu. Trong tình hình này đối với họ là rất khó nhưng vì thắng lợi chung của đế quốc họ buộc phải hành động.”
“Gửi diện cho bộ tổng tham mưu đế quốc yêu cầu tăng cường tấn công quân bắc phạt, kiềm chế không để bất cứ lực lượng nào có thể chi viện cho Thiết Huyết quân ở Hà Nam.”
“Thắng lợi cảu đế quốc phụ thuộc vào trận đánh này.”
Các mệnh lệnh cảu Đổng Tráng được nhanh chóng thi hành, tình báo các phe đều nhìn chằm chằm về hà nam. 1 trận quyết chiến mới đang tiến tới, quyết định thế cục phía nam sông Đại Hà.
Các tờ báo ngầm tại các khu vực chiếm đóng được phân phát cho các người dân, phong trào du kích cũng phát triển mạnh nhằm thể hiện sự ủng hộ cho quân Bắc Phạt và quân Nam Chinh.
Quân trung ương cũng đang xây dựng kế hoạch tấn công dọc dãy Thiên Sơn nhằm tân dụng thời cơ địch quân sao nhãng cho 2 quân gây ra hòng tạo tiếng vang, củng cố địa vị chính quyền trung ương.
Trong 2 ngày tiếp theo không quân Ngô quốc không ngừng oanh tạc các lực lượng du kích tại cánh quân phía nam đảm bảo thủ vững đến khi đại quân tới.
Tại phía đông không quân Thiết Huyết quân cũng bán hạ không ít máy bay địch và làm nổ hành chục sẽ tăng và các phương tiện khác.